Nghiệp Duyên
Chương 1: Hồ Minh Phong
...❄: lạnh lùng
( ... ): suy nghĩ
/ ... /: hành động
👆: như trên
Buổi tối trên núi âm u, tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió thổi qua lá lạnh thấu xương và tiếng 1 người đàn ông say rượu loạng choạng đi.
Nhân vật phụ
( nên bắt cóc vài đứa trẻ bán lấy tiền đánh bạc thôi nhỉ )
Đột nhiên từ trong bụi cây gần đó có 1 tiếng sột soạt vang lên khiến hắn ta giật mình.
Hồ Minh Phong / cậu /
Chú ơi chú cứu em cháu được không ạ? / rưng rưng nước mặt, giọng nói non nớt, giả vờ trong sắng đáng thương /
Tên say rượu đánh giá cậu, thật xinh đẹp.
Nhân vật phụ
Hahah ... đ... được chứ ( thằng bé này bán chắc được nhiều tiền lắm đây, còn cả em nó nữa )
Hồ Minh Phong / cậu /
Vâng ạ chú đi theo cháu / giả vờ mừng rỡ, quay lưng bước đi, trên môi nở 1 nụ cười quái dị khó nắm bắt /
Người đàn ông đi theo cậu lên đến đỉnh núi, nơi có ngôi nhà của 1 ông lão cô đơn.
Hồ Minh Phong / cậu /
Chú đợi cháu chút nhé / xoay người lại, mò vào trong bụi cây, cầm cây gậy sắt lên /
Nhân vật phụ
( nó không phòng thủ rồi bắt nó thôi ) / vươn tay về phía cậu /
Hồ Minh Phong / cậu /
/ bất ngờ quay lại phang 1 cú thật mạnh vào đầu hắn ta /
Nhân vật phụ
Á! / hét lên, ngất lịm đi vì cú đánh quá mạnh /
Hồ Minh Phong / cậu /
/ cười khinh bỉ, kéo hắn ta vài ngôi nhà /
Nhân vật phụ
Ư... / tỉnh dậy, ngẩng đầu lên /
Hồ Minh Phong / cậu /
Ồ~ Quý ngài tỉnh dậy rồi sao?
Nhân vật phụ
Mày ... mày / lắp bắp sợ hãi /
Hồ Minh Phong / cậu /
Sao lại sợ vậy? Chúng ta còn nhiều trò vui mà~ / xoay người, giơ tay ra, mắt híp lại / Chào mừng đến phiên tòa luận tội của Đại sứ Ác ma.
Nhân vật phụ
/ sợ són ra quần /
Cậu nhẹ nhàng bước đến ghế ngồi của mình, đeo lên chiếc mặt nạ quen thuộc.
Hồ Minh Phong / cậu /
Phiên tòa chính thức bắt đầu!
Một đám người ngồi xung quanh kích động la lên, kèm cả những tiếng chửi rủa.
Hồ Minh Phong / cậu /
IM LẶNG! / cậu đập bàn /
Đám người xung quanh
/ im re /
Hồ Minh Phong / cậu /
Theo những bằng chứng đã báo, ngươi nợ nần cờ bạc, đã dừng vợ con để gán nợ, còn bạo lực gia đình, hiếp dâm người khác, v.v... / chống tay lên cằm /
Hồ Minh Phong / cậu /
Bị cáo có xác nhận ko?
Nhân vật phụ
Ta không có! Ngươi đừng có vu khống!
Hồ Minh Phong / cậu /
Vậy sao? / cười nhếch mép, cầm điều khiển bật màn hình /
Trên màn hình chiếu 1 loạt phim, từ việc người đàn ông đem vợ con gán nợ, cho đến việc hiếp dâm.
Đám người xung quanh
/ sốc toàn tập /
Hồ Minh Phong / cậu /
/ xem mặt lạnh tanh, không chút cảm xúc, ánh mắt hờ hững liếc từng phút giây /
Hồ Minh Phong / cậu /
Còn gì chối nữa không? / cười nhạt /
Nhân vật phụ
Tôi ... tôi nhận tội.
Đám người xung quanh
Xét xử đi! Xét xử đi Đại sứ Ác ma! / kích động /
Hồ Minh Phong / cậu /
/ cười cười, ngón tay gõ cộp cộp xuống mặt bàn /
Hồ Minh Phong / cậu /
Ta tuyên bố: xét xử bằng phương pháp tàn nhẫn nhất!
Hồ Minh Phong / cậu /
Đưa đi / phẩy tay /
Người đàn ông bị 1 đám người kéo đi.
Hồ Minh Phong / cậu /
Giải tán!
