[Tinh Giáp Hồn Tướng] Tinh Hồn Tướng Trong Tay, Quậy Tung Thế Giới!!!
Chap 1: Thức Giấc
Hàn Mặc Thiên [Tác Giả]
Truyện sài AI khá nhiều, chủ yếu sửa các câu từ của tôi để cho mọi người đọc dễ hiểu... Chứ tôi viết còn không hiểu chứ chi mọi người :))
Hàn Mặc Thiên [Tác Giả]
Nên là mọi người không thích có thể bỏ qua, chứ đừng chửi tôi:))
Hàn Mặc Thiên [Tác Giả]
Thôi vô truyện:))
Một nơi mà không gian và thời gian chồng lấn đến cực hạn, sinh ra những điểm kỳ dị nơi thời gian cứ thế lặp lại vô tận, còn không gian thì vỡ vụn rồi tái sinh không ngừng
Ở đó, một thân ảnh nằm lặng lẽ giữa những điều kì dị ấy. Thân thể người ấy không bị ảnh hưởng... Chỉ yên lặng như đá, như giấc ngủ bị phong ấn bởi chính quy luật của vạn vật.
Nhưng không biết thời gian trôi qua bao lâu giống như chỉ là một cái chớp mắt, ý niệm...
Không gian - Thời gian bắt đầu xuất hiện những vết nức... Đúng thời gian không còn lặp lại vô tận, còn không gian thì không còn vỡ vụn rồi tái sinh nữa
Ánh mắt ấy mở ra từ từ, nặng trĩu và sâu lắng như vực thẳm. Thời gian bắt đầu dao động, không gian thu hẹp lại, như thể ngay nơi đây đang chào đón sự thức tỉnh của chủ nhân nó vậy
Âu Thiên
Đã đến lúc... Ta Trở lại!!!
Sau lời nói ấy, Âu Thiên khẽ bước đi. Cứ mỗi bước chân của cậu dường như khiến mọi thứ xung quanh thay đổi, không gian dần chuyển hóa thành một dãy hàng lang trắng, được thắp sáng bởi những ánh đèn trắng tinh khiết... Chẳng lẽ nơi này là phòng thí nghiệm?
Câu Chưa đi được bao lâu thì một giọng máy móc nữ vang lên
Hệ Thống Giới Chủ - Eva
Đang kết nối lại... Túc chủ!!
Hệ Thống Giới Chủ - Eva
15%
Hệ Thống Giới Chủ - Eva
35%
Hệ Thống Giới Chủ - Eva
65%
Hệ Thống Giới Chủ - Eva
99%
Hệ Thống Giới Chủ - Eva
100%
Hệ Thống Giới Chủ - Eva
Chào mừng... Túc chủ trở lại!!!
Ngay khi dứt lời, hàng ngàn dòng dữ liệu xuất hiện trước mắt cậu, xoáy tụ thành hình dáng một người
Âu Thiên
Ô... Lâu quá không... [Đơ người]
Cậu còn chưa kịp nói hết thì hình người kia đã lao đến, ôm chầm lấy cậu, khiến cậu hoàn toàn đơ người
Hệ Thống Giới Chủ - Eva
[ôm chặt, giọng nghẹn ngào] Chào mừng ngài trở trở lại... Chủ nhân!!
Âu Thiên
[đưa tay xoa đầu Eva, giọng trầm và dịu dàng] Ta xin lỗi... vì đã để ngươi chờ đợi lâu đến vậy... Eva
Dứt lời, cậu đột ngột ôm chầm lấy cô bằng cả hai tay
Hệ Thống Giới Chủ - Eva
[mắt mở to, mặt đỏ ửng] N-Ngài... Ngài mau buông tôi ra!!
Cô lúng túng vùng vẫy, rồi đẩy cậu ra khỏi người mình
Âu Thiên
[khẽ cười, tay chống cằm nhìn xuống Eva] Ta không ngờ... ngươi lại dễ đỏ mặt như vậy đấy, Eva?
Hệ Thống Giới Chủ - Eva
Hứ! [quay mặt sang hướng khác, giọng dỗi nhẹ]
Âu Thiên
[bất chợt nhớ ra điều gì đó] À mà... Eva, nàng ấy thế nào rồi?
Hệ Thống Giới Chủ - Eva
[quay đầu lại, giọng trở nên nghiêm túc] Đang có dấu hiệu tỉnh lại. Ngài muốn đi xem không?
