Ba Dượng Ơi~!
Góc thắc mắc?
Trong một quán bar góc phố
Nvp1
Về đi không sợ Ba mày lo à?//ngất ngư//
Đức Duy
Ba nào//còn chút tỉnh táo//
Nvp1
Ô mày trêu tao à? Thế cái người vừa gọi cho mày là ai?
Đức Duy
Quên đấy! tao còn tưởng mình đeos có ba cơ//ngã ngửa//
Nvp1
Mày say rồi//khoác vai hắn//
Nvp1
//mấp môi định nói gì đó//
Đức Duy
//tinh ý nhận thấy//có gì muốn nói à?
Nvp1
Hơi thất lễ nhưng mà…..
Nvp1
Ba mày ngon thật//cười nham hiểm//
Đức Duy
Mày nói gì vậy//hếch vai ra đằng sau//
Nvp1
Ây//dơ hai tay trấn an//
Đức Duy
Câm//trao ánh mắt hình viên đạn//
Đức Duy
//ngoảnh người bước dài ra cửa//
Nvp1
//lắc đầu//ngon thì nói thôi có gì mà…
Cậu-Đức Duy lái xe về đến nhà trong tâm trạng cau có
Lòng nảy lên một cảm giác khó chịu khi nghe bạn rượu của mình nói vậy
Trưng vẻ mặt sưng sỉa đạp thẳng chân ga lao vút về đến nhà
Ở bên nhà chung của Quang anh và Đức Duy
Quang Anh
Hmm//ngó đầu nhìn ra ngoài cửa//
Quang Anh
Sao Duy vẫn chưa về
Quang Anh
Kiểu này lại đi la cà ở đâu rồi//lắc đầu ngao ngán//
Quang Anh
Con với chả cái//định đứng dậy//
Có vẻ Đức Duy đã thắng xe trước cửa nhà rồi! tiếng kêu chói tai thu hút mọi ánh nhìn của người xung quanh
Quang Anh
//lập tức quay đầu sang phía cửa//
Tiếng xe kêu một hồi thì cũng im ắng tiếp đó là tiếng mở cửa xe, bóng cậu lấp ló ngay khi bước ra ngoài
Thân hình vững vàng cao lớn từng bước chân chậm rãi từ ngoài đi vào trong, trong người do thấm một chút men say nên gương mặt khó chịu trông hơi…trẻ con
Quang Anh
//ngồi đó đợi “con” mình vào//
Đức Duy
//mắt rũ bước vào nhà//
Quang Anh
Con đi đâu vậy?//đứng dậy//
Đức Duy
Con đi chơi một tí//tiến đến chỗ anh//
Quang Anh
Sao không bảo…//nghiêng đầu//
Đức Duy
//ôm trầm “ba” mình vào lòng//
Quang Anh
!!!//mở tròn mắt//
Quang Anh
Này!//kháng cự//
Đức Duy
//siết chặt hơn//hôm nay con hơi mệt ba để con ôm chút đi
Quang Anh
Sao mà mệt dữ vậy?//thả lỏng phần nào//
Đức Duy
//chỉ ôm mà không nói gì//
Đức Duy
Nay có nhiều chuyện quá//chuyển tay từ eo xuống mông anh//
Quang Anh
Hưm???//giật thót mình//
Đức Duy
//bế bổng anh ôm trọn “thế giới” trên tay mình//
Quang Anh mặt vẫn cứng đờ, nhìn chằm chằm đứa con này mà hoài nghi nhân sinh
Quang Anh
Này con làm gì đấy?
Đức Duy
//ngước cổ lên đối diện mặt với anh//
Quang Anh
Ôm kiểu gì kì vậy??//đẩy cậu muốn đứng xuống//
Đức Duy
Ưm//túm eo ôm sát hơn//
Quang Anh
//hết đường chạy//
Duy ôm anh như vậy đi lên trên tầng chả có gì giống hình ảnh của người bề trên và bề dưới hết
Khó hiểu thật nãy đến giờ chả hiểu chuyện gì đang xảy ra với ba con này
Góc giải đáp!
