[RhyCap] Daddy Chiều Cưng~
#1 Mắt Lạnh, Miệng Nóng
______________________________
phòng họp tầng 15 yên tĩnh đến mức có thể nghe tiếng bút rơi xuống bàn. Duy ngồi ở đầu bàn, lưng thẳng, ánh mắt tối lại khi lật từng trang báo cáo.
không ai dám lên tiếng, không ai dám thở mạnh. cả phòng như nín thở chờ đợi.
cậu nhìn xuống những con số lộn xộn trước mặt. một sự bực bội nóng ran len qua thái dương. cậu khẽ cười, một tiếng cười lạnh đến buốt sống lưng người nghe.
Hoàng Đức Duy
báo cáo này ai viết? trả lời! //gằn giọng//
một cậu nhân viên trẻ run rẩy giơ tay. cậu liếc nhìn rồi cười nhạt, lật thêm vài trang nữa.
Hoàng Đức Duy
trang ba có sai sót. trang năm số liệu không khớp. trang mười hai lặp dữ liệu.
Hoàng Đức Duy
mà thôi, các trang còn lại tôi không cần đọc nữa. đủ rồi.
cậu đẩy xấp giấy về phía giữa bàn, mạnh đến mức cái ghim kẹp bung ra, vài tờ bay xuống đất.
cậu đứng dậy, ánh mắt sắc lẹm lướt một vòng quanh bàn họp.
Hoàng Đức Duy
chúng ta là công ty tài chính, không phải cái chợ. mỗi con số là tiền, là đối tác, là hợp đồng.
Hoàng Đức Duy
mấy người nhìn báo cáo kiểu này, có thấy mình tự bôi tro trát trấu vào mặt công ty không?
cậu nhân viên nọ cúi gằm mặt, một vài người khác liếc nhau, không ai dám nói gì.
cậu rút một cây bút ra khỏi túi, gõ nhẹ lên bàn. mỗi tiếng gõ như nhấn chìm thêm một phần không khí căng thẳng đè nặng trong phòng.
Hoàng Đức Duy
nếu không làm được thì nghỉ, tôi không giữ.
Hoàng Đức Duy
tôi cần người có não, không phải cái máy chép số.
đây không phải lần đầu có người làm sai, nhưng cái kiểu làm qua loa, vô trách nhiệm như thế này khiến cậu tức đến nghẹn họng.
cậu đã bỏ bao nhiêu công sức gây dựng cái công ty này. từ con số không, từ xuất phát điểm, từ tay trắng.
mỗi bước đi đều phải tính từng li từng tí, ấy vậy mà nhân viên của cậu lại có thể vô tư đến mức này.
cậu siết chặt cây bút trong tay. không biết có phải do thiếu ngủ mấy ngày nay hay do bị dồn nén quá lâu, nhưng cậu chỉ muốn đập tan cái phòng họp này cho rồi.
Hoàng Đức Duy
hôm nay tới đây thôi, tôi sẽ đích thân xem lại từng báo cáo.
Hoàng Đức Duy
và tôi không muốn bất kì ai trong số các người lặp lại lỗi như thế này lần nào nữa.
nói xong, cậu quay lưng bỏ đi, bước chân mạnh mẽ vang lên từng nhịp rõ ràng trên sàn đá lạnh.
hai tiếng sau, cậu đứng trong phòng làm việc riêng, tay đút túi quần mắt nhìn ra ngoài cửa kính - nơi cả thành phố trải dài dưới ánh nắng gắt gao.
cậu không còn tức giận nữa, nhưng sự khó chịu vẫn âm ỉ trong ngực như một đốm than chưa tàn.
công ty này máu thịt của cậu. là thứ duy nhất Duy có thể kiểm soát, là nơi cậu đặt toàn bộ lý trí và năng lực vào.
vậy mà những kẻ làm việc trong đó, phần lớn chỉ biết nhận lương cuối tháng mà không hiểu trách nhiệm họ đang gánh là gì.
Hoàng Đức Duy
//rút điện thoại, goi//
Hoàng Đức Duy
📱alo. thông báo bộ phận nhân sự. tôi muốn mở đợt tuyển dụng mới. bộ phận phân tích dữ liệu và tài chính.
