[Tạm DROP] Mình Là Của Nhau. [Văn Hàm/WenHan]
Chương 1
Dương Bác Văn là người khiến mọi người phải ngước nhìn. Đẹp trai, tài giỏi, lại là con của gia đình giàu có nhưng hắn không thích ánh đèn sân khấu hay sự chú ý.
Đối với hắn công ty gia đình mới là tất cả, nhưng... có một người mà hắn không thể thoát khỏi suy nghĩ.
Chàng trai nhỏ hơn hắn một tuổi, luôn tươi cười và dễ gần, là người khiến hắn thấy mọi thứ trong cuộc sống trở nên phức tạp. Hắn có thể làm mọi thứ nhưng lại không thể đối mặt với chính trái tim mình mỗi lần em cười.
Đứng trước cửa phòng làm việc của hắn, em vỗ nhẹ lên cửa, không chờ được lâu nó đã mở ra. Ánh sáng từ chiếc đèn bàn phản chiếu lên gương mặt hắn, tạo nên một vẻ đẹp tươi sáng, dễ gần.
Tả Kỳ Hàm - Em
Anh đang làm việc muộn à? // khẽ nhìn anh //
Hắn chỉ nhìn em trong lòng có chút lửa đốt. Tại sao hắn không thể ngừng nghỉ về em?
Tại sao mỗi lần em gần gũi như vậy, trái tim hắn lại đập loạn nhịp?
Liệu có phải tình cảm của hắn dành cho em đã vượt ra ngoài khuôn khổ của tình bạn, của sự che chở thông thường?
Hắn lẩm bẩm, khoé miệng hắn khẽ nhếch lên, nhưng chẳng giấu được sự rối loạn trong lòng. Mỗi lần em lại gần trái tim hắn lại đập loạn nhịp.
Tả Kỳ Hàm - Em
Anh lại nghĩ gì vậy?
Hắn nhìn em, đôi mắt sắc bén không rời khỏi gương mặt em, cảm giác sự căng thăng trong không gian như được lắp đầy.
Em không vội vã, đôi mắt vẫn chăm chú nhìn hắn, chờ đợi một câu trả lời. Hắn nhìn xuống, cố gắng bình tĩnh lại. Thật lạ, chỉ với một ánh nhìn của em lại khiến hắn cảm thấy như mình đang rơi vào một vũng lầy không lối thoát.
Tả Kỳ Hàm - Em
Văn Ca, anh ổn không? // nhíu mày //
Hắn im lặng một lúc, rồi mới nói.
Dương Bác Văn - Hắn
Anh chỉ... Không hiểu mình nghĩ gì nữa // giọng khàn đặc //
Cả hai đứng đó, im lặng. Nhưng không cần nói gì, em có thể cảm nhận được tất cả những gì mà hắn chưa thể thốt lên. Mối quan hệ này, có lẽ đã thay đổi từ lâu rồi.
Tả Kỳ Hàm - Em
Anh không cần phải giấu nữa, Văn Ca
Tả Kỳ Hàm - Em
Em có thể cảm nhận được mà // nhẹ giọng //
Hắn không biết phải phản ứng sao, đôi tay hắn siết lại, lòng dâng lên một nỗi xót xa khó tả. Cậu đã biết rồi sao? Liệu cảm giác này có phải là điều mà cả hai đều đang tránh né?
Dương Bác Văn - Hắn
Hàm Nhi... // khẽ gọi //
Dương Bác Văn - Hắn
Em không hiểu đâu, cái này... Nó không đơn giản như em nghĩ // giọng nghẹn //
Em không trả lời ngay, mà chỉ im lặng nhìn Hắn. Đôi mắt sáng trong của em như muốn nói lên một điều gì đó, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu. Em chỉ thấy hắn, với vẻ mặt không thể che giấu được sự mâu thuẫn, sự đấu tranh giữa tình cảm và lý trí.
Tả Kỳ Hàm - Em
Anh đang sợ gì vậy? // chạm nhẹ lên vai hắn //
Hắn không thể tránh đi được nữa. Lòng anh, cái cảm giác này, không thể chỉ là một mối quan hệ bình thường. Không thể.
Dương Bác Văn - Hắn
Anh...
Dương Bác Văn - Hắn
// Nhìn thẳng vào mắt em //
Dương Bác Văn - Hắn
Anh sợ sẽ làm mất đi tất cả, mất đi em
Tả Kỳ Hàm - Em
// Khẽ cười //
Tả Kỳ Hàm - Em
Anh sợ mất em?
