Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Vợ Yêu Của Tổng Tài Lạnh Lùng…!

Chap 1:CẬU BÉ BƯỚNG BỈNH ĐƯỢC BÁN

Buổi Chiều Định Mệnh
Tiếng mưa nặng hạt rơi đập vào mái hiên cũ kỹ, như những nhát roi đập vào trái tim non nớt của Hùng. Cậu bé mười bảy tuổi, với đôi mắt to tròn và nét ngây thơ nhưng bướng bỉnh, đứng dưới mái hiên trước ngôi nhà tạm bợ. Hùng quay sang nhìn ba mẹ, giọng nói vang lên trong cơn bão:
Quang Hùng - Phone
Quang Hùng - Phone
Mẹ, ba, các người có chắc đây là cách giải quyết đúng không? Con không thể tin được!
Người mẹ cúi đầu, nước mắt lăn dài trên má, giọng run rẩy đáp:
Mẹ Hùng
Mẹ Hùng
Con à, gia đình ta đang gặp khó khăn… người cho vay không nhường lời, và chúng ta… không còn cách nào khác.
Hùng không nhịn nổi, giọng nói cất lên mạnh mẽ:
Quang Hùng - Phone
Quang Hùng - Phone
Không! Con không đồng ý! Con không phải là món hàng để bán!
Trong lúc hỗn loạn, chiếc xe hơi màu đen bóng loáng dừng ngay trước cổng. Một người đàn ông trong bộ vest đen, dáng người cao lớn, khuôn mặt lạnh lùng như băng tuyết bước ra – đó là Trần Dương, Chủ tịch của Trần Thị, nổi tiếng với cái tên “tổng tài lạnh lùng”.
Trần Dương tiến lại gần, ánh mắt anh lạnh lùng nhưng không hề giấu nổi sự tò mò khi gặp vẻ bướng bỉnh của Hùng. Anh nói với giọng trầm, uy quyền:
Đăng Dương - Bống
Đăng Dương - Bống
Là cậu, phải không?
Hùng, dù trong cơn bồn chồn, vẫn giữ thái độ thẳng thừng:
Quang Hùng - Phone
Quang Hùng - Phone
Đúng rồi, tôi là Hùng. Nhưng tôi không phải để bán đâu!
Dương nhíu mày, đôi mắt lóe lên tia thú vị. Anh đáp lại bằng giọng lạnh:
Đăng Dương - Bống
Đăng Dương - Bống
Cậu đã được giao cho Trần gia. Không có lựa chọn nào khác.
Trong khoảnh khắc, Hùng không chịu nổi sự mỉa mai của người lớn:
Quang Hùng - Phone
Quang Hùng - Phone
Nếu tôi được bán, thì ít nhất các người cũng nên cho tôi một chút tôn trọng chứ!
Lời nói đó, vang lên giữa cơn mưa như một lời thách thức, khiến không gian trông bỗng trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.
Người vệ sĩ tiến ra, nhưng Hùng vẫn giữ được vẻ kiên cường:
Quang Hùng - Phone
Quang Hùng - Phone
Đừng chạm vào tôi ! Tôi không phải của các người!
Mặc dù giọng nói của cậu đầy nổi loạn, nhưng trong đó cũng ẩn chứa niềm kiêu hãnh, như thể cậu đang tự khẳng định quyền được sống và được yêu thương.
Bất chấp tiếng khóc nức nở và những lời phản kháng, cậu bé vẫn bị kéo vào chiếc xe. Trong khoang xe lạnh lẽo, Hùng liên tục nói:
Quang Hùng - Phone
Quang Hùng - Phone
Các người có biết tôi không muốn đi đâu đâu chứ? Tôi không phải để làm đồ vật!
Trần Dương, ngồi sau tay lái, không phản ứng bằng lời nhưng ánh mắt anh chợt thay đổi chút ít – có lẽ vì bất ngờ trước thái độ không chịu khuất phục của Hùng.
Đăng Dương - Bống
Đăng Dương - Bống
“Có lẽ, đứa trẻ này có điều gì đó khác lạ.”//anh tự nhủ//
Tua
Khi chiếc xe dừng lại trước căn biệt thự sang trọng của Trần gia, Hùng cảm nhận được không khí lạnh lẽo tràn ngập khắp không gian. Biệt thự trắng ngà, với đèn chùm pha lê lung linh, trông như một cung điện xa hoa nhưng vô hồn.