Hoàng Đức Duy
📱ứng viên phải có kinh nghiệm, giỏi, chịu áp lực tốt. cứ công khai, rộng rãi vào.
???
📱chủ tịch... vậy còn những người đang làm ở vị trí đó- //lo lắng//
Hoàng Đức Duy
📱ai không đủ tiêu chuẩn thì tự rời vị trí đi. tôi không rảnh dọn rác nữa.
cậu cúp máy, quay lại bàn làm việc. cậu lấy một tập hồ sơ trắng chưa ghi gì lên, lật bìa ra. dòng chữ đầu tiên cậu viết là :
" Tuyển dụng - kiểm tra cuối cùng: phỏng vấn trực tiếp với chủ tịch ".
Hoàng Đức Duy
//dựa người vào ghế//
tuyển dụng lần này không đơn giản. Duy sẽ là người đích thân lựa chọn - không cần quá nhiều, chỉ cần vài kẻ đủ giỏi, đủ sắc bén để không trở thành gánh nặng.
cậu sẽ là người trực tiếp phỏng vấn vòng cuối, không qua trung gian, không qua thư kí hay trợ lý.
cậu muốn nhìn thẳng vào mắt từng người. để xem họ có năng lực thật hay chỉ là lớp vỏ bọc đẹp đẽ.
Hoàng Đức Duy
tôi mệt với việc kiểm tra sai sót sau lưng người khác rồi.
Hoàng Đức Duy
từ giờ ai bước chân vào công ty này, đều phải biết tôi là ai.
cậu dựa người vào ghế, mắt liếc qua bảng thông tin tuyển dụng đang hiển thị trên màn hình máy tính.
mặt cậu không biểu cảm gì, nhưng ngón tay gõ nhịp đều đều trên mặt bàn - một thói quen khi tâm trí bắt đầu bận rộn.
Hoàng Đức Duy
phòng tài chính, phân tích dữ liệu, trợ lý, thư kí,...
Duy lẩm bẩm, ánh mắt sắc như dao cạo.
Hoàng Đức Duy
//bấm nút gọi nội bộ//
???
: 📱vâng, thưa chủ tịch?
Hoàng Đức Duy
📱chuẩn bị mở đợt tuyển dụng mới, gửi lại mô tả công việc chi tiết cho tôi trước 10 giờ sáng mai.
Hoàng Đức Duy
📱 vị trí thư ký.
Hoàng Đức Duy
📱sàng lọc kĩ vòng hồ sơ, đừng nhét mấy kiểu tốt nghiệp trường lớn nhưng đầu rỗng tuếch.
???
:📱 dạ, vâng. vậy yêu cầu thư ký cá nhân... vẫn như cũ, ngoại hình ưu-
cậu ngắt lời, giọng cứng như thép.
Hoàng Đức Duy
📱không. bỏ cái tiêu chí ngoại hình nhảm nhí đó đi.
Hoàng Đức Duy
📱ghi rõ: nam. tôi không muốn tuyển thư ký nữ. các người không thấy phiền chắc?
Hoàng Đức Duy
📱mỗi lần có thư ký nữ là y như rằng văn phòng biến thành chỗ tán dóc, cười đùa.
Hoàng Đức Duy
📱rồi ai cũng nghĩ tôi dễ gần. không cần cái đó. tôi cần người làm việc. hiểu chưa?
Hoàng Đức Duy
//mở file yêu cầu tuyển dụng//
cậu gõ thêm vài dòng dưới phần ghi chú.
" Không tuyển người hay nói chuyện phiếm. Không cần thân thiện. không được xen chuyện riêng vào giờ làm."
cậu thở ra một hơi ngắn, đôi mắt vẫn giữ nguyên sự lạnh lẽo, tay cầm bút, cậu gạch thẳng đường đỏ dưới chữ "vòng cuối do chủ tịch trực tiếp phỏng vấn".
Hoàng Đức Duy
muốn vào công ty này thì phải vượt qua tôi trước.