Âu Thiên
[vẫy tay, lùi nhẹ lại] T-Thôi... ta không đi đâu!
Âu Thiên
Chỉ cần đưa ta đến khu vực đặc Tinh Hồn Tướng là được rồi
Hệ Thống Giới Chủ - Eva
Ô vậy sao! [giọng có chút bất ngờ]
Dứt lời, một bảng điều khiển màu lam hiện lên trước mặt Eva. Cô nhanh chóng thao tác, những dòng lệnh dữ liệu sáng rực trước mắt cô
Không gian xung quanh lập tức thay đổi. Những lớp ánh sáng xếp chồng rồi tan ra như từng mảnh kính vỡ, mở ra một khu vực rộng lớn và lạnh lẽo
Ở đó, hàng chục Tinh Hồn Tướng – những chiến thể khổng lồ - đứng im lặng giữa khoảng không. Dù mang dáng vẻ oai nghiêm và uy lực, phần lớn trong số chúng đều hư hỏng nặng: giáp tróc, khung xương lộ ra, một số thậm chí mất cả chi
Âu Thiên
[khẽ nhíu mày] Hư hại... nặng vậy sao?
Hệ Thống Giới Chủ - Eva
[bước từ phía sau, giọng trầm ổn] Đúng vậy. Sau cuộc chiến đó... gần như toàn bộ Tinh Hồn Tướng đều tổn thương nghiêm trọng. Chỉ một vài cái còn đủ hình hài
Cô quay lại, nhìn cậu với ánh mắt vừa tiếc nuối vừa nghiêm túc
Hệ Thống Giới Chủ - Eva
Tôi đã cố hết sức để phục hồi, nhưng chỉ có Valhalla Ascension Protocol và Solomon Genesis Protocol là được sửa chữa hoàn chỉnh
Âu Thiên
[cười nhẹ, giọng nhỏ] Vậy là... vẫn còn rất tốt rồi
Âu Thiên
[ngước lên, ánh mắt nghiêm túc hơn] Vậy còn Thanh Long của ta? Cũng không thể phục hồi sao?
Hệ Thống Giới Chủ - Eva
[cúi đầu, giọng chậm lại] Thanh Long của ngài... tổn hại quá nặng. Nếu không có dữ liệu gốc, tôi không thể sửa lại được
Âu Thiên
[bước tới, nhẹ nhàng đặt tay lên đầu cô] Vất vả cho ngươi rồi, Eva
Hệ Thống Giới Chủ - Eva
[ngước nhìn lên, mặt hơi ửng đỏ] Không vất vả!
Âu Thiên
[rút tay lại, khoanh tay, giọng hơi nghiêm túc] Ta cần hiển thị trạng thái hiện tại của ta, Eva
Hệ Thống Giới Chủ - Eva
[gật đầu] Vâng
Dứt lời, một bảng điều khiển màu lam xuất hiện trước mặt Eva. Những dòng dữ liệu chạy qua như sóng dữ, cô bắt đầu thao tác
Một bản giao diện trạng thái bán trong suốt, ánh lam, từ từ hiện ra trước mặt Âu Thiên...
[THÔNG TIN TRẠNG THÁI – MÃ HỆ THỐNG EVA 01]
• Tên nhân vật: Âu Thiên
• Tuổi: Không xác định
• Chiều cao / Cân nặng: 1m82/72kg
• Chủng tộc: Long Tộc
• Huyết mạch: Hồng Hoang Tổ Long - Thanh Long
Thần Thông:
• Mộc - Phong - Lôi - Không Gian - Thời Gian
Tu Vi Hiện tại
• Thần Giai - Đỉnh Phong
• Trạng Thái:
• Tu vi sử dụng tối đa: Địa Giai – Sơ Kỳ
• Linh lực lưu trữ: Thần Giai - Đỉnh Phong
• Lưu ý: Do ảnh hưởng từ cuộc chiến, tu vi bị hạ xuống Thần Giai Đỉnh Phong
Tinh Hồn Tướng Chính
• Thanh Long
• Trạng thái: Hư tổn nặng – yêu cầu dữ liệu gốc để phục hồi hoàn toàn
Kỹ Năng
• Trí Tuệ Cực Hạn – Cấp EX
• [Lỗi dữ liệu: @#@#@d@d@d@d]
•?
• [Lỗi mã hóa: #d##d#d#d#d]*
Âu Thiên
[thở dài, ánh mắt hơi trầm] Haizz...
