Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

CÔ GÁI VÙNG NÔNG THÔN

Chương 12

Ngày hôm qua , vào buổi sáng , khi mà Thư Di vào chăm sóc bà , thì cả hai bà cháu đã cùng trò chuyện rất vui vẻ.

Bệnh tình của bà cũng đã có vẻ khá hơn rất nhiều , cả hai đã cùng tâm sự rất nhiều điều và bà cũng đã nhờ Thư Di một chuyện.

" Di Di ...con có thể giúp bà nội một chuyện được không? ". Bà nội từ tốn nói .

" Dạ tất nhiên là được rồi , bà nội cứ nói đi ạ " Thư Di lập tức đồng ý.

Bà bắt đầu kể về những chuyện cách đây năm mươi ba năm về trước , vào cái thời điểm mà bà chỉ vừa tròn hai mươi tuổi , và vẫn còn sống cùng với gia đình ở Hạ thôn.

Ở cái độ xinh đẹp của một người con gái , có bao nhiêu ước mơ và hoài bão , nhưng lại phải dừng lại vì sự đói nghèo.

Gánh nặng gia đình , khi là chị cả , trước mặt là cha mẹ già , đằng sau lại còn hai đứa em nhỏ .

Vậy mà bà lại đem lòng thương một người , mà tình yêu của bà vào thời điểm đó lại được coi là sự sai trái , nếu như được công khai ra ngoài.

Bà yêu một người con gái , vào thời điểm ấy bà biết rõ tình cảm của mình như là một con dao hai lưỡi , nếu công khai thì thiên hạ sẽ dị nghị , còn nếu không công khai thì bà lại cảm thấy hổ thẹn với lòng mình.

Nhưng người con gái ấy vẫn chấp nhận ở bên cạnh bà , yêu trong âm thầm lặng lẽ suốt bốn năm trời , rồi đến một ngày bà bị gia đình phát hiện , họ cấm cản.

Bắt buộc bà phải nghỉ học và nhốt bà vào phòng , không cho bà bước chân ra khỏi nhà , còn liên tục mời thầy pháp về cúng .

Bà phải trải qua biết bao buổi trừ tà , từ những ông thầy pháp được gia đình bà mời về chữa trị.

Vì họ nghĩ đó là bệnh hoặc là bà chỉ đang bị bỏ bùa , nhưng không , bà biết rõ đó là gì , đó chỉ đơn giản là tình yêu của hai con người dành cho nhau.

Bà vẫn chưa một lần quên đi bổn phận làm con của mình , vừa đi học vừa đi làm , vẫn một mực hiếu thảo với gia đình .

Nhưng bây giờ đây , gia đình lại giống như muốn dồn bà vào đường cùng.

Có lần nổi nhớ người yêu của bà nó da diết đến mức độ , bà đã lẻn ra ngoài để gặp người ấy .

Chỉ vừa gặp nhau , cả hai đã ôm chầm lấy nhau , như muốn bù đắp đi những ngày đau khổ vừa qua .

Chỉ đơn giản là một cái ôm , nhưng nó đã tiếp thêm sức mạnh cho bà , để chống chọi lại với những điều sẽ đến tiếp theo.

Chưa kịp hỏi nhau câu nào , thì ba mẹ của bà đã đến , họ vào phòng đưa cơm cho bà , nhưng không thấy bà đâu , nên liền đã đi tìm.

Lần này khi bị bắt về , chẳng còn đơn giản như lần trước , ba của bà đã dùng roi mây liên tục đánh vào người bà , cứ gãy một cây lại thay một cây , liên tục đánh đến khi bà ngất lịm đi.

Tưởng chừng như mọi thứ như vậy là đã tồi tệ lắm rồi , nhưng không , vào cái ngày mà không ai có thể ngờ đến đó.

Người bà thương , đã bị tai nạn giao thông mà qua đời , nghe được tin , lòng bà như chết lặng .

Bà ngồi thẫn thờ , liên tiếp mấy ngày liền chẳng ăn uống gì cả , bà muốn đi theo người ấy , muốn cùng người ấy đi đến một nơi , không phải bị mắng nhiếc và đánh đập như thế này.

Trong khi đang mơ màng , bà nghe thấy tiếng nói của người , chỉ nhẹ nhàng thì thầm vào tai , bảo bà hãy sống tiếp , phải sống một cách hạnh phúc , sống luôn phần của người.

Hơn ba tháng trôi qua , gia đình bà đã ép gả bà cho một người đàn ông ở Thành Đô , bà không quen ông ấy .