Hoàng Đức Duy
tôi không chấp nhận máy cái bản mặt tự tin mà đầu rỗng tuếch, cũng không chấp nhận mấy kẻ khôn lỏi thích nói vòng vo.
Hoàng Đức Duy
tôi hỏi thì trả lời, tôi yêu cầu thì làm được. không thì về.
cậu dừng tay, ngã người ra sau ghế.
Hoàng Đức Duy
chọn người cũng giống chọn dao. xài không được thì vứt.
Hoàng Đức Duy
nhưng chọn trúng dao cùn thì chỉ có mệt người.
#3 Giọt Mực Đầu Tiên
phòng họp tầng cao nhất, nắng sáng rọi qua rèm mỏng, trải dài trên mặt bàn gỗ đen nhẵn bóng. cậu ngồi ở đầu bàn, áo vest phẳng phiu, gương mặt không biểu cảm.
một người đàn ông bước vào. sơ mi trắng, tay áo xắn, bước đi vừa đủ tự tin mà không hề khoa trương.
ánh mắt hắn chạm vào ánh mắt cậu. một thoáng yên lặng như có điện.
Hoàng Đức Duy
//nhướng mày//
Hoàng Đức Duy
anh là Quang Anh?
hắn kéo ghế, ngồi xuống đối diện. không vội, không rụt rè. ánh mắt vẫn nhìn thẳng vào mắt cậu.
cậu lật hồ sơ. giọng lạnh nhạt.
Hoàng Đức Duy
lý lịch đẹp.
Hoàng Đức Duy
tốt nghiệp thủ khoa. thành thạo ba thứ tiếng có kinh nghiệm làm trợ lý cấp cao.
Hoàng Đức Duy
anh nộp đơn vào làm thư ký riêng cho tôi... lý do?
Nguyễn Quang Anh
vì tôi thích những người có quyền lực.
Hoàng Đức Duy
ý anh là gì?
Nguyễn Quang Anh
tôi muốn học cách một người như anh điều khiển thế giới xung quanh.
Hoàng Đức Duy
//cười nhẹ//
Hoàng Đức Duy
anh đang tâng bốc tôi?
Nguyễn Quang Anh
nếu điều đó là thật, thì không gọi là tâng bốc.
Hoàng Đức Duy
//ngước mắt lên//
Hoàng Đức Duy
anh đang tán tỉnh tôi đấy à?
Nguyễn Quang Anh
nếu điều đó giúp tôi được nhận.
Nguyễn Quang Anh
thì tại sao không?
một khoảng lặng. rồi cậu chống cằm, hơi nghiêng đầu.
Hoàng Đức Duy
anh không giống với những người từng ngồi vào vị trí đó.
Nguyễn Quang Anh
tốt. vì tôi không có hứng thú làm giống người khác.
cậu cười thành tiếng. không lớn, nhưng kéo dài như thể thật sự thấy thú vị.
Nguyễn Quang Anh
chẳng phải anh cũng thích người tự tin sao?
cậu siết chặt tay lại dưới bàn. không hiểu sao, ánh mắt của người này như nhìn thấu hết mọi lớp mặt nạ của cậu.
Hoàng Đức Duy
anh nghĩ mình đủ bản lĩnh để theo tôi?
Nguyễn Quang Anh
còn anh nghĩ mình có thể điều khiển được tôi?
một giây sau đó, cả hai im lặng. nhưng không ai quay mặt đi.
Hoàng Đức Duy
//đứng dậy, đóng hồ sơ lại//
Hoàng Đức Duy
được rồi. tôi không có nhiều thời gian.
hắn nhìn cậu, không tỏ ra ngạc nhiên.
Nguyễn Quang Anh
ý anh là sao?
cậu vòng ra sau ghế, đứng gần cửa sổ, lưng quay về hắn.
Hoàng Đức Duy
có người khác đang chờ phỏng vấn.
Hoàng Đức Duy
tôi sẽ xem xét và đưa ra quyết định vào cuối ngày.
hắn đứng dậy, chỉnh lại tay áo sơ mi.
Nguyễn Quang Anh
nếu tôi ra khỏi đây mà anh không gọi lại.
Nguyễn Quang Anh
tôi sẽ không quay đầu.
