[RhyCap] Trăng Máu Trên Đỉnh Ngải Sơn
#1 Linh Hồn Chưa Siêu Thoát
[00:02 AM - Tại chân núi Ngải Sơn, khu vực bị đồn có "lời nguyền trăng máu"]
Hoàng Đức Duy
Cái núi quỷ quái này... Lạnh thật
Hoàng Đức Duy
Mà sao mình lại dám mò lên đây giữa đêm vậy trời...
Hoàng Đức Duy
Mày điên rồi Hoàng Đức Duy ơi...
Hoàng Đức Duy
Nhưng nếu lời đồn là thật...
Hoàng Đức Duy
Nếu ở đây có hồn ma thật thì sao?
Gió rít từng cơn Lá cây rào rạt Không gian tĩnh mịch đến mức nghe rõ tiếng tim đập
Hoàng Đức Duy
Chắc tại đọc mấy cái truyện kinh dị nhiều quá...
Hoàng Đức Duy
Với lại, mình cũng đâu phải kiểu tin nhảm đâu...
Hoàng Đức Duy
Mà… từ nhỏ đến giờ mình thấy nhiều thứ lạ rồi
Hoàng Đức Duy
Lúc 7 tuổi từng thấy bà cụ không đầu đứng ở cửa sổ...
Hoàng Đức Duy
Nhưng lúc kể ra ai cũng nói mình hoang tưởng
Hoàng Đức Duy
Lần này thì khác
Hoàng Đức Duy
Ngải Sơn là nơi duy nhất mà... các linh hồn không chịu siêu thoát?
Hoàng Đức Duy
Nghe lén từ mấy ông sư dưới làng mà vẫn còn ớn
Hoàng Đức Duy
//Quay camera điện thoại, tự quay mặt//
Hoàng Đức Duy
Ngày... 7 tháng 7, âm lịch. Trăng máu xuất hiện đúng như lịch thiên văn. Tôi, Hoàng Đức Duy, sẽ một mình lên Ngải Sơn – nơi được đồn là có linh hồn không siêu thoát trú ngụ – để tìm hiểu
Hoàng Đức Duy
Trăng máu xuất hiện đúng như lịch thiên văn
Hoàng Đức Duy
Tôi, Hoàng Đức Duy, sẽ một mình lên Ngải Sơn nơi được đồn là có linh hồn không siêu thoát trú ngụ để tìm hiểu
Điện thoại lắc nhẹ Gió lùa mạnh qua micro nghe rõ tiếng hú Bỗng đèn pin điện thoại chớp tắt
Hoàng Đức Duy
Hở... cái gì vậy? Pin đầy mà?
Bất chợt một giọng nam trầm nhẹ vang lên Không vang vọng, nhưng lạnh như băng xuyên qua tai Không rõ từ đâu
NVP
Không ngờ... lại có người tự mò lên Cậu không sợ sao?
Hoàng Đức Duy
Ai đó!? Ai đang nói?
Không có ai Duy lia đèn pin quanh nhưng chỉ là sương mù và cây cối Không dấu chân, không tiếng động
Hoàng Đức Duy
Đừng đùa kiểu đó chứ... nếu là người thật thì ra mặt đi
NVP
Tôi... không còn là người thật nữa
Hoàng Đức Duy
//nuốt nước bọt//
Hoàng Đức Duy
Anh là... ma?
Giọng lạ cười khẽ Không mang vẻ dọa nạt, nhưng khiến da đầu tê rần
NVP
Không sai Tôi từng tên là Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Từng? Vậy... chết rồi?
Nguyễn Quang Anh(Linh Hồn)
Bảy năm trước Ngay tại đỉnh Ngải Sơn Máu tôi thấm vào đá, linh hồn không thể rời khỏi đây
Nguyễn Quang Anh(Linh Hồn)
Vì tôi vẫn còn thứ chưa buông được Ký ức, tiếc nuối... và giờ là cậu
Hoàng Đức Duy
Tôi? Tôi đâu có quen anh...
