[ Rhycap ] Yêu Em Xuyên Giấc Mơ
#1. Số Phận Chào Đời
Bống
halo các cậu nhaa❤️🔥
Bống
Trước khi vào truyện, tớ có đôi lời nhắn nhủ
“Yêu Em Xuyên Giấc Mơ“ là “đứa con tình thần“ của tớ
Tớ đã lên ý tưởng truyện thật tỉ mỉ từng chi tiết tròn 3 ngày tớ tự nghĩ tự lên ý tưởng và không sao chép hay bắt chước bất kì truyện nào
Nên có các sự kiện giống nào thì xin đừng toxic tớ ạ !!
_________________________
Năm 1953, giữa thời cuộc nhiều biến động, hai gia tộc lớn là họ Hoàng và họ Nguyễn nổi danh khắp một vùng.
Cả hai đều giàu sang, quyền thế, lại luôn ngấm ngầm ganh đua - như hai thế lực không đội trời chung, tuy chưa từng công khai đối đầu.
Ngày 11 tháng 6 năm ấy, gia đình họ Hoàng hân hoan đón chào Hoàng Đức Duy - đứa con trai đầu lòng, như ánh hào quang mới của dòng tộc.
Nhưng chỉ sau năm tháng ngắn ngủi, một biến cố bất ngờ xảy đến… mở đầu cho chuỗi ngày đen tối chưa từng có trong lịch sử nhà họ Hoàng
Trong tiếng nôi cót két đu đưa ngoài hiên, bà Thuỷ thiếp đi bên cạnh đứa con trai đầu lòng xinh xắn.
Ánh nắng sớm trải nhẹ trên mái hiên, nơi tình mẫu tử thiêng liêng hiện diện trong khoảnh khắc yên bình hiếm hoi.
Mẹ con nhà họ Hoàng cùng tắm nắng, hạnh phúc tưởng chừng giản dị mà vững bền.
Thế nhưng, khoảnh khắc ấy không kéo dài.
Chỉ một khắc sau, khi hai kẻ lạ mặt lặng lẽ xuất hiện phía cổng nhà… sợi dây mẫu tử vừa thắt chặt đã bị định mệnh nhẫn tâm cắt đứt.
Vũ Minh Anh
Mi nhanh cái tay cái chân lên !!
NVP
Cứ từ từ đã, người xưa có câu “chậm mà chắc nhanh mà ẩu“ bà chưa nghe sao ?
Vũ Minh Anh
Lẹ coi có người thấy là chết cả tao lẫn mày luôn đó.
Một tiếng “Bốp” giòn tan yên vị ngay trên đầu anh.
Vũ Minh Anh
Ngồi đó mà chắc chắc ẩu ẩu gì trời.
Anh nâng niu, bế em nhẹ nhàng.
NVP
Chao ôi, thằng bé trông yêu chưa kìa~
NVP
Đáng yêu như vầy, mà có người nỡ lòng nào bắt cóc thằng nhỏ he.
Anh đá mắt liếc xéo ẩn ý nói bà.
Vũ Minh Anh
Cha nội mi xỉa xói ai vậy ?!
NVP
Hề hề, ai nhột thì gãi thôi.
Vũ Minh Anh
Rồi rồi, lẹ lên chuồn mau !!
Hai kẻ lạ mặt chạy biến, mang theo đứa bé 5 tháng tuổi vừa lọt lòng.
Khi tỉnh dậy sau cơn mệt mỏi ngoài hiên nhà, bà Thuỷ ngỡ mình sắp sống những ngày hạnh phúc.
Nhưng vừa mở mắt… không còn con, không một dấu vết, chỉ còn gió thổi qua vườn trong buổi sớm im lìm
Hoàng Thị Thuỷ
Bé.. bé con của mẹ đâu rồi ?!
Lần lượt, từng người từng người chạy đến cạnh bà.
Ốc
Có chuyện gì vậy thưa bà hội đồng ?
Hoàng Thị Thuỷ
Con.. con trai của tôi !!
Hoàng Thị Thuỷ
Hoàng Đức Duy, con của tôi đâu rồi ?!
Ốc
Cậu út.. cậu út nãy giờ ngủ cạnh bà hội đồng mà ?
Hoàng Thị Thuỷ
Bọn bây… bọn bây có đem con bà đi đâu không ?!
