Ngày 28 tháng 8 năm 2003
Trời lại mưa rồi, tôi đặt bó hoa hồng trắng xuống trước một ngôi mộ, đây là mộ của anh trai tôi.
《Hoa Bắc Lưu Gia - Lưu Gia Thuận》
Anh ấy qua đời cách đây chưa đầy năm, lúc đó tôi thậm chí còn chưa từng gặp mặt anh ấy, tôi chỉ là đứa con nuôi của nhà họ Lưu được nhận nuôi để kéo mạng cho anh trai, nghe nói anh ấy từ nhỏ đã yếu đuối bệnh tật, cần có người hợp tuổi để kéo mạng lại, và người nhà anh ấy đã chọn tôi, một người không quen biết, thậm chí còn chẳng liên quan gì đến họ.
Nghe nói anh trai của tôi là một người rất tốt bụng lại còn rất tài giỏi lại còn quá hiền lành, anh ấy từ nhỏ đã mang về nhiều giải thưởng và danh tiếng cho gia đình, phải nói anh ấy là tấm gương sáng cho người người noi theo, ai cũng nói "Nhà họ Lưu có phước mới có được một đứa con trai tài đức vẹn toàn như vậy, thằng nhóc đó rất xứng đáng với cái danh người kế nhiệm nhà họ Lưu" Nhưng trời hận người tài, anh trai tôi quá yếu đuối, trời chỉ mới bắt đầu lạnh một chút thôi thì anh ấy đã bị sốt cao, có lúc thì cảm nặng có lúc đến mức liệt giường, ngoài ra anh ấy còn có một căn bệnh tim bẩm sinh, từ khi sinh ra anh trai tôi đã bị bệnh tật hành hạ, việc anh ấy sống đến tuổi 18 đã là một kỳ tích rồi vì vậy ba mẹ mới tìm một người kéo mạng cho anh ấy.
Chỉ tiếc là, người đã chọn được nhưng chưa kịp gặp thì người cần đã đi rồi, anh ấy ra đi trong một đêm dông tố, lúc đó anh trai tôi bị cảm nặng, nhưng vì mưa quá lớn bác sĩ không thể đến nhà, cũng không thể đưa anh ấy đến bệnh viện được vậy nên anh ấy mới không qua khỏi.
Người bên cạnh tôi đẩy nhẹ kính lên và nói với tôi "Tiểu Thế Gia. Trời mưa rồi, chúng ta nên về thôi."
《Yến Hạo》
Yến Hạo là quản lý của tôi, anh ta là người ba mẹ phái đến để trông chừng tôi, tránh cho tôi làm gì đó ngu ngốc ảnh hưởng đến danh tiếng của nhà họ Lưu, tôi chưa trả lời ngay mà vẫn nhìn dòng chữ khắc trên bia mộ của anh trai, có lẽ tôi cần thời gian để chấp nhận việc người anh chưa gặp đã không còn này, tôi trả lời Yến Hạo một cách ngắn gọn "Tôi biết rồi."
《Hoa Bắc Lưu Gia - Lưu Gia Thiện》
Tôi theo Yến Hạo lên xe để về nhà, hiện tại tôi đang ở cùng ba mẹ ở Bắc Kinh, dù nói là ở cùng nhưng tôi thấy giống ở một mình hơn do họ thường xuyên không ở nhà vì bận rộn với công việc của mình.
Tôi chỉ mới chính thức bước chân vào nhà họ Lưu tầm 1 tuần thôi dù tôi đã được nhận nuôi từ hơn sáu tháng trước rồi, tôi còn nhớ rõ chuyện hôm đó, cái hôm mà tôi chính thức bước vào nhà họ.
...----------------...
Ngày 26 tháng 8 năm 2003
"Tiểu thiếu gia, mời đi lối này." Đây là trợ lý của ông nội tôi, tôi từng thấy anh ta một lần trong lúc tôi đang cùng ba mẹ hoàn thiện thủ tục nhận nuôi.
