Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Đồng Ánh Quỳnh × MisThy]

GTNV + chap1

Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh: Lạnh lùng, thống trị, thích kiểm soát, chiếm hữu và trừng phạt. Nhưng sâu bên trong là người từng bị phản bội đến mức không còn tin vào cảm xúc.
Lê Thy Ngọc
Lê Thy Ngọc
Lê Thy Ngọc : Ngoài ngoan hiền, bên trong có một khao khát được "thuộc về" ai đó mạnh mẽ. Từ sợ hãi chuyển sang lệ thuộc và cuồng si Quỳnh một cách nguy hiểm.
Mưa đêm rơi không ngớt. Những hạt nước lạnh buốt như trút hết xuống người Thy, ướt sũng cả mái tóc và lớp áo sơ mi trắng mỏng dính vào da. Cô ôm lấy chiếc ba lô , đứng lặng trước cánh cổng lớn phủ đầy dây leo và lớp sắt đen u ám.
một người phụ nữ bước ra
Cao, dáng chuẩn, vest đen ôm sát người, ánh mắt như lưỡi dao lướt qua da thịt kẻ đối diện. Đó là Quỳnh , chủ nhân của căn biệt thự. Và là lý do Thy đang đứng đây, giữa đêm mưa, không nơi để về.
Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh
Em thực sự muốn ký vào bản hợp đồng này.?
Giọng Quỳnh lạnh như thép , tay cầm ly rượu đỏ , ánh mắt nhìn xuống cô gái run rẫy dưới hiên nhà.
Thy gật đầu , môi tím tái mím chặt.
Quỳnh nhìn cô vài giây, rồi quay lưng bỏ vào trong. Không gọi, không đợi. Nhưng Thy vẫn bước theo. Như thể đã thuộc về người phụ nữ đó từ khoảnh khắc đầu tiên hai ánh mắt chạm nhau.
Bản hợp đồng được đặt trên bàn: "Người ký cam kết tuyệt đối phục tùng mọi yêu cầu của bên A – bao gồm thể xác, tinh thần và ý chí – trong vòng 3 tháng. Không có quyền từ chối. Không có quyền phản kháng. Đổi lại, nợ sẽ được xoá."
Tay Thy run lên khi cầm bút.
Quỳnh nhìn cô ký xong, không nói gì, chỉ bước lại gần, ngồi lên mép ghế da, vắt chân hờ hững. Ngón tay thon dài nâng cằm Thy lên, bắt cô ngẩng đầu nhìn thẳng.
Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh
Ngẩng lên. Từ bây giờ, khi tôi nhìn em, em không được phép tránh né.
Thy không dám nhúc nhích. Trái tim đập loạn khi môi Quỳnh ghé sát tai cô, hơi thở nóng rực:
Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh
Đêm nay, em sẽ học bài học đầu tiên: "Cơ thể này là của ai."
SOẠT.
Quỳnh xé phăng chiếc áo mỏng dính trên người Thy, để lại những đường ren trắng ngà giữa ánh đèn chùm lạnh lẽo. Tay cô lướt trên làn da ướt lạnh, rồi siết lại ở cổ , vừa đủ không nghẹt, nhưng đủ khiến Thy rùng mình.
Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh
Run? Sợ? Em sẽ còn run nhiều hơn nữa. Nhưng em sẽ học cách... thèm khát nó.
Căn phòng dày đặc mùi da, rượu và nước mưa. Quỳnh đẩy Thy lên ghế da, một tay trói chặt cổ tay cô bằng sợi dây lụa, ánh mắt lạnh lùng nhưng đầy khát vọng.
Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh
“Từ nay, em không còn là của em nữa, Thy. Em là đồ chơi của tôi.”
tg ne
tg ne
húuu
tg ne
tg ne
Bù bộ này nhaa
tg ne
tg ne
Tại bộ kia ngắn í
tg ne
tg ne
giờ thì tg trốn🛌
tg ne
tg ne
Byeee!