Ốc
Dạ.. bọn con nãy ở trỏng làm việc chứ hổng có ra ngoài này..
Hoàng Thị Thuỷ
Chèn ơi, con của tôi… !!
Ốc
Mau ! Kỳ chạy vào, gọi ông hội đồng ra mau mau.
Ốc
Bà hội đồng cứ bình tĩnh, chắc chắn cậu út không đi đâu được đâu.
Hoàng Duy Minh
Mình đừng khóc, chắc chắn con trai chúng ta không thể đi đâu xa đâu mà..
Hoàng Thị Thuỷ
Mình ơi… lỗi là do hức… em
Nước mắt giàn giụa, tuyệt vọng, bất lực như bao phủ lên người mẹ Thuỷ.
Hoàng Thị Thuỷ
Vì em mà không trông quản được con trai mình…
Hoàng Thị Thuỷ
Nên thằng bé mới không tung tích…
Hoàng Thị Thuỷ
Thằng bé… thằng bé chỉ mới 5 tháng tuổi thôi mà..
Bà tức tưởi, gào khàn giọng trong nước mắt.
Hoàng Duy Minh
Mình à.. mình đừng nghĩ vậy… con trai chúng ta là ngôi sao may mắn của gia tộc họ Hoàng nhà ta…
Hoàng Duy Minh
Chắc chắn… chắc chắn sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu mình ơi…
Ông siết chặt tay, từng đốt sống gần như trắng bệch mặt tối sầm lại.
Lòng đau như cắt, cậu bé ấy chưa kịp lên 1 tuổi, chưa một lần cất tiếng gọi “mẹ”, chưa một lần bi bô “ba ơi” mà giờ đây… đã bị hai kẻ lạ mặt đem đi không dấu vết.
Phủ dinh họ Hoàng chìm trong nước mắt, trong nỗi hoảng loạn và những suy nghĩ u ám đang dày vò tâm trí người mẹ trẻ.
Thế nhưng, khi nơi quyền quý đó đau đớn đến tột cùng, thì cách đó không xa, căn nhà gỗ mục nát lại vang lên tiếng cười rộn rã - niềm vui khôn xiết của những kẻ vừa tước đi ánh sáng của một gia đình.
Vũ Minh Anh
Giờ ta sẽ chăm sóc thằng cu này khôn lớn rồi sẽ lấy nó làm con tin chuộc về
Vũ Minh Anh
Rồi cả khối tài sản mà kéo đến.
NVP
tôi xong nhiệm vụ rồi, bà chủ nhớ tiền công của tôi nhé.
Vũ Minh Anh
Được rồi, đi đi
Bà phất tay, anh cũng hiểu mà rút lui.
Vũ Minh Anh
Nào nào, Bảo Lâm chào em trai mới của con này
Vũ Minh Anh
Phải phải, là em trai.
Vũ Bảo Lâm
Oa, em trai này.
Vũ Minh Anh
Thích thế cơ à ?
Thoáng im lặng, bà ngầm ngậm suy nghĩ rồi cất giọng nói.
Vũ Minh Anh
Nếu mai này lớn lên em trai bỏ con đi thì sao Lâm ?
Vũ Bảo Lâm
Con hông cho em trai đi đâu hết !!
Vũ Bảo Lâm
Em phải ở đây mãi mãi với Lâm chứ.
Vũ Bảo Lâm
Lâm mà thấy mẹ mang Duy của Lâm đi đâu Duy sẽ báo cảnh sát
Vũ Bảo Lâm
PẰNG PẰNG CHÍU CHÍU !!
Bà Minh Anh “hừ” khẽ, ánh mắt lặng đi trong thoáng chốc rồi quay lưng bước vào phòng, để mặc Bảo Lâm đứng đó với đôi mắt ngơ ngác.
Câu nói vừa rồi của thằng bé - dù chỉ là lời trẻ con - như một vết cứa mảnh nhưng bén ngọt, khiến bà không thể không rùng mình.
Bà biết, nó còn quá nhỏ để hiểu, nhưng nỗi sợ trong bà lại lớn dần theo từng bước chân.
Lỡ như… lời thằng bé là điềm báo ?
Lỡ như đến một ngày, mọi thứ đổ bể, tiền chưa kịp cầm tay mà bản thân đã rơi vào cảnh tù tội, tra khảo, hành hạ ?