Nguyễn Quang Anh(Linh Hồn)
Không quen Nhưng tôi cảm nhận được... cậu là người đặc biệt Cậu thấy được tôi Nghe được tôi Tôi không còn bị lãng quên nữa
Hoàng Đức Duy
//thở gấp, tim đập nhanh//
Hoàng Đức Duy
Khoan... vậy là... từ đầu đến giờ, anh đi theo tôi?
Nguyễn Quang Anh(Linh Hồn)
Từ lúc cậu đặt chân lên sườn núi Cậu... thú vị hơn tôi tưởng Không gào khóc, không chạy trốn Ngược lại còn đi sâu hơn
Hoàng Đức Duy
Tôi chỉ... muốn tìm hiểu. Không nghĩ lại thật sự gặp được ma
Nguyễn Quang Anh(Linh Hồn)
Tôi không làm hại cậu Cậu có thể tin. Vì... tôi chỉ muốn trò chuyện một chút Sau 7 năm, không ai nghe tôi nữa Không ai nhìn thấy tôi Tôi đã quên mất cảm giác được ai đó lắng nghe là như thế nào
Hoàng Đức Duy
//ngồi xuống một phiến đá phủ rêu, tay run nhẹ//
Hoàng Đức Duy
Vậy... anh chết vì gì? Tại sao không siêu thoát được?
Nguyễn Quang Anh(Linh Hồn)
//im lặng một hồi lâu//
Nguyễn Quang Anh(Linh Hồn)
Bị phản bội Bị đẩy từ vách núi xuống Người đó... từng là bạn thân Tôi chết không nhắm mắt Tới khi cậu lên đây, tôi mới lần đầu cảm thấy... có thể kể lại mọi thứ
Hoàng Đức Duy
... Vậy là oan hồn?
Nguyễn Quang Anh(Linh Hồn)
Có thể nói thế Nhưng tôi không oán hận tất cả Chỉ là... nếu có thể gặp được một người, dù chỉ một, muốn lắng nghe... có lẽ tôi sẽ thanh thản hơn
Hoàng Đức Duy
Tôi... sẽ nghe. Miễn là anh không hại tôi
Nguyễn Quang Anh(Linh Hồn)
Tôi hứa
Giữa không gian mờ sương, một ánh sáng mờ mờ hiện ra trước mặt Duy. Hình bóng một người con trai khoảng 23 tuổi, ánh mắt sắc lạnh nhưng không giấu được vẻ cô độc hiện lên
Nguyễn Quang Anh(Linh Hồn)
Tôi tên là Quang Anh. Hồi còn sống... tôi từng rất kiêu ngạo, rất tự tin. Nhưng cái chết đến quá bất ngờ. Không ai biết. Không ai nhớ. Cho đến hôm nay
Hoàng Đức Duy
//nhìn chằm chằm vào linh hồn ấy, bỗng cảm thấy nghẹn họng//
Hoàng Đức Duy
Tôi tên là Hoàng Đức Duy. Và... nếu anh muốn kể, tôi sẵn sàng nghe. Dù là chuyện kinh hoàng nhất
Nguyễn Quang Anh(Linh Hồn)
//khẽ gật đầu. Đôi mắt ma mị thoáng lóe lên tia cảm xúc//
Nguyễn Quang Anh(Linh Hồn)
Vậy thì... từ giờ, đêm nào trăng máu lên... tôi sẽ kể cho cậu nghe từng chút một. Về sự thật đêm tôi chết. Về Ngải Sơn. Và... về cậu
Hoàng Đức Duy
//Giật mình//Về tôi?
Nguyễn Quang Anh(Linh Hồn)
//cười nhạt//Cậu nghĩ... chúng ta thật sự xa lạ sao?
_________________________
#2 Giấc Mơ Lặp Lại Và Dấu Vân Tay Trên Gối
01:00 AM - Về lại nhà, căn phòng của Duy, nơi cậu cố gắng tìm lại sự bình yên sau cuộc gặp gỡ kỳ lạ
Hoàng Đức Duy
//Đang ngồi trên giường, không thể ngủ được, đôi mắt vẫn không ngừng nhìn về phía cửa sổ//
Hoàng Đức Duy
Chuyện gì vừa xảy ra vậy...? Làm sao mà mình có thể gặp ma chứ?