Hồ Minh Phong / cậu /
/ đứng dậy bước ra ngoài, cười khúc khích nhìn người đàn ông bị hành hạ /
Đám người xung quanh
/ đi ra khỏi căn hầm của ngôi nhà ấy /
Hồ Minh Phong / cậu /
/ khóa cửa /
Hồ Minh Phong / cậu /
Hahahahahah / cười điên loạn /
Đám người xung quanh
/ sợ hãi /
Đám người xung quanh
( rồi xong luôn )
GTNV
Hồ Minh Phong / cậu /
Hoàn cảnh: mồ côi cha mẹ từ nhỏ, đc 1 ông lão tốt bụng nhận nuôi nhưng ông mất lúc cậu 5 tuổi, sau đó tự kiếm sống bằng nghề sát thủ.
Hồ Minh Phong / cậu /
Tính cách: mưu mô, xảo quyệt, giả tạo, 2 mặt nhưng đôi lúc lại rất dễ thương, vô tâm, hờ hững.
Hồ Minh Phong / cậu /
Ngoại hình: Tóc trắng, mắt đỏ, da trắng ( do thí nghiệm lên chính mình )
Hồ Minh Phong / cậu /
Cậu không sợ đau, nên hay thí nghiệm lên chính bản thân mình + tính cách vốn dĩ chẳng bình thường kia
Hồ Minh Phong / cậu /
Là Omega, mùi pheromone là trà xanh.
Trần Nhất Long
Hoàn cảnh: là cậu ấm nhà giàu, bị mất rích 1 thời gian ngắn, học giỏi (nhưng ko bằng Hồ Phong Minh), chơi thể thao giỏi, đẹp trai, ko coi ai ra gì.
Trần Nhất Long
Tính cách: kiêu ngạo, cục súc, chiếm hữu, cuồng yêu.
Trần Nhất Long
Ngoại hình: tóc đen mắt đen, chuẩn 1 thiếu gia được nuông chiều từ nhỏ.
Trần Nhất Long
Là Alpha, mùi pheromone là
_______________________________
Mọi nhân vật xuất hiện sau này cũng sẽ đc cập nhật ở đây.
T/g mê đam
Lữ Khách qua thời gian
Đám ma nàng tiền vàng đưa tang.
Đường thiên lý hôm naу đã đoạn.
Khúc chiêu hồn thỉnh nàng qua sông.
Mộ cốt mới còn chưa đắp xong.
Nếu như hồng trần là xa xăm.
Đừng mong sẽ âm dương tương phùng.
Nhấc chung rượu ngàу nàng bước đi.
Hương khói che lên thân bạch у.
Tuyết rơi lạnh mộ phần thê lương.
Rượu đục vẫn mang mang tiễn người.
Khúc vãn cầm giờ vạn lý xa.
Kẻ khăn trắng đầu xanh cắm hoa.
Bên sông nàу vạn dặm tang ma.
Còn bên ấу pháo hoa bái đường.
Trước linh đường tề tựu tế hương.
Ɲước mắt rơi thương cho hồng nương.
Áo trắng kẻ mặn nồng tang thương.
Ϲòn người đã âm dương đoạn trường.
Ϲhút giấу tiền rải đường baу đi.
Lệ nhi nữ phủ lên giá у.
Phấn son điểm hồng nàng tô hương.
Rượu caу đón tân nương trống kèn.
Tấm quan tài đậу lại vết thương.
Ɓa nén nhang thaу cho hồng nương.
Ɓước lên kiệu đỏ lệ hoa vương.
Trần gian cũng âm dương cách biệt.
Đến đâу thủу hỏa đoạn càn khôn.
Kiệu hoa tám người khiêng cốt xương.
Tuуết bao phủ vạn trượng hương thôn.
Nàng đưa bốn ngón taу ước thề.
400 dặm một mùi máu tanh.
Oán khí vương trong đêm nhập quan.
Mõ vẫn tụng một đoạn thê lương.
Ɓài vị cắm trên taу bái đường.
Em theo người về làm tân nương.
Một mình hắn lặng đưa đám tang.
Ϲũng đã từng một thời thanh hương.
Từng tuуết lãnh kim ba đối ẩm.
Đến naу thì một người cắm hương.
Ai sẽ đi qua cương thường đâу?
Nếu một người một đời bi thương.
Một người sẽ an nhiên vĩnh hằng.
Khóc cho nàng vạn thủу thiên sương.
Hồng nhan khúc ngọa thủу đã vương.
Ϲhắc chắn là đoạn tuуệt âm dương.
Hồn thiêng cũng thiên thu vĩnh biệt.
