Đại Lão Yêu Tôi Rồi
Chương 1
Tề Quân Lâm
“Chính cậu.. người hại em ấy thành ra bây giờ”
Bạch Huyên
“A Lâm em không có”
Bạch Huyên
“Tin em đi A Lâm//với lấy tay//”
Bạch Huyên
“A //sững sờ ôm bên mặt nóng rát//anh..chưa bao giờ tát em*lí nhí*“
Tề Quân Lâm
“ còn nói thêm câu nào, thì tôi không chắc lưỡi cậu còn đó không đâu//cười lạnh//“
Tề Quân Lâm
“Cậu nên nhớ em ấy bị như bây giờ là do cậu”
Tề Quân Lâm
“ hại em ấy mất đi ánh sáng, huỷ hoại tương lai em ấy//gằn giọng// “
Tề Quân Lâm
“Gọi người vào”
Bạch Huyên
“//sững người//“
Someone else
1: “Tề Thiếu người đến rồi”
Tề Quân Lâm
“Kêu người giữ nó,.. tiến hành phẫu thuật”
Bạch Huyên
“Anh không thể làm vậy với em”
Bạch Huyên
“Không đừng mà //giãy giụa//“
Bạch Huyên
“Lâm Quân..anh đừng đi.. đừng làm vậy với em...”
Lị Phan ( mẹ Huyên )
Huyên //chạy lại ôm// Huyên.. không sao.. không sao rồi.. không sao
Bạch Huyên
Không.. không phải em..
Bạch Huyên
Mẹ.. không phải con.. không phải con mà
Lị Phan ( mẹ Huyên )
Ngoan.. mẹ tin con.. mẹ tin con
Bạch Huyên
..a mắt con.. mẹ.. mắt con.. sao thế này.. con không thấy mẹ con không nhìn thấy
Bạch Trần (bố Huyên)
Gọi bác sĩ
Lị Phan ( mẹ Huyên )
Huyên ngoan //nấc nghẹn//
Lị Phan ( mẹ Huyên )
Mai ổn rồi
Lị Phan ( mẹ Huyên )
Mai sẽ không có ai làm đau con nữa
Bạch Trần (bố Huyên)
//lại gần xoa đầu// Huyên con mệt rồi, nên ngủ thôi
Bạch Trần (bố Huyên)
Ta và mẹ con sẽ ở lại với con
Bạch Huyên
Ba.. con, con không làm gì.. anh, anh ấy không tin con
Bạch Huyên
..anh ấy..//lã chã//
All(trừ ai thì trừ)
*nhói*
Lị Phan ( mẹ Huyên )
Con ngoan, ngủ đi, không sao rồi
Lị Phan ( mẹ Huyên )
Mai sẽ ổn thôi
Lị Phan ( mẹ Huyên )
Nhé Bánh Bao của mẹ
Bạch Huyên
Hức..hức.. ..//dần thiếp đi//
Someone else
2: ông, bà chủ bác sĩ đang đợi bên ngoài
Bạch Trần (bố Huyên)
Gọi vào đi
Bác sĩ
Tôi đã tiêm vài mũi an thần
Bác sĩ
Hiện tại sẽ không sao
Lị Phan ( mẹ Huyên )
//gật// gọi tài xế đi
Bác sĩ
Không sao, tôi tự về được
Bác sĩ
Mn cứ ở lại chăm sóc tiểu thiếu gia đi
Bạch Trần (bố Huyên)
Vất vả rồi
Bác sĩ
Không vất vả không vất vả
Bác sĩ
Không còn sớm nữa, tôi xin phép
Someone else
/—/: //sợ hãi//
Tề Quân Lâm
Có vậy cũng để nó trốn được
Tề Quân Lâm
Giữ các ngươi thì tác dụng gì hã //choang//
Tề Quân Lâm
Tìm về ..không thấy thì cút luôn đi
Tác giả đây
Hello everybody
Tác giả đây
Là tác giả đây!! Ni là tác phẩm đầu tay nên sẽ có nhiều thiếu xót, mong mn góp ý nhè nhẹ, đừng ném đá nhe;-;
Tác giả đây
Mình cám ơnn ^^
chương 2
Bạch Trần (bố Huyên)
//nhìn hướng giường//
Bạch Cẩn( anh trai)
//lại gần xem xét//
Bạch Cẩn( anh trai)
Bệnh viện vừa thông báo, có giác mạc phù hợp rồi
Bạch Cẩn( anh trai)
Mai con đưa em ấy qua
Bạch Trần (bố Huyên)
//gật//
Ngay hôm sau Bạch Huyên được đưa tới bệnh viện, tiến hành cuộc tiểu phẫu
Dòng chữ phẫu thuật sáng lên, rọi xuống khuôn mặt lo lắng của từng thành viên trong gia đình
Những giây phút trôi qua, kéo dài như vô tận
Bác sĩ
//ra khỏi phòng phẫu// phẫu thuật đã được hoàn tất, gia đình có thể vào thăm rồi
Bạch Trần (bố Huyên)
Cảm ơn bác sĩ
Bạch Cẩn( anh trai)
Con vào xem em
Lị Phan ( mẹ Huyên )
Mẹ đi cùng
Bạch Cẩn( anh trai)
Chưa thấy tỉnh
Bạch Cẩn( anh trai)
Im thin thít
Bạch Nguyệt(chị)
Đã hết thuốc mê đâu? Anh bị ngơ à
Bạch Trần (bố Huyên)
Về rồi à
Bạch Nguyệt(chị)
Huyên sao rồi ba
Bạch Trần (bố Huyên)
Ổn rồi
Bạch Nguyệt(chị)