Hoàng Đức Duy
//Cảm thấy cơ thể căng thẳng, em bắt đầu mệt mỏi vì không thể hiểu nổi những gì đã diễn ra//
Hoàng Đức Duy
Nếu mình chỉ gặp ảo giác thì sao? Nhưng cảm giác của mình rất rõ ràng, giọng nói đó... Quang Anh
Đèn điện trong phòng sáng lờ mờ, không gian yên tĩnh, nhưng tâm trí Duy không thể lắng xuống
Hoàng Đức Duy
Mình có thật sự muốn tìm hiểu thêm không? mình đã quyết định lên Ngải Sơn vì tò mò, nhưng... giờ thì sao? mình có thể thoát khỏi cái này không?
Trong khi Duy vẫn đang suy nghĩ miên man, cậu bỗng dưng nghe thấy tiếng động nhẹ, giống như một bàn tay nhẹ nhàng vỗ vào cửa sổ
Duy nhanh chóng quay lại nhìn về phía cửa sổ, nơi ánh trăng chiếu vào như một tấm gương mờ ảo. Cánh cửa phòng đóng kín, nhưng vẫn có cảm giác có thứ gì đó đang ở gần. Anh đứng dậy, ánh mắt hoang mang
Hoàng Đức Duy
//Thì thầm//"Không thể... Chắc chỉ là gió thôi"
Duy bước lại gần cửa sổ, kéo rèm lên. Ánh trăng lấp lánh chiếu xuống gương mặt anh. Mọi thứ xung quanh rất yên tĩnh, chỉ có tiếng gió nhẹ và tiếng đập thình thịch của trái tim cậu
Hoàng Đức Duy
Không,mình không thể làm ngơ nữa. Mình phải làm rõ tất cả
Bất chợt, điện thoại của Duy vang lên một tin nhắn mới. Cậu ngồi xuống giường, nhìn vào màn hình, và trái tim anh đập mạnh khi thấy tên người gửi: Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
//Run rẩy//Không thể nào... Là anh ta sao?
Duy mở tin nhắn ra, chỉ thấy một dòng văn bản ngắn gọn nhưng lạnh lùng:
Nguyễn Quang Anh(Linh Hồn)
📲"Cậu có dám quay lại không?"
Hoàng Đức Duy
Cái quái gì thế này? Anh ta... sao lại nhắn tin cho tôi? Ma thì sao có thể dùng điện thoại được chứ?
Nhưng bất chợt, một tiếng động khác lại vang lên từ ngoài cửa phòng, lần này là một tiếng cười khe khẽ, như thể ai đó đang đứng ngay bên ngoài, nhưng lại không thấy bóng dáng người nào
Hoàng Đức Duy
Không... Không thể... Anh ta thật sự không buông tha cho tôi sao?
Duy lao ra ngoài cửa, mở toang cửa phòng nhưng lại không thấy ai. Không khí xung quanh vẫn lạnh lẽo, chỉ có tiếng thở hắt của anh vang lên trong không gian im lặng
Vào lúc này, Duy nhận ra mình đã làm điều mà trước kia anh chưa bao giờ dám làm: đối diện với một linh hồn. Và cảm giác ấy, lần đầu tiên trong đời, anh cảm nhận được sự tồn tại của một điều gì đó vô hình nhưng rất thật.
Hoàng Đức Duy
//Thở dài//Quang Anh... Anh thật sự là ai? Và tại sao lại muốn nói chuyện với tôi? Liệu tôi có thể thoát khỏi sự ám ảnh này không?
Trong lúc Duy đang chìm trong suy nghĩ, một hình bóng mờ ảo từ phía cửa sổ xuất hiện, dần dần hiện rõ. Đó là hình bóng của một người con trai, khuôn mặt thanh tú nhưng ánh mắt lạnh lùng như một bức tượng đá
Nguyễn Quang Anh(Linh Hồn)
//Cười nhẹ//Cậu không thoát được đâu, Duy. Đã đến lúc tôi kể cho cậu nghe toàn bộ sự thật
Hoàng Đức Duy
Anh lại xuất hiện... Làm sao anh làm được vậy?