《Phùng Hạo Hiên》
Tôi đang đến nhà ông nội, nghe ba nói anh trai tôi đã qua đời được vài tháng rồi, lẽ ra công việc của tôi đã kết thúc nhưng không hiểu sao ông nội lại muốn gặp tôi, người chết rồi, còn cần gặp tôi làm gì chứ?
Khi đến phòng làm việc của ông nội thì tôi liền nhìn thấy một ông lão đầu tóc đã bạc phơ nhưng vẫn tỏ ra một khí chất khiến cho người ta phải khiếp sợ. Phùng Hạo Thiên nói với ông lão đó "Lão Thế Gia, tiểu thiếu gia đã đến rồi." Ông không nhanh không chậm mà từ tốn trả lời "Ừm, cậu ra ngoài đi."
《Hoa Bắc Lưu Gia - Lưu Thế Nhất》
Tôi cố tỏ ra bình tĩnh và nhìn ông rồi nói "Ông nội, ông tìm cháu có việc gì vậy?" Ông thấy tôi thì liền nói "Chắc hẳn cháu đã biết chuyện của Gia Thuận rồi đúng không?"
Tôi lễ phép trả lời "Vâng, nhưng cháu chỉ vừa mới biết hôm qua thôi." Ông nội lại hỏi "Vậy sau này cháu định làm gì? Có định ở lại nhà họ Lưu không?"
Tôi vẫn giữ vẻ lễ phép đó "Cháu cũng không biết, nhưng dù sao anh Gia Thuận đã không còn, cháu cũng chẳng có lý do gì để ở lại nhà họ Lưu hết."
Ông nội tôi thở dài và vỗ vai tôi rồi nói "Cháu cũng là trẻ mồ côi, hay là cứ ở lại đây, dù sao nhà này thiếu mất một thành viên rồi, cháu cứ ở lại đi."
"Như vậy không được, nếu như vậy sẽ hỏng hết danh tiếng nhà họ Lưu mất, con trai vừa mất nhà họ Lưu đã tìm người thế chỗ, người ngoài sẽ nói gì chứ?" Tôi lập tức phản bác ý kiến của ông, dù sao tôi cũng chẳng có lý do để ở lại đây nên dù thế nào thì tôi cũng không ở lại, ông nội nghe tôi nói thì liền trả lời "Cháu không cần lo lắng về chuyện này, việc này mẹ cháu đã lo liệu hết rồi, chỉ cần sự đồng ý của cháu."
Ông ấy nói như vậy là có ý gì chứ, chả lẽ ngay từ đầu chẳng ai muốn hỏi ý kiến của tôi sao? Khi xong xuôi mọi chuyện rồi mới hỏi tôi "Vậy thì cháu..."
Tôi chưa kịp nói xong thì đột nhiên cửa phòng bị bật mở ra, là Phùng Hạo Thiên, trong anh ta có vẻ như khá hoảng hốt "Lão Thế Gia, không xong rồi!"
Ông nội tôi trừng mắt nhìn Phùng Hạo Thiên, anh ta liền bình tĩnh lại hơn một chút, anh ta nói gì đó với ông nội tôi, chỉ ông ấy liền tỏ ra khá bất ngờ nhưng rồi nhanh chóng chở lại vẻ bình tĩnh ban đầu, ông nói "Gia Thiện, cháu ở đây chờ ông. Trong lúc chờ ông, tuyệt đối không được bước ra khỏi phòng nửa bước."
Nói rồi ông ấy liền rời khỏi phòng, Phùng Hạo Thiên cũng theo sau ông ấy. Chỉ còn tôi ở lại trong căn phòng này, tôi cũng không biết nên làm gì nhưng nếu việc ở lại căn phòng này không ảnh hưởng đến tôi thì tôi sẽ ở lại mà không phàn nàn gì.