Duy quay lại. gió nhẹ lùa vào làm tóc cậu khẽ động. ánh mắt lạnh lùng ban nãy bỗng ánh lên thứ gì đó khó đoán.
Hoàng Đức Duy
anh đang đe dọa tôi?
Nguyễn Quang Anh
tôi chỉ không thích bị lắc lư như một con rối.
Hoàng Đức Duy
và anh nghĩ mình đủ giá trị để tôi phải giành lấy?
Nguyễn Quang Anh
anh là người hiểu rõ điều đó nhất. không phải sao?
cậu im lặng. chỉ một giây. rồi cậu nhấn chuông trên bàn, giọng bình thản.
Hoàng Đức Duy
không cần phỏng vấn người kế tiếp nữa.
Nguyễn Quang Anh
//khựng lại//
cậu bước tới gần hắn, đứng cách chưa tới một bước chân. giọng trầm xuống, vừa đủ nghe.
Hoàng Đức Duy
chào mừng đến địa ngục.
hắn nở một nụ cười nghiêng nghiêng, không rõ là thách thức hay chấp nhận.
Nguyễn Quang Anh
cảm ơn. tôi vẫn luôn muốn thử sống ở đó một lần.
#4 Trò Chơi Hành Chính
cậu ngồi dựa vào lưng ghế, ánh mắt nhìn lướt qua chiếc đồng hồ để bàn. đúng 8 giờ. trong văn phòng vẫn yên ắng như mọi khi, chỉ có tiếng kim giây đang gõ từng nhịp đều đặn.
Hoàng Đức Duy
" lạ thật. "
Hoàng Đức Duy
" sao lại có chút mong chờ? "
cánh cửa mở ra, hắn bước vào với dáng vẻ không chút do dự. sơ mi trắng, tay áo xắn gọn gàng đến khuỷu tay, cà vạt đen cột lỏng. đẹp đẽ một cách vừa đủ để không bị gọi là phô trương.
Nguyễn Quang Anh
//dừng lại trước bàn làm việc//
Nguyễn Quang Anh
chào buổi sáng, chủ tịch.
cậu không phản ứng ngay. cậu nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua hắn như thể đang đánh giá một món đồ chưa chắc có giá trị.
Hoàng Đức Duy
đến đúng giờ. không tệ.
Nguyễn Quang Anh
vậy tôi được điểm cộng à?
Hoàng Đức Duy
không. cơ bản thôi.
Hoàng Đức Duy
tôi không thích tặng điểm cho những việc ai cũng làm được.
hắn bật cười nhẹ, chẳng có chút nào tổn thương.
Nguyễn Quang Anh
vậy để tôi làm cái gì đó không ai làm được.
Hoàng Đức Duy
//nhướng mày//
Hoàng Đức Duy
anh đang cố khiêu khích tôi đấy à?
Nguyễn Quang Anh
không. tôi đang thành thật.
Nguyễn Quang Anh
tôi muốn công việc này. và tôi cũng thấy... thú vị.
Hoàng Đức Duy
thú vị? //hừ nhẹ//
Hoàng Đức Duy
tôi không phải là trò tiêu khiển đâu.
Nguyễn Quang Anh
tôi cũng không phải người dễ nhàm chán.
không muốn tiếp tục trò đẩy đưa vô nghĩa, cậu đứng dậy, bước đến kệ tài liệu, rút ra một tập hồ sơ rồi đặt xuống bàn trước mặt hắn.
Hoàng Đức Duy
mười email cần xử lý. ba cuộc họp quan trọng - tôi đã đánh dấu.
Hoàng Đức Duy
cuối cùng, anh phải sắp lịch cho cuộc họp với đối tác bên Anh vào chiều mai.
Hoàng Đức Duy
tất cả làm trong ba mươi phút.
hắn chẳng tỏ vẻ gì, chỉ đưa tay nhận lấy xấp hồ sơ.
Nguyễn Quang Anh
được. tôi làm ở đâu?
cậu phẩy tay về phía chiếc bàn nhỏ đối diện sofa.