Đám tang nàng mờ mịt tuуết sương.
Ai cắt đi dâу tơ còn vương?
Chương 2: Vác về 1 cục vàng ( nợ )
Hồ Minh Phong / cậu /
/ đi xung quanh núi xem có cái gì hay hay không /
Hồ Minh Phong / cậu /
/ thấy 1 cục gì đó đen đen /
Hồ Minh Phong / cậu /
/ đi lại, ngồi xổm xuống ngó xem /
Trần Nhất Long
/ nằm 1 cục dưới đất, đầu bê bết máu /
Hồ Minh Phong / cậu /
/ lấy tay chọt chọt / Ê, hẹo chưa vậy bạn?
Hồ Minh Phong / cậu /
/ nghiêng đầu / Ngất thật đấy à???
Hồ Minh Phong / cậu /
/ vác lên vai / Thôi đem về trước đã rồi tính.
Hồ Minh Phong / cậu /
( nhìn đồ thằng nay đắt tiền, cứu chắc được trả công nhiều tiền lắm )
Trần Nhất Long
/ tỉnh dậy, đầu quấn băng gạc, nhìn ngó xung quanh /
Hồ Minh Phong / cậu /
/ bước vào / Tỉnh rồi à?
Trần Nhất Long
/ cảnh giác / Cậu là ai?
Trong đầu hắn đang tua về đoạn ký ức vừa qua.
Trần Nhất Long
/ đang đi trên đường /
Đám người xung quanh
Bọn bắt cóc: / đập cây gậy vào đầu hắn /
Trần Nhất Long
/ ngất đi /
Một lúc sau, hắn tỉnh dậy trên một chiếc xe cũ kỹ, có lẽ đang chạy trên 1 con đường gồ ghề nên rất xóc nảy.
Trần Nhất Long
/ thấy chiếc cửa xe đang hé mở một chút /
Trần Nhất Long
/ loạng choạng đứng dậy do mất máu, từ từ bước đến, kéo chiếc cửa xe lên rồi nhảy xuống /
Đám người xung quanh
Bọn bắt cóc: Ê! Thằng nhãi con kia chạy rồi kìa!
Đám người xung quanh
Bọn bắt cóc: Bắt nó lại!
Trần Nhất Long
/ chạy thục mạng, rẽ sang những ngã rẽ quanh co /
Hắn cứ cắm đầu mà chạy, từ khi nào đã dần dần chạy lên đỉnh núi.
Vì mấy máu quá nhiều, hắn cứ chạy chậm dần, chậm dần, chẳng mấy chốc bọn bắt cọc đã gần đuổi kịp.
Đám người xung quanh
Bọn bắt cóc: Á! / đạp trúng những cái bẫy đã được đặt xong, dùng để bắt thú /
Trần Nhất Long
/ nhân cơ hội đó chạy vào 1 ngã rẽ rồi khuất bóng /
Hắn mải miết chạy, cuối cùng ngất đi vì kiệt sức vì mất máu.
Trần Nhất Long
/ lờ mờ nhìn thấy 1 bóng người nhỏ nhắn trước khi ngất hẳn /
Trần Nhất Long
/ nheo mắt nhìn bát thuốc trên tay cậu / Không có độc chứ?
Hồ Minh Phong / cậu /
/ đặt bát thuốc xuống bàn / Không uống thì thôi, đừng có hoạnh họe.
Hồ Minh Phong / cậu /
/ xoa xoa thái dương / Tôi không rảnh mà hầu hạ cậu đâu, không ở được thì cút.
Hồ Minh Phong / cậu /
/ xoay người rời đi /
Trần Nhất Long
/ nhìn chằm chằm vào bát thuốc rồi cầm lấy uống /
Vị đắng chát của thuốc xộc thẳng vào mũi hắn khiến hắn suýt nữa phun nước thuốc trong miệng ra.
Trần Nhất Long
/ mặt mày nhăn nhó, cố hết sức để không nôn ra /
Cuối cùng, hắn cũng uống hết bát thuốc đó, rồi mới để ý thấy có 1 viên kẹo ngọt trên bàn kèm với một mảnh giấy.
Trần Nhất Long
/ cầm lên nhìn /
"Thuốc đắng lắm, uống xong ăn viên kẹo trước đi."
Trần Nhất Long
/ cầm viên kẹo lên ngậm
Một lúc sau, cậu bước vào.
Hồ Minh Phong / cậu /
/ nhướn mày / Sao, chưa đi à?
Trần Nhất Long
/ ngại ngùng nói / Ch ... cho tôi ở lại nhờ được không?
Hồ Minh Phong / cậu /
Được.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play