Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ KisaTake ] Đứa Nhóc.

Chương 1: Cuộc gặp gỡ.

Kisaki ngồi trong phòng làm việc xoa nhẹ trán, mệt mỏi với thằng nhóc đang la om sòm.
Hanagaki Takemichi.
Hanagaki Takemichi.
Chú mạ vàng lại chơi với cháu đi! Cháu chán muốn chết!!
Nó cứ rống cái mồm lên, nhức hết cả đầu.
Kisaki Tetta.
Kisaki Tetta.
Im mồm, tao nả cho mày mấy phát đạn bây giờ.
Hanagaki Takemichi.
Hanagaki Takemichi.
Chú mạ vàng là đồ tồi!
Lần này nó vừa gào vừa khóc, tay cầm con gấu bông rách nát, mắt nó chỉ còn một con, thậm chí còn lòi cả bông ra ngoài.
Cậu lấy tay bịt mồm nó lại, kêu nó im lặng. Nó không nghe, dùng lực cắn cái ' phập ' vào tay cậu.
Tại sao nó lại gọi cậu là mạ vàng? Tại cái mắt kính cậu vàng chóe nên nó mới gọi vậy.
Cậu quát tháo lên với nó, nói một cậu khiến nó im bặt.
Kisaki Tetta.
Kisaki Tetta.
Tao sẽ quẳng mày lại cái xó thối nát đó nếu mày không im lặng cho tao.
Nó sợ...
Nó sợ phải về lại cái nơi đó...
Nó không gào nữa, nó rơm rớm nước mắt chẳng dám khóc to.
Không gian trở nên im lặng, chỉ nghe thấy tiếng sụt sịt của thằng nhóc đang ngồi bệt dưới sàn, rồi lại nghe tiếng nấc cụt của nó.
---------------
Bối cảnh khi cậu và nó gặp nhau.
Kisaki Tetta.
Kisaki Tetta.
Thối chết!
Cậu bỏ tay vào túi quần, ngang nhiên bước vào khu ổ chuột, đứng trước căn nhà xập xệ cũ rích.
Kisaki Tetta.
Kisaki Tetta.
Vào lôi thằng đấy ra, bắt nó trả tiền, không có thì bắn chết.
Một thằng ngu đi mượn tiền, lại mượn phải người không nên dính tới.
Cậu đột nhiên thấy nặng phần chân, nhìn xuống dưới là thằng nhóc xa lạ nào đấy, người nó nhem nhuốc dơ hầy nắm lấy ống quần cậu.
Nó ngước đầu lên nhìn cậu, đôi mắt xanh dương lấp lánh tỏa sáng lại trái ngược với bộ dạng dơ dáy, tựa như ánh sáng nhỏ lấp ló trong mê cung tăm tối.
Kisaki Tetta.
Kisaki Tetta.
Cút.
Cậu nhướng mày, chỉ nói một từ.
Nó buông chân cậu ra, rồi ngồi bệt xuống đất, mắt nó rưng rưng sắp khóc dường như đang chuẩn bị ăn vạ.
Kisaki Tetta.
Kisaki Tetta.
Khóc lóc cái khỉ khô, cút về nhà mày đi.
Hanagaki Takemichi.
Hanagaki Takemichi.
Không có...nhà...
Nó lắp bắp nói.
Kisaki Tetta.
Kisaki Tetta.
Không có cũng cút.
Xử lí xong việc, cậu phẩy tay kêu đàn em dọn xác tên mượn tiền. Còn mình thì ra xe đi về.
Nó níu lấy ống quần cậu, không muốn cậu rời đi.
Nó chẳng biết tại sao...
Lại muốn người này ở bên mình.
Kisaki Tetta.
Kisaki Tetta.
Hôi hám.
Cậu gặt phắt tay nó đi, nó tưởng cậu sẽ rời đi... rồi bỏ nó lại, nhưng rồi lại nắm lấy cổ áo nó kéo vào trong xe.
Kisaki Tetta.
Kisaki Tetta.
Ngồi im, không thì tao quẳng mày ra đường.
Nó biết điều, ngoan ngoãn ngồi im chẳng dám hó hé một lời.
Nó ngó nghiêng xung quanh xe, lần đầu nó được đi ô tô, thích thật.
---------------
Cậu kẹp nó vào nách, đem nó vào nhà tắm rồi cầm vòi hoa sen sịt vào nó. Nó ướt nhẹp cùng với bộ đồ đang mặc.
Kisaki Tetta.
Kisaki Tetta.
Tắm.
Cậu bỏ nó lại phòng tắm, để nó tự loay hoay trong đấy.
Một lát sau, nó trần truồng bước ra ngoài.
Kisaki Tetta.
Kisaki Tetta.
Không mặc đồ vào à?
Cậu đặt quyển sách trên tay xuống.
Hanagaki Takemichi.
Hanagaki Takemichi.
Không có quần áo.
Cậu chẳng nói gì, lấy đồ từ tủ ném vào mặt nó cái áo sơ mi trắng của mình.
Nó chớp mắt nhìn cậu, cái đầu hơi nghiêng về bên phải.
Hanagaki Takemichi.
Hanagaki Takemichi.
Rộng quá...
Nó nhìn lại cái áo mình đang mặc, nó dài và rộng, che phủ luôn cả phần thân dưới tới đầu gối.
Kisaki Tetta.
Kisaki Tetta.
Mai tao mua đồ cho mày. Ra sofa ngủ đi.
Cậu lại nắm cổ áo, xách nó ra phòng khách.
Kết thúc bối cảnh.
--END CHAP--