Tả Kỳ Hàm - Em
Nhưng em đâu có đi đâu đâu! // nghiêng đầu //
Đôi mắt sáng ngời dường như chỉ có mỗi hắn trong tầm nhìn. Em chậm rãi đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt tóc hắn, như thể muốn xoa dịu những lo lắng đang giày vò hắn.
Hắn không thể cất lời, trái tim hắn như muốn vỡ ra khi cảm nhận được sự gần gũi của em. Hắn chưa từng nghĩ sẽ có một ngày, chỉ một cái chạm nhẹ của em thôi cũng đủ làm anh run lên vì xúc động. Hắn luôn tự nhủ sẽ không bao giờ để mình mắc sai lầm trong việc yêu ai đó, nhưng với em, mọi thứ lại hoàn toàn khác.
Tả Kỳ Hàm - Em
Em biết anh sợ
Tả Kỳ Hàm - Em
Nhưng đừng lo, mình sẽ không mất nhau đâu // cười nhẹ //
Dương Bác Văn - Hắn
Em có chắc không?
Tả Kỳ Hàm - Em
Em chắn chắn!
Và rồi, trong không gian yên lặng ấy, không cần thêm lời nói nào, hắn nhẹ nhàng cúi xuống. Nụ hôn của hắn rơi xuống môi em, ngọt ngào và chân thành, như một lời khẳng định cho tất cả những gì họ đã che giấu bấy lâu nay.
Nụ hôn của hắn dịu dàng nhưng đầy khát khao, như một lời thổ lộ những cảm xúc đã dồn nén bấy lâu. Em hơi bất ngờ, nhưng chỉ trong chớp mắt, em đã hoàn toàn hòa vào nụ hôn ấy, tay vòng quanh cổ hắn, kéo hắn lại gần hơn. Môi họ dính chặt, không cần lời nói, chỉ cần cái chạm nhẹ này cũng đủ để hiểu mọi thứ.
Tả Kỳ Hàm - Em
Đừng bao giờ nói em sẽ đi nữa nhé, anh không phải lo đâu // vuốt ve khuôn mặt hắn //
Hắn nhìn em, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp, bao nhiêu lo lắng, sợ hãi đều tan biến hết. Hắn không còn phải đấu tranh với cảm xúc nữa, cũng không còn cảm thấy lạ lẫm khi đứng trước em. Tất cả chỉ là sự thật duy nhất: họ thuộc về nhau.
Dương Bác Văn - Hắn
Em là của anh, chỉ của anh thôi // ôm lấy em //
Tả Kỳ Hàm - Em
Được, em chỉ là thuộc về anh // cười thầm //
Chương 2
Ánh sáng len qua các khe cửa sổ chiếu vào phòng ngủ của họ. Hắn tỉnh dậy đầu tiên, vẫn chưa rời khỏi giường, còn em thì ngủ say như một đứa trẻ. Hắn nhẹ nhàng vén tóc em ra sau tai, chăm chú nhìn gương mặt bình yên của người trong lòng. Hơi thở của em đều đặn, nhưng trong lòng hắn lại như có gì đó dâng trào.
Dương Bác Văn - Hắn
// Thở dài //
Dương Bác Văn - Hắn
Thật không thể tin được, mình lại có cảm giác này…
Vừa nói, hắn vừa nhẹ nhàng kéo chiếc chăn qua người em, không muốn em phải lạnh.
Nhưng trong lòng hắn biết rõ một điều. Hắn không muốn ngày nào cũng phải sống trong sự xa cách, không muốn nhìn thấy em ở gần rồi lại phải rời đi. Hắn muốn giữ em mãi mãi bên mình.
Dương Bác Văn - Hắn
Chào buổi sáng // giọng ấm áp //
Tả Kỳ Hàm - Em
Chào buổi sáng... // giọng sữa //
Em cười nhẹ, mắt hơi mơ màng vì chưa hoàn toàn tỉnh giấc. Nhưng khi hắn nhìn thấy ánh mắt chăm chú của hắn, trái tim em lại thêm phần rung động.
Chưa kịp để em hoàn hồn, hắn đã dịu dàng nghiêng người, một tay nâng cằm em lên, và nhẹ nhàng hôn lên môi em lần nữa, lần này không vội vàng, mà như muốn nhấn mạnh một điều gì đó.