Phương Thanh(mẹ Duy)
Duy ơi
Bé Duy
Dạaa//chạy lon ton từ phòng ra//
Quang Anh
//đứng đó mỉm cười//
Bé Duy
Em chào anh//khựng lại cúi chào//
Phương Thanh(mẹ Duy)
Bây giờ, Quang anh không phải anh của con nữa đâu//đặt tay lên vai em//
Bé Duy
Dạ? Thế không phải anh thì là gì ạ//rụt rè//
Phương Thanh(mẹ Duy)
Là ba con đấy//nghiêng đầu//
Bé Duy
//mở tròn mắt hụt hẫng//
Bé Duy
Thế cha con đâu mẹ//nũng nĩu//
Phương Thanh(mẹ Duy)
Con đừng nhắc đến tên háo sắc đó nữa//tức giận//
Quang Anh
//đứng đó không biết làm gì//
Phương Thanh(mẹ Duy)
Đây là ba của con
Phương Thanh(mẹ Duy)
Con hãy quên đi thằng cha tồi tàn của con đi//trách móc//
Quang Anh
Thôi em đừng trách em nhỏ vậy chứ
Phương Thanh(mẹ Duy)
//bực bội//Ừm làm gì kệ anh
Bé Duy
//chạy vào trong phòng//
Bé Duy
Hức hức//ôm mặt ngồi dưới đất nức nở//
Quang Anh
Duy ơi//ngó đầu vào//
Bé Duy
//ngước mặt lên//Dạ….
Quang Anh
//nhẹ nhàng bước đến ngồi bên chỗ em//
Quang Anh
Duy ngoan không khóc nữa//khoác vai vỗ về em//
Quang Anh
Mẹ Duy phiền lòng nên mới hành xử không đúng thôi
Quang Anh
Đức Duy đừng giận mẹ nhé//giọng ngọt ngào//
Bé Duy
//lau đi nước mắt còn vương trên má//Vâng ạ
Quang Anh
Ngoan anh đưa đi mua kẹo chịu không//cười xinh//
Bé Duy
Dạaaa//vui trở lại//
Tình cảm ba con của hai người cứ vậy tăng dần
Nhờ vào những khoảnh khắc gần gũi ấm êm mà hai con người này gắn bó hơn
Đáng lẽ tiếp theo sẽ là một câu chuyện với gia đình ba người hạnh phúc
Vào năm sinh nhật Đức Duy lên 18
Phương Thanh-mẹ Duy đột nhiên mắc một căn bệnh hiếm
không có phương pháp chữa trị
Lúc ấy cả gia đình đều suy sụp tìm đủ cách để có thể cứu vớt tính mạng thoi thóp này
Đã từng có một cậu bé kiên định, mạnh mẽ cố gắng tìm đủ cách để liên lạc với mọi tiến sĩ nổi tiếng trong ngành
Đã từng có một thanh niên chập chững bước sang tuổi 22 nỗ lực hi sinh thời gian để kiếm từng đồng từng cắc
Mọi việc làm ấy đều hướng về một hi vọng có thể níu kéo được sợi dây tơ mỏng liên kết giữa ba người
Đâu phải cứ tin tưởng mong cầu là sẽ thành hiện thực
Và giây phút tia hy vọng đó bị dập tắt hoàn toàn là tiếng khóc tha thiết nỉ non của Duy là nỗi lòng đau nhói của những người thương, mến cô
Là một người chồng là một người ba Quang anh không thể khóc
Anh đứng đó mắt đỏ hoe nhưng không giọt lệ nào được tuôn ra
Bé Duy
Hức hức//ôm chặt lấy tay mẹ//
Quang Anh
//đặt tay lên vai em//
Rồi thời khắc đó cũng chìm vào khoảng không của kí ức
Thời gian thoi đưa trở về tháng ngày hiện giờ
Dừng chân cũng vào ngày đó nhưng là ngày của 10 năm sau
Cuộc sống của cả hai đã thay đổi đáng kể nhưng vẫn là cùng nhau
Cùng nhau vượt qua cái chướng ngại của công việc, cùng nhau bươn chải, cùng nhau hạnh phúc
Theo dõi từ #1”Góc thắc mắc” vậy các bạn đọc giả đã suy luận ra được một câu trả lời thích đáng hay chưa?