Nhưng nghe bảo ông ta làm chủ của một xưởng dệt , tính tình hòa đồng , vui vẻ lại tốt bụng.

Nếu bà không đồng ý thì sẽ lại bị đánh , mà họ thì cũng chẳng cần sự đồng ý của bà , đã làm đám cưới cho cả hai.

Cuộc hôn nhân ấy chẳng hề có sự hạnh phúc , nó chỉ là một cái vỏ bọc bên ngoài để cho cái người đang ông ấy đem ra mà khoe khoang với thiên hạ.

Ông ta không vui vẻ , hòa đồng như những gì ông ta đã thể hiện với người ngoài , với vợ con ông ta là một người vũ phu , sĩ diện, chỉ biết nghĩ cho bản thân ông ta.

Kết hôn được một năm , thì bà mang thai , đứa con trai duy nhất của bà Dương Thiệu Quân.

Cuộc sống của bà bắt đầu vào ngõ cụt khi con trai lên chín tuổi , chồng bà bắt đầu ngoại tình .

Ngày càng trái tính trái nết , về nhà liền sẽ đánh đập , bắt bà phải hầu hạ , cơm bưng nước rót .

Tài chính gia đình , một mình bà gánh , con cái bà nuôi , vì chịu hết nổi , nên khi con trai mười tuổi , bà đã đưa đơn ly hôn.

Ông ta lại không chịu ký , bà lại phải gửi đơn theo diện đơn phương ly hôn , bà nhất định phải ly hôn cho bằng được , vì bà không thể nào sống như thế này mãi được .

Bà không thể để con mình mỗi ngày điều phải nhìn thấy cái tính lăng nhăng , vũ phu của ba mình mãi như vậy được .

Sau khi ly hôn bà chuyển về Lâm thôn , bà không muốn về Hạ thôn, cái nơi đau khổ ấy , bà tự mình nuôi con , và suốt những năm qua , bà vẫn thường đến mộ người ấy thăm , cũng như đến để quét dọn và trò chuyện .

Nhưng cũng chỉ trong âm thầm , vì bà không biết phải nói với con trai mình về chuyện này như thế nào.

Bà vẫn luôn thương người con gái ấy.

Chương 13

Chuyện mà bà của Thư Di muốn cô ấy giúp , chỉ đơn giản là đến Hạ thôn , thay bà quét dọn mộ của người bà thương giúp cho bà.

Thư Di cũng đã đồng ý ,bỗng Thư Di nhớ đến Khuê Như cũng đang ở Hạ thôn , nên muốn hỏi xem Khuê Như có thể dẫn đường cho Thư Di hay không.

Khoảng 7 giờ sáng , Thư Di đã đến được địa điểm mà Khuê Như đã gửi định vị .

Khuê Như vẫn còn đang ngủ rất say , không hề hay biết rằng Thư Di đã đến , vì ngày hôm qua Thư Di cũng không hề nhắn thời gian cựu thể , nên Khuê Như nghĩ rằng khi nào cô đến thì sẽ gọi cho mình.

Nhưng cô không nghĩ là Thư Di sẽ đến sớm như vậy , tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên , làm cho cô từ trong giấc mơ bừng tỉnh dậy.

Cô lật đật ngồi dậy , mắt vẫn mơ màng , vơ tay múa chân , tìm kiếm điện thoại , mất cả một lúc mới tìm thấy gặp.

" A lô , ai vậy , Khuê Như nghe đây ạ " .Khuê Như mắt nhắm , mắt mở trả lời điện thoại.

" Cô vẫn còn đang ngủ sao ?" . Thư Di có chút ngờ vực hỏi.

Khuê Như nghe ra giọng của Thư Di , liền nhớ đến việc ngày hôm qua đã hứa sẽ làm người dẫn đường cho cô ấy , liền nhanh chóng văng điện thoại , bay thẳng xuống giường.

Mặc cho đầu dây bên kia vẫn còn đang được kết nối.

Vội vàng chạy vào nhà vệ sinh , nhìn vào gương , tóc tai bù xù , cô còn chưa định hình kịp mình nên làm gì.

Ở đầu dây bên kia , Thư Di nghe tiếng động , nhưng a lô mãi vẫn không có người trả lời , cô đoán chừng là Khuê Như đang chuẩn bị.

Lúc đầu , Thư Di định là sẽ đi trễ một chút , nhưng cô sợ thời gian tìm được đến nơi đó có thể sẽ rất trễ , mặc dù bà nội có nói rõ rằng , ở Hạ thôn chỉ có duy nhất một nghĩa trang , nhưng mà nghĩa trang có nhiều mộ như vậy cũng chẳng dễ tìm một chút nào.