Những cảnh tượng ấy bà từng cố xua đi, vậy mà giờ lại hiện về, rõ ràng, từng chi tiết như thể có ai đang âm thầm viết lại kịch bản cuộc đời bà - một bi kịch bà không còn cách nào thoát khỏi
#2. Trái Tim Lạnh Lòng Người
Bốn mùa cứ thế luân chuyển, xuân qua hạ tới, thu đến rồi đông lại về.
Thời gian lặng lẽ trôi qua 18 năm - giờ là 1971.
Gia đình họ Hoàng vẫn không thôi hy vọng.
Mỗi buổi sáng là một lần mong ngóng, mỗi buổi tối là một lần khẩn cầu - rằng phép màu sẽ xuất hiện, rằng đứa con trai lưu lạc sẽ trở về.
Họ từng tưởng tượng giây phút ấy: tiếng gọi “cha mẹ” vỡ òa giữa sân, cái ôm ấm áp sau bao năm xa cách, những giọt nước mắt chan hòa trong niềm hạnh phúc.
Nhưng thực tại lại phũ phàng như một gáo nước lạnh.
Cánh cổng vẫn mở, lòng vẫn chờ, nhưng ngoài kia chỉ có gió và bóng chiều nhạt nhòa.
Không một bóng người quay về.
______________________________
Thân hình em nhỏ bé, không thể nào gầy hơn đang quỳ dưới lau nhà.
Hoàng Đức Duy
Má, anh hai đi du học tầm nào mới về hả má ?
Hoàng Đức Duy
Từ bé giờ con chưa gặp anh hai nhiều, chắc giờ sắp quên tới nơi quá
Minh Anh - bà chưa từng nói gì với em cả, chỉ phủ đầu bằng những câu chuyện trên trời dưới biển, cướp công lấy của tự nhận mình là tiếng mẹ đẻ má chăm.
Vũ Minh Anh
Má biết được đâu.
Vũ Minh Anh
Mi lo mà lau sàn đi, hỏi nhiều quá à.
Hoàng Đức Duy
Ừm.. má cho con học đại học nha má..?
Vũ Minh Anh
Học làm gì nhiều trời, mi học tổ phí tiền của tau ra.
Hoàng Đức Duy
Nhưng… con cũng cần phải học đại học mà má..
Hoàng Đức Duy
Học mai sau thành tài rồi còn về báo đáp má nữa..
Giọng em hạ thấp hơn, gần như năn nỉ.
Vũ Minh Anh
Lèm bèm tau cắt ăn trưa của mi đó !
Hoàng Đức Duy
Dạ..con lau xong rồi má ạ.
Vũ Minh Anh
Xong rồi thì mi ra xem phơi đồ coi coi.
Vũ Minh Anh
Thiếu gì việc mà kêu xong xong ?
Vũ Minh Anh
Lười biếng quen thói ra.
Vũ Minh Anh
Mai này về nhà chồng mi, người ta nhìn mi mà nói mẹ mi đây này !!
Em hiếu thảo, thương người này đến người kia, nên việc gì cũng một tay em làm chăm lo cho cái nhà này.
Hoàng Đức Duy
Dạ má cứ nghỉ ngơi, con làm cho má.
Vũ Minh Anh
Chẳng nhẽ mi lại để tau ra làm hả ?
Vũ Minh Anh
Con cái gì đâu mất dạy.
Vũ Minh Anh
Tau đẻ ra mi là để chăm nom từng giấc ngủ từng miếng ăn, có hiểu chưa ?
Vũ Minh Anh
Nên mi đừng có lôi cái giọng đó ra để nói chuyện với tau.
Em bỗng choáng nhẹ, khẽ rên một tiếng, chỉ là thoáng qua nhưng lại rõ hơn hết.
Vũ Minh Anh
Này này, mi đừng có cái kiểu mà lười biếng xong kể lể với tau nha.
Hoàng Đức Duy
Má đừng nói con vậy mà….
Vũ Minh Anh
Mi ra đồng cho trâu ăn đi.
Vũ Minh Anh
Xong tí ra chợ mua tôm tép cho tau, tau nay thích ăn.
Vũ Minh Anh
Có tí việc mà quên thì nhịn, thế thôi khỏi nói nhiều với loại như mi.
Bà mặc xác cơ thể em như nào, ra sao, bỏ đi ra ngoài hóng gió.
Chợ nhìn từ trên cao như một bức tranh sống động.
