[Rhycap] Xuân Phong Không Gió Lạnh
Chap 1:Gặp gỡ dưới mái đình
Thời cuối thế kỷ 18 - đầu thế kỷ 19
📍 Nam An phủ – mùa xuân năm Hưng Thịnh thứ 13.
Gió đầu mùa lành lạnh, lướt nhẹ qua đình làng đã chật kín người.
Hội khai bút đầu năm – một dịp quan trọng, nơi con em quan lại, các nho sinh, và cả bá tánh trong vùng tụ hội về.
Trong tiếng trống hội, tiếng lụa áo quét nền gạch,
Một thiếu niên áo dài gấm lam, tay cầm quyển Luận Ngữ, đang lặng lẽ tựa cột đình.
Quang Anh.
Con trai út của Hội đồng Nguyễn,một trong những bậc chức sắc cao quý nhất vùng Nam An.
Chàng hiền lành, điềm tĩnh, từ nhỏ đã nổi danh học giỏi –
Nhưng ít ai biết, chàng còn có đôi mắt dịu dàng đến mức làm người khác quên cả mình đang sống trong lễ giáo.
Cạnh đó, tiếng bước chân dứt khoát vang lên – khác hẳn với sự rề rà khách khí của đám công tử quan phủ.
Một người thanh niên cao ráo, mặc áo chẽn đen, tay cầm quạt trúc, ánh mắt sắc như gió đông, sải bước không kiêng nể.
Đức Duy.
Con của quan huyện Hoàng.
Người ta đồn cậu nóng tính, ngông, từng đánh cả con trai tri phủ chỉ vì dám mắng người già ngoài chợ.
Nhưng chỉ riêng hôm nay…
Khi ánh mắt Đức Duy dừng lại nơi Quang Anh đang đứng dưới mái hiên,
Cả sự cao ngạo, ngang tàng ấy… dường như lặng đi một nhịp.
Đức Duy
Ngươi vẫn thích núp chỗ vắng người.
Anh ngẩng đầu nhìn cậu,môi cong khẽ
Quang Anh
Không phải là sợ người,mà là không thích ồn ào
Cậu nghiêng đầu,ánh mắt tinh ranh,không giấu nổi vẻ quan tâm
Đức Duy
Thế còn ta?,ngươi có sợ không?
Anh nhìn thẳng vào mắt cậu
Quang Anh
Nếu sợ thì đã không đứng đây
Câu nói nhẹ tênh.Nhưng..khiến tim cậu lỡ một nhịp
đột nhiên cậu cởi áo khoác ngoài,choàng lên người cho anh
Đức Duy
Ngươi mặc mỏng vậy,cảm lạnh thì ai lo?
Cả đời anh được che chở bởi hầu hạ,nhưng chưa có ai choàng áo quan tâm anh thật lòng
Quang Anh
//khẽ siết vạt áo,mỉm cười//
Quang Anh
Ngươi thay đổi rồi,Đức Duy
Đức Duy
Chỉ là..thấy ai đó đáng để mình mềm lòng
Người qua kẻ lại.
Nhưng dưới mái hiên ấy – giữa hai kẻ “con nhà quyền quý” –
Không ai gọi nhau “thiếu gia”, không ai cúi đầu.
Chỉ là hai người…
Một dịu dàng như nước.
Một mạnh mẽ như lửa.
Mà đứng gần nhau… không hề thấy trái ngược.
Khi tiếng trống báo khai lễ vang lên.
Đức Duy
Hôm nay ta chán không thích nghe bọn kia lải nhải
Đức Duy
muốn bỏ đi,ngươi đi không?
Quang Anh
Bỏ hội khai bút, quan huyện Hoàng mà biết, ngươi lại bị cấm cửa.
Đức Duy
Cấm càng hay. Có lý do để đến phủ ngươi, trốn ở đó.
Quang Anh
Thế thì mai đừng quên mang thêm bánh đậu xanh. Mẹ ta thích.
Đức Duy
Ta đến thăm ngươi, chứ không phải lấy lòng mẹ ngươi.