Chương 2: Bữa ăn.

Hanagaki Takemichi.
Hanagaki Takemichi.
Chú ơi! Cháu đói!
Nó ngồi trên ghế sofa, gặm tai con gấu bông cũ rích kia.
Kisaki Tetta.
Kisaki Tetta.
Lát nữa mới tới giờ ăn, nhịn chút đi
Cậu gõ chữ trên máy tính.
Hanagaki Takemichi.
Hanagaki Takemichi.
Cháu đói... Đói lắm rồi!
Nó lăn vài vòng trên cái ghế.
Kisaki Tetta.
Kisaki Tetta.
Còn ồn nữa thì ra ngoài chơi.
Cậu nhướng mày, giọng cọc cằn.
Nó xụ mặt xuống rồi ngồi im re.
Một lát sau có người bưng hai phần cơm tới đặt trên bàn. Mặt nó ủ rũ lại rạng rỡ trở lại.
Hanagaki Takemichi.
Hanagaki Takemichi.
Chú đút cháu ăn đi!
Nó mè nheo bám ống quần cậu.
Kisaki Tetta.
Kisaki Tetta.
Tự ăn, không thì nhịn.
Cậu thẳng thừng nói, nó lại xụ mặt xuống.
Nó cầm xuống xúc ăn mà tay run rẩy làm vải cơm ra bàn. Cậu nhìn phát bực, giằng lấy phần cơm của nó rồi bắt nó há mồm ra.
Nó vừa ăn vừa nhểnh khóe miệng lên.
Sau khi đút cho nó hết phần cơm, cậu ném cho nó cái khăn kêu nó tự lau miệng.
Bụng nó khi đã đầy đồ ăn thì chạy vù ra ngoài, tới cửa lại bị ông chú cao khều nào đó chắn trước mặt.
" Mày có con lúc nào đấy Kisaki. "_Ông chú này cúi thấp xuống, nhìn chăm chăm vào mặt nó.
Nó giơ tay đặt lên đầu ông chú, rồi nắm lấy chỏm tóc giựt mạnh ra, làm ông chú ú ớ kêu đau.
Nó lạng lách qua người ông chú rồi chạy ra ngoài chơi, trên tay còn cầm nguyên mảng tóc của người xui xẻo nãy.
Nãy giờ ngồi xem ti vi nên giờ nó bắt đầu chán, nó định vào phòng làm việc của cậu thì thấy người bưng cơm vào cho cậu lúc vừa nãy đang cầm tách cà phê.
Nó thò tay kéo nhẹ ống quần người này, chìa tay ra ngỏ ý muốn đem vào cho cậu.
Người này xoa đầu nó rồi đưa nó tách cà phê cho nó cầm.
Nó mở cửa, bước vào nhìn cậu, miệng cười toe toét.
Hanagaki Takemichi.
Hanagaki Takemichi.
Cà phê đến rồi, cà phê đến rồi, mời chú xơi, mời chú xơi!
Kisaki Tetta.
Kisaki Tetta.
Xơi cái đầu nhóc.
Cậu cốc nhẹ vào đầu nó, làm nó ôm đầu bĩu môi, đôi mắt xanh liếc xéo cậu.
Hanagaki Takemichi.
Hanagaki Takemichi.
Hứ! Chú là đồ già nua thích uống cà phê.
Kisaki Tetta.
Kisaki Tetta.
Còn nhóc mày là đồ trẻ trâu.
Hanagaki Takemichi.
Hanagaki Takemichi.
Sời, quá khen. /Nhếch mép/
Hanagaki Takemichi.
Hanagaki Takemichi.
Cho cháu uống thử một ngụm đi! /Mắt long lanh nhìn cậu./
Kisaki Tetta.
Kisaki Tetta.
Vừa nãy đứa nào nói tao già?
Hanagaki Takemichi.
Hanagaki Takemichi.
Chú cay à? Kệ chú!
Kisaki Tetta.
Kisaki Tetta.
Vậy thôi, không cho uống.
Hanagaki Takemichi.
Hanagaki Takemichi.
Ơ! Chú không già được chưa? Cháu mới già, vừa lòng hả dạ chú chưa?
Kisaki Tetta.
Kisaki Tetta.
Nghe mày nói tao càng muốn đấm mày đấy ông cụ non.
Hanagaki Takemichi.
Hanagaki Takemichi.
Vậy thì chú là ông cụ già nua xấu xí! Hứ!
Nó làm mặt bánh bao.
Cậu đưa nó tách cà phê, nó vừa uống xong đã nhíu mày, mặt nhăn nhúm lại.
Hanagaki Takemichi.
Hanagaki Takemichi.
Đắng nghét!!
Kisaki Tetta.
Kisaki Tetta.
Con nít như mày thì nên uống sữa thôi, bày đặt ra vẻ.
--END CHAP--