Âu Thiên
Ra ngoài thôi, Eva. Xem thử thế giới này... đã thay đổi đến mức nào
Hệ Thống Giới Chủ - Eva
[gật đầu, giọng nhẹ] Vâng
Dứt lời, thân thể Eva bắt đầu tan rã thành từng mảnh dữ liệu ánh lam, như những sợi mã nguồn sống, rồi nhanh chóng bay vào người Âu Thiên và hợp nhất
Âu Thiên
[mỉm cười, ánh mắt hơi xa xăm] Không biết... đám nhóc năm xưa, đã lớn đến đâu rồi
Ngay khi lời nói kết thúc, một cổng không gian hình xoắn xuất hiện trước mặt – ánh sáng lấp lánh như mặt gương vỡ. Không chần chừ, Âu Thiên bước vào, để cả không gian phía sau cuộn xoắn và nuốt trọn lấy thân ảnh câu
Hàn Mặc Thiên [Tác Giả]
Trò Đùa Thế Kỷ: Âu Thiên từng đặt một lời nguyền lên các Tinh Hồn Tướng Nguyên Thủy trong lúc cậu quá rảnh... Nhưng sau này sẽ là tai hại ngập đầu:))
Chap 2: Gặp Gỡ - Ngẫu Nhiên Hay Định Mệnh? [1/2]
[Hành động của nhân vật]
/Suy nghĩ của nhân vật/
|Trong khoang điều khiển Tinh Hồn Tướng|
Hàn Mặc Thiên [Tác Giả]
Tới Chap 10 không ai đọc thì bỏ quá
~~ Kết Thúc Khu Tác Giả ~~
Thành phố tầm trung nằm ở khu vực biên giới Nam Châu của Thiên Đô Quốc
Cụ thể là chỗ của Tống Văn Tường
Tống Văn Tường
Hừ... [Thở dốc]
Tống Văn Tường
Hừ... Hừ... Hừ... [Thở gấp, mồ hôi đầm đìa]
Tống Văn Tường
Cuối cùng cũng đột phá được...
Tống Văn Tường
Từ Hoàng Giai Sơ Kỳ đến Hoàng Giai Đỉnh Phong...
Tống Văn Tường
Chỉ mất ba ngày... Liên tục đột phá bốn cảnh giới...
Tống Văn Tường
Với một cơ thể vẫn còn khiếm khuyết về Thiên Hồn mà nói... Thì đúng là có hơi quá mức...
Tống Văn Tường
Nhưng tiếc rằng... Không còn thời gian nữa rồi
Tống Văn Tường
Dù vậy... Cũng đủ để phá nát cái trận pháp chết tiệt này rồi nhỉ... [Ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống thân thể của mình]
Dứt lời, Tống Văn Tường lập tức ngồi xếp bằng, hai tay bấm ra những pháp quyết kỳ lạ. Hồn lực ngưng tụ, như từng đợt sóng dữ dội, bắt đầu bao phủ toàn bộ cơ thể hắn
Những tiếng nứt vỡ lạnh người vang lên từ chính thân thể Tống Văn Tường - như thể hẳn đang tự thiêu đốt mình để đổi lấy một quan trọng vậy
Một tiếng nổ dữ dội vang lên, cuốn theo luồng hồn lực điên cuồng quét sạch cả căn phòng
Khi làn khói tan dần, một bóng người nữ mảnh mai dần hiện ra giữa đống đổ nát...
Một cô gái với làn da trắng mịn, mái tóc xanh đen rũ mềm xuống vai, đôi mắt xanh sâu thẳm đang đứng giữa căn phòng hỗn loạn
Tống Văn Tường
Trận pháp phong ấn này cũng quá khoa trương đi chứ... [Liếc nhìn ra phía sau]
Chiếc giường cô vừa ngồi đã nổ tung, tan tành không còn mảnh vụn. Tường nứt, sàn vỡ, cả gian phòng giống như vừa trải qua một trận đại chiến
Tống Văn Tường
Hên thật... có trận pháp cách âm bao phủ xung quanh. Không thì... vụ nổ này chắc kéo nguyên cả đám chạy tới xem mất [thở phào nhẹ nhõm, khẽ vuốt lại mái tóc rối bời]
Ánh mắt vô tình lướt qua một mảnh gương nứt dưới sàn. Trong đó phản chiếu gương mặt thanh tú, làn da trắng mịn như sứ, mái tóc dài thướt tha, và...