Quang Anh
Nhưng nếu mẹ ta thích ngươi… thì ta cũng sẽ dễ gật đầu hơn.
Câu nói nhẹ nhàng, nhưng tim Đức Duy như bị ai bóp nhẹ một cái.
Vì lần đầu… người mình thương, hình như cũng để tâm đến mình.
Kể từ đó, dưới mái hiên đình ấy, gió không còn lạnh.
Và mỗi mùa xuân về, Quang Anh đều nhớ:
Có một người từng dám che áo cho mình giữa chốn đông,
Và từng dám nói:
“Chỉ mình ngươi… mới khiến ta dịu xuống."
Chap 2:Ai gả,ai chịu gả?
Khi người mạnh mẽ nhất… lại run rẩy vì tình cảm không ai dám gọi tên.
📍 Phủ quan huyện – đêm mùng ba tháng giêng.
Đức Duy đứng trước án thư.
Trăng ngoài hiên chiếu bóng qua song, trải lên gương mặt cau lại vì giận – và vì buồn.
Trên bàn là một thiệp hồng gấm đỏ – viết rõ:
> “Ý chỉ từ phụ: tháng hai, lập hôn sự Hoàng Đức Duy và tiểu thư họ Bạch – con gái tri phủ Đông Sơn.”
Cậu siết tay. Cắn răng.
Không phải vì tiểu thư kia – mà vì một người khác… không có tên trong tờ hôn ước ấy.
Anh bước vào – vẫn như thường: dáng áo dài gọn gàng, tay ôm theo một bọc giấy gói hồng mềm.
Chỉ khi nhìn thấy cậu quay đi, ánh mắt chàng mới đổi – từ dịu dàng thành lo lắng.
Quang Anh
Ta nghe người làm nói… hôm nay ngươi không dùng bữa.
Quang Anh
//đặt bánh lên bàn//
Quang Anh
Ngươi từng nói, nếu buồn thì ăn bánh đậu đỏ.
Ta không biết làm… nên nhờ người phủ ta làm thay.
Đức Duy vẫn quay lưng. Nhưng… bờ vai lại khẽ run.
Câu trả lời vang lên, nhỏ hơn hẳn
Đức Duy
Ta không chỉ buồn...
Gió lùa qua song cửa.
Một tiếng nghẹn nhỏ, rồi cậu khẽ xoay người – mắt đỏ hoe.
Đức Duy
Ngươi nghĩ ta sợ lấy vợ sao? Không.
Đức Duy
Ta từng đánh nhau với cả đám nam nhân dám đụng vào mẹ ta. Ta đâu có sợ đàn bà.
Quang Anh
Vậy ngươi sợ gì?
Đức Duy
Ta..ta sợ ta không thể thích ngươi nữa
Đức Duy
Sợ sau này ngươi cưới người khác,gọi người đó là thê tử.
Còn ta… chỉ là một kẻ từng dám nhìn ngươi quá lâu.
Anh bước đến gần.
Chàng không nói gì.
Chỉ đưa tay, nhẹ nhàng ôm lấy cậu – người vẫn luôn mạnh mẽ trước cả thiên hạ.
Lần đầu tiên… cậu không né tránh.
Mà dụi mặt vào áo Anh
Đức Duy
Nếu… ta mềm lòng,
Ngươi có chê ta không còn là Đức Duy huênh hoang ngày nào không?
Quang Anh
Vì ngươi cứng cỏi ngoài kia,
Ta mới muốn được là nơi duy nhất…
ngươi được phép yếu lòng.
Đêm đó, ánh đèn phủ quan vẫn sáng đến tận canh tư.
Người hầu truyền tai nhau:
“Cậu Duy không đi lấy vợ nữa."
“Hội đồng Nguyễn đích thân đến phủ huyện sáng hôm sau.”
“Còn cậu út Quang Anh… đã xin cha từ hôn với nhà bá hộ, chỉ để nói một câu:
‘Con không muốn cưới ai ngoài người đó'
📍 Hồ Thủy Tạ – thành Nam An – đêm cuối xuân.