Nguyễn Quang Anh(Linh Hồn)
Vì tôi có thể. Cậu là người duy nhất nhìn thấy tôi và nghe tôi. Cậu không giống bất kỳ ai. Cậu đã dám lên Ngải Sơn, và cậu sẽ là người duy nhất biết về sự thật của tôi
Hoàng Đức Duy
Anh nói là có sự thật? Vậy... tôi đã làm gì mà anh lại chú ý đến tôi?
Nguyễn Quang Anh(Linh Hồn)
Cậu không làm gì cả. Nhưng cậu là một phần của câu chuyện tôi chưa kể. Cậu sẽ biết tất cả khi trăng máu lên
Hoàng Đức Duy
Trăng máu? Mỗi lần trăng máu lên, anh sẽ xuất hiện sao?
Nguyễn Quang Anh(Linh Hồn)
Không phải chỉ có tôi. Đó là lúc các linh hồn thức tỉnh. Cậu sẽ gặp tôi nhiều hơn nữa. Và có thể... cậu sẽ bắt đầu thấy những thứ không ai thấy được
Hoàng Đức Duy
//Tim đập nhanh hơn//Thấy những thứ không ai thấy? Anh có đang nói tôi sẽ bị ám ảnh mãi mãi không?
Nguyễn Quang Anh(Linh Hồn)
Không phải ám ảnh. Chỉ là... sự thật mà thôi. Đêm nay, cậu đã mở ra một cánh cửa mà không thể đóng lại nữa
Duy cảm thấy lạnh cả người. cậu nhìn vào mắt Quang Anh, nơi ánh sáng ma mị và tăm tối hòa quyện
Hoàng Đức Duy
Nếu tôi không muốn biết sự thật thì sao?
Nguyễn Quang Anh(Linh Hồn)
Cậu có thể rời đi. Nhưng tôi nghĩ cậu không thể làm được. Cậu quá tò mò, quá mạo hiểm
Duy im lặng, trái tim cậu nặng trĩu. Cuối cùng, cậu quyết định sẽ theo đuổi sự thật, dù nó có đáng sợ đến đâu
Hoàng Đức Duy
Vậy kể đi. Tôi sẵn sàng nghe
Nguyễn Quang Anh(Linh Hồn)
Tốt. Đêm nay, tôi sẽ kể cho cậu nghe về cái chết của tôi, về người bạn thân đã phản bội tôi, và về cách tôi đã chết trên đỉnh Ngải Sơn
Duy lắng nghe trong im lặng, nhưng anh cảm nhận được một nỗi sợ hãi kỳ lạ đang dâng lên trong lòng. Từ đêm nay trở đi, cuộc sống của anh sẽ không bao giờ còn giống trước nữa.
_________________________
#3 Câu Chuyện Dưới Ánh Trăng Máu
Đêm ấy, trăng đỏ như máu treo trên bầu trời, soi bóng qua cửa sổ căn phòng Duy, nơi anh ngồi lặng người đối diện với một hồn ma – Nguyễn Quang Anh
Duy Ngồi khoanh tay, mắt dán vào Quang Anh đang đứng cạnh cửa sổ, ánh trăng xuyên qua người anh như thể cơ thể ấy chỉ là một làn khói
Hoàng Đức Duy
Kể đi. Anh nói tôi phải nghe sự thật, vậy thì cho tôi biết... Anh chết như thế nào?