Mái bạt nhiều màu chen nhau rực rỡ, sạp hàng san sát bày đủ rau xanh, cá tươi, trái cây chín mọng.
Người mua kẻ bán rộn ràng, tiếng rao, tiếng trả giá vang lên không dứt.
Một khung cảnh vừa lộn xộn, vừa đầy sức sống - đậm chất chợ Việt.
Bà bán Hải Sản
Cá tôm tươi roi rói đây bà con ơi, mới lên bờ sáng nay, mua lẹ kẻo hết !
Bà bán Hải Sản
Ái chà chà, thằng cu này khả năng cao là có con mắt tinh tườm đó.
Bà bán Hải Sản
Lựa ngay quán bà mày đây là biết này.
Bà cười khanh khách, vừa đủ duyên dáng vừa chán thật.
Bà bán Hải Sản
Mua gì hả cu ?
Bà bán Hải Sản
Bà có tôm, tép, bạch tuộc, cá lóc, …
Hoàng Đức Duy
Cho cháu cân tôm, tép nha bà.
Bà bán Hải Sản
Có ngay có ngay !
Bà bán Hải Sản
Nay ế khách quá..
Bà bán Hải Sản
Cháu là người mua đầu tiên nên ta bán rẻ cho.
Hoàng Đức Duy
Dào ôi, bà đừng khách sáo quá.
Bà bán Hải Sản
Cu mày nói thế thì bà già đây mới ngại.
Bà bán Hải Sản
Không sao không sao, 9 xu bà lấy rẻ 7 xu.
Hoàng Đức Duy
Ây da, bà có lòng thì cháu đây có dạ vậy.
Em cười, cười tươi cười xinh, đủ khéo léo nói chuyện với người bán.
Bà bán Hải Sản
Tốt, thằng này khá đấy.
Bà vỗ vai cái bôm bốp vào vai em, nhẹ nhàng thôi nhưng lại ấm áp cả khoảng chợ.
Hoàng Đức Duy
Cháu đi bà ạ, chúc bà ngày tốt lành.
Bà bán Hải Sản
Lần sau ghé thì ta lại khuyến mãi tiếp nha.
Bóng em khuất xa, nhưng em vẫn ới quay lại đáp cái lòng tốt của bà.
Trưa nắng chang chang, mặt đường hầm hập nóng.
Đức Duy lững thững bước, mồ hôi nhễ nhại, môi khô khốc.
Bỗng cậu khựng lại, ho sặc sụa từng cơn, người lảo đảo vì mệt và oi nồng.
Hoàng Đức Duy
Khụ.. khụ khụ !!
Hoàng Đức Duy
Người mình mệt quá…
Em vô thức đưa tay lên trán sờ, cảm nhận nhưng không nóng cũng chẳng lạnh.
Hoàng Đức Duy
Vậy thì lí gì ?
Hoàng Đức Duy
Thôi kệ đi chắc chỉ thoáng qua ý mà.
Em bỏ kệ, một mạch từng bước về nhà.
Nhưng em đâu hay, đó là.. mầm mống cho sau này.
Hoàng Đức Duy
Tới nhà rồi…
Hoàng Đức Duy
Chóng mặt quá…
Bước chân em lảo đảo, chẳng còn đứng vững nổi.
Hoàng Đức Duy
Mình…mình.. sắp không trụ nổi nữa rồi
Hoàng Đức Duy
Má ơi.. con về rồi-
Vũ Minh Anh
Cái thằng trời đánh kia, mi lại làm hỏng gì nữa vậy.
Vũ Minh Anh
Mi đừng doạ tau để mà mi trốn việc nhà nha ?!
Bà hoảng rồi, nhưng chẳng phải cái hoảng lo cho em, mà là cái hoảng vì lo sợ từng đồng từng cắc.
Vũ Minh Anh
Duy à dậy mau lên !!
Vũ Minh Anh
Má.. má không bắt con làm việc nữa đâu.
Vũ Minh Anh
Thôi, giúp nó tí mai sau lấy chuộc thêm vài nghìn đồng vậy.
Ngoài hành lang bệnh viện, bà Minh Anh ngồi yên lặng trên chiếc ghế nhựa, lưng hơi khom, mắt không hề liếc nhìn về phía phòng bệnh.
Hai tay bà siết lại, đặt lên đùi, lạnh lẽo như chính tâm trạng của bà lúc này.