Vả lại , cô còn có công việc phải giải quyết ở công ty , nên sau khi giúp bà việc này xong , có lẽ cô sẽ đến bệnh viện để nói chuyện với bà một chút , rồi tối sẽ quay về Thành Đô để xử lý công việc.

Đợi khoảng 15 phút , cô từ trong xe nhìn ra , chợt thấy một cô gái , đang mặc một chiếc quần jeans , áo thun trắng , khoác áo sơ mi sọc caro màu xanh, mang giày thể thao  , đang chạy bạc mạng đến gần xe cô , rồi dừng lại , bắt đầu lấy điện thoại trong túi xách ra , hình như đang điện cho ai đó.

Cùng lúc đó , điện thoại của cô cũng vang lên , cô liền biết , người phía trước đó là Khuê Như , nhưng cô cũng không vội vàng , mà bình thản bắt máy.

"A lô , cô đang ở đâu vậy ? " .Khuê Như ở đầu dây bên kia vừa thở hồng hộc vừa hỏi .

"Thì tôi đang ở chỗ mà cô đã gửi định vị cho tôi đó " .Thư Di nhịn cười trả lời Khuê Như.

Khuê Như bắt đầu xoay vòng vòng tìm kiếm , nhìn tới nhìn lui , quay qua quay lại .

"Này , sau tôi không thấy cô ở đâu vậy , ở đây chỉ có mỗi một chiếc xe Porsche màu xanh..." .Khuê Như nói tới đây như phác giác được điều gì đó.

Khuê Như đi nhẹ nhàng lại chiếc xe , gõ nhẹ vào cửa kính xe chỗ tài xế , cửa kính xe hạ xuống , người ngồi bên trong không ai khác ngoài Thư Di.

Thư Di đang mỉm cười nhìn cô , còn cô thì đang cảm thấy rất ấm ức liền nói " Bộ cô dư thời gian lắm à , đã thấy tôi rồi , còn không biết mở cửa ra chào hỏi , ngồi mãi trong xe để tôi tìm nảy giờ".

Thư Di cũng không để bụng lời Khuê Như nói , vẫn đang mỉm cười nhìn cô , lại nhẹ giọng một chút , bảo cô lên xe .

Khuê Như đi vòng qua ghế phụ bên kia , vừa đi vừa lẩm bẩm nói " Đúng là người nhà giàu , chỉ cần thích là liền đổi xe khác , báo hại mình tìm cả buổi , đồ đáng ghét" .

Ngồi lên xe , Khuê Như chẳng thèm mở miệng nói chuyện , Thư Di cũng hết cách , đành phải lên tiếng trước " Cô đã ăn sáng chưa ".

Khuê Như chỉ trả lời vỏn vẹn hai chữ " Vẫn chưa ".

" Vậy cô có muốn ăn gì không , tôi bao ". Thư Di vẫn là giọng điệu nhẹ nhàng nói.

Lúc này Khuê Như bắt đầu dường như đã quên hết những chuyện vừa xảy ra lúc nãy, mà Khuê Như còn cảm thấy giờ phút này đây Thư Di thật sự vô cùng xinh đẹp , còn thiếu điều muốn phát ra hào quang nữa kìa.

Khuê Như dùng gương mặt cún con mà nhìn Thư Di , Thư Di vừa mỉm cười vừa lắc đầu , bất lực.

Chương 14

"Cô không ăn gì sao , mà cô muốn đi đâu vậy ?" Khuê Như đang gặm bánh sandwich mà Thư Di vừa mua cho mình .

"Tôi đã ăn sáng rồi , tôi muốn đến nghĩa trang , cô biết vị trí nơi đó ở chỗ nào không ?" Thư Di nói rồi quay qua nhìn Khuê Như.

Gương mặt Khuê Như tối sầm xuống , cô bây giờ thật sự đang muốn dùng cổ máy thời gian của Doraemon mà quay ngược lại buổi tối hôm trước , để từ chối lời đề nghị này.

Không phải vì điều gì , nhưng lúc nhỏ Khuê Như từng bị lạc vào nghĩa trang một lần , tiếng cú mèo kêu , cây đung đưa , lâu lâu còn nghe được cả tiếng mèo kêu , nghĩ tới thôi mà cô đã víu hết rồi .

Khuê Như mếu máo nhìn Thư Di , Thư Di trấn an cô , nói :"Không sau đâu mà , cô chỉ cần đi cùng tôi thôi , sẽ không có gì đáng sợ đâu ".