Trần Dương dẫn cậu vào phòng riêng. Anh dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Hùng:
Đăng Dương - Bống
Đăng Dương - Bống
Từ nay, cậu sống ở đây. Mọi chi phí tôi lo, nhưng đừng có làm tôi thất vọng.
Hùng liếc mắt, với chút bướng bỉnh không chịu khuất phục:
Quang Hùng - Phone
Quang Hùng - Phone
Thật sao? Vậy tôi sẽ chứng minh cho anh thấy rằng, tôi không dễ chịu như anh nghĩ đâu!!
Lời nói ấy khiến Trần Dương không nhịn được nụ cười mỉa mai, nhưng đồng thời cũng khiến anh tò mò hơn về tính cách của cậu bé.
————————————
Nhớ Về Quá Khứ và Tình Bạn
Khi đêm xuống, Hùng nằm trên chiếc giường mỏng manh trong căn phòng lạnh lẽo, tâm trí trôi về những kỷ niệm bên bạn bè thân thiết. Hình ảnh Captain và Nicky – những người bạn luôn bên cậu trong những lúc vui buồn – hiện lên trong trí nhớ.
Quang Hùng - Phone
Quang Hùng - Phone
“Captain, nhớ không? Khi cậu dám đứng ra bảo vệ tớ ngay cả khi đối mặt với kẻ bắt nạt…” //cậu mỉm cười nhẹ, giọng trầm tư//
Quang Hùng - Phone
Quang Hùng - Phone
“Và Nicky, người luôn khiến tớ cười dù mọi thứ xung quanh có đen tối thế nào…”// cậu tự nhủ//
Những ký ức ấy như một liều thuốc an ủi, khiến lòng Hùng không hoàn toàn chìm trong tuyệt vọng.
————————————
Đêm Tĩnh Lặng – Cảm Xúc Ẩn Giấu
Sau bữa tối khắc khổ với những mâm cơm xa lạ, Hùng không thể ngủ được. Cậu lén bước ra khu vườn rộng lớn của biệt thự. Dưới ánh trăng mờ ảo, cậu ngồi bên đài phun nước, lòng dâng trào cảm xúc.
Quang Hùng - Phone
Quang Hùng - Phone
Anh Dương, tại sao anh lại lạnh lùng như thế? Liệu có phải vì anh chưa từng biết đứa trẻ dám nói như tôi sao?
Chỉ trong khoảnh khắc ấy, từ căn phòng khách, ánh mắt của Trần Dương đã theo dõi. Ở sau lớp rèm cửa, anh đứng lặng lẽ, đôi mắt lạnh lùng nhưng giờ đây lại ánh lên sự thích thú và tò mò khi nhìn cậu bé dám đối đáp lại số phận.
— End —

Chap 2: KHÔNG GỤC NGÃ DƯỚI LỆNH CỦA ANH

Sáng hôm sau
Hùng ngồi trên giường, tay ôm gối, mái tóc rối nhẹ. Đồng hồ điểm 7 giờ sáng. Cậu cau mày:
Quang Hùng - Phone
Quang Hùng - Phone
Không ngờ mình phải dậy sớm trong cái nơi xa lạ này. Đồ ăn sáng chắc cũng xa lạ như con người nơi đây.
Cậu lồm cồm bước xuống, vớ lấy chiếc áo khoác mỏng, lẩm bẩm:
Quang Hùng - Phone
Quang Hùng - Phone
Mình có phải hoàng tử đâu mà bị nhốt như thế này chứ? Tên tổng tài gì đó… đúng là vô lý!
——————————
Tuaa
Trong căn phòng ăn sang trọng, Trần Dương đã ngồi từ lúc nào, áo sơ mi trắng thẳng thớm, mắt không rời bản tin tài chính.
Hùng bước vào, lén liếc. Không một ai lên tiếng, cho đến khi Dương cất lời, lạnh tanh:
Đăng Dương - Bống
Đăng Dương - Bống
Cậu trễ 7 phút.
Quang Hùng - Phone
Quang Hùng - Phone
Ồ, vậy giờ anh tính trừ lương tôi à? Hay trừ bữa sáng?