Mưa bụi lất phất. Gió nhẹ như thì thầm.
Cây liễu già bên hồ khẽ nghiêng mình, những tán lá lướt nhẹ qua vai người đang đứng dưới mái đình vắng.
Nguyễn Quang Anh đứng im, hai tay giấu trong tay áo dài lụa, ánh mắt dõi ra mặt hồ mờ sương.
Ánh đèn lồng đỏ trên mái chao nhẹ trong gió lạnh.
Bên cạnh, trên bàn đá, đặt một bọc nhỏ được gói bằng khăn the.
Trong tay anh là bánh đậu đỏ tự làm lần đầu vì ai đó
Chỉ vì một người… thích ăn ngọt, nhưng ngoài miệng thì luôn chối “ta không thích mấy thứ ẻo lả đó.”
Tiếng bước chân vang lên.
Vội. Ướt. Hơi thở gấp.
Hoàng Đức Duy xuất hiện, mái tóc ướt sũng vì mưa, áo lụa dính sát vào người, nhưng vẫn mang vẻ ngạo ngược thường thấy.
Chỉ có ánh mắt… là đỏ hoe.
Dù cậu nói khẽ nhưng giọng vẫn nghèn nghẹn
Anh không vội,không trách móc
Quang Anh
Ngươi trốn ra từ phủ ông Hoàng?
Đức Duy
Ừ,bị đánh vài roi nhưng không sao
Anh khựng lại,một chút lo thoáng qua
Cậu không trả lời. Chỉ ngồi xuống chỗ gần đó
Đức Duy
Cha ta biết chuyện… ta từ hôn với tiểu thư phủ Đông.
Đức Duy
Hỏi ta có phải để mắt đến người nào...và ta ..ta không biết nói sao
Đức Duy
Chẳng lẽ lại nói.Vì ta muốn sống ch*t với con trai nhà Hội đồng Nguyễn?
Không gian im lặng.
Mưa rơi chậm.
Rồi… Anh ngồi xuống cạnh cậu, giọng trầm nhưng ấm
Quang Anh
Nếu có một ngày, ngươi thật sự bị ép gả…
Quang Anh
Thì ta sẽ đến cưới ngươi.
Không kiệu đỏ. Không trống phách.
Chỉ có ta… và một bàn tay kéo ngươi khỏi cổng phủ quan.
Cậu nghiêng đầu nhìn anh người luôn dịu dàng như ánh sáng ban mai,
nhưng ánh mắt lúc này… vững như núi.
Một giọt nước mưa rơi trên mi mắt cậu.
Hay là nước mắt?
Đức Duy
Ngươi nói thật không?
Quang Anh
Ta chưa từng nói dối ngươi
Đức Duy
Nếu vì ta,mà cha ngươi từ mặt thì sao?
Quang Anh
Thì ta sẽ không còn họ Nguyễn. Chỉ còn tên Quang Anh,người mà thương ngươi
---
Gió thổi mạnh.
Cây liễu già rì rào như người mẹ thở dài trong mộng.
Đức Duy
//dụi đầu vào vai anh//
Đức Duy
Ta tưởng mình không biết khóc…
Nhưng khi ngươi nói câu đó, ta thấy tim mình… không chống nổi.
Một lát sau,anh lấy khăn khô lau tóc cho cậu
Ngón tay lướt nhẹ qua từng lọn tóc đẫm nước, khẽ khàng như người nâng viên ngọc dễ vỡ.
Quang Anh
Ta làm bánh đậu đỏ. Không ngon lắm. Nhưng… nếu ngươi ăn, chắc sẽ ngon.
Cậu quay đầu rồi khẽ cắn một miếng
Đức Duy
Ngon..nhưng không bằng ta làm
Quang Anh
Của ngươi làm là ngon nhất
Trong đêm đó, không có hoa đăng.
Không có trống phách.
Chỉ có hai người ngồi bên nhau – tay nắm tay,
Một người nói ít, yêu nhiều.
Một người tỏ ra cứng cỏi, nhưng mỗi lần được ôm, đều run nhẹ.