Tôi đang không biết nên làm gì để giết thời gian thì tôi nhận được một tin nhắn từ một người bạn thân thiết của tôi, Quan Minh "Nghe nói anh cậu mất rồi hả? Rồi có định về trại trẻ mồ côi không? Nếu được thì ráng xin ở lại đi. Giờ viện trưởng phải trích tiền của mình ra để nuôi mấy đứa trẻ đây này, tiền lương của tôi cùng lắm chỉ có thể gánh được 2 đứa trẻ thôi, bây giờ chúng tôi chỉ có thể trông cậy vào cậu thôi đó."
Tôi không trả lời tin nhắn, hiện tại tôi vẫn còn tiền nhưng chỉ đủ tiền xe để về nhà thôi, nếu nhà họ Lưu tốt bụng thì chắc sẽ đưa tôi về, nhưng về thì tôi cũng phải trả tiền nhà, thế là hết sạch tiền.
Xem ra bài kiểm tra trắc nghiệm này đã định sẵn cho tôi chọn đáp án ở lại đây rồi, đột nhiên bên ngoài có vài âm thanh thu hút sự chú ý của tôi, sắc trời lúc nãy vốn đã âm u sẵn rồi, bây giờ thì trực tiếp mưa luôn, nghĩ đến việc lát nữa phải cuốc bộ về nhà ba mẹ thì tôi bắt đầu cảm thấy choáng váng rồi.
Ngẫm lại thì cũng lâu rồi tôi không có thời gian để ngồi suy nghĩ linh tinh thế này, lúc trước tôi thường xuyên bận rộn với đủ loại công việc ở nhiều chỗ khác nhau, chật vật kiếm từng đồng từng cắt một để đem về nuôi các em ở trại trẻ mồ côi, tôi cũng lớn lên ở đó nên trách nhiệm của chúng tôi là đi kiếm tiền và gửi về để nuôi bọn trẻ.
Lúc nào cũng bận rộn như vậy nên chẳng có thời gian để ngồi lại và suy nghĩ, tôi vẫn nhớ trước đây tôi cũng từng có ba mẹ ruột như người bình thường nhưng ba mẹ tôi trọng nữ khinh nam một cách quá đáng, nên tôi sớm đã chẳng còn mấy cảm xúc với gia đình đó. Cách đây 9 năm ba mẹ ruột tôi đã qua đời vì tai nạn giao thông thông, tôi cũng ở trong chiếc xe đó, nhưng bằng cách nào đó, tôi vẫn bình an vô sự, chị gái tôi ngồi ngay cạnh tôi cũng chỉ bị chấn thương đôi chút chứ hoàn toàn không ảnh hưởng gì nhiều.
Sau khi ba mẹ chết, cả hai chị em chúng tôi đã được gửi đến một trại trẻ mồ côi, một thời gian sau chị ấy được một gia đình nhận nuôi, từ đó cũng cắt đứt liên lạc với tôi, tôi nghe nói chị ấy hiện tại đã đi du học ở Châu Âu rồi, còn cụ thể là ở đâu thì tôi không biết cũng không muốn biết.
Đột nhiên một tiếng sấm vang lên làm tôi cũng giật mình, đèn trong phòng cũng bị tắt, hình như là cúp điện rồi, chẳng biết đã bao lâu trôi qua cánh cửa phòng lần nữa được mở ra, là Phùng Hạo Thiên, tôi thấy anh ta thì hỏi "Ông nội tôi đâu?"
Anh ta nói "Lão Thế Gia có việc nên sẽ không trở lại, ngài ấy dặn tôi trở lại đưa cậu về nhà."
Tôi không nói gì, mà chỉ gật đầu. Tôi biết chắc chắn có việc gì đó xảy ra rồi, nhưng bản thân tôi chỉ là một đứa trẻ 17 tuổi, căn bản chẳng giúp được gì vậy nên tốt nhất là không nên hỏi nhiều.
