Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Bình Minh Của Người Giữ Mộ

Chap 1

Ánh sáng buổi sớm quả thực chói chang, chiếu lên gương mặt thanh tú của cậu thanh niên 16 tuổi. Trần Cẩm hậm hực thức giấc, chỉ mới 6 giờ sáng.

Ngồi trước tấm gương đồng lớn, biểu cảm cậu vừa bực vừa cạn lời:" nam nhân bình thường đều để tóc đến eo cũng chẳng sao, sao đến ta chỉ mới quá vai một chút đã biến thành nữ nhân thế này??"

Lúc này bên ngoài cửa vang lên tiếng gọi nghiêm nghị của bé gái, chỉ khoản 8 tuổi: "cậu chủ, ông chủ dặn cậu mau chuẩn bị đến chính điện, học xong đến trưa sẽ bắt đầu lễ trưởng thành."

Hôm nay là sinh thần 16 tuổi của Trần Cẩm, cũng là lễ trưởng thành của cậu.

Gia đình cậu là một dòng họ pháp sư lâu đời, nối nghiệp đã hơn 700 năm, Người tài kể không hết.

Kiến thức học vào chủ yếu là các cách vận hành ma pháp, điều khiển linh hồn, kí giao ước và vẽ bùa/trận cùng các loại phép thuật khác.

Sau giờ học đã vào 9 giờ sáng, Trần Cẩm ngồi trước hiên nhà chán nản nhìn ra ngoài khoản sân nhỏ của mình, cậu sống ở phủ phía Bắc, phủ làm theo phong thủy nên có phần lưng hướng vào núi, nhưng vì đặc điểm công việc cần tính bảo mật nên tổ tiên cậu đã chọn xây phủ ở nơi vắng vẻ, cách xa khu dân cư. Bây giờ thành ra cậu lại sống ở cái nơi vắng vẻ đìu hiu chẳng ai qua lại.

Nói qua về biệt phủ thì nó là 1 khối kiến trúc hình chữ nhật không theo quy chuẩn, rộng khoản 1800m². Có bản vẽ như sau:

*Quy mô và vị trí thực có thể lệch một chút so với bản vẽ.

Còn nửa tiếng nữa lễ mới bắt đầu, Trần Cẩm đã chuẩn bị xong xuôi hết rồi giờ chỉ cần ngồi đợi thôi.

Nắng bắt đầu lên, dịu nhẹ chứ không gắt. Tổ tiên không chỉ chọn nơi có phong thủy rất tốt, còn chọn hơi có thời tiết ôn hòa, bình yên.

Sương sớm đến giờ vẫn chưa tan hết, mấy khóm hoa to cuối cùng cũng được tắm nắng thì như nhảy múa vui mừng.

Trần Cẩm mấy năm nay sống chả khác gì người tàng hình, ở nhà tính tình ít nói còn nóng nẩy làm không mấy ai dám tiếp cận, ở ngoài thì thôi luôn, cậu còn chẳng thèm ra ngoài.

Trần Cẩm thở dài:" haizz, không biết chừng nào anh ta mới về được nhỉ..."

"Anh ta" ở đây là một người bạn thuở nhỏ của Trần Cẩm, cũng xem như người bạn duy nhất của cậu. Bố cậu ta là bạn thân của bố cậu, lúc nhỏ hay được dẫn sang nhà chơi, cả hai thân như anh em ruột thịt nhưng hơn 3 năm nay cậu đã không gặp lại vì cậu ta được bố dẫn đi trải nghiệm thực hành bắt quỷ ở vùng cao.

Bố của anh ta cũng là pháp sư, chỉ có cậu ấy là con một nên rất kỳ vọng cậu ấy nối nghiệp mình, thế nên mới bắt đi trải nghiệm từ nhỏ.

Trâng Cẩm:" hình như lúc đó anh ta 14 tuổi thì phải..."

