[ Doogem ] Từng Nụ Hôn , Từng Hơi Thở Đều Là Của Em
giới thiệu nhân vậy
NHÂN VẬT CHÍNH
Đỗ Hải Đăng (25 tuổi) – Tổng giám đốc Tập đoàn DG, người thừa kế quyền lực của nhà họ Đỗ. Lạnh lùng, nghiêm khắc, cực kỳ lý trí và không dễ tin tưởng bất kỳ ai, đặc biệt là thư ký mới. Dù bên ngoài cứng rắn nhưng nội tâm lại có chiều sâu và từng chịu tổn thương.
Huỳnh Hoàng Hùng (24 tuổi) – Thiếu gia tập đoàn GH, con nhà tài phiệt nhưng không ỷ lại gia thế, muốn tự mình vươn lên. Tốt nghiệp loại ưu ngành Quản trị kinh doanh, tính cách thông minh, điềm đạm, kiên định. Dù là người mới nhưng sớm khiến người ta phải chú ý bằng thực lực.
HỘI BẠN THÂN CỦA ĐỖ HẢI ĐĂNG
(Đều 25 tuổi, con nhà tài phiệt, đang giữ vị trí giám đốc cao cấp trong các tập đoàn nổi tiếng)
• Nguyễn Quang Anh – Tổng giám đốc Tập đoàn QADD Group, chuyên về dữ liệu số và trí tuệ nhân tạo. Kiêu ngạo, sắc sảo, nói chuyện đanh thép nhưng cực kỳ thông minh. .
• Trần Đăng Dương – Giám đốc điều hành Tập đoàn TDD Logistics, chuyên về vận chuyển và chuỗi cung ứng. Trầm lặng, lý trí, cực kỳ đáng tin.
• Lê Quang Hùng – Giám đốc Tập đoàn LQH Holdings, tập đoàn gia đình phát triển đa ngành. Phóng khoáng, hướng ngoại, đầy sức hút.
• Nguyễn Thái Sơn – Tổng giám đốc Tập đoàn NTS Group chuyên về công nghệ viễn thông. Điềm đạm, suy nghĩ sâu xa, đôi khi khá khó đoán.
HỘI BẠN THÂN CỦA HOÀNG HÙNG : Trần phong Hào , Đặng Thành An , Thanh pháp , Hoàng Đức Duy
Hội bạn thân của Hùng (22–24 tuổi) – đều giỏi giang, kế nhiệm công ty gia tộc:
• Hoàng Đức Duy (22 tuổi) – CEO HĐD Group (công nghệ đầu tư). Lém lỉnh, hoạt bát.
• Nguyễn Thanh Pháp (24 tuổi) – COO NTP Capital (tài chính). Trầm lặng, thông minh.
• Đặng Thành An (24 tuổi) – Kế nhiệm ĐTA Land (bất động sản). Khéo léo, tinh tế.
• Trần Phong Hào (24 tuổi) – CEO TPH Creative (truyền thông – nghệ thuật). Cá tính, “drama queen”.
Lần đầu tui viết chuyện á
Có gì mấy nàng bỏ qua nhoa 🐻🦈💗
🐻🦈🦈🐻🦈🐻🐻🐻🐻🐻🦈🐻🐻🦈🐻🦈🐻🦈🐻🦈💗💗🦈🦈🦈🐻🐻🦈
Yyftdfyghgde fubugudraersguihgueRsgujojoxtaesrvuijvywSfbjjo
Rátfyijkponctwaeagyionixxeattjoibtxsefuokbhxrrdijkjfxdrojjifff
Bấm linh tinh cho đủ chữ mấy nàng oiiiiiii
Hyy iuxdyidaetkgdrujcftesfggjkdstu ai sợdfghjjjhfeetuugcdtuiooyy útsawetuihcchkooigfxccvhhhgdwweyioobvddtuihvsstujvcdyjgcvjkkljgccvvvvvvvvvhhjkoyrwqqeetyuiopogsdgjkzcbnsryiovchklohvvbbbnkkluwqth
cuộc gặp gỡ định mệnh
Ngày đầu tiên làm việc tại Tập đoàn Đỗ Thị, Huỳnh Hoàng Hùng cảm thấy lòng mình có chút hồi hộp, dù ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Mặc dù là con trai của một gia đình tài phiệt, nhưng Hùng lại quyết định làm việc ở đây với tư cách một thư ký, điều mà không ai trong gia đình có thể hiểu nổi. Hùng không muốn dựa vào sự giàu có của gia đình mà muốn tự tay xây dựng sự nghiệp riêng.
Hôm nay là ngày đầu tiên, Hùng mặc bộ đồ vest màu đen, tóc chải gọn gàng, bước vào toà nhà Tập đoàn Đỗ Thị với quyết tâm không thay đổi. Đứng trước cổng chính của công ty, cậu nhìn lên tòa nhà cao chọc trời, cảm giác như tất cả mọi thứ sẽ bắt đầu từ đây.