Tiếng động từ bên trong cứ như gọt dũa vào tim bà, nhưng bà không biểu lộ chút gì ngoài một cái nhíu mày.
Trong lòng, bà thầm thì: “Cầu trời cho thằng con nó bình an… mai sau có cái mà chuộc”.
Lời cầu ấy chẳng phải của tình mẹ, mà là toan tính lạnh lùng, như một phép tính của kẻ biết chờ đợi cơ hội
Bống
vào năm 1970, theo thông tư số 45/BYT-TT ngày 1 tháng 12 năm 1970 của Bộ Y tế hướng dẫn việc thành lập Bệnh viện Nội tiết trực thuộc Bộ Y tế.
Bống
Mọi người thắc mắc sao người dân Việt Nam xa xưa đã biết nói từ bậy rồi.
Bống
Thì bản thân mình đã nói rõ, mình phải tìm hiểu trước rồi mới viết sau. Mình đã làm thẻ thư viện để mượn sách thời lịch sử. Đặc biệt mình thấy truyện “MƯA ĐỎ” của Chu Văn Lai có viết các từ còn bậy hơn thế, và mình viết theo motif của truyện và nhân vật, thế nên đừng có ai bảo mình xuyên tạc lịch sử.
Mình khẳng định, và dám chắc chắn là mình có tìm hiểu, không chỉ một quyển mà phải cả chục quyển, mình mới dám viết.
Bống
Và cũng đừng hỏi mình là, sao lại viết thời Việt Nam có con trai yêu nhau, mình nói thẳng luôn, là truyện thì cái gì cũng viết được, mọi người nên nhìn nhận khách quan về vấn đề này.
Mình viết những sự kiện chính làm nên lịch sử Việt Nam mới không thay đổi, còn những kiểu cuộc sống của dân thường thì mình xin phép viết như vậy. Vì truyện là tác phẩm tạo nên từ trí tưởng tượng và tính sáng tạo của tác giả dựa trên góc nhìn và sở thích cá nhân. Tác phẩm là hư cấu nhưng không hề bôi nhọ hay làm méo mó bất kì vẻ đẹp văn hóa, truyền thống, phong tục nào của Việt Nam. Nên nhớ, là truyện thì cái gì cũng biến tấu được, mình còn có thể viết Duy là con cá, con cún hay bất kể cái gì mình muốn, chứ không chỉ dừng lại như vậy.
Nên mọi người hãy tôn trọng và đừng tiêu chuẩn kép quá. Nó bị ảnh hưởng với những người đọc truyện.
#3. Cuộc Gặp Định Mệnh
Bống
CÁC SỰ KIỆN, BỆNH TẬT ĐỀU HOÀN TOÀN HƯ CẤU‼️
KHÔNG CÓ THẬT NGOÀI THỰC TẾ‼️
Bác Sĩ
ai là người nhà của bệnh nhân Hoàng Đức Duy ?
Vũ Minh Anh
Tôi.. con tôi sao rồi thưa bác sĩ..?
Bác Sĩ
Mời chị vào đây, chúng tôi có chuyện muốn thưa
Vũ Minh Anh
A dạ, con tôi làm sao hả bác ?
Bác Sĩ
Trước hết, tôi mong chị giữ bình tĩnh, đừng hoảng loạn quá !
Bác Sĩ
Trước đây, bệnh nhân có tiền sử mắc bệnh nào không, hoặc có đang điều trị bệnh gì không ?
Vũ Minh Anh
Chưa, từ bé tới giờ tôi nuôi nó chưa thấy có vấn đề gì hết
Bác Sĩ
Xin chia buồn với gia đình, bệnh nhân hiện tại đang mắc phải một căn bệnh ít gặp, nói chính xác là rất hiếm
Bác Sĩ
Căn bệnh này ảnh hưởng đến một phần thần kinh, đặc biệt là trong giấc ngủ.
Bác Sĩ
Tuy nhiên, gia đình không cần quá lo lắng, vì nó không gây ảnh hưởng nghiêm trọng ngay lập tức
Vũ Minh Anh
Bác sĩ có nhầm lẫn không.. chứ tôi thấy Duy nó bình thường lắm mà ?
Bác Sĩ
Nguyên nhân chính là bệnh nhân trong quá trình sống hàng ngày thường xuyên có những suy nghĩ tiêu cực, căng thẳng, lo âu kéo dài, khiến cho bệnh từ từ phát sinh trong não bộ.