Tống Văn Tường
Hửm? Đây là... mình sao? Cơ thể mình lúc 18 tuổi à? [mắt mở to, tay khẽ chạm lên gò má như để xác nhận]
Tống Văn Tường
...A...A...A cái quỷ gì vậy chứ!?
Tống Văn Tường
Nhưng mà... hai cái này... cũng quá bự đi!? [ánh mắt như hóa đá vài giây rồi lập tức ôm vội lấy ngực bản thân theo phản xạ]
Tống Văn Tường
...A...A...A cái quỷ gì vậy chứ!?
Má cô đỏ bừng như bị nhúng vô nồi lẩu cay, ánh mắt lấm lét như thể sợ ai đó đột nhiên xông vào
Cố gắng trấn tĩnh, nàng hít sâu một hơi... rồi quay lại đối diện mảnh gương, cố nặn ra một nụ cười
Tống Văn Tường
Thôi kệ đi... Nhìn cũng xinh mà, đúng không? [Bĩu môi nhẹ, tay khẽ véo má mình một cái]
Tống Văn Tường
[thì thầm] Miễn sao... không ai thấy là được... Chứ mà ai bước vô ngay lúc này... chắc đào lỗ chui luôn quá...
Nói rồi, cô nhanh chóng lấy quần áo từ nhẫn trữ vật đeo nơi ngón áp út bàn tay phải. Một bộ y phục đơn giản của học viện Cơ Võ Nam Châu nhưng gọn gàng, mềm mại ôm lấy đường cong cơ thể vừa mới “biến hoá" kia
Gương mặt xinh đẹp đỏ ửng như người vừa bị bắt quả tang làm chuyện xấu, nhưng vẫn cố gắng gượng ra vẻ "thản nhiên", chỉnh lại cổ áo, vuốt lại tóc, hít sâu một hơi...
...Dù đôi tai thì vẫn đỏ đến tận mang tai
Tống Văn Tường
Hừm... ổn rồi. Không ai thấy, không ai biết. Vẫn là Tống Văn Tường lạnh lùng cao ngạo như xưa [Gật đầu tự tin, nhưng ánh mắt lại vụng trộm liếc xuồng cơ thể mình lần nữa]
Tống Văn Tường
E... Hèm, nghiêm túc nào [Vỗ nhẹ hai bên má, lấy lại tinh thần]
Tống Văn Tường
Hệ Thống Tinh Chủ! [Đưa tay phải lên, giọng nói đầy nghiêm túc]
Ngay lập tức, một hình cầu ánh sáng màu xanh lam xuất hiện trên lòng bàn tay cô, phát sáng với những đường vân công nghệ tinh vi, lập lòe như sống động
Tống Văn Tường
/Dưới sự trợ giúp của Hệ Thống Tinh Chủ, mình đã vô số lần thoát chết... Mình chỉ biết rằng nó được sư phụ tạo ra một nửa, phần còn lại... Là ai đó khác. Và đời trước, mình đã có được nó/
Ngay khi dòng suy nghĩ ấy lướt qua, một bóng hình thiếu niên mờ nhạt thoáng hiện trong tâm trí cô xa xăm và quen thuộc
Tống Văn Tường
[Lắc đầu, mặt đỏ nhẹ] Không phải lúc này...
Tống Văn Tường
/Hệ Thống Tinh Chủ không chỉ sở hữu những năng lực kinh ngạc... Mà còn có khả năng sao chép Tinh Hồn Tướng của người khác để mình sử dụng/
Tống Văn Tường
Không ngờ nó lại theo mình sống lại... Và cả chiếc nhẫn này nữa
Cô liếc nhìn ngón áp út, nơi chiếc nhẫn lặng lẽ tỏa ánh sáng mờ
Tống Văn Tường
Hệ Thống Tinh Chủ! Kiểm tra tình trạng của ta hiện tại!