Và giữa những ràng buộc của thời cuộc, của lễ giáo,
Có một câu hứa – nhỏ thôi – vang lên trong tim họ suốt cả cuộc đời:
> “Nếu một ngày, ngươi phải rời xa ta…
Hãy nhớ, ta vẫn đang đứng dưới cây liễu già này,
Đợi ngươi quay về.”
Chap 3 – đêm anh vì cậu mà tức giận
“Lễ giáo nói ta sai? Nhưng ngươi run rẩy trước mắt ta như thế…
thì ta không nhịn nổi nữa rồi.”
📍 Phủ quan huyện Hoàng – chiều ngày mười chín tháng hai.
Gió cuối xuân đã đổi sắc. Trời không còn se lạnh, mà ẩm và oi.
Trong phòng phía tây, nơi cậu hai Hoàng,Hoàng Đức Duy thường nghỉ ngơi, hương thuốc bắc nồng cả gian.
Đức Duy nằm im, tóc xõa rối, đôi môi khô khốc.
Hai tay bị thương, lưng rớm đỏ vết roi – do chính cha cậu, quan huyện Hoàng, thẳng tay trừng phạt.
Ông Hoàng
Mày muốn làm nhục thanh danh họ Hoàng?
Mày là nam nhi, mà để người ta xì xào cái thứ... đoạn tụ hả?
Đức Duy
Cha..con đau //cố nén nước mắt//
Cả phủ sợ hãi, không ai dám hé nửa lời.
Cậu sốt từ giữa trưa, mê man.
Không ai biết... có người đang bước vào cổng sau – một người áo lam dài, mắt đỏ hoe, tay ôm hộp thuốc từ ngự y nổi tiếng ở phủ Nam.
Người hầu
Cậu út không nên vào, hôm nay...
Đây là lần đầu tiên chàng – người dịu dàng như gió đầu xuân – lạnh lẽo như d*o lam.
Vào phòng.
Nhìn thấy cậu – gương mặt tái đi, lưng lằn vết roi, bàn tay nhỏ vẫn nắm lấy góc chăn như tìm thứ gì đó –
trái tim anh thắt lại.
Anh buông hộp thuốc xuống, khẽ quỳ bên giường, cầm lấy tay cậu
Quang Anh
Người dám đánh cậu ấy như đánh kẻ trộm, chỉ vì... yêu sai người?
giọng anh run nhẹ vì tức giận
Phía sau, quan huyện Hoàng vừa tới.
Ông Hoàng
Ngươi là con Hội đồng, học thức đầy người, sao lại làm điều trái lẽ?
Ông Hoàng
Đức Duy là con ta. Ta dạy con, không đến lượt ngươi can.
Anh đứng dậy,gọn gàng nhìn thẳng
Quang Anh
Nếu dạy mà khiến con ông nằm sốt mê man như thế…
Quang Anh
Thì ta xin phép… mang cậu ấy về phủ ta.
Từ nay, ta nuôi.
Cậu hé mắt.
Giọng nói kia… là thật.
Anh thật sự dám nói điều đó – giữa dinh quan huyện.
Anh… không sợ gì hết.
Một giọt nước nóng chảy ra từ khoé mắt cậu.
Là nước mắt.
Quang Anh
//lau nước mắt cho cậu//
Quang Anh
Ta vốn không muốn chống lại ai…
Nhưng nếu họ chạm vào em thêm một lần nữa…
Thì dù là quan, hay là trời, ta cũng không nhịn.
Đêm ấy,anh đưa cậu về bằng cửa sau.
Trên xe ngựa,cậu dựa vào vai anh,nói rất khẽ:
Đức Duy
Cậu út... lần đầu tiên em thấy cậu giận như vậy.
Quang Anh
Vì lần đầu tiên ta thấy… em bị thương vì tình cảm dành cho ta.
Quang Anh
“Từ nay, nếu em còn run rẩy…
anh sẽ là bức tường chắn gió cho em – suốt đời.”
Download MangaToon APP on App Store and Google Play