Đỗ Hải Đăng, tổng giám đốc của Tập đoàn Đỗ Thị, ngồi trong phòng làm việc rộng lớn của mình, ánh sáng từ cửa sổ chiếu vào khiến khuôn mặt anh trở nên nghiêm nghị và lạnh lùng. Anh là người được biết đến với thái độ làm việc quyết liệt, sắc bén và cực kỳ khắt khe với những người xung quanh. Đăng là một người có tầm nhìn xa và luôn kiểm soát mọi thứ bằng lý trí, nhưng lại thiếu đi sự mềm mỏng trong các mối quan hệ.
Khi Huỳnh Hoàng Hùng bước vào phòng làm việc của Đỗ Hải Đăng, không khí ngay lập tức trở nên căng thẳng. Hùng cúi đầu chào và bước đến gần bàn làm việc của Đăng. Mặc dù đã nghe nhiều lời đồn về vị tổng giám đốc này, nhưng khi đối diện trực tiếp với Đăng, Hùng vẫn cảm thấy một sự áp lực nặng nề từ anh.
Huỳnh Hoàng Hùng
(nở một nụ cười nhẹ, cố gắng giữ bình tĩnh): “Chào anh, tôi là Huỳnh Hoàng Hùng, thư ký mới của anh.”
Đỗ Hải Đăng
(nhìn lên từ đống tài liệu, ánh mắt sắc lạnh): “Huỳnh Hoàng Hùng? Cậu là người thay thế cho các thư ký trước đây sao?”
Huỳnh Hoàng Hùng
/nhẹ nhàng gật đầu/“Vâng, tôi sẽ cố gắng hết sức.”
Hải Đăng không vội trả lời ngay, chỉ nhìn Hoàng Hùng một lúc lâu, như thể đánh giá cậu từ đầu đến chân. Cuối cùng, anh ra hiệu cho Hùng ngồi xuống. Hoàng Hùng ngồi đối diện Hải Đăng, tay chạm nhẹ lên mép bàn, cố gắng không để lộ sự căng thẳng.
Đỗ Hải Đăng
/giọng lạnh lùng/:”Tôi không thích người khác làm việc qua loa. Cậu chắc chắn đã chuẩn bị tốt trước khi bắt đầu công việc này?”
Huỳnh Hoàng Hùng
Tôi đã nghiên cứu công ty rất kỹ , và tôi sẵn sàng để đối mặt với mọi thử thách .
Đỗ Hải Đăng
/mỉm cười nhẹ không dấu được sự nghi ngờ / thật sao thư ký của tôi trước đây chưa ai làm việc lâu dài .Họ đều không đủ khả năng . Cậu sẽ là người khác biệt chứ
Hùng cảm thấy hơi khó chịu khi nghe Đăng nói vậy, nhưng cậu không để lộ cảm xúc đó ra ngoài. Cậu biết rằng đây là một cơ hội tốt để chứng tỏ bản thân, không chỉ cho Đăng mà còn cho chính mình.
Huỳnh Hoàng Hùng
Tôi sẽ không làm anh thất vọng
Hải Đăng nhìn Hùng, đôi mắt không rời, như thể đang thử thách cậu. Cảm giác căng thẳng giữa hai người càng lúc càng dâng cao, nhưng Hùng không nhụt chí. Cậu cảm nhận được một điều gì đó trong ánh mắt của Đăng, một sự tò mò mơ hồ lẫn sự dè dặt.
Đỗ Hải Đăng
/nhìn Hùng một cách túc/ Cậu sẽ làm việc với tôi mỗi ngày. Đừng có nghĩ đây là công việc nhẹ nhàng. Tôi yêu cầu sự hoàn hảo. Cậu phải có khả năng xử lý mọi tình huống.
Huỳnh Hoàng Hùng
/ gật đầu, giọng chắc chắn/ Tôi hiểu. Tôi sẽ làm hết sức mình.”
Đỗ Hải Đăng
/mỉm cười, không hoàn toàn hài lòng nhưng có vẻ thỏa mãn /Tốt. Chúng ta sẽ xem cậu làm được gì.
Cả hai không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ tiếp tục công việc. Dù không phải là những lời khen, nhưng trong những lời nói của Đăng, Hùng có thể cảm nhận được sự kỳ vọng và sự thử thách mà anh dành cho mình. Đó là lúc Hùng hiểu rằng công việc này sẽ không hề dễ dàng, nhưng cậu đã quyết tâm không bỏ cuộc.
3. “Tôi Sẽ Không Để Anh Xem Thường Tôi”
Ngày hôm sau, Huỳnh Hoàng Hùng đứng trước cửa phòng làm việc của Đỗ Hải Đăng, tay cầm tài liệu, mắt nhìn thẳng vào cửa mà trong lòng vẫn cảm thấy một chút hồi hộp. Hôm qua, Đăng đã khiến cậu có cảm giác như mình là một thử nghiệm, nhưng hôm nay cậu sẽ chứng minh rằng mình không phải là người dễ bị lãng quên.