#2

Căn phòng chìm trong thứ ánh sáng vàng mờ dịu. Nhưng không có gì ấm áp. Không khí ngột ngạt như đặc quánh giữa tiếng thở nặng nề của Thy và tiếng giày cao gót của Quỳnh dội trên nền gỗ.
Thy nằm co người trên chiếc giường lụa đen, hai tay bị trói trên đầu bằng dây satin lạnh buốt, mắt bị bịt kín. Cô không biết thời gian đã trôi bao lâu. Cũng không biết Quỳnh đang ở đâu. Chỉ nghe thấy tiếng gõ móng tay lên ly thuỷ tinh , đều đặn như kim đồng hồ chờ điểm đòn trừng phạt.
Cạch.
Tiếng ly đặt xuống.
Rồi hơi thở của Quỳnh áp sát bên tai. Mềm, nóng, nhưng toát ra áp lực đáng sợ.
Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh
Em đã nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngờ lúc ký hợp đồng. Em nghĩ tôi sẽ chỉ chơi cho vui rồi bỏ qua?
Giọng nói ấy lạnh lùng mà trơn trượt, như cơn mưa đêm đầu tiên họ gặp. Một bàn tay lướt dọc xương quai xanh Thy, vừa nhẹ vừa khiến cô rùng mình. Nhưng ngay khi cảm giác ấm áp ấy còn chưa kịp vương vấn…
Bốp!
Một cái tát nảy lửa khiến Thy nghiêng cả đầu, miệng bật ra một tiếng kêu nghẹn. Cơn rát lan khắp mặt.
Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh
Không được kêu. Không được tránh.
Thy cắn môi, mím chặt.
Soạt.
Dây satin được tháo ra. Nhưng chỉ để thay bằng còng da. Hai tay Thy bị kéo về sau, khóa chặt. Cô giờ như một con búp bê sống , trần trụi, không chống cự, không tự do.
Quỳnh cúi xuống sát ngực cô, cắn nhẹ vào da thịt non mềm, rồi lại liếm lên như xin lỗi bằng một cái hôn dịu dàng. Nhịp nhàng. Nguy hiểm. Thứ ngọt ngào khiến người ta dễ quên mình đang là nô lệ.
Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh
thân xác này sẽ quen với tôi. Từng phản ứng của em, từng tiếng rên, từng ánh mắt cầu xin… tôi sẽ dạy nó trung thành với tôi.
Thy rướn người theo bản năng, vừa sợ hãi, vừa… rạo rực. Tất cả như một bài kiểm tra , đau đớn, kích thích, mất kiểm soát.
Quỳnh áp môi lên cổ Thy, cắn sâu để lại dấu hằn tím đỏ.
Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh
Em đang bị thử thách, bé con. Và nếu em hỏng… tôi sẽ phạt.
.....
tg ne
tg ne
Ahahah
tg ne
tg ne
Xàm nhỉ .
tg ne
tg ne
thoi nghỉ bbye

#3trò chơi ?