Phùng Hạo Thiên lại nói với tôi rằng "Thiếu gia, ngài nhớ cẩn thận, phải đi gần tôi. Trong nhà Lão Thế Gia có rất nhiều cạm bẫy chống trộm, thường thì chỉ có những người sống lâu năm trong căn nhà này mới an toàn, còn cậu là lần đầu bước vào nên hãy cẩn thận."
"Có cần phải lắp đặt nhiều bẫy như thế không? Phòng trộm thì thuê người canh gác là được rồi." Phùng Hạo Thiên lập tức trả lời tôi "Vì Lão Thế Gia không tin tưởng ai hết, ông ấy không muốn bất kỳ 'con chuột' nào của nhà khác lọt vào nhà họ Lưu, đa phần người làm trong nhà không phải là họ hàng thì cũng là con cháu trong nhà, tự cung tự cấp."
"Có vẽ như Lão Thế Gia rất cẩn trọng nhỉ?" Đột nhiên tôi cảm thấy chân mình như đạp phải thứ gì đó.
Đột nhiên tôi cảm như bản thân vừa đạp phải thứ gì đó, linh cảm của tôi mách bảo phải lập tức chạy khỏi chỗ đó, tôi nhanh chóng lùi lại, một cái lòng sắt trực tiếp rơi xuống, Phùng Hạo Thiên không may mắn nên bị nhốt lại, tôi ngơ ngác, tôi còn tưởng anh ta chỉ dọa tôi thôi, không ngờ thật sự có bẫy.
Phùng Hạo Thiên bất lực nhìn tôi "Thiếu gia, không phải tôi đã nói là phải cẩn thận rồi sao?"
"Tôi, tôi không biết lại có bẫy giữa đường nên hơi thiếu cảnh giác. Có cách nào để mở cái lòng này ra không?" Tôi vội hỏi Phùng Hạo Thiên, anh ta trả lời "Không, chỉ có Lão Thế Gia mới mở được thôi, đoạn đường ra ngoài còn lại xem ra Thiếu gia phải tự đi rồi."
"Căn nhà này có bao nhiêu cạm bẫy vậy?" Tôi bối rối hỏi, chỉ thấy Phùng Hạo Thiên bình thản đáp "Tôi cũng không nhớ rõ."
Câu nói này trực tiếp đánh gục ý chí của tôi, tôi lại hỏi "Khi nào Lão Thế Gia mới về vậy?" Phùng Hạo Thiên nhanh chóng nói "Cỡ 9 giờ tối gần 10 giờ."
"Tôi về đây." Tôi không đủ kiên nhẫn để chờ, dù có sợ thì tôi vẫn phải về vì ở nhà còn có cô chủ nhà đang chờ tôi về vì tôi còn nợ cô ấy nửa tháng tiền nhà, cô ấy đã nhân từ bớt tiền nhà cho tôi mà tôi còn nợ dai dẳng nữa thì thật sự là quá mất mặt một nam tử, tôi phải về ngay bây giờ.
Tôi cẩn trọng đi từng chút một, phải mất gần 1 tiếng tôi mới rời khỏi được căn nhà này, một phần vì nó tương đối rộng rãi, một phần vì tôi sợ, thật ra tôi rất hèn nhát, vậy nên tôi mới cẩn trọng như vậy.
Khi bước ra khỏi căn nhà thì đập vào mắt tôi là ông nội và ba mẹ nuôi của tôi và vài người làm của họ, trên tay họ điều cầm một cây dù và đứng dưới trời mưa đã nhỏ hơn như thể đang chờ tôi ra vậy, khi thấy tôi bước ra thì ai cũng sững sờ, ông nội thấy tôi thì cũng sững sờ rồi ngay sau đó liền bật cười như vớ được vàng, tôi thấy mẹ ra hiệu cho tôi lại gần, trợ lý của ba tôi Yến Hạo đến che mưa cho tôi, tôi đi đến gần ông nội.