//nhìn// tên khốn đó tốt nhất nên tự lôi cổ ra
Lị Phan ( mẹ Huyên )
Im lặng chút, Huyên còn đang ngủ
Bạch Nguyệt(chị)
//chạm má//…tỉnh nhanh đi bánh bao nhỏ
Lị Phan ( mẹ Huyên )
Tỉnh rồi
Lị Phan ( mẹ Huyên )
Mẹ đây
Bạch Nguyệt(chị)
Xong rồi, nào dậy ăn cháo
Bạch Huyên
Tay nghề không lui chút nào
Bạch Nguyệt(chị)
Đương nhiên, c là ai cơ chứ //nhéo mũi//
Lị Phan ( mẹ Huyên )
Ăn từ từ thôi, còn nhiều lắm
Bạch Cẩn( anh trai)
Lớn đầu mà như con nít
Bạch Nguyệt(chị)
Chứ ai như anh? Trẻ trâu
Bác sĩ
Người nhà này đừng làm ồn bệnh nhân khác nghỉ ngơi
Bác sĩ
Khoảng 10 ngày sau có thể tháo băng rồi //ghi chép//
Bác sĩ
Thời gian này tránh ánh sáng mạnh, không nên ở ngoài trời quá lâu nơi ánh nắng mặt trời chiếu tới
Lị Phan ( mẹ Huyên )
Cảm ơn bác sĩ
Bạch Trần (bố Huyên)
Anh về rồi
Lị Phan ( mẹ Huyên )
Đi đâu mà giờ này mới về
Bạch Trần (bố Huyên)
Làm thủ tục nhập viện, phải ở lại quán sát mà
Lị Phan ( mẹ Huyên )
Đi không báo hửm //nhéo tai//
Bạch Trần (bố Huyên)
Đau đau.. em nhẹ tay chút, vợ
Lị Phan ( mẹ Huyên )
Cười rồi
Lị Phan ( mẹ Huyên )
Ăn nào, mẹ đút cho con
Tác giả đây
Vậy là lại hớt một chương
Tác giả đây
Hay thì mình xin 1like, không hay xin đừng ném đá nha🫶🏻
chương 3
Tối đến mn đều đã trở về nhà, chỉ có mẹ Huyên, Lị Phan ở lại
Lị Phan ( mẹ Huyên )
*5p nữa em về*
Cúp máy lại gần giường bệnh, cô đưa tay vuốt nhẹ mái tóc của đứa con trai nhỏ, ánh mắt vẫn kh rời khỏi cậu
Lị Phan ( mẹ Huyên )
Huyên..
10 ngày sau, ánh sáng len lỏi qua từng khe cửa sổ, trong căn phòng tĩnh lặng, bác sĩ nhẹ nhàng kéo ra từng lớp băng trắng được quấn quanh mắt cậu
Lị Phan ( mẹ Huyên )
//lại gần bám lấy tay Bạch Trần//
Bạch Trần (bố Huyên)
Kh sao đâu //vỗ nhẹ an ủi//
Lớp băng cuối cùng được gỡ xuống. Bạch Huyên chớp chớp đôi mắt nhỏ, ánh sáng từ cửa sổ nhập nhoè đâm vào khiến cậu hơi nhăn mặt.
Cậu khẽ cất giọng gọi với chất giọng khàn.
Tiếng gọi làm đôi mắt bà đỏ hoe, ánh lên niềm vui không thể che giấu. Bà lại gần ôm cậu, nựng má cậu, giọng run rẩy
Lị Phan ( mẹ Huyên )
Con thấy được rồi
Bạch Cẩn( anh trai)
Nhóc thối
Bạch Nguyệt(chị)
May quá hic //ôm//
Bạch Trần (bố Huyên)
Vất vả rồi //xoa đầu//
Bạch Huyên
Ba //rưng rưng//
Bạch Trần (bố Huyên)
Uh ba đây
Bạch Huyên
Con tưởng sẽ không thể thấy nu..
Bác sĩ
Dừng lại đây thôi, mắt vừa hồi phục không thể khóc
Ở nơi nào đó, trong căn phòng ngập tràn sự lạnh lẽo từ bốn phía
Tề Quân Lâm
Mỗi việc tìm người cũng không xong
Tề Quân Lâm
T thuê các người về làm cảnh à
Someone else
H: //run run//
Tề Quân Lâm
//day day trán// rốt cuộc là trốn đi đâu
Bạch Cẩn( anh trai)
Thấy sao rồi
Bạch Cẩn( anh trai)
Anh đem chút cháo, dậy ăn đi
Bạch Huyên
Hít hà thơm quá đi
Bạch Cẩn( anh trai)
//gõ nhẹ đầu mũi// guỷ tham ăn
Bạch Cẩn( anh trai)
Vẫn ngốc lắm //bất lực//
Bạch Cẩn( anh trai)
Ăn lúc còn nóng, mẹ nấu cho đấy
Bạch Huyên
Nhăm nhăm đồ ăn của mẹ vẫn là ngon nhất
Bạch Cẩn( anh trai)
Ngon thì ăn nhiều vào
Bác sĩ
Nma nên quan sát thêm, tuần sau anh hãn đưa em ấy về//trầm ngâm//
Bạch Cẩn( anh trai)
Được, đều nghe em //dụi dụi//
Bác sĩ
Buông, vẫn đang trong bệnh viện//đánh vào tay//
Bác sĩ
Còn chưa tan ca đâu //lườm//
Bạch Cẩn( anh trai)
Vợ hết thương anh rồi //tủi thân//
Bạch Cẩn( anh trai)
//ngửi// vợ, em thơm quá
Tác giả đây
Thêm kẻ si mê vợ
Bạch Cẩn( anh trai)
Ngại quá ngại quá
Download MangaToon APP on App Store and Google Play