Bác Sĩ
Chúng tôi đã kiểm tra kỹ lưỡng qua các thiết bị y tế và xác nhận bệnh nhân mắc phải căn bệnh CTB
Bác Sĩ
Hiện tại, bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch và cần thời gian để hồi phục.
Bác Sĩ
Cần lưu ý rằng, vào ban ngày bệnh nhân không nên làm việc quá sức, cần điều độ trong sinh hoạt.
Bác Sĩ
Nếu không, tôi e rằng tình trạng này có thể ảnh hưởng đến toàn bộ bộ não và gây ra tình trạng mất trí nhớ.
Bác Sĩ
Tôi nói xong rồi, cảm ơn chị đã cung cấp thông tin, tôi xin phép.
Vũ Minh Anh
* Kh-không… không thể nào *
Vũ Minh Anh
Nếu mà không được làm việc quá sức, chẳng nhẽ mình phải làm à ?!
Vũ Minh Anh
Địt mẹ, biết vậy mặc xác nó nằm ngoài cửa cho rồi.
Vũ Minh Anh
Thằng vô dụng.
Hoàng Đức Duy
hơ.. Đây là đâu vậy ?
Mở mắt ra trong mơ hồ, nhận thức em vẫn chưa đủ tỉnh táo, em khẽ rên một tiếng nhỏ.
Bà vẫn ngồi cạnh em, đợi em tỉnh dậy sau bao lần xét nghiệm.
Hoàng Đức Duy
Sao con lại ở trỏng vậy má ?
Vũ Minh Anh
Mi thì hay rồi, rước bệnh vào người rồi đì tau ra hầu hạ mi he.
Hoàng Đức Duy
Sao má lại nói vậy ?
Vũ Minh Anh
Đầu mi ngu si hết chỗ nói.
Vũ Minh Anh
May là tau thông minh thấy mi kém khôn nên mới không cho mi học đại học đó.
Hoàng Đức Duy
Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra vậy ạ ?
Vũ Minh Anh
Phiền phức quá !
Vũ Minh Anh
Lo mà nghỉ ngơi đi rồi về nhà làm việc.
Vũ Minh Anh
Mi ngồi im đi.
Vũ Minh Anh
Tau đi ra ngoài làm giấy xuất viện.
Vũ Minh Anh
Nhà này không có giàu vung tiền vào bệnh viện cho mi nghỉ ngơi đâu.
Bà bỏ ra ngoài, em vẫn ngồi ở chiếc chiếu nhau nhĩ, em còn ngơ ngác chưa hiểu cái gì hết.
Hoàng Đức Duy
Bộ mình làm gì sai nên má giận hả..?
Hoàng Đức Duy
*Nhức đầu quá đi*
Em rít lên tiếng lớn, đau đớn từ đầu em chuyền xuống.
Hoàng Đức Duy
Mong là không làm gì, chứ không là nhịn ăn luôn á…
______________________________
Đêm buông yên ả ngoài khung cửa sổ, ánh trăng nhạt phủ bóng cây xuống sân vắng.
Đức Duy ngồi lặng, ánh mắt hướng về phía xa nơi ánh đèn đom đóm lập lòe.
Trong lòng cậu là khát khao được đi học đại học - một giấc mơ giản dị nhưng bị ngăn lại bởi những lời cấm đoán.
Cậu không nói gì, chỉ nhìn mãi ra ngoài đêm tối, nơi ước mơ lặng lẽ nằm yên chờ được gọi tên.
Hoàng Đức Duy
Trăng hôm nay đẹp thật đó.
Vũ Minh Anh
Sữa này, uống đi rồi còn nghỉ ngơi.
Hoàng Đức Duy
A dạ, con xin má.
Hoàng Đức Duy
Ngon quá ạ, con cảm ơn má.
Hoàng Đức Duy
Hưmm.. đi ngủ thôi.
Đêm yên tĩnh, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích ngoài vườn.
Đức Duy nằm xoay lưng ra cửa sổ, ánh trăng bạc len qua khe rèm, in vệt sáng mờ nhòe lên vách tường.
Cậu trằn trọc, mắt mở thao láo.
Trong đầu cứ lặp đi lặp lại hình ảnh giảng đường, bạn bè, những buổi học, giấc mơ đại học tưởng gần mà xa vời vợi.