Ông nội dùng hai tay vỗ vai tôi và nói "Thằng nhóc này khá lắm! Thế Tài, mày làm nên chuyện rồi đấy! Haha!"
Ba tôi gật đầu rồi nói "Gia Thiện, không ngờ con thật sự có bản lĩnh, làm tốt lắm."
《Hoa Bắc Lưu Gia - Lưu Thế Tài》
Cái quái gì vậy? Tôi ngơ ngác trước tình huống này, tôi được mọi người dẫn đến một ngôi nhà khác ở ngay bên cạnh nhưng lớn hơn, tôi được đưa đến phòng trà, lúc này tôi mới biết căn nhà lúc nãy là đặc biệt dành riêng cho tôi, nó được lắp đặt rất nhiều cạm bẫy và có cả bẫy chết người, nó được xây dựng nên là để thử sức tôi xem tôi có thể sống sót ra ngoài hay không, không ngờ, tôi không những ra ngoài được mà lại còn ra ngoài khi không có một vết xước, tôi bối rối hỏi "Thử? Thử để làm gì chứ?"
Ông nội tôi nói "Chắc cháu cũng biết ông làm nghề khảo cổ đúng không?" Tôi gật đầu và nói "Vâng, cháu biết, khi được nhận nuôi cháu có tìm hiểu về Lưu gia rồi. Ông nội là nhà khảo cổ danh tiếng, đã mang không ít văn vật về cho quốc gia nhưng đã nghỉ hưu khi chỉ mơi hơn 40 tuổi, còn ba là Thế tử gia Bắc Kinh, nắm trong tay mấy công ty lớn khi còn khá trẻ, mẹ là chủ một chuỗi nhà hàng kiêm nơi tổ chức các sự kiện."
"Thật ra ông nội con khi xưa là một chuyên gia đạo mộ, nhưng để tích đức cho con cháu nên nghỉ hưu sớm, dù vậy việc nối nghiệp vẫn phải tiếp tục, nhưng anh trai con Gia Thuận đoản mệnh..." Mẹ tôi lên tiếng với vẻ u sầu.
《Nhà hàng Lạc Duyên - Giai Hoài Diễm》
Tôi im lặng một lúc rồi nói "Thế tức là... con chỉ là vật thế thân cho anh thôi, phải không? Anh Gia Thuận đã mất và vị trí vốn thuộc về anh ấy giờ đã rơi vào tay đứa con nuôi là con, nhưng vì không chắc chắn con có đủ năng lực để thừa kế gia nghiệp hay không nên mới bày ra trò này để thử con? Từ đầu đến cuối con chẳng hề có việc quyết định..."
Nhận thấy sự lung lay của tôi thì ba tôi liền nói "Nghe nói Ngôi Nhà Tình Thương đang thiếu tiền phải không, nếu con ở lại đây thì chúng ta có thể cung cấp tiền." Tôi không còn cách nào khác, quả thật bây giờ tôi cũng rất cần tiền để đem về trại trẻ mồ côi "Thôi được rồi... coi như là công việc làm thêm đi..."
Ngay trong hôm đó ông nội đã cho người gửi thiệp mời đi khắp nơi cho các họ hàng của Lưu Gia, họ nói thân phận của tôi là đứa con thất lạc của nhà họ Lưu, ngoài Lưu Gia ra thì còn những gia tộc khác cũng làm nghề đạo mộ nhưng đội lốt nhà khảo cổ, tổng cộng có 4 dòng họ tất cả điều là họ hàng của nhau, và họ được gọi là Tứ Thị, Lưu Gia là gia tộc đứng đầu xét theo vai vế.
Ngày 27 tháng 8 năm 2003
Tôi về nhà trọ của mình, tôi nhẹ nhàng bước vào nhà cố gắng để không ai phát hiện, đột nhiên có một giọng vang lên khiến cho tôi nổi gai ốc "Tiểu Bảo, cậu còn có gan để vác mặt về đây à?"