Kế hoạch ban đầu thì chuyến đi đó cùng lắm chỉ kéo dài 3 tuần. Nhưng lên đến nơi mới phát hiện ra con quái ở đó hoàn toàn chẳng đơn giản, bên đưa ra ủy thác cũng biết chuyện này nhưng sợ không ai dám nhận nên mới giấu nhẹm đi. Kết quả là khiến hai cha con bị kẹt lại nay đã 3 năm trời vẫn còn đang dây dưa vật lộn.

" meo~"

Một con mèo đen đột nhiên từ đâu nhảy vào lòng Trần Cẩm. Nó có phòng riêng ở phủ phía Tây Bắc cạnh bên nhưng hay chạy sang phủ của cậu để được vuốt ve.

Trần Cẩm hơi giật mình, nhìn con mèo nằm gọn trong lòng mình ra sức vẫy đuôi:"mày lại chạy sang đây nữa rồi, ông chủ sẽ mắng đấy."

Nói thế nhưng cậu vẫn đưa tay xoa đầu nó.

Con mèo làm như không nghe, cứ thế bắt đầu vui vẻ đến nhắm tịt cả mắt.

Chợt có giọng ai vang lên từ sau lưng:" cậu chủ, sắp đến giời làm lễ rồi, mời cậu mau ra nhà trước chuẩn bị."

Trần cẩm quay đầu lại, hoá ra là bà cụ gia nhân trong nhà, gọi là bà Trương:" ừm, tôi biết rồi. Bà lên trước đi tôi sẽ lên ngay."

Bà Trương cúi đầu thần thục:" vâng, cậu hãy lên sớm nhé, hôm nay có nhiều vị khách quý."

Bóng dáng bà khuất sau đoạn rẽ, Trần cẩm quay lại vào phòng, ngồi vào bàn nhìn bản thân trong gương.

Im lặng một lúc thì thở dài:" haizz , chẳng biết còn phải chờ bao lâu nữa."

Tiếng lạch cạch vang lên, cậu lấy ra từ học tủ một đôi khoen vàng, đeo lên tai rồi bước ra khỏi phòng.

Tiếng guốc mộc vang lên từ phía trong hành lang, một gương mặt lạnh nhạt mà xinh đẹp vén tấm tràng hạt bước ra.

Trần Cẩm vừa đi đến chính điện liền thấy ngay chị hai cậu-Trần Yến đang ngồi đó.

Chị vừa thấy cậu bước ra liền cười trêu:" thằng nhóc này cũng biết sửa soạn rồi nhỉ, cái Giao Lĩnh đó mặc vừa không?"

Trần Cẩm mặc một chiếc áo Giao Lĩnh màu đỏ hơi sẫm, là tháng trước chị dặn người ta thiết kế riêng cho lễ trưởng thành của cậu. Câu "cái áo đó mặc vừa không?" đã hỏi cậu biết bao nhiêu lần.

Trần Cẩm gật nhẹ đầu qua loa :" rất vừa vặn."

Nghe thế thì Trần Yến cũng cười nhẹ đầy hài lòng, phẩy tay ý bảo cậu mau ra ngoài chào khách.

Khách khứa lúc này đều bâu trước thềm để chờ xem cậu con út mấy năm nay sống ẩn dật của Trần gia rốt cuộc có diện mào trong thế nào. Chủ yếu là các nhà phú hộ hoặc tri thức trong vùng.

Trong nhà không đốt nhiều đèn, người ngoài nhìn vào chỉ thấy lập loè tia sáng của đèn dầu và một bóng người thẳng tấp bước ra.

...

Chap 2

Trần Cẩm bước ra từ bóng tối, ánh nắng làm lộ rõ gương mặt cậu trước đám đông.

Nhìn sơ qua thì có khoản 20 người, ở hai bên nhà tiếp khách còn có nhiều người khác chỉ là họ không đến xem.

Tiếng xì xào vang lên.

A:"ai vậy, bạn gái của Trần Tâm à?" Trần Tâm là anh ba của Trần Cẩm.

B:"cũng có thể, cậu Trần Tâm cũng lớn rồi mà."

C:"bố, người này mang về được không, dung mạo rất vừa ý con."