Hệ Thống Tinh Chủ
Cảnh giới hiện giờ của túc chủ là Hoàng Giai Đỉnh Phong
Hệ Thống Tinh Chủ
Trạng thái: Thiên Hồn khiếm khuyết
Hệ Thống Tinh Chủ
Hệ thống không gian đang được cài đặt lại
Hệ Thống Tinh Chủ
Hệ thống cấp bậc và quyền hạn đang được cài lại
Hệ Thống Tinh Chủ
Tình Hồn Tướng: Không
Tống Văn Tường
/Tuy rằng không biết vì sao hệ thống và chiếc nhẫn cùng mình sống lại.../
Tống Văn Tường
Phải bắt đầu lại từ đầu... Và mong gặp sư phụ sớm hơn
Cô siết chặt tay phải. Ánh mắt kiên định, nhưng nơi đáy lòng vẫn có một chút run rẩy như một cành cây non vừa gượng dậy giữa mùa đông
Tại Nguyên Đỉnh Thành trung tâm phía Đông
Cụ thể là tại quầy thuốc Nam Châu
Tống Văn Tường
Xin chào... Một người họ Tống đã đặt Thiên Long Căn mấy ngày trước, đã nhờ ta lấy giúp...
Giọng cô nhẹ nhàng nhưng rõ ràng, mang theo chút khách sáo, nhưng không mất đi sự kiêu ngạo và tự tin vốn có
Nhân Vật Nam Phụ
Nhân viên: Tiểu thư chờ một chút... Để tôi kiểm tra
Cậu nhân viên cúi đầu lễ độ, ngón tay lướt nhanh trên màn hình ghi chép
Nhân Vật Nam Phụ
Nhân viên: Vẫn đang vận chuyển ạ... Trưa nay sẽ đến, khi đến chúng tôi sẽ lập tức báo cho Tiểu Thư ngay!
Tống Văn Tường
/Vẫn phải đợi à.../
Cô không nói gì thêm, chỉ nhẹ gật đầu. Bước chân rời khỏi quầy, nhẹ như gió thoảng
Cô bước đi thong thả, từng bước như hòa vào nhịp sống chậm rãi nơi thành thị phồn hoa
Tống Văn Tường
/Hiện tại không chỉ thiếu luyện đan sư... Mà ngay cả thuật luyện đan cũng đã lạc hậu quá nhiều/
Tống Văn Tường
/Ở đại lục phía Nam, Thiên Long Căn đúng là ngàn vàng khó mua. Ấy vậy mà tại nơi này lại có thể đặt mua dễ dàng... [Giọng suy nghĩ của cô chút giễu cợt]/
Tống Văn Tường
/Chỉ cần tìm được vị thuốc cuối cùng của Tái Tạo Đan, ta có thể chữa trị được Thiên Hồn.../
Cô khựng lại một chút, ánh mắt thoáng hiện nét đau thương
Tống Văn Tường
/Nếu sư phụ ở đây thì tốt biết mấy.../
Bất chợt, một bóng người mặc áo choàng đen lướt qua sát bên cô. Khí tức của người ấy khiến cô như nghẹt thở trong khoảnh khắc. Cô đứng sững lại, linh giác run lên dữ dội
Tống Văn Tường
/Khí tức là Thần Giai.../
Cô định quay đầu nhìn kỹ hơn – nhưng ngay khoảnh khắc ấy, một sát khí sắc lạnh như đao phủ tràn đến. Cảm giác rõ rệt: nếu quaу đầu... là chết!
Ngay lúc ấy, một giọng nói thiếu niên vang lên – bình thản nhưng mang một chút trào phúng
Nhân Vật Bí Ẩn
Hệ Thống Tinh Chủ à... Gặp được ta xem như ngươi có chút vận may. Dù hiện tại ta không còn giữ nhiều quyền hạn với Hệ Thống Tinh Chủ... Nhưng chỉ một phần quyền hạn thôi cũng đủ để ngươi sao chép được Tinh Hồn Tướng không cần trở ngại ngồi rồi...
Cô chưa kịp hiểu chuyện gì thì giọng nói quen thuộc của Hệ Thống Tinh Chủ lại vang lên trong đầu cô nhưng lần này lại trịnh trọng hơn
Hệ Thống Tinh Chủ
Quyền hạn thứ năm - Đã được mở khóa!
Tống Văn Tường
/[Rùng mình] Khoan... Quyền hạn này... Chẳng lẽ là... Sư phụ!?/
Cô vội quay người lại – và chợt khựng lại lần nữa
Trước mắt cô là thân ảnh người mặc áo choàng đen đang từ từ tan biến trong làn sáng mờ ảo. Tựa như tàn ảnh của ký ức bị gió cuốn đi
Tống Văn Tường
Sư... phụ...?