《Nhà trọ Nhật Quang - Bích Vĩ Tịch》
Tôi lùi lại vài bước khi thấy Vĩ Tịch "Bà chủ Vĩ... Chào buổi sáng... Ừm... Tớ về đống tiền nhà, hôm nay tớ sẽ dọn đi, cám ơn cậu đã cho tớ thiếu tiền nhà nha."
Cái người có vẻ đẹp mỹ lệ nhưng dữ tợn này là Bích Vĩ Tịch, bà chủ Nhà trọ Nhật Quang, tôi gặp cô ấy khi đang thục mạng làm việc để kiếm tiền, chính cô ấy là người đã nhân từ cho tôi thuê nhà với giá rẻ, nhưng chính vì vậy cô ấy thường bắt nạt tôi.
Vĩ Tịch nghe xong thì vui vẻ nói "Cậu nói gì? Tìm được chỗ làm rồi à? Chúc mừng cậu. Còn mấy trăm tiền nhà coi như tớ tặng cậu làm quà chúc mừng, mà cậu đấy có việc với chỗ ở rồi thì phải biết chân trọng đấy."
"Tớ biết rồi mà, cậu không cần phải nhắc tớ đâu." Nói rồi tôi cũng vào nhà để dọn đồ, đồ của tôi ngoài mấy bộ đồ ra thì cũng chỉ có mấy món linh tinh nên dọn khá nhanh.
Không lâu sau cũng có người đến đón tôi đến Bắc Kinh, khi định lên xe rời đi thì tôi nghe Vĩ Tịch nói "Bảo Thanh Phong! Nhớ giữ gìn sức khỏe đấy!"
Tôi không nói gì mà phẩy tay chào tạm biệt cô ấy rồi bước lên xe, tiến thẳng đến Bắc Kinh, tôi ở Lang Phường nên đường đến Bắc Kinh rất nhanh, chóc lát tôi đã về đến nhà ba mẹ nuôi ở Bắc Kinh.
Nhà của ba mẹ nằm ở ngoại ô, là một căn nhà mang phong cách Trung Hoa thời dân quốc khá lớn, để mà nói thì tìm một miếng đất ở vùng ngoại ô rồi mua chọn cả miếng và xây dựng căn nhà lớn mang phong cách thế này ở cái đất Bắc Kinh thật sự rất tốn kém, không hổ danh là Thái tử gia Bắc Kinh và Giai tiểu thư của chuỗi Nhà hàng Lạc Duyên.
Vừa vào nhà thì tôi được quản gia dẫn vào nhà để chọn lễ phục, nghe nói tối nay tôi sẽ là nhân vật chính trong bữa tiệc do ông nội tổ chức, tôi không biết cụ thể thế nào chỉ biết trong bữa tiệc chỉ có họ hàng và vài người cùng ngành với ông nội.
Trước khi đến Nhà hàng Lạc Duyên nơi tổ chức bữa tiệc thì Yến Hạo đưa cho tôi một bài phát biểu ngắn, vì đây là bữa tiệc dành cho tôi nên tôi không thể nào không nói lời nào được, tôi đã đọc đi đọc lại rất kỹ càng đến khi nhớ rõ.
Khoảng 7 giờ tối hôm đó tôi đã có mặt tại Nhà hàng Lạc Duyên với bộ âu phục trên người, tôi thật sự không muốn tham gia buổi tiệc này cho lắm nhưng tôi biết buổi tiệc này rất quan trọng nên không thể không tham gia.
Tôi quan sát Nhà hàng Lạc Duyên, đây là lần đầu tiên tôi bước chân vào nơi sang trọng thế này, nhà hàng này được trang trí đậm chất phong kiến, và có cả những món đồ cổ được trưng bày, nhưng hình như chúng chỉ được lấy ra khi tổ chức tiệc và sự kiện để quan khách ngắm nhìn.