Cửa phòng bật mở, và Hùng bước vào. Đỗ Hải Đăng vẫn đang ngồi sau bàn làm việc, ánh mắt lạnh lùng, không biểu lộ cảm xúc. Hùng không ngần ngại, đặt tài liệu lên bàn.
Huỳnh Hoàng Hùng
/Mỉm cười nhẹ / thưa giám đốc ,tài liệu của anh tôi đã chuẩn bị xong rồi .Anh cần gì thêm không ?
Đăng ngẩng lên, ánh mắt sắc lạnh. Cảm giác như anh đang đoán trước mọi động thái của Hùng.
Đỗ Hải Đăng
/khẽ nhếch môi/ Đặt lên đó đi. Tôi sẽ xem qua sau.
Hùng không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đặt tài liệu lên bàn rồi đứng đợi. Không khí trong phòng ngập tràn sự im lặng. Một vài giây trôi qua, nhưng Đăng vẫn im lặng, không tỏ vẻ gì là sẽ lên tiếng.
Huỳnh Hoàng Hùng
/khẽ cười, bước lại gần hơn/Anh không cần hỏi tôi một câu gì sao? Chẳng hạn như cảm giác làm việc với một thư ký mới??
Đăng nhìn cậu, đôi mắt sắc lạnh như muốn xuyên thủng Hùng, nhưng chẳng nói gì. Anh chỉ gật nhẹ rồi quay lại với công việc. Hùng đứng đó, cảm giác có chút lạ lẫm, như thể mình là một phần vô hình trong phòng này
Huỳnh Hoàng Hùng
/thấy không khí quá im lặng, muốn phá vỡ sự thẳng/Công ty này có bao giờ tạo cơ hội cho nhân viên tự do sáng tạo không? Tôi không muốn chỉ làm theo lệnh mãi.
Hải Đăng ngước lên, ánh mắt không giấu nổi sự đánh giá. Anh không nghĩ Hùng sẽ nói ra câu này ngay lập tức, nhưng có lẽ, trong lời nói của cậu có sự kiên quyết mà anh không thể bỏ qua.
Đỗ Hải Đăng
/bình thản/ : Sáng tạo là tốt, nhưng không phải lúc nào cũng phù hợp. Nếu cậu muốn thành công ở đây, thì cần phải biết khi nào nên sáng tạo và khi nào nên tuân theo quy trình.
Huỳnh Hoàng Hùng
/đáp lại ngay lập tức/ : Tôi hiểu. Nhưng tôi tin là có thể tìm ra cách để cả hai điều hòa. Không phải lúc nào cũng chỉ có một hướng đi.
Đăng nhìn cậu một lúc lâu, sau đó khẽ thở dài.
Đỗ Hải Đăng
/giọng vẫn lạnh lùng / :Cậu không giống những thư ký trước đây. Nhưng đó chưa hẳn là một điều tốt.”
Huỳnh Hoàng Hùng
/cười khẽ, không hề sợ hãi /Cảm ơn anh đã nhận xét. Nhưng tôi tin là mình sẽ làm tốt hơn.
Đỗ Hải Đăng
Được thôi. Chỉ cần cậu không làm tôi thất vọng.
Im lặng lại bao trùm không gian, nhưng lần này, Hùng cảm thấy mình đã bước một bước tiến. Anh không biết tại sao mình lại cảm thấy như vậy, nhưng trong lòng có một niềm tin kỳ lạ rằng mối quan hệ này, dù đầy thử thách, lại có thể mang lại điều gì đó đặc biệt.
Một lúc sau, Đăng đứng dậy, đi qua phòng, tầm mắt lướt qua Hùng.
Đỗ Hải Đăng
/vẫn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng không quên thêm một câu/ Nếu cậu muốn chứng minh bản thân, thì làm đi. Nhưng đừng nghĩ tôi sẽ dễ dàng tha thứ nếu có sai sót.
Hùng gật đầu, nhưng không đáp lại. Anh đã hiểu rõ sự thử thách mà mình phải đối mặt. Nhưng chính điều đó lại khiến cậu càng thêm quyết tâm.
Huỳnh Hoàng Hùng
/mỉm cười, tay vỗ nhẹ lên tài liệu trên bàn/ Tôi sẽ không làm anh thất vọng đâu.”
Khi Hùng quay bước ra ngoài, Đăng nhìn theo cậu, ánh mắt có chút suy tư. Mặc dù không nói ra, nhưng trong lòng anh bắt đầu có một sự tò mò về Hùng. Cậu không giống ai, và chính điều đó làm cho anh không thể bỏ qua.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play