Cô đưa tay phải lên theo phản xạ - nơi chiếc nhẫn trên ngón áp út đang lặng lẽ tỏa sáng
Tiếng vỡ vụn vang lên. Không gian xung quanh như một mặt kính bị đập nát, rạn nứt từng mảng
Tống Văn Tường
[Chợt tỉnh ngộ] Không... Đây không phải người thật... Mà là ký ức dữ liệu của sư phụ...
Cô siết chặt tay, ánh mắt nhìn về phía xa nơi ánh sáng cuối cùng của thân ảnh kia tan biến
Tống Văn Tường
Vậy thì... Sư phụ thật sự đang ở đâu đó... trong Nguyên Đỉnh Thành này...
Cảnh vật trước mắt lập tức vụn vỡ, như bong bóng tan biến. Mọi thứ trở về với phố phường ồn ã, người qua kẻ lại không ai để ý đến biến cố vừa rồi
Một nơi nào đó trong thành Nguyên Đỉnh
Trên nóc một tòa kiến trúc cao tầng, một thiếu niên nằm lặng lẽ. Mái tóc dài xõa tự nhiên, ánh mắt hững hờ nhìn bầu trời đang chuyển sắc
Âu Thiên
Quay về... quá khứ sao?
Cậu đưa tay trái lên che nửa khuôn mặt rồi bật cười, tiếng cười vừa nhẹ vừa mang chút điên cuồng... Rồi từ từ một chiếc nhẫn dần dần xuất hiện trên ngón áp út của cậu
Âu Thiên
Chuyện này... Càng lúc càng thú vị rồi!!
Chiếc nhẫn trên tay cậu, phát ra ánh sáng mãnh liệt, như hồi đáp cho một nửa kia của nó vậy
Hàn Mặc Thiên [Tác Giả]
Bạn nào muốn làm hồ sơ nhân vật hay Tinh Giáp Hồn Tướng không??
Chap 3: Gặp Gỡ - Ngẫu Nhiên Hay Định Mệnh? [2/2]
[Hành động của nhân vật]
/Suy nghĩ của nhân vật/
|Trong khoang điều khiển Tinh Hồn Tướng|
Hàn Mặc Thiên [Tác Giả]
Nhân vật nào tôi chưa biết tên thì sẽ để thành nhân vật phụ nhe mọi người, khi nào biết tên tôi sẽ sửa lại sau
Một nơi nào đó trong Nguyên Đỉnh Thành...
Trên nóc một tòa kiến trúc cao tầng, một thiếu niên nằm lặng lẽ. Mái tóc dài xõa tự nhiên, ánh mắt hững hờ nhìn bầu trời đang chuyển sắc
Âu Thiên
Quay về... quá khứ sao?
Cậu đưa tay trái lên che nửa khuôn mặt rồi bật cười, tiếng cười vừa nhẹ vừa mang chút điên cuồng... Rồi từ từ một chiếc nhẫn dần dần xuất hiện trên ngón áp út của cậu
Âu Thiên
Chuyện này... Càng lúc càng thú vị rồi!!
Chiếc nhẫn trên tay cậu, phát ra ánh sáng mãnh liệt, như hồi đáp cho một nửa kia của nó vậy
Cậu nhìn sang một bên, nơi một bóng hình nhỏ bé lặng lẽ ngồi đó
Âu Thiên
Đúng không, Tiểu Hắc?
Trước mặt cậu là một con sói con màu đen và hình như nó trông đang giận dữ, miệng không ngừng gào lên
Hạo Thiên Khuyển
Gao gao gao!! [Tạm dịch:Thú vị cái #@#@#@ với lại đừng gọi ta là Tiểu Hắc, ta có tên đàng hoàng!!]
Âu Thiên
Biết rồi, nhưng mà tên ngươi dài quá chi?
Cậu nhún vai rồi nhấc cả người con sói lên, ôm vào lòng rồi đứng dậy. Điềm nhiên như thể đang chuyện trò bình thường với một người bạn
Hạo Thiên Khuyển
[Giãy giụa] Gao gao gao!! [Tạm dịch: Buông ta xuống, tên chủ nhân thối tha kia!!]
Âu Thiên bật cười, rồi như không mấy bận tâm, tiếp tục ôm chặt con sói vào lòng
Âu Thiên
Định ôm ngươi đi tìm gì đó ăn mà ngươi không cho... Thôi thì vậy, ta đành đi một mình vậy
Hạo Thiên Khuyển
[Ngừng giãy giụa và nhìn thẳng vào Âu Thiên]
Hạo Thiên Khuyển
Gao gao gao!! [Tạm dịch: Thấy ngươi thầm tâm như vậy... Nên... Nên lần này ta cho phép]
Âu Thiên
Vậy đi thôi [Cười nhẹ]
Vừa dứt lời, cơ thể của cả Âu Thiên và Hạo Thiên Khuyển bắt đầu tan rã, hòa vào trong không gian...