Đăng Dương - Bống
Đăng Dương - Bống
Ở đây không có khái niệm đùa giỡn.
Quang Hùng - Phone
Quang Hùng - Phone
Còn tôi không có khái niệm nghe lời người lạ.
Dương ngẩng đầu, ánh mắt sắc lạnh, nhưng khóe môi khẽ cong – lần đầu anh thấy một đứa trẻ nói chuyện với mình như vậy. Rồi anh lạnh lùng nói:
Đăng Dương - Bống
Đăng Dương - Bống
Ăn sáng đi. Tôi không rảnh đôi co với trẻ con.
Quang Hùng - Phone
Quang Hùng - Phone
Không phải anh mua tôi rồi à? Tôi nghĩ là anh thích kiểm soát cơ mà?
Đăng Dương - Bống
Đăng Dương - Bống
Tôi không mua người. Tôi trả nợ hộ ba mẹ cậu. Còn cậu… là món quà kèm theo.
Hùng đặt mạnh thìa xuống bàn:
Quang Hùng - Phone
Quang Hùng - Phone
Nghe cũng thật ghê tởm.
Không gian lặng im vài giây. JSol đứng bên cạnh, thầm rót trà mà suýt bật cười. Còn Rhyder thì lắc đầu, nhỏ giọng thì thầm:
Rhyder - Bột
Rhyder - Bột
Tên nhóc này dám chọc giận cả Trần Dương… chắc chắn có máu liều.// nói nhỏ với Jsol//
Tua típ
Sau bữa sáng “lạnh như băng”, Hùng lang thang ra vườn. Cậu đang thở dài thì tiếng hét vang lên:
Captain - Bông
Captain - Bông
HÙNG! Mày còn sống thật kìa!
Quang Hùng - Phone
Quang Hùng - Phone
Ũa hông lẽ tao ch*t rồi hả??Ủa sao vào đây hay vậy cả Nicky nữa
Phong Hào- Nicky
Phong Hào- Nicky
Tụi tớ xin làm nhân viên chăm sóc vườn, chủ yếu để theo dõi mày thôi.
Quang Hùng - Phone
Quang Hùng - Phone
Hai người thật điên mà… Nhưng mà, tớ mừng vì còn ai đó đứng về phía tớ.
Captain - Bông
Captain - Bông
Mày bướng quá. Nhưng chính cái bướng đó mới là ‘mày’. Đừng thay đổi.// vỗ vai cậu//
Quang Hùng - Phone
Quang Hùng - Phone
Tớ sẽ không. Không để ai nhào nặn mình thành món đồ đâu.
Tuaaaaaa
Trần Dương bước ra khu vườn, bất ngờ nghe tiếng cười nói rôm rả. Anh dừng lại phía sau, không xuất hiện vội.
Quang Hùng - Phone
Quang Hùng - Phone
Tên Dương đó, tớ thề luôn, ánh mắt của anh ta kiểu như đang soi xét, rồi chấm điểm con người tớ vậy đó.
Phong Hào- Nicky
Phong Hào- Nicky
Chắc ảnh thấy mày là hàng ‘hạng nhất’, nên khó đánh giá.
Captain - Bông
Captain - Bông
Hoặc là… bắt đầu thích rồi.
Quang Hùng - Phone
Quang Hùng - Phone
Gì? Thích cái kiểu bướng bỉnh không nghe lời như tớ á?
Captain - Bông
Captain - Bông
Ừ. Người như mày, càng ghét thì càng dính.
Đằng sau hàng cây, Dương khẽ cười. Lần đầu, trong lòng anh không còn thấy căng thẳng khi nghe Hùng nói chuyện. Có chút… gần gũi.
—————————
ĐÊM ĐẾN – SỰ THẬT DƯỚI TRĂNG
Tối đến, Hùng ra ngoài sân ngồi một mình. Cậu ngửa mặt nhìn trời, lẩm bẩm:
Quang Hùng - Phone
Quang Hùng - Phone
Nếu thật sự số phận mình bị bán, ít ra… cũng nên sống cho đáng.
Dương đứng phía sau, khẽ cất tiếng:
Đăng Dương - Bống
Đăng Dương - Bống
Cậu đang trách ba mẹ?