D:" mày bé cái mồm lại, người nhà họ Trần đấy!" Trần Gia từ xưa đã là gia tọc giàu có thuộc top trong vùng, còn được sự tín nhiệm rất lớn từ người dân vì vụ ủy thác bắt quái nào mà Trần gia nhận thì chắc chắn luôn có kết cục êm đẹp, giải quyết triệt để.

E:"mẹ ơi chị đó xinh quá."

Mọi người nhìn Trần Cẩm thành nữ nhân rồi.

Cậu hơi sa sầm, đứng giữa thềm nhà hắng giọng nói to:" kính chào chư vị khách mời đã không ngại đường xa mà đến bửa tiệc hôm nay. Tôi, Trần Cẩm-con út của Trần gia xin gửi lời cảm tạ sâu sắc đến chư vị. Chúc mọi người có một buổi tiệc vui vẻ huyên náo, ăn uống no say."

Cả đám đông sửng lại ngây câu thứ hai, duy chỉ có một người cười lấp lửng nhìn cậu.

Trần Cẩm liếc mắt qua thì xuýt cả hét lên, cậu tròn mắt nhìn chầm chầm người ta. Thấy mình bị phát hiện thì hắn lại càng cười tươi hơn.

Đám đông toàn bộ đã vào phòng tiếp khách để ăn tiệc, Trần Cẩm cũng xuống để tìm người cậu cần tìm.

Hồ Ngọc Huân đứng nổi bật giữa đám đông, chỉ đứng đó vì biết sẽ có người đến tìm hắn. Trần cẩm bước vào liền thấy hắn đứng dựa tường như đợi sẵn, cậu liền túm lấy cổ tay người ta kéo đi trong ánh mắt tò mò của người xung quanh.

A:" cậu đó hình như là cậu gì mà Hồ Ngọc Huân ấy, nhưng Hồ gia 3 năm nay mất tâm mất tích cơ mà?"

B:" có nhìn nhầm không đấy? Hồ gia trước kia đột nhiên biến mất giờ lại đột nhiên trở lại à?"

Trần Cẩm kéo Ngọc Huân đến được phòng khách thì không nhịn được nữa, quay lại chất vấn:"anh sao lại về mà không báo trước, cha em có biết không, bác đâu rồi sao em không thấy?"

Ngọc Huân không kìm được nụ cười lấp lửng từ đầu đến cuối cứ nở trên môi, anh không trả lời vội mà đưa tay xoa đều trêu cậu nhóc trước:" 3 năm rồi sao ai đó chẳng cao lên được bao nhiêu thế này? Lại còn biến thành bộ dạng của nữ nhân nữa chứ~."

Trần Cẩm tức xị cả mặt, đưa tay gạt tay anh ra định phản pháo thì chợt nghe thấy giọng nói từ sau lưng.

Bà Trương đứng lệch sang một bên của hành lang, cất lên chất giọng hơi run đặc trưng của tuổi già:" cậu chủ, ông chủ và hai thiếu chủ đang đợi cậu ở chính điện, bảo cậu mau vào làm lễ."

Cậu quay lại nhìn bà Trương, lại quay sang nhìn Ngọc Huân, tặc lưỡi:" anh vào phòng em chờ đi, làm lễ xong nói chuyện tiếp."

Trong chính điện tối thui, chỉ đốt vài ngọn đèn dầu nhỏ, ở góc còn chia thành nhiều gian nhỏ để người vào học có không gian riêng, bên ngoài đặt nhiều tủ sách, kệ đồ và tủ trưng bày. Ngay giữa là một cái bàn thờ lớn, cao 2m hơn và bày nhiều đồ cúng, nhan khói linh đình; còn đặt vài tấm di ảnh của những người đặc biệt trong tộc, gọi là tổ nghề.

Trần Cẩm đường hoàng bước vào. Thấy cha, chị hai và anh ba đều đang ngồi đệm quỳ trước bàn thờ chờ cậu.

Ông chủ Trần gia-Trần Mục lúc này chỉ khoản 45 tuổi, liếc mắt nhìn cậu con út lẹp bẹp đi vào từ ngoài bèn lên tiếng chỉ đạo:"Trần Cẩm vào đây quỳ xuống."