Chương 3: Mẹ.

Kisaki bận đi họp, để thằng nhóc ở nhà một mình, nó chán nản nằm ườn ra ghế sofa.
Hanagaki Takemichi.
Hanagaki Takemichi.
Chú về lâu quá...
Nó ôm chặt con gấu bông trong lòng, mắt ngước nhìn cái khăn choàng cũ rích vắt trên tay ghế.
Lúc đi theo cậu về đây, nó chỉ mang duy nhất con gấu bông và cái khăn này theo. Đều là đồ của mẹ tặng nó.
Tự dưng nó lại nhớ mẹ rồi...
Nó dụi mặt vào con gấu bông, cố kìm nén nước mắt lại, nó luôn nghĩ rằng mình là đứa mít ướt, nên mẹ ghét nó, nó cũng ghét chính cái mít ướt của mình.
Cạch.
Cánh cửa mở ra, cậu bước vào cùng vẻ mặt đang khó chịu.
Cậu nhìn cơ thể nó run rẩy, mặt vùi vào con gấu bông chẳng thấy đâu.
Kisaki Tetta.
Kisaki Tetta.
Khóc?
Đầu nó lắc lắc, mặt vẫn úp xuống.
Cậu cũng mặc kệ nó rồi bước vào phòng làm việc, cậu làm gì phải quan tâm nó, dù gì cũng là đứa ranh con hôi hám.
---------------
Khi ăn cơm tối, cậu lên tiếng cắt ngang bầu không khí tĩnh lặng giữa cả hai.
Kisaki Tetta.
Kisaki Tetta.
Mày tên gì?
Hanagaki Takemichi.
Hanagaki Takemichi.
H-Hanagaki Takemichi...
Kisaki Tetta.
Kisaki Tetta.
Ờ.
Hanagaki Takemichi.
Hanagaki Takemichi.
Khi nói người khác nói tên rồi thì chú cũng phải nói lại chứ!
Kisaki Tetta.
Kisaki Tetta.
Kisaki.
Hanagaki Takemichi.
Hanagaki Takemichi.
Tên đầy đủ cơ!! /Bĩu môi/
Kisaki Tetta.
Kisaki Tetta.
Biết thế đủ rồi ranh con mít ướt!
Hanagaki Takemichi.
Hanagaki Takemichi.
Cháu không mít ướt!
Nó ghét cay ghét đắng nhất là từ mít ướt.
Nếu nó không mít ướt, cõ lẽ mẹ nó sẽ không bỏ nó?
Nó hừng hực tống đồ cơm vào miệng, dồn đầy thức ăn làm mặt nó sưng lên.
Cái chén tội nghiệp bị nó thô bạo để xuống bàn, sau đó vừa nhai cơm vừa bước vào phòng ngủ.
Kisaki Tetta.
Kisaki Tetta.
Phòng tao.
Nó khựng người lại, thấy quê quá, khom người xuống rồi lấy khăn choàng che mặt, coi như nó tàng hình đi.
Nó chạy cái vào ra ghế sofa, ngồi phịch xuống. Tay với lấy đồ bấm ti vi trên bàn mở phim nó đang mong chờ.