Quang Hùng - Phone
Quang Hùng - Phone
Không. Chỉ đang trách thế giới này thôi
Đăng Dương - Bống
Đăng Dương - Bống
Thế giới này không công bằng. Nhưng cậu thì đặc biệt.
Quang Hùng - Phone
Quang Hùng - Phone
Anh đang khen tôi đấy à?
Đăng Dương - Bống
Đăng Dương - Bống
Không hẳn. Nhưng… tôi nghĩ cậu không phải đứa trẻ vô dụng.
Hùng im lặng vài giây, rồi quay đi:
Quang Hùng - Phone
Quang Hùng - Phone
Cẩn thận đấy. Khen tôi nhiều quá, tôi tưởng thật đấy.
Đăng Dương - Bống
Đăng Dương - Bống
Tôi không khen suông.//khẽ cười//
Dương trở lại phòng, đứng trước cửa sổ nhìn ra khoảng sân tối. JSol bước vào, hỏi:
Trí Sơn - Jsol
Trí Sơn - Jsol
Cậu nhóc đó có vẻ khiến anh bận tâm hơn bình thường?
Đăng Dương - Bống
Đăng Dương - Bống
Ừ. Một người không chịu khuất phục, không e sợ tôi. Tôi thấy… thú vị.
Trí Sơn - Jsol
Trí Sơn - Jsol
Nguy hiểm đấy, Dương. Cảm xúc có thể làm lung lay lý trí.
Đăng Dương - Bống
Đăng Dương - Bống
Không. Cảm xúc… có thể nhắc tôi rằng, tôi cũng từng là người.
— End —

Chap 3:KHI TRÁI TIM KHÔNG NGHE LỜI

Sáng hôm đó, biệt thự Trần gia trở nên nhộn nhịp lạ thường. Người làm xì xào to nhỏ, không khí như đang chờ đón một vị khách quan trọng. Hùng nghe thấy, tò mò nhìn qua khe cửa.
Quang Hùng - Phone
Quang Hùng - Phone
Lại ai đến nữa đây? Lại một người có tiền định sắp xếp đời người khác à?//cậu lẩm bẩm//
Tiếng giày cao gót vang lên dứt khoát, theo sau là một giọng nữ mềm mại nhưng đầy tự tin:
???
???
Dương, lâu quá không gặp. Vẫn lạnh lùng y như trước.
Đăng Dương - Bống
Đăng Dương - Bống
Mai Linh. Tôi không ngờ cô lại về nước sớm như vậy.//giọng trầm//
Hùng đứng nấp sau tấm rèm, ánh mắt không giấu được sự khó chịu. Cậu nhìn thấy một người phụ nữ rất đẹp – thanh lịch, quyến rũ và rõ ràng là có quen biết thân thiết với Dương.
Quang Hùng - Phone
Quang Hùng - Phone
Lạnh lùng mà cũng có người chờ đợi về nước sao? Không phải là tổng tài vô cảm à?//bĩu môi//
————————————
Tuaa
Trong phòng khách, Hùng ngồi cạnh Captain và Nicky, cố tỏ ra thờ ơ, nhưng mắt thì cứ liếc về phía Dương và Mai Linh.
Mai Linh
Mai Linh
Anh vẫn không thay đổi. Vẫn thích uống trà đen không đường.
Đăng Dương - Bống
Đăng Dương - Bống
Vị đắng khiến tôi tỉnh táo.//bình thản//
Quang Hùng - Phone
Quang Hùng - Phone
Hai người đó nói chuyện như trong phim truyền hình 8 giờ tối.//nói nhỏ với nicky//
Phong Hào- Nicky
Phong Hào- Nicky
Ê, cậu ghen đấy à?
Quang Hùng - Phone
Quang Hùng - Phone
Tôi? Ghen? Đừng có điên.// hất mặt//
Captain huých nhẹ:
Captain - Bông
Captain - Bông
Ừ, ghen một chút cũng dễ thương mà.
Quang Hùng - Phone
Quang Hùng - Phone
Cậu muốn bị tôi đánh không?
Tuy nói vậy, ánh mắt Hùng vẫn không rời Dương. Nhất là khi Dương mỉm cười nhẹ với Mai Linh – nụ cười mà từ trước đến giờ, Hùng chưa từng thấy dành cho mình.