Đúng 8 giờ, tôi đi theo sau ông nội lên sân khấu, ông ấy vui vẻ nói "Cảm ơn các vị đã đến dự bữa tiệc này, đây vốn là lễ mừng thọ của tôi nhưng hôm nay tôi muốn dùng bữa tiệc này để chào mừng đứa cháu trai thất lạc của tôi đã trở về."
Nói rồi tôi thấy ông nội ra hiệu cho tôi bước ra, tôi cũng bước đến đứng cạnh ông nội, tôi nhận thấy ánh mắt soi mói của những người bên dưới sân khấu kia, tôi thấy họ chẳng người nào là có thiện ý, ông nội lại nói "Đây là đứa cháu trai thất lạc của tôi, Lưu Gia Thiện. Dù từ nhỏ đã lưu lạc bên ngoài nhưng nó vẫn là cháu trai của tôi, nếu ai dám khinh thường nó, thì đừng trách lão già này vô tình!"
Ông nội tôi nói xong thì tôi lại nhận thấy ánh mắt của những người bên dưới sân khấu từ ác cảm thành đầy thiện cảm, ai cũng nói "Chúc mừng Lão Thế Gia tìm lại được cháu trai." - "Chúc mừng Lão Thế Gia, nhà họ Lưu giờ có thể an tâm rồi!"
Đa phần điều là lời chúc mừng đến ông nội, lúc này ông nội tôi vỗ lưng tôi, là muốn ra hiệu cho tôi bắt đầu lời phát biểu của mình, tôi cười xã giao với mọi người rồi lên tiếng "Xin chào các vị khách. Tôi là Lưu Gia Thiện, con cháu nhà họ Lưu. Đầu tiên tôi xin thay mặt gia đình, gửi lời cảm ơn đến tất cả các vị vì đã dành thời gian quý báu của mình để đến tham dự tiệc mừng thọ của ông nội tôi."
Có một người bị mù mắt trái nâng ly rượu trên tay lên và nói "Điều nên làm cả. Đều là người nhà, không cần khách sáo như vậy."
Tôi gật đầu tỏ ý cảm ơn rồi lại nói "Hôm nay, tôi được trở về vòng tay gia đình sau gần 2 thập kỷ xa cách. Với tôi, đây là một niềm hạnh phúc lớn nhất đời tôi. Dù lớn lên trong trại trẻ mồ côi nhưng tôi vẫn quyết tâm nổ lực mỗi ngày, chỉ mong một ngày nào đó trở về và có thể đền đáp ơn sinh thành cho ba mẹ, có thể đóng góp chút gì đó cho gia đình/dòng họ, và mong một ngày nào đó có thể nhận được sự công nhận từ mọi người rằng là tôi cũng một thành viên trong gia đình. Chân thành cảm ơn các vị đã lắng nghe."
Tôi nói rồi nhường sân khấu cho người khác phát biểu, tôi rời sân khấu và xuống chỗ của Yến Hạo, tôi nói "Bài phát biểu của tôi xong rồi, giờ tôi có thể rời đi rồi chứ?" Tôi vốn dĩ không hề thích tiệc tùng nên từ đầu đến giờ tôi điều rất miễn cưỡng.
Yến Hạo điềm tĩnh trả lời tôi "Tiểu Thế Gia, bây giờ cậu vẫn chưa thể về được." Tôi nghi hoặc hỏi lại "Vì sao?"
Yến Hạo lại nói "Phu nhân đã căn dặn tôi phải chỉ cho cậu biết mặt người nhà." Nói rồi anh ta ra hiệu cho tôi nhìn về phía hai người, một nam một nữ.
Rồi anh ta lại nói "Đó là cháu của cậu, Trần Hoàng và Trần Huệ Huệ."