Cách ông nói như một dòng lệnh được đọc lên, vô hồn vô cảm.

Trần Cẩm không nói gì, ngoan ngoãn đến trước bàn thờ quỳ xuống bắt đầu làm lễ.

Sau các nghi thức như xưng tên, tuổi, cầu nguyện, dâng hương,... Cuối cùng là thừa kế vũ khí gia truyền và xưng vai trò (công việc) trong gia tộc.

Trần cẩm nhìn hai món vật vừa được mang lên đặt trước mặt cậu. Đầu tiên là một cây thương dài 2m, cán đỏ, đen dần về đỉnh và về chuôi, chuôi thương bọc vàng trạm khắc tinh xảo nhưng phần lưỡi và một phần cán phía trên lại quấn vải kín mít; còn lại là một cây gậy dài chừng 1m ,sơn màu đỏ và bọc vàng ở phần đỉnh với chuôi, ở chóp nở ra một hình bông hoa nhỏ bằng vàng, nhụy hoa gắn ba sợi chỉ ngũ sắc, ở đầu kia của mỗi sợi chỉ lại gắn một cái chuông gió bằng vàng; ở gần phẩn đỉnh gậy còn có một vòng tròn vàng, bên trong có một hình dấu cộng để tách biệt khỏi gậy nhưng vẫn cố định ở đó, trên vòng tròn cứ cách một khoản ra là gắn một cái chuông vàng nho nhỏ, tổng có 6 cái.

Cậu cúi đầu tạ lễ rồi bắt đầu đọc lời thề:" con, Trần Cẩm xin nhân lấy những món vật gia truyền này, cả đời đảm nhận vị trí người giữ mộ của tộc, hương khói cho gia tiên. Thề sẽ trung thành với gia tộc, trở thành người có ít!"

...

Chap 3

Trần Cẩm cầm hai món bảo vật trên tay, chuẩn bị ra khỏi phòng thì bị cha gọi lại.

Trần Mục:" cây thương đó, nếu không phải chuyện trọng đại tuyệt đối không được mở lớp vải ra!"

Cậu ngoái lại nhìn, gật đầu rồi quay lưng đi mất, tiện tay cất hai thứ vướng víu trên tay vào không gian trữ vật:"người cao 1m65 mà đưa cây thương dài 2m, cha bảo con dùng con cũng không biết dùng thế nào."

Trần Cẩm nhận ra cây gậy kia, cậu nhớ trong thư viện có quyển sách ghi chép rằng gia tộc cậu có 5 món bảo vật trấn tộc và 7 món vũ khí gia truyền. Cây gậy đó hình như là món vũ khí thứ 4, tên gì mà Gậy Truông.

Trần Mục nhìn cậu con út đi mất, trong lòng không an tâm lắm:" đáng lí ra nó vẫn chưa đủ trưởng thành để thừa kế thứ đó, nó còn quá nhỏ..."

Trần Yến và Trần Tâm nãy giờ phụ việc cho cha nghe thế cũng không để ý lắm, nhớ vào lễ trưởng thành của họ thừa kế vài món bảo vật, ông cũng nói y vậy.

             ----------------

Trần Cẩm vừa ra khỏi chính điện liền về thẳng phòng tìm Ngọc Huân nhưng tới nơi lại chẳng thấy người đâu, quay ra quay vào lại thấy hắn đứng dưới góc cây trong khoản sân nhỏ cạnh phòng.

Cậu nhìn anh ta như đồ dở hơi:" này, làm gì đấy?"

Ngọc Huân quay sang nhìn, thấy Trần Cẩm thì liền chạy lên cười cười nhìn cậu trong vô cùng ngố.

Mí mắt Trần Cẩm giật giật:" thế tóm lại chuyện là thế nào?"

Ngọc Huân nhún vai, nói như đùa:" sao anh biết được, cha anh bảo sắp xong chuyện rồi nhưng lại nói anh vướng víu thế là tìm cách đá anh về trước. Với cả bác cũng biết rồi, bảo anh muốn ngủ ở phòng cho khách hay phòng em cũng được, ý em thế nào?"