Nguyễn Quang Anh(Linh Hồn)
//Gật nhẹ đầu, giọng trầm như vọng từ hư vô//
Nguyễn Quang Anh(Linh Hồn)
Chuyện xảy ra vào bảy năm trước. Tôi là sinh viên năm ba ngành khảo cổ, và cũng giống như cậu, tôi bị ám ảnh bởi bí ẩn quanh dãy núi Ngải Sơn
Giọng Quang Anh lặng đi, căn phòng dường như lạnh hơn. Hơi thở của Duy tạo thành từng làn khói trắng như đang ngồi trong tuyết
Nguyễn Quang Anh(Linh Hồn)
Người ta nói nơi đó bị nguyền rủa. Rằng đỉnh núi có một khu vực mà từ thời xưa đã là pháp đàn tế quỷ. Hàng trăm người đã bị tế sống dưới trăng máu để phong ấn ‘thứ gì đó’ không nên tỉnh lại. Và tôi… đã muốn khám phá nó
Hoàng Đức Duy
thì ra anh cũng nhiều chuyện,giống tôi
Hoàng Đức Duy
//khẽ nuốt nước bọt//
Hoàng Đức Duy
mà..Anh đã leo lên đỉnh núi?
Nguyễn Quang Anh(Linh Hồn)
Không một mình. Tôi đi cùng một nhóm bạn. Sáu người. Một kẻ phản bội. Một linh hồn vẫn chưa siêu thoát. Và tôi, người đã chết oan
Quang Anh quay mặt nhìn lên trần nhà, như thể đang hồi tưởng lại khoảnh khắc cuối cùng trong đời
[Hồi tưởng bắt đầu – Bảy năm trước]
Gió trên đỉnh Ngải Sơn thổi vù vù, rừng cây lay động dưới ánh trăng máu rực rỡ. Sáu người trẻ tuổi với ba lô nặng trĩu đang cắm trại giữa lòng rừng – một nơi không có trong bất kỳ bản đồ chính thức nào
Nguyễn Quang Anh(Lúc còn sống)
//Mở sổ tay ghi chép//Chúng ta cách địa điểm tế quỷ xưa khoảng 1km. Nếu mai trời quang, có thể tiếp cận được
[Hải – người bạn thân nhất]: vỗ vai Quang Anh
Hải
Chúng ta sẽ nổi tiếng. Khai quật được cái đàn tế đó, cậu sẽ được cả trường biết đến
[Thảo – bạn gái Quang Anh khi đó]
Thảo
Em nghe người dân bảo, có người từng mất tích ở đây, chưa bao giờ trở về…
Nguyễn Quang Anh(Lúc còn sống)
//Cười nhẹ, ánh mắt ẩn một tia ngông cuồng//
Nguyễn Quang Anh(Lúc còn sống)
Chẳng có gì ngoài những lời hù dọa. Tất cả là truyền thuyết
[Hồi tưởng tiếp – Ngày hôm sau]
Họ đến được khu tế đàn – một khu đất đá hình vòng tròn, cũ kỹ, cỏ mọc um tùm, giữa là một cây cột đá đen cao bằng người. Trên thân cột là vô số ký hiệu cổ xưa, máu khô nhuốm vào từng rãnh đá như chưa bao giờ phai
Hải
//Quay sang Thảo, nháy mắt//
Hải
Chụp vài tấm ảnh thôi. Nơi này đúng là có khí âm
Nguyễn Quang Anh(Lúc còn sống)
//Ngồi xuống quan sát cột đá, tay run nhẹ không hiểu vì lạnh hay thứ gì khác//
Nguyễn Quang Anh(Lúc còn sống)
Đây không phải chỉ là một nơi tế quỷ bình thường… Có một phần bị chôn sâu. Tôi có thể cảm nhận được
Họ bắt đầu đào. Nhưng khi lưỡi xẻng chạm vào nền đá bên dưới, mặt đất bắt đầu rung nhẹ
Thảo
//La lên//Đất… đất đang chuyển động!
Một khe nứt mở ra. Và trong tích tắc, một cái bóng đen nhảy ra khỏi lòng đất, hất tung cả nhóm Mùi máu tanh nồng nặc bốc lên
Nguyễn Quang Anh(Lúc còn sống)
//La lớn//
CHẠY!
Nhưng không ai kịp phản ứng. Một bàn tay đen sì túm lấy chân Quang Anh, kéo anh về phía khe nứt. Những người khác bỏ chạy. Nhưng Hải, người anh tin tưởng nhất, đã không cứu anh
Nguyễn Quang Anh(Lúc còn sống)
//Gào lên giữa tiếng gió//HẢI! CỨU TÔI!!!