Tuaaa
Buổi trưa, Mai Linh bất ngờ bắt chuyện với Hùng. Dù cười tươi, lời nói lại khiến cậu bực bội.
Mai Linh
Mai Linh
Cậu là… Hùng đúng không? Tôi nghe nói cậu đang sống tạm ở đây.
Quang Hùng - Phone
Quang Hùng - Phone
Không phải sống tạm. Tôi bị bán tới đây.
Mai Linh
Mai Linh
Cậu thẳng thắn thật đấy. Nhưng tôi nghĩ Dương không phải người đối xử tệ với người khác.//gượng cười//
Quang Hùng - Phone
Quang Hùng - Phone
Tôi cũng nghĩ cô là người có gu thẩm mỹ cao, không ngờ lại thích kiểu lạnh lùng thiếu cảm xúc.
Mai Linh
Mai Linh
Vậy à? Tôi thì thấy Dương rất ấm áp… nếu cậu biết cách chạm đúng vào anh ấy.
Quang Hùng - Phone
Quang Hùng - Phone
“Ấm áp cái 🛴ồn”//nghĩ//
Hùng đứng bật dậy, quay đi, nhưng trong lòng như có lửa cháy âm ỉ.
Quang Hùng - Phone
Quang Hùng - Phone
Đúng là ghét cái kiểu nói chuyện mập mờ. Ấm áp cái gì chứ… Đừng có mà giành người với tôi… mà khoan… tôi đang nói gì thế?//nghĩ thầm//
Buổi tối hôm đó, Dương ngồi trong thư phòng, Hùng bước vào không báo trước.
Đăng Dương - Bống
Đăng Dương - Bống
Không ai dạy cậu gõ cửa à?//ngẩng lên//
Quang Hùng - Phone
Quang Hùng - Phone
Tôi đến đây không phải để xin phép. Tôi muốn hỏi anh một câu.
Đăng Dương - Bống
Đăng Dương - Bống
Nói đi.//lạnh nhạt//
Quang Hùng - Phone
Quang Hùng - Phone
Cô Mai Linh đó… l-là gì của anh?//lắp bắp//
Dương hơi bất ngờ, nhưng không tỏ ra ngạc nhiên.
Đăng Dương - Bống
Đăng Dương - Bống
Cô ấy là hôn thê cũ. Gia đình hai bên từng có hôn ước, nhưng tôi không đồng ý.
Quang Hùng - Phone
Quang Hùng - Phone
Vậy sao còn gặp gỡ thân thiết? Hay là anh bắt đầu thấy tiếc?
Đăng Dương - Bống
Đăng Dương - Bống
Tôi không có nghĩa vụ phải giải thích cảm xúc của mình cho cậu.// lạnh giọng//
Hùng tức giận, quay đi:
Quang Hùng - Phone
Quang Hùng - Phone
Đúng. Anh chưa bao giờ cần quan tâm tôi nghĩ gì.
Dương nhìn theo, ánh mắt lóe lên một tia bối rối:
Đăng Dương - Bống
Đăng Dương - Bống
“Cậu ghen? Vì tôi?”//thầm nghĩ//
——————————
Đêm đó, Hùng nằm trằn trọc. Cậu không ngủ được, lòng bồn chồn không rõ lý do.
Quang Hùng - Phone
Quang Hùng - Phone
“Mình bị gì vậy? Chỉ là một cô gái đẹp đến nói chuyện, cười đùa… Thì sao chứ? Mình không quan tâm mà… đúng không?”
Nhưng từng nụ cười của Dương với Mai Linh cứ như cứa vào tim cậu. Lần đầu tiên, Hùng cảm thấy mình đang để tâm thật sự.
Quang Hùng - Phone
Quang Hùng - Phone
Chết tiệt… Không lẽ mình…//ngồi bật dậy//
Cậu siết chặt tay, ánh mắt lạc lõng.
— End —
Cn tác giả đẹp gái nhất thế giới
Cn tác giả đẹp gái nhất thế giới
Hết rồi nha mấy ní
Cn tác giả đẹp gái nhất thế giới
Cn tác giả đẹp gái nhất thế giới
Có nên cho ngược hông taa

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play