Trần Cẩm nghi hoặc hỏi lại:" ngủ phòng em là thế nào? Chung giường à?"

Anh ta gật đầu, vẫn cái nụ cười ngô ngố đó.

Trâng Cẩm:" đi sang phòng cho khách mà ngủ... có gì thiếu thì bảo."

Tiệc tàng trời cũng tối, chớp mắt đã là buổi chiều.

Trần Cẩm ra sau nhà tìm bà Trương đang nấu ăn:" bà bảo người đi chuẩn bị nước tắm giúp tôi, với lại nấu thêm thịt kho. Ngọc Huân thích món đó."

Ngọc Huân lúc này đang ở trong phòng Trần Cẩm nghịch, lúc trưa anh đã kể cho cấu rất nhiều chuyện từ lần đầu chạm trán con yêu quái đó ra sao đến người làng đó thế nào, thẩm chí là khi bị tấn công rồi thoát chết.

Trần cẩm về phòng thì thấy Ngọc Huân đang ngồi trên giường, ngắm nghía phòng cậu. Nhìn kỹ lại mới thấy người này đã tiều tụy đi nhiều, lúc trước anh ta trắng trẻo mấy phần, mũm mĩm mấy phần thì bây giờ lại đen đi gần nữa, cũng gầy đi trong thấy.

Cậu chẹp miệng:" ít ra vẫn cao ráo, cũng không biến thành cục than là may rồi."

Ngọc Huân quay sang nhìn cậu, định nói gì đó thì bị cậu cướp lời:" này, ra sân tập võ với em không? Gần đến giờ luyện võ rồi đấy."

Mắt anh ta lập tức sáng rực, gật đầu lia lịa:" đi đi đi." Dù sao chúng nam nhân ai cũng rất hứng thú với khoản đánh đấm.

Sân tập võ nằm ngay trước phòng Trần Cẩm. Cậu vừa ra liền đến dàn vũ khí lấy ngay một cây thương gỗ, đây là sở trường của cậu. Ngọc Huân thì lấy một thanh trường kiếm.

Đứng đối diện nhau trên hai khoản sân, tâm trí Trần Cẩm hơi căng thẳng vì không biết thực lực Ngọc Huân đến đâu.

Đổi sang góc nhìn của Ngọc Huân, anh lấy từ vạt áo ra một lá bùa rồi niệm chú, lá bùa bóc cháy tan vào hư không. Ánh mắt anh sáng lên màu vàng nhạt.

Là bùa cường hoá, giúp cường hoá các chỉ số cơ bản trong thời gian ngắn.

Ngọc Huân lao tới tấn công trước, thanh kiếm vung lên chém từ góc 1 giờ xuống 7 giờ, rồi lại một đường từ 4 giờ lên 10 giờ. Nhưng tất cả đều chém vào không khí.

Trần Cẩm còn đang khó hiểu anh chém cái gì thì anh đã lao đến trước mặt, một đường kiếm chém ngang hông từ phải qua.

Cậu liền đưa thương chặn lại, nhưng lập tức bị đánh bật lùi mấy bước.

Nhìn nụ cười tư tin trên môi người trước mặt, lại có chút tự mãn cậu liền đoán được sơ qua cách đánh của đối phương.

"nhanh, mạnh, thích vờn, thích lảm chủ thế cục."

Nhìn lại cách đánh của bản thân, Trần Cẩm cảm thấy vẫn có cơ hội thắng.

Cậu lùi lại liền vào thế cúi người, trong chớp mắt lưỡi thương giơ lên chém ngang từ hướng 8 giờ lên.

Cây thương đi được nữa đường thì bị một lực tàn hình đánh chệch xuống đất, lực từ hướng 1 giờ đánh xuống.

Ngọc Huân lại vung kiếm, cũng một đường chém từ phải qua.

Adrenaline bùng nổ, trong chớp mắt Trần Cẩm kéo cây thương lên chặn đòn đánh lại.

Rắc!

Cây thương trong tay Trần Cẩm gãy làm đôi.

...

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play