Dương Bác Văn - Hắn
Em thuộc về anh // thì thầm bên tai em //
Tả Kỳ Hàm - Em
Dù thế nào đi nữa, em sẽ luôn là của anh // cười //
Trong khoảnh khắc đó, không ai còn cần phải nói gì thêm. Mọi cảm xúc, mọi sự che chở đều được truyền tải qua một cái ôm, một nụ hôn, và một câu nói từ trái tim.
Sau đó, em đứng dậy, bước ra ngoài. Hắn lặng lẽ theo sau, ánh mắt không rời khỏi em. Họ cùng nhau đi xuống cầu thang, ánh sáng sáng sớm chiếu lên hai người, tô điểm thêm cho không gian ngập tràn yêu thương.
Dương Bác Văn - Hắn
Anh đã quyết rồi
Dương Bác Văn - Hắn
Chúng ta sẽ không chia xa nữa
Dương Bác Văn - Hắn
Anh muốn em ở lại đây
Dương Bác Văn - Hắn
Bên anh, mãi mãi!
Giọng hắn kiên quyết, như một lời hứa.
Tiếp theo… là chuyện gì sẽ xảy ra? Liệu tình yêu này có bị thử thách bởi những sóng gió từ bên ngoài? Hay mọi thứ sẽ tiếp tục ngọt ngào như vậy?
Sau bữa sáng đơn giản nhưng đầy ấm cúng, hắn gồi đối diện em, nhìn em với ánh mắt không thể rời đi. Hắn đã quyết định rồi, sẽ không để bất kỳ ai có thể chen vào giữa họ. Hắn muốn em, muốn mọi thứ về em, muốn yêu em mà không hề e ngại.
Dương Bác Văn - Hắn
Anh biết mình đang làm gì rồi // nhìn thẳng vào mắt em //
Tả Kỳ Hàm - Em
Em cũng biết điều đó. Nhưng... em không muốn chỉ là người anh sở hữu, em cũng muốn là người ở bên cạnh anh, cùng anh chia sẻ mọi thứ // gật đầu nhẹ //
Dương Bác Văn - Hắn
Anh sẽ cho em tất cả những gì em muốn. Em không phải lo lắng // nắm lấy tay em //
Cả văn phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng lạch cạch của bàn phím và tiếng nói chuyện của nhân viên thỉnh thoảng vang lên.
Tịnh Ngọc Ân - Cô
Chủ tịch, hôm nay chúng ta có cuộc họp quan trọng với đối tác quốc tế
Hắn nhìn vào màn hình máy tính, rồi ánh mắt hắn lại hướng về phía em đang đứng ở cửa, ngó vào với vẻ mặt tò mò.
Dương Bác Văn - Hắn
Em ngồi đây đi // ra hiệu //
Em nhẹ nhàng bước vào phòng, ngồi xuống, nhưng cảm giác vẫn có một chút gì đó lạ lẫm khi ở trong không gian công ty của hắn. Mặc dù rất quen thuộc, nhưng cảm giác này lại khiến trái tim em rung động.
Trong khi đó, hắn đã trở lại với công việc. Dù hắn là Tổng Giám đốc quyền lực, nhưng chẳng ai biết được rằng trong lòng hắn chỉ có một người duy nhất – Tả Kỳ Hàm.
Bất cứ khi nào hắn nhìn thấy em, trái tim hắn lại như vỡ vụn vì yêu.
Hắn mời em ăn trưa trong một nhà hàng nhỏ gần công ty, nơi hắn ít khi nào dẫn ai tới. Đây là một trong những nơi hắn chỉ muốn chia sẻ với người mình yêu.
Tả Kỳ Hàm - Em
Anh có thể đưa em đi ăn ở những nơi đắt tiền, nhưng em thích nơi này hơn. Nó có cảm giác gần gũi hơn
Dương Bác Văn - Hắn
Anh cũng vậy. Nơi này rất đặc biệt. Vì em ở đây // cười //
Khi bữa ăn kết thúc, cả hai cùng trở lại biệt thự, nơi mà giờ đây không chỉ là nơi sống, mà còn là nơi chứa đựng tất cả cảm xúc của họ.
Về đến nhà, em lại đứng trước cửa thư phòng, nơi mà trước đó, họ đã có những khoảnh khắc ngọt ngào không thể nào quên.