Hải
//quay đầu lại, ánh mắt lạnh lùng, không chút cảm xúc//
Hải
Xin lỗi. Nếu cậu chết, tôi sẽ là người phát hiện ra di tích. Tôi sẽ được vinh danh
Hắn quay đi. Và đó là lần cuối Quang Anh thấy ánh sáng. Cơ thể anh bị kéo vào vực tối, xương thịt bị nghiền nát, hồn phách tan rã trong đau đớn
[Kết thúc hồi tưởng – Trở lại hiện tại]
Nguyễn Quang Anh(Linh Hồn)
//Giọng trầm, run nhẹ//
Nguyễn Quang Anh(Linh Hồn)
Cậu biết cái cảm giác bị chính người bạn thân nhất đẩy vào cõi chết là thế nào không? Tôi đã tin hắn. Nhưng chính hắn… đã để mặc tôi bị quỷ dữ kéo xuống
Hoàng Đức Duy
//Ngồi chết lặng//
Hoàng Đức Duy
Chúa ơi… Anh bị hại. Và không ai biết sao?
Nguyễn Quang Anh(Linh Hồn)
//Nhếch môi cười nhẹ, lạnh lẽo//
Nguyễn Quang Anh(Linh Hồn)
Họ cho rằng tôi lạc đường và mất tích. Chỉ có một người biết sự thật… Hải. Và giờ hắn đang sống một cuộc đời vinh quang, trên danh nghĩa là người ‘tìm ra’ tế đàn
Hoàng Đức Duy
Vậy... lý do anh hiện hồn là để trả thù?
Nguyễn Quang Anh(Linh Hồn)
Không chỉ là trả thù. Tôi cần một người giúp tôi tìm lại phần linh hồn bị chia cắt. Tôi không thể siêu thoát nếu cậu không giúp. Và tôi chọn cậu… vì cậu có khả năng nghe thấy tôi
Hoàng Đức Duy
Tôi không hiểu. Tại sao tôi?
Nguyễn Quang Anh(Linh Hồn)
Vì cậu… là hậu duệ của một người từng làm pháp sư phong ấn đàn tế. Trong huyết quản cậu có thứ ánh sáng mà bọn quỷ rất sợ
Hoàng Đức Duy
//Sững người//
Cái gì...? Tôi chưa từng biết về điều đó
Nguyễn Quang Anh(Linh Hồn)
Cậu không cần biết. Nhưng giờ, cậu không còn lựa chọn nào khác. Trăng máu sẽ còn trở lại. Và khi nó đỏ lần nữa... không chỉ tôi đâu. Những thứ khác… sẽ tỉnh dậy
Nguyễn Quang Anh(Linh Hồn)
//Ánh mắt Anh chợt chuyển lạnh băng//
Nguyễn Quang Anh(Linh Hồn)
Nếu cậu không giúp tôi… cậu sẽ là người tiếp theo bị kéo xuống như tôi năm xưa
Tiếng đồng hồ điểm 3 giờ sáng. Gió lạnh luồn qua khe cửa. Duy nhìn ra ngoài, nơi bóng tối đang chuyển động một cách kỳ lạ. em cảm thấy cả căn nhà như đang thở – thở cùng với linh hồn lặng lẽ trước mặt mình
Hoàng Đức Duy
//Ngập ngừng, nhưng kiên định//Được. Tôi sẽ giúp anh. Nhưng tôi có điều kiện…
Nguyễn Quang Anh(Linh Hồn)
//ngẩng đầu, ánh mắt lóe lên một tia nguy hiểm//
Nguyễn Quang Anh(Linh Hồn)
Nói đi
Hoàng Đức Duy
Nếu tôi giúp anh… Anh phải đảm bảo, tôi sống sót
Khoảnh khắc ấy, một nụ cười thoáng qua môi Quang Anh – nụ cười vừa buồn bã, vừa chấp nhận số phận
Nguyễn Quang Anh(Linh Hồn)
Sống sót? Có khi... cậu còn sợ điều đó hơn cả cái chết
_________________________
Download MangaToon APP on App Store and Google Play