Sáng ấm
Đức Duy cũng đã trưởng thành một mình bản thân nắm chủ cả dãy công ty bạc tỉ khiến ai nhìn qua cũng bị thu hút bởi độ giàu có
Nhưng không đồng nghĩa với việc cậu là người tốt đẹp
Không phải là chơi gái thì ở đâu có bar là ở đó có cậu
Quang Anh thì hoàn toàn ngược lại
Anh cũng làm chủ nhưng lại là chủ cửa hàng bánh kem
Vì tính cách ôn hoà nên đi đâu anh cũng được săn đón niềm nở
Hai người ở ngoài thì như ba con bình thường nhưng chỉ người trong cuộc mới hiểu được người trong kẹt
Tình cảm lạ bắt đầu xuất hiện khi Duy nghe ba mình nói sẽ không cưới thêm bất cứ một cô vợ nào nữa
Quang anh cũng cảm nhận ra điều đó nhưng với bộ não đơn giản anh chỉ nghĩ đó là tình cảm ba con không hơn không kém
Nhưng làm gì phải nó không như Quang Anh nghĩ một tẹo nào
Đức Duy
Ba ơi//mở cửa phòng Quang anh//
Đức Duy
Mai ba gọi con dậy sớm nha
Quang Anh
//nhíu mày khó hiểu//
Quang Anh
Bình thường con vẫn tự dậy mà sao hôm nay là nhờ ta
Quang Anh
//cười nửa miệng//ờ ờ được rồi
Quang Anh
Thằng bé này//thở dài//
Ngay khi mặt trời ló dạng, anh-Quang anh đã chạy ngay sang phòng Đức Duy
Gõ cửa vài tiếng nhưng không có động tĩnh anh liền mở cửa nhẹ nhàng
Quang Anh
//ngó đầu vào//chưa dậy à
Vừa hít vào một chút đã không thở nổi, trong căn phòng bây giờ nồng nặc mùi rượu vang và thuốc lá
Quang Anh
//lấy tay che mũi//sao dữ vậy trời!
Quang anh cau mày nhăn mặt cố chịu đựng bước vào căn phòng tối
Quang Anh
//đi đến chỗ rèm cửa//
Anh mở phanh rèm ra làm nắng sớm nhân cơ hội chạy ngay vào nhà
Một chút chiếu lên đồ đạc một chút chiếu thẳng vào mặt Đức Duy
Đức Duy
//bị ánh sáng làm chói mắt//
Đức Duy
Ưm//lấy tay lên che nắng//
Đức Duy
//nặng nề ngồi dậy//
Tỉnh giấc trong tình trạng mơ hồ, mắt cậu nhíu lại nhìn về phía cửa sổ nơi có người đang đứng
Giọng thì thào không nên câu bởi cổ họng cậu đã khô khan nhờ “bữa tiệc” hôm qua
Quang Anh
//quay lưng lại//
Quang Anh
Hôm qua con uống gì mà ghê quá vậy
Đức Duy
Con mệt//mặt thiếu sức sống//
Quang Anh
//đi đến chỗ cửa chính//đợi ta đi nấu nước giải rượu cho con
Đức Duy
Thôi ba lại đây đi//dựa người vào thành giường//
Quang Anh
Hửm sao vậy//chuyển hướng sang phía cậu//
Đợi Quang anh đến gần Duy liền với người tới kéo anh vào lòng mình
Quang Anh
Bỏ ta ra con lại sao vậy//ngước mắt lên nhìn cậu//
Đức Duy
Ôm ba mà//nhắm mắt//
Quang Anh
Sao con cứ ôm ta thế?