Hắn đến sau lưng em, ôm nhẹ từ phía sau. Hắn không nói gì, chỉ là ôm thật chặt, như thể muốn khẳng định điều gì đó.
Dương Bác Văn - Hắn
Em là của anh // thì thầm //
Tả Kỳ Hàm - Em
Em biết, từ lúc đó em chỉ có thể là của anh thôi! // cười nhẹ //
Trong khoảnh khắc ấy, hai người đứng yên, tay nắm chặt. Không cần lời hứa hẹn hay cam kết gì thêm. Họ đã có tất cả những gì mình cần: sự chân thành và tình yêu thương không điều kiện.
Và đó là tất cả những gì họ cần để đi cùng nhau mãi mãi.
Chương 3
Buổi tối tại biệt thự Dương Gia.
Sau một ngày dài bên nhau, em cảm thấy tim mình đập nhanh hơn mỗi khi nhìn hắn. Từ bao giờ, em chưa tốt với ai đến như vậy, chỉ duy nhất hắn là người khiến cậu muốn phá vỡ mọi rào cản, muốn yêu hết lòng.
Hắn bước tới, ôm lấy em từ phía sau, chân em bất động, hít vào hương thơm nhẹ trên áo hắn.
Dương Bác Văn - Hắn
Mệt rồi sao? // giọng trầm ấm //
Tả Kỳ Hàm - Em
Chút chút... Nhưng đói hơn // nghiêng đầu vào ngực hắn //
Hắn cười khẽ, xoay người em lại đối diện với mình, ngóng người một chút rồi đệm hôn lên trán em.
Dương Bác Văn - Hắn
Thế thì đi tắm, rồi anh nấu gì đó cho em
Tả Kỳ Hàm - Em
Anh biết nấu sao? // hoài nghi //
Dương Bác Văn - Hắn
Hừ, với em, anh biết tất cả! // cười //
Em nhìn hắn, lòng tràn đầy hạnh phúc. Em chẳng cần những lời hứa hẹn to tát, chỉ cần mỗi ngày được cảm nhận sự quan tâm từ hắn, như vậy là đủ rồi.
Tại bữa tối, hắn thực sự xuống bếp. Hắn tắt tay áo sơ mi, xắn lên mà nấu ăn, trong khi em ngồi trên bàn, chân đung đưa, nhìn hắn bận rộn mà cảm thấy hạnh phúc.
Tả Kỳ Hàm - Em
Lần đầu thấy anh vào trong bếp đấy // trêu chọc //
Dương Bác Văn - Hắn
Anh muốn từ giờ sẽ nấu cho em! // mở lòng //
Tả Kỳ Hàm - Em
Lại thêm một lời hứa hẹn đáng yêu rồi nhé // nháy mắt //
Hắn chỉ mỉm cười, rồi bắt đầu nấu món canh đơn giản. Cả hai trải qua một buổi tối bình yên, không cần lời hoa mỹ, chỉ có những hành động nhỏ nhưng đủ để hiểu lòng nhau.
Khi em đi ngủ, hắn vẫn ngồi lại trên ghế, nhìn em một cách đầy trân trọng.
Dương Bác Văn - Hắn
Anh muốn bên em mãi mãi, Hàm Nhi.. // thì thầm //
Hắn thì thầm, như một lời hứa hẹn với chính lòng mình.
Và cứ như vậy, tình yêu hóa nở, từng ngày tràn ngập hạnh phúc.
Khi mặt trời vừa ló dạng, em đã tỉnh giấc. Em khẽ cựa mình, mắt còn ngái ngủ nhưng vẫn cảm nhận được hơi ấm từ vòng tay hắn đang ôm chặt lấy mình. Hắn ngủ say, hơi thở đều đều, gương mặt góc cạnh càng thêm phần dịu dàng trong ánh nắng sớm.
Em mỉm cười, vươn tay chạm nhẹ lên gò má hắn. Nhưng chưa kịp rút tay lại, hắn đã mở mắt, ánh nhìn đầy sự chiếm hữu.
Dương Bác Văn - Hắn
Sáng sớm đã nghịch anh rồi? // giọng có chút khàn khàn //
Em hơi giật mình, nhưng chưa kịp phản ứng đã bị kéo sát vào lòng. Hắn vùi mặt vào cổ em, hít một hơi thật sâu.