Hoàng Đức Duy
ở đó. và đừng khiến tôi mất kiên nhẫn.
hắn gật nhẹ, môi nhếch lên thành một nụ cười như
chảng-máu-lửa-mà-vẫn-khiến-người-ta-bốc-cháy.
Nguyễn Quang Anh
yên tâm. tôi biết điều.
Nguyễn Quang Anh
nhất là với người đang cố giấu bản chất thật của mình.
cậu khựng lại một giây. ngón tay trên bàn hơi siết lại.
Hoàng Đức Duy
" hắn nói gì vậy? "
nhưng cậu không hỏi. cậu chỉ nhìn theo dáng lưng Quang Anh thong thả tiến đến bàn làm việc, như thể mọi chuyện đã nằm trong lòng bàn tay hắn từ rất lâu rồi.
hắn ngồi yên ở bàn đối diện, tay thoăn thoắt trên bàn phím laptop mà cậu đã chuẩn bị sẵn.
mười email? xử lý chưa tới mười phút. ba cuộc gọi? vừa lịch sự, vừa khiến đầu dây bên kia phải nhún nhường. lịch họp? đặt đúng thời điểm cậu chưa từng nghĩ tới, nhưng hoàn hảo không chệch một phút.
Hoàng Đức Duy
//chống cằm, mắt không rời khỏi anh//
chẳng lẽ... hắn từng làm mấy việc này rồi? không đúng. hắn làm quá trôi. quá mượt. và cậu... bắt đầu cảm thấy bực.
không phải vì hắn kém. mà vì là ánh mắt kia - cái cách hắn lâu lâu lại liếc lên nhìn cậu, như thể đang...
một cái liếc rất khẽ. nhưng mỗi lần hắn nhìn, tim cậu lại khựng một nhịp.
Nguyễn Quang Anh
tôi đang bị theo dõi à?
hắn hỏi, không ngẩng đầu, nhưng giọng nói như thể đã cảm nhận rõ ràng cái nhìn xuyên thấu của cậu.
cậu nhướng mày, chống chân đứng dậy, tiến lại gần bàn hắn.
Hoàng Đức Duy
có gì sai nếu tôi muốn quan sát nhân viên mới?
Nguyễn Quang Anh
không sai, chỉ là cách cậu nhìn...
Hoàng Đức Duy
cách tôi nhìn làm sao?
lần này hắn mới ngước lên, ánh mắt như sượt qua làn da cậu.
Nguyễn Quang Anh
như thể muốn bóc tôi ra từng lớp vậy.
cậu đứng yên, không phản bác, cậu chỉ... nhìn.
Hoàng Đức Duy
" muốn thử tôi? "
cậu cúi thấp người, chống một tay lên mặt bàn, nghiêng đầu thật gần. hắn ngồi yên, không né tránh. hắn đón lấy ánh mắt của cậu như thể mời gọi.
Hoàng Đức Duy
anh nghĩ mình đủ sức chịu được sự tò mò của tôi không?
Nguyễn Quang Anh
cậu nghĩ mình đủ tỉnh táo để kiểm soát không?
một giây. hai giây. không khí như đóng băng lại trong làn hương gỗ trầm ấm nhàn nhạt tỏa ra từ cổ áo hắn.
cậu bật cười khẽ, rút người về.
Hoàng Đức Duy
anh vượt qua vòng cuối.
Nguyễn Quang Anh
thế là tôi được tuyển?
Hoàng Đức Duy
tôi nói anh vượt qua vòng cuối, chứ chưa nói tôi sẽ để anh làm.
hắn cười, lần đầu thật rõ ràng.
Nguyễn Quang Anh
vậy cho tôi một lý do để cậu phải giữ tôi lại.
cậu đáp mà không cần suy nghĩ.
Hoàng Đức Duy
vì tôi tò mò. và tôi muốn chơi trò chơi này.
Nguyễn Quang Anh
//nghiêng đầu, gật nhẹ//
Nguyễn Quang Anh
vậy cậu nên cẩn thận.
Nguyễn Quang Anh
trò chơi này... có thể nghiện đấy.
Ashen
mẹ t bt điểm toán t r... 😭😭😭
Download MangaToon APP on App Store and Google Play