Khuê Như cũng đành chịu thôi vì dù sau cũng đã lỡ đồng ý dẫn đường rồi , buổi sáng còn được người ta mua sandwich cho ăn nữa , nên không thể nào mà thất hứa như vậy được.

Mất khoảng bốn mươi lăm phút , cả hai đã đến được nghĩa trang , đậu xe ở phía trước lối vào , bước xuống xe , Thư Di mở cốp xe , lấy trái cây , hoa lan , kèm theo dụng cụ quét dọn , rồi cả hai người cùng đi bộ vào trong .

Khuê Như theo bản năng mà nắm lấy áo khoác của Thư Di , giống như sợ cô ấy sẽ bỏ lại mình .

" Này, khi nào mới đến mộ của người cô cần vậy hả " . Khuê Như hỏi nhỏ.

"Tôi cũng không biết nữa , tôi chỉ đang đi theo sự chỉ dẫn của bà nội thôi " . Thư Di đáp lại câu hỏi của Khuê Như.

Cả hai tìm được một lúc thì cũng đã nhìn thấy , một ngôi mộ , ở gần cuối nghĩa trang , đã mất cách đây rất lâu , nhưng trên mộ không hề có rong rêu , những thứ đang hiện hữu trên mộ , chỉ là một ít bụi và lá cây , Thư Di nhìn vào liền biết , bà nội đã quét dọn và trong coi ngôi mộ này tốt như thế nào .

Thư Di bắt đầu quét dọn , để cho gọn gàng và sạch sẽ một chút , Khuê Như cũng giúp đỡ một tay , mặc dù Khuê Như vẫn còn rất sợ , nhưng nếu chỉ đứng nhìn , thì thật sự cô cảm thấy sẽ rất áy náy.

Thư Di để một ít trái cây lên dĩa , Khuê Như cắm hoa vào bình hoa ở trên mộ , Thư Di đốt một nén nhang cắm vào ly hương , suốt quá trình , cô không lên tiếng , chỉ một mực tập trung , cô cũng muốn dốc lòng một chút.

Mọi thứ đã xong , trước khi rời đi , cô nói nhỏ một câu : " Bà nội con bị bệnh , nên hôm nay bà ấy mới không thể đến được đây như thường lệ , bà đừng trách bà ấy nhé ".

Cô nói xong thì cũng thu dọn lại đồ đạc rồi bước ra xe đi về , vậy mà thời gian trôi nhanh thật ấy ,loay hoay đã đến trưa rồi.

Nảy giờ Thư Di chỉ mãi lo dọn dẹp nên cũng quên không ngó ngàng mấy tới Khuê Như , vừa lên xe , Thư Di quay qua định hỏi Khuê Như có cảm thấy đói bụng hay chưa.

Thì nhìn thấy Khuê Như ,hai hàng nước mắt lưng tròng , Thư Di bị gương mặt của Khuê Như làm đơ hết một lúc .

Đợi khi cô phát giác được chuyện gì đang xảy ra , thì tay chân luống cuống tìm kiếm khăn giấy giúp Khuê Như lau nước mắt .

"Này, này , cô bị làm sao thế ". Thư Di khó hiểu hỏi.

" Không biết nữa , tự nhiên nghe mấy lời cô nói lúc nãy mà cảm động quá " Khuê Như lại khóc to hơn.

Thư Di thật sự hết cách với Khuê Như rồi , Thư Di hoàn toàn không biết dỗ dành người khác đâu .

"Vậy cô biết vì sao tôi lại nói những lời đó như vậy không? ".Thư Di vừa giúp cô lau nước mắt ,vừa hỏi .

"Không" . Khuê Như lập tức ngưng khóc , trả lời câu hỏi của Thư Di.

Khuê Như lại một lần nữa thành công , trong việc làm cho Thư Di như bị đóng băng tại chỗ , Thư Di cảm thấy cái con người này , thật sự là vừa dễ hiểu , lại vừa rất khó hiểu.

Khuê Như bây giờ là đang làm bộ mặt trong đợi câu trả lời của Thư Di , hoàng toàn đã không còn cái diện mạo , nước mắt giàn giụa vừa nãy nữa.

Thư Di không thèm nói chuyện với Khuê Như nữa , ngồi ngay ngắn lại ghế lái , thắt dây an toàn và bắt đầu lái xe.

Khuê Như cũng ngồi ngay ngắn lại , không quên thắt dây an toàn , rồi khoanh tay , làm mặt như đang giận dỗi , mà quay đi .

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play