Bộ phim nói về hai cậu bé nhỏ, đều chẳng còn người thân, chỉ biết nương tựa vào nhau mà sống. Nhưng rồi một cậu bé không may vì bệnh tật mà không qua khỏi, để lại cậu bé kia vừa thương nhớ cho người bạn, vừa tự trách bản thân mình vì không kiếm đủ tiền chữa trị.
Nó gạt nước mắt, tắt ti vi. Cánh cửa phòng cậu đang hé mở, nó đưa mắt nhìn qua. Thấy cậu ngủ rồi nó mở to ra chút vừa đủ cơ thể lọt qua rồi lén lút bước vào.
Ngủ ngoài cô đơn lắm, từ khi được cậu nhặt về nó toàn canh me lúc cậu ngủ sâu mới dám mò vào.
Nó chui vào trong chăn, nhưng chẳng dám nằm gần cậu, chỉ nằm sát mé giường. Nó sợ cậu tỉnh giấc, thấy nó phiền.
Bốn giờ sáng, nó dụi mắt rồi khẽ ngáp. Mắt nó long lanh chớp chớp nhìn cậu.
Sau đó nó ngồi dậy, co đầu gối lên gục đầu vào. Dạo này nó mệt quá, nhưng chẳng ngủ được bao nhiêu.
Cánh cửa phòng cậu mở ra, đóng vào. Giờ đây căn phòng chỉ còn mỗi mình cậu nằm ngủ.
Nó chán nản, lăn lăn trên ghế. Nằm ngửa ra giơ con gấu bông lên cao.
Hanagaki Takemichi.
Hanagaki Takemichi.
Chừng nào mẹ mới đón tao nhỉ gấu bông?
Nó biết, nó biết chứ.
Mẹ nó bỏ nó rồi.
Mẹ ghét nó.
Mẹ chưa từng thương nó.
Chưa từng.
Nó nhìn lên đồng hồ, mới chỉ 10 phút trôi qua.
Cầm khăn choàng đã rách nát trên tay, nó tự hỏi nhà cậu có kim chỉ không, định đi tìm rồi sửa nhưng lại thôi.
Cái này mẹ đã đan cho nó, nó không muốn sửa lại.
Cái chân nó đung đưa khi ngồi trên ghế, tiếng lạch cạch dưới bếp làm nó giật bắn người.
Nó thập thò lú qua bức tường, thì ra là cậu đang uống nước.
Kisaki Tetta.
Kisaki Tetta.
Không ngủ? /Đặt cốc nước úp lên kệ/
Hanagaki Takemichi.
Hanagaki Takemichi.
Tại chú làm cháu tỉnh giấc đó! Bắt đền!! /Chu môi, đôi mắt sưng húp./
Cậu gạt nó qua một bên, thẳng tay đóng cửa phòng tạo ra tiếng động khá lớn.
Nó thả lỏng người, thả phào một hơi.
Tốt quá... Mà tốt gì nhỉ?
Nếu cậu biết nó không ngủ được, chắc cũng chẳng để ý nó đâu.
Vậy thì việc gì nó phải làm thế chứ... Nó còn chẳng hiểu nổi bản thân bản thân mình.
--END CHAP--

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play