~~~ Một thời gian sau ~~~
Tống Văn Tường
Nơi cuối cùng... Bố trí ở đây là ổn
Tống Văn Tường
[Nghĩ thầm] Những trận pháp học được ở Đại Lục phía Bắc... Sợ rằng đã đi trước lục địa phía Đông ít nhất cả trăm năm...
Ánh mắt cô chợt tối lại, ngón tay khựng trong chốc lát
Tống Văn Tường
Đáng tiếc... Cảnh giới hiện tại của mình vẫn còn quá thấp [lắc đầu, khẽ thở ra một tiếng, rồi đặt trận pháp vào]
Tống Văn Tường
Chỉ có thể bố trí trận pháp làm chậm tốc độ và động tác của hung thú lại... Nếu đến trước một tuần mà nói... Thì mình có thể bố trí những trận pháp của sư phụ rồi [Cảm thấy hơi tiếc]
Tống Văn Tường
Tạm thời... chỉ có thể bố trí loại trận pháp làm chậm tốc độ và hành động của hung thú thôi. Nếu đến trước một tuần... Mình đã có thể dùng những đại trận của sư phụ rồi [một tia tiếc nuối thoáng qua trong mắt]
Hà Yên
Dựa Theo Truyền Thuyết của Đại Lục phía Đông... Bla bla... Tiên nhân từ trên trời hạ xuống... Bla bla... Triệu hồi ra pháp tướng bên ngoài Tinh Hồn Tướng... Bla bla
Tống Văn Tường
Hử? [Nghe thấy]
Cô đang suy nghĩ thì giọng một giọng nói phía dưới khiến cô chú ý
Tống Văn Tường
Tinh Hồn Tướng Tả Từ sao... Haha [Giễu cợt]
Trước mắt cô là một bước tượng đá khủng lồ điều khắc Tinh Hồn Tướng Tả Từ với dám đứng uy nghiêm
Tống Văn Tường
[Khoang tay rồi dựa vào cây cột gần đó]
Tống Văn Tường
Ngày này của kiếp trước... Ta chạy đến trước mặt người như một con chó không nhà... Để xin ngươi sức mạnh... Để cứu mọi người... Nhưng trả có phản hồi gì cả... [Giọng nói có chút giễu cợt sen lẫn phản nộ]
Tống Văn Tường
Nhưng lần này khác rồi!!! [Đưa tay trái lên]
Ngay lập tức, một hình cầu ánh sáng màu xanh lam xuất hiện trên lòng bàn tay cô, phát sáng với những đường vân công nghệ tinh vi, lập lòe như sống động
Tống Văn Tường
Hệ thống tinh chủ!! Quét bức tượng này cho ta!!
Hệ Thống Tinh Chủ
Đã Kiểm tra ra Hồn Ngọc của Tinh Hồn Tướng vô chủ!!
Hệ Thống Tinh Chủ
Đã xác nhận mục tiêu của Tinh Hồn Tướng Tả Từ có muốn cưỡng chế lôi ra không??
Vừa dức câu thì bước tượng Tinh Hồn Tướng Tả Từ bắt đầu rung lắc dữ dội
Tống Văn Tường
Hệ Thống Tinh Chủ, sao chép được không!?
Hệ Thống Tinh Chủ
Ting, Hồn Ngọc vô chủ không thể sao chép... Có thể đưa nó vào hệ thống không gian, chờ khi tìm được túc chủ thì mới có thể tiến hành sao chép
Tống Văn Tường
[Thu hệ thống lại] Nếu hiện giờ không có tác dụng... để tránh gây hỗn loạn, chúng ta sẽ nhân lúc hung thú kéo đến ban đêm rồi lấy vậy...
Ting! - Âm thanh tin nhắn mới vang lên
Cô khẽ gật đầu, bắt đầu rời đi, vừa bước đi vừa chìm trong suy nghĩ
Tống Văn Tường
[Suy nghĩ] Bên này cũng đã chuẩn bị gần xong... Phải về quầy thuốc lấy hàng trước, rồi nhanh chóng luyện ra Tái Tạo Đan để khôi phục Thiên Hồn
Tống Văn Tường
Lần này... ta đã trở lại... Sẽ không để mọi người hy sinh vô ích nữa... Và cả chuyện kia... tuyệt đối sẽ không để nó xảy ra thêm lần nào!!!