Dương Bác Văn - Hắn
Em đánh thức anh thế này, có phải nên chịu trách nhiệm không?
Tả Kỳ Hàm - Em
Anh lại bắt đầu rồi... // đỏ mặt + đẩy nhẹ anh ra //
Hắn bật cười, hôn lên trán em một cái thật kêu.
Dương Bác Văn - Hắn
Xuống ăn sáng nào, hôm nay anh sẽ đưa em đến công ty // cười nhẹ //
Hôm nay, hắn có một cuộc họp quan trọng với các cổ đông. Em đi cùng hắn, nhưng thay vì bước vào phòng họp, em lại lang thang trong văn phòng, tò mò ngó nghiêng xung quanh.
Trợ lý riêng của hắn, Tịnh Ngọc Ân, bước tới, cúi đầu chào cậu.
Tịnh Ngọc Ân - Cô
Thiếu Gia Tả, cậu có muốn uống gì không?
Tả Kỳ Hàm - Em
Cho tôi một ly trà sữa nhé // cười mỉm //
Tịnh Ngọc Ân - Cô
Vâng, tôi sẽ đi lấy ngay // rời đi //
Chưa đầy 10 phút sau, hắn từ phòng họp bước ra, vừa nhìn thấy em cầm ly trà sữa, ánh mắt lập tức tối lại.
Dương Bác Văn - Hắn
Ai cho em uống cái này?! // cau mày //
Tả Kỳ Hàm - Em
Em tự gọi đó, sao nào? // mắt nhìn anh, miệng đang ngậm ống hút //
Dương Bác Văn - Hắn
Uống trà sữa không tốt cho sức khỏe. Đổi sang nước ép đi // khoanh tay //
Tả Kỳ Hàm - Em
Anh quản nghiêm vậy luôn hả?
Em chun mũi, nhưng vẫn ngoan ngoãn đặt ly trà sữa xuống bàn.
Hắn thấy em nghe lời, khóe môi cong lên, nhưng vẫn cố giữ vẻ nghiêm túc.
Dương Bác Văn - Hắn
Lần sau muốn gì thì nói anh, không được gọi lung tung // xoa đầu em //
Em nhìn hắn khẽ nở nụ cười.
Tả Kỳ Hàm - Em
Vậy lần sau em gọi anh luôn được không?
Dương Bác Văn - Hắn
Em gọi lúc nào cũng được, nhưng gọi rồi thì phải chịu trách nhiệm, biết chưa?
Em vừa bước vào nhà đã bị hắn kéo vào lòng.
Dương Bác Văn - Hắn
Hôm nay em ngoan lắm có phần thưởng gì không nhỉ? // giọng trầm //
Em chớp mắt, chưa kịp hiểu chuyện gì đã bị hôn đến không thở nổi.
Dương Bác Văn - Hắn
Mọi thứ của em, đều là của anh. Nhớ chưa?
Em gật đầu, trái tim đập loạn nhịp. Em biết, với hắn, em chính là tất cả.
Tại một quán bar sang trọng trong thành phố, Trương Hàm Thụy lặng lẽ ngồi ở quầy rượu, ly whiskey trong tay sóng sánh ánh đèn. Gã chưa bao giờ thích những nơi ồn ào, nhưng tối nay, lại vô tình chạm mặt một người khiến gã phải chú ý.
Trương Quế Nguyên – chàng trai trẻ với đôi mắt sắc bén, bước đến bên cạnh, ngón tay lướt nhẹ trên mặt quầy.
Trương Quế Nguyên - Y
Tôi có thể mời anh một ly không? // cười //
Trương Hàm Thụy - Gã
Cậu nghĩ tôi cần ai mời rượu sao? // nhướng mày đánh giá người trước mặt //
Y cười nhạt, ánh mắt như có ý trêu chọc.
Trương Quế Nguyên - Y
Không, nhưng tôi nghĩ có một người uống cùng vẫn tốt hơn là ngồi một mình
Gã cười khẽ, nhấc ly whiskey lên.
Trương Hàm Thụy - Gã
Thú vị đấy. Được thôi, uống cùng tôi. Nhưng cẩn thận, tôi không phải người dễ đối phó // nhếch mép //
Y nhếch môi, chạm ly với gã.
Trương Quế Nguyên - Y
Tôi cũng vậy. Hãy thử xem ai mới là người chiếm thế thượng phong // trêu chọc //
Download MangaToon APP on App Store and Google Play