Đức Duy
Tại người ba thơm//hé mắt nhìn anh//
Quang Anh
*thằng bé bị sao vậy*
Đức Duy
Thôi ba đi nấu nước cho con đi//buông lỏng anh ra//
Quang Anh
À ừm//ngồi vục dậy//
Quang anh đi ra phòng với suy nghĩ nghi ngờ
Quang Anh
*sao Duy hành xử lạ vậy nhỉ*
Quang Anh
*liệu việc này có bình thường không?*
Quang Anh
*thằng bé dạo này càng khó hiểu..*
Mải đặt câu hỏi trong lòng anh không để ý trước mặt mình là bậc thang dài
Quang Anh
Aa//trượt chân té xuống//
Đức Duy
//giật mình chạy ra//
Đợi đến khi Duy chạy đến đầu cầu thang thì Quang anh đã ngã sõng soài trên sàn nhà rồi
Quang Anh
Aa//xoa đầu ngồi dậy//
Đức Duy
Ba không sao chứ?//đứng trước mặt anh//
Đức Duy
//bế anh lên tay//
Quang Anh
//tròn mắt ngơ ngác //
Đức Duy
//bế anh đặt xuống ghế//ba ngồi đây con xem nào
Quang Anh
Con làm như ta bị tồ ý//đặt tay lên vai cậu đẩy ra//
Đức Duy
//cố ý tóm lấy tay anh trên vai mình//
Đức Duy
Ba có đau ở đâu không?
Quang Anh
//nhanh chóng rút tay lại//à ta không sao đâu…
Đức Duy
…//nhìn chằm chằm Quang anh//
Đức Duy
Ba không sao thật chứ?
Quang Anh
Ừmm ba con không sao cả
Đức Duy
Ba đứng dậy con xem nào//đứng dậy//
Do hồi nãy ngã nên chân Quang anh có hơi đau đau đứng dậy không vững nên xoà về phía trước
Quang Anh
A-a//với lấy thứ gần nhất//
Đức Duy
//đưa tay ra đỡ anh//
Quang Anh
//ngước mặt lên//
Đức Duy
Con bảo mà ba bị đau còn cố nữa//đỡ eo Quang anh ngồi xuống//
Quang Anh
Ba không biết mà//môi chúm chím//
Đức Duy
//ngồi xuống dơ chân anh lên//
Đức Duy
Ba đau ở đâu không?
Quang Anh
Không//lắc đầu//
Đức Duy
//bóp nhẹ cổ chân//thế này…
Đức Duy
//ngước mắt lên rồi nhìn xuống//
Đức Duy
Ba bị trật khớp rồi//đặt nhẹ chân anh xuống//
Đức Duy
Đợi con tí//đứng dậy vào bếp tìm gì đó//
Quang Anh
//ngả người ra sau//
Đức Duy
//cầm túi đá đi ra//nào ba đưa chân đâyy
Quang Anh
//ngó đầu dậy//chườm đá à?
Đức Duy
Đúng òi//lại cầm chân anh cho lên đùi mình//
Đức Duy
//ân cần chườm đá//lạnh không ba
Quang Anh
//giật giật khoé miệng//tất nhiên rồi!
Đức Duy
Ba bị thế này chắc không làm được gì đâu//cười mỉm//
Đức Duy
Để con chăm ba//ngước mặt lên//
Quang Anh
Dữ vậy nhờ con hết//cười xoà//
Chườm đá một hồi Đức Duy lấy băng gạt cuốn quanh khớp bàn chân của Quang anh
Quang Anh
Ái chà khéo tay thế//bất ngờ trước cái chân mà Duy chăm sóc//
Quang Anh
Nhìn tỉ mỉ như chuyên gia ý!
Quang Anh
Mà con làm ngành y hả//tò mò//
Đức Duy
Ba ở với con từ nhỏ đến giờ mà ba không biết hả
Quang Anh
Nhỡ Duy giấu ba thì saoo//nhắm một mắt trêu chọc//
Đức Duy
//mặt bất lực//haiz
Đức Duy
Ba đưa con cái gối đi//điều chỉnh tâm trạng//
Quang Anh
Ò đây//với ra đằng sau lấy gối//
Đức Duy
//nhấc chân đau của anh lên//
Đức Duy
//để chiếc gối xuống rồi đặt chân anh lên//
Quang Anh
Chòi oi ấm áp quá//ngân dài chữ//
Quang Anh
Muốn ba thưởng không
Đức Duy
//lập tức ngoảnh đầu lên//
Quang Anh
Lại đây ba ôm//dang hai tay ra//
Chưa kịp để tay đợi lâu Duy liền nhào đến ôm chầm Quang anh
Ôm rồi còn dụi dụi mặt vào ngực anh nữa
Quang Anh
//xoa đầu cậu//nhột ba
Đức Duy
*mình tan chảy mất*
Download MangaToon APP on App Store and Google Play