Cô vừa đi vừa chìm trong dòng suy nghĩ ấy, hoàn toàn không hay biết rằng phía sau mình luôn có hai bóng hình lặng lẽ dõi theo cô!?
Tại một quán ăn ven đường, khói bếp nghi ngút hòa cùng tiếng ồn ào náo nhiệt của thành Nguyên Đỉnh
Hạo Thiên Khuyển
Gao gao gao!!! [Tạm dịch: Hehehe, món này ngon quá! Ngươi có ăn không, Âu Thiên!]
Âu Thiên
[Ánh mắt xa xăm, lạnh nhạt] Không, ngươi ăn đi
Hạo Thiên Khuyển
Gao gao gao!! [Tạm dịch: Vậy thôi, ta không khách sáo!]
Ting! - Âm thanh tin nhắn mới vang lên
Cậu khẽ nheo mắt, đặt chén đũa xuống bàn, rồi đứng dậy
Âu Thiên
Ngươi ăn xong thì đi theo hai con bé kia. Đừng để chúng can thiệp quá sâu vào thời gian này
Nói dứt lời, Âu Thiên xoay người, bóng áo trắng khuất dần trong dòng người tấp nập, hướng thẳng về phía quầy thuốc
Còn lại một mình, Hạo Thiên Khuyển cắm cúi gặm miếng thịt lớn, miệng nhồm nhoàm
Hạo Thiên Khuyển
Gao gao gao!! [Tạm dịch: Biết rồi biết rồi, cứ để ta lo!]
Hàn Mặc Thiên [Tác Giả]
Băng Tâm Thảo: Một loại thảo dược khá phổ biến bởi dễ trồng chỉ cần nơi có khí hậu lạnh dưới -5°C là có thể sinh trưởng. Công dụng được biết đến rộng rãi nhất là dùng để làm lạnh, giữ đông thực phẩm hoặc dược liệu khác.
Tuy nhiên, có một bí mật ít ai biết đến, nếu biết cách luyện chế đúng phương pháp, Băng Tâm Thảo có thể trở thành chất xúc tác giúp gia tăng năng lực điều khiển băng.
[Kết thúc thông tin lần này]
Tại đại dược phòng Năm Châu - Phân tiệm ở thành Nguyên Đỉnh
Nhân Vật Nữ Phụ
Nhân viên 1: Chào quý khách! Xin mời vào trong xem thử, Bây giờ Kim Quang Tán và dung dịch Tôi Thể Đan có chương trình giảm giá...
Ngay khi cô định mở lời nói ra mục đích của mình...
Âu Thiên
Băng Tâm Thảo ta đặt từ tuần trước đã về rồi chứ?
Giọng nói trầm ổn, lạnh nhạt vang lên ngay bên cạnh. Không quá lớn, không quá nhỏ, nhưng lại tự nhiên đến mức giống như vốn dĩ nó phải xuất hiện vào chính khoảnh khắc này
Cô khẽ nghiêng đầu, bắt gặp bóng dáng quen thuộc bước tới. Trái tim thoáng khựng lại, cổ họng nghẹn ứ, chỉ kịp để lạc ra một tiếng thì thầm mà chính mình cũng suýt không nghe rõ
Tống Văn Tường
...Âu... Thiên!?
Nhân Vật Nữ Phụ
Nhân viên 1: À! Thì ra là anh! Xin chờ một chút!
Ngập ngừng một thoáng, nhân viên lại quay sang cô
Nhân Vật Nữ Phụ
Nhan Viên 1: Vậy còn tiểu thư, người cần gì...?
Tống Văn Tường
[Lúng túng, lấp bắp] Ta... được một người họ Tống nhờ đến lấy Thiên Long Căn
Nhân Vật Nữ Phụ
Nhân viên 1: Thì ra là tiểu thư Tống! Vậy xin mời hai vị cùng theo tôi đến khu khách quý!
Không gian thoáng chốc trở nên vi diệu. Hai con người vốn tưởng như song song, lại một lần nữa cùng bước vào chung một lối đi
Hàn Mặc Thiên [Tác Giả]
trong tuần này sẽ có ít nhất là 2 chap
Hàn Mặc Thiên [Tác Giả]
Hoặc không._.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play