tg ne
tg ne
Halo
tg ne
tg ne
-)))
tg ne
tg ne
Típ
do
Thy được tháo còng tay, nhưng chưa đầy một phút sau, cô đã bị kéo quỳ xuống sàn gỗ lạnh. Quỳnh không dùng dây. Cô dùng ánh mắt và giọng nói , thứ khiến Thy còn run rẩy hơn cả roi da.
Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh
Quy tắc đầu tiên của em: luôn ở thấp hơn tôi. Kể cả trong tư tưởng.
Quỳnh ngồi trên chiếc ghế bành nhung đen, chân vắt chéo, tay cầm roi da mảnh. Cô không đánh. Chưa cần. Chỉ khẽ vung nhẹ đầu roi, để nó lướt sát má Thy, như ve vuốt. Như doạ dẫm.
Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh
Ngẩng mặt lên. Nhìn tôi khi tôi nói.
Thy ngoan ngoãn làm theo. Hai má vẫn đỏ rát, cổ vẫn in vết cắn, tim đập dồn dập như thể đang tự tố cáo sự phấn khích ngấm ngầm dưới lớp sợ hãi.
Tốt. Bây giờ em sẽ học cách… biết ơn khi được chạm vào.
Quỳnh chống cằm, nhìn Thy như một món đồ đang được kiểm định chất lượng. Rồi đột nhiên, cô vẫy tay:
Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh
lại đây. Bằng đầu gối.
Thy bò tới, từng động tác như đang vẽ nên sự hạ mình. Tự tôn cô rơi rụng từng chút một dưới ánh mắt Quỳnh , người đàn bà mà cô không hiểu vì sao lại khiến bản thân vừa sợ vừa khát khao đến điên loạn.
Khi Thy tới gần, Quỳnh cúi xuống, đưa ngón tay vuốt từ cằm xuống môi cô, nhẹ nhàng, gần như dịu dàng.
Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh
em có biết em sinh ra để làm gì không?
Thy khẽ lắc đầu.
Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh
Để phục tùng tôi. Và để tôi dạy em cách thở, cách khóc, cách van xin… và cách rên rỉ đúng lúc.
Quỳnh kéo Thy lên đùi mình, giữ chặt bằng một tay quanh eo, còn tay kia trượt dần xuống nơi nhạy cảm nhất.
Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh
Em sẽ học cách tận hưởng sự đau đớn . Bởi vì với tôi , đó là phần thưởng không phải trừng phạt.
tg ne
tg ne
Tua tí
Cánh cửa mở ra kêu rít một tiếng lạnh buốt. Ánh sáng trong phòng không phải màu vàng dịu, mà là ánh trắng nhạt, sắc như dao phẫu thuật. Tường sơn đen, trần có gắn hệ thống camera, loa và móc treo.
Lê Thy Ngọc
Lê Thy Ngọc
//nuốt khan.//
Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh
Cởi đồ ra. // Giọng Quỳnh vang lên ngay sau lưng, không cho phép phản kháng.//
Thy chậm rãi tháo từng chiếc nút áo, cảm nhận rõ ánh mắt Quỳnh dán chặt vào từng khoảng da thịt lộ ra. Khi chỉ còn lại cơ thể trần trụi và sự run rẩy, Quỳnh tiến tới từ phía sau, khoá cổ Thy bằng một sợi dây da mềm, có chuông nhỏ kêu leng keng khi cô cúi đầu.
Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh
Luật đầu tiên trong Phòng Số 3: Không được nói trừ khi tôi cho phép.
Quỳnh dắt Thy bằng sợi dây như một con thú cưng, vòng quanh căn phòng. Cô không vội đụng chạm. Cô đang… quan sát. Tâm lý. Thần kinh. Phản ứng.
Rồi bất ngờ , kẹp!
Thy bị ép vào một chiếc ghế gỗ, hai tay kéo ngược, khóa lại. Hai chân bị mở rộng ra và cột bằng dây vải mềm nhưng chặt. Cô như con mồi bị lật ngửa.
Tiếng loa vang lên.
cái loa -))
cái loa -))
“Trò chơi bắt đầu.”
Trong phòng phát ra tiếng thở, tiếng rên rỉ của những giọng nữ khác nhau , tất cả đều được thu âm lại. Đều thật. Tiếng trừng phạt. Tiếng van xin. Tiếng khoái cảm bị cưỡng bức.
Thy nhắm chặt mắt. Hơi thở rối loạn. Cảm giác như chính cô đang bị nghe lại khoảnh khắc tương lai của mình.
Quỳnh bước đến, thì thầm bên tai
Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh
Những gì em nghe… là những người đã từng ngồi ở đúng vị trí này.
Cô đặt tay lên đùi Thy, vuốt nhẹ, rồi siết mạnh để lại vết bầm
Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh
Em sẽ sớm hiểu… cái gì là khoái cảm tự nguyện, và cái gì là học được bằng đau đớn.
Bốp! , Một cái tát nữa. Nhưng là tát vào đùi non, khiến cơ thể Thy giật nảy.
Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh
em không được phép khóc. Không được hét. Không được van xin.
Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh
Đó là luật.
Quỳnh đặt một chiếc remote trong tay cô
Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh
Nút đỏ là để dừng lại… nếu em thực sự không chịu nổi. Nhưng nếu em ấn, trò chơi kết thúc. Và tôi sẽ không chạm vào em nữa. Em chọn đi.
Thy nhìn nút đỏ. Tay run.
Quỳnh thì chỉ mỉm cười, tay vuốt cằm cô
Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh
Em là đồ chơi của tôi, nhưng tôi muốn em tự mình chọn trở thành nô lệ.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play