《Tây Nam Trần Gia - Trần Hoàng》
《Tây Nam Trần Gia - Trần Huệ Huệ》
"Trần Hoàng làm chủ Trần gia khi vừa lên 15 tuổi, ba mẹ cậu ấy mất trong một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng nhưng lại không tìm được nguyên nhân, nghe đâu vì điều này mà hai anh em họ không ngừng việc điều tra và vài lần bị tạm giam vì gây rối trật tự ở trước sở cảnh sát, còn em gái Trần Huệ Huệ đứng sau lưng bảo vệ anh trai vì gia sản nhà họ Trần thật sự rất nhiều nên nhiều người để mắt đến, khi cần thiết thì cô ấy cũng có thể cải trang thành anh trai làm vật thế mạng."
Tôi nhìn Trần Hoàng và Trần Huệ Huệ, Trần Hoàng có phần mảnh mai hơn so với em gái, có lẽ đây là lý do mà cậu ta phải để em gái mình bảo vệ, còn Trần Huệ Huệ thì tỏ ra một khí chất của một kẻ mạnh, giống như nhắc nhở người khác đừng dại mà đến gần.
Yến Hạo lại chỉ sang phía bố mẹ tôi, họ đang nói chuyện với một người đàn ông chắc cỡ tuổi bố tôi, anh ta nói "Đó là Từ Phong Miên, là người đứng đầu Từ gia. Là em họ của cậu đấy."
《Đông Nam Từ Gia - Từ Phong Miên》
Tôi hoang mang nói "Hả? Ông ta nhìn còn già hơn bố tôi đấy!" Yến Hạo bình thản nói "Lưu Lão Thế Gia khi xưa vì hiếm muộn nên mãi đến khi người ta có cháu thì ông mới có con, thế nên xét theo vai vế thì Từ Phong Miên đúng là em họ của cậu."
Tôi quan sát kỹ lại Từ Phong Miên, khi ông ta quay đi tôi liền thấy được, ông ta không có tai trái, điều này làm tôi hơi giật mình vì từ bé đến lớn đây là lần đầu tiên tôi được thấy người khuyết tật, có vẽ như trại trẻ mồ côi đã nuông chiều chúng tôi quá mức đến nỗi không được gặp người ngoài khi chưa đủ 16 tuổi.
Yến Hạo từ tốn nói "Tốt nhất là đừng nên đụng vào ông ta, lão cáo già đấy nắm trong tay cả mạng lưới ngầm ở Ôn Châu đấy, giỏi nhất là mấy mưu hèn kế bẩn."
Tôi cầm ly nước ép lên và uống một ngụm để giữ bình tĩnh, tôi sợ nhất là mấy người thuộc kiểu thế giới ngầm gì đấy, chắc tôi sẽ làm theo lời của Yến Hạo, tránh mặt Từ gia càng xa càng tốt.
Yến Hạo ra hiệu cho tôi nhìn về phía ông nội tôi, bên cạnh là một bà lão, giống như ông nội tôi, tôi cảm thấy không nên chọc giận bà ấy, bà ấy trong rất quý phái và điềm đạm, tôi nói "Đừng nói đây là..."
Yến Hạo lập tức dập tắt cái suy nghĩ tào lao của tôi, anh ta nói "Đừng hiểu lầm, phu nhân Lưu gia đã qua đời vì nhiễm phong hàn rồi. Đó là Bích Lão Thế Gia, người đứng đầu Bích gia."
《Tây Bắc Bích Gia - Bích Chiêu Dương》
"Năm xưa Lão Thế Gia và Bích Lão Thế Gia gặp nhau trong một đoàn thảo cổ, cũng có giúp đỡ nhau nên xem như có giao tình, chứ thật ra Bích gia và Lưu gia không có quan hệ huyết thống."
"Vậy là xong rồi, tôi về được rồi chứ?"
Download MangaToon APP on App Store and Google Play