Cậu thở dài, lật người, kéo chăn cao lên ngực - nhưng giấc ngủ mãi chẳng chịu đến.
Trong lòng, một nỗi khát khao im lặng mà dai dẳng vẫn không ngừng réo gọi.
Hoàng Đức Duy
Chỉ biết ước thôi…
Em thở dài một tiếng, vừa bất lực vừa tủi thân.
Khu rừng chìm trong màn sương mỏng, ánh sáng lờ mờ lọt qua tán lá rậm rạp chỉ đủ soi vài vệt sáng lạc lõng trên nền đất ẩm.
Cây cối cao lớn, thân sần sùi, cành lá vươn ra như những cánh tay đan xen, che kín cả bầu trời.
Tiếng gió rít nhẹ qua kẽ lá mang theo hơi lạnh âm u, thỉnh thoảng vọng lên tiếng kêu xa lạ từ đâu đó giữa rừng sâu.
Không khí nơi đây nặng nề, lặng lẽ - như đang giấu điều gì đó phía sau từng tán cây rậm rạp.
Hoàng Đức Duy
Đ-Đây là đâu ??
Hoàng Đức Duy
T-Tại sao mình lại ở đây cơ chứ ?
Từng câu hỏi như dồn ép não của em, thắc mắc, tò mò xen lẫn.
Hoàng Đức Duy
Sao.. sao không nó không giống một giấc mơ bình thường vậy ?
Hoàng Đức Duy
Chân thật đến lạ…
Hoàng Đức Duy
Ắt xì— lạnh quá đi mất, giờ mình biết đi hướng nào bây giờ ?
Có kẻ lạ mặt, từ xa tiến tới khoác phủ áo lên thân hình nhỏ bé.
[ ? ? ? ]
Cậu có sao không ?
Hoàng Đức Duy
A-Ai..ai đó !!
[ ? ? ? ]
Xin lỗi, tớ làm cậu sợ à ?
Em nheo mắt, nhìn đối phương từ trên xuống dưới không khỏi đề cao cảnh giác.
Hoàng Đức Duy
Nhưng mà cậu là ai ?
Hoàng Đức Duy
Tại sao lại ở đây ?!
Hoàng Đức Duy
Mau trả lời đi!
[ ? ? ? ]
Xin lỗi, tớ quên giới thiệu.
Rhyder
Tớ là Rhyder, 23 tuổi !
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy, gọi tớ là Duy cũng được.
Hoàng Đức Duy
Cậu không sợ tớ làm hại cậu hả ?
Rhyder
Cái mặt cậu thì hại được ai ?
Hoàng Đức Duy
*Chu choa, sống 18 năm cuộc đời, giờ mới biết thế nào là trai đẹp á…*
Hoàng Đức Duy
Vậy thì tớ có thể kết bạn với cậu được không ?
Em chìa tay ra, ngỏ ý muốn làm quen với anh bạn xa lắc xa lơ. Và.. anh đã đón cái bắt tay đó, chấp nhận.
Hoàng Đức Duy
Cậu…không đùa phải không ?
Hoàng Đức Duy
Thật sự là đồng ý làm bạn với tớ sao ?
Rhyder
Bộ mặt tớ dễ đùa lắm hả ?
Rhyder
Tớ thật sự đồng ý mà.
Hoàng Đức Duy
Oa, có người chịu làm bạn với tớ này.
Đôi mắt em bỗng chốc sáng long lanh như phủ tầng sương, như bắt được vàng mà không ngững hò reo.
Em bỏ phòng bị, gần như đã tin tưởng tiếp nhận người bạn này.
Hoàng Đức Duy
Ngoài cậu ra, có ai khác không ?
Hoàng Đức Duy
Ví dụ như bố mẹ cậu nè, bạn cậu nè, hay là cả—
Rhyder
Ngoài tớ với cậu ra không có ai đâu.
Khoảng cách bốc chốc thu gọn, mặt anh như phóng đại ngay trước mắt em.
Em lùi một bước, tai đỏ ửng vì khoảng cách hiện tại.
Hoàng Đức Duy
Xin lỗi nhưng chúng ta mới làm quen, cần có khoảng cách.
Rhyder
Không sao không sao
Rhyder
Làm cậu khó chịu rồi.
Anh cầm lấy tay em lôi đi.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play