[Ái Phương X Bùi Lan Hương] Bùa - Mê - Cấm
Chậm, khẽ ngấm dần
Đây là nơi lưu trữ các bản thảo được nảy ra lúc nửa đêm của tôi
Có thể bị xóa bất cứ lúc nào
Hãy luôn chuẩn bị tinh thần nhé
Các nhân vật được chọn hình chụp lưng vì các bản thảo không liên quan đến nhau, không có hình tượng nhân vật cụ thể.
Lúc cô bước vào phòng, đèn chưa bật. Chỉ có mùi hương nhẹ trong không khí—lẫn giữa chút hoa nhài, chút hoắc hương, và một mùi gì đó ẩm ướt như sương khuya trộn với mồ hôi da người.
Nàng ngồi sẵn ở mép giường, mái tóc xõa tựa như một đợt sóng đen sẫm, cặp mắt tối mịn nhìn thẳng vào cô, không nói gì. Căn phòng ngập bóng mờ, nhưng không lạnh. Ngược lại, nóng nhẹ, như vừa đủ để da người bắt đầu nhễu ra từng giọt cảm giác.
Bùi Lan Hương
Chị đến rồi à
Giọng nàng rất khẽ, như trượt trên nền vải lụa.
Cô bước lại, tim trượt một nhịp giữa không gian không âm thanh.
Phan Lê Ái Phương
Em gọi chị mà
Bùi Lan Hương
Vì em biết chị sẽ đến
Cô không cãi lại. Cũng như không giải thích vì sao hôm nay, khi ánh đèn sân khấu vụt tắt, tim cô vẫn đỏ rực một nhịp kéo dài vô lý chỉ vì một ánh mắt nàng để lại.
Nàng vẫn ngồi yên, nhưng cô có cảm giác mình đã rơi vào một vòng tròn không có tâm.
Nụ hôn đầu đến không báo trước. Mềm, chậm, ẩm như đầu lưỡi chạm vào thành ly còn đọng nước.
Cô vòng tay ôm lấy lưng nàng, cảm giác lụa trơn mịn của váy ngủ mỏng dính gần như tan vào da. Bàn tay cô chạm đến những điểm nóng nhẹ như đã bị hun bằng hơi thở của ai đó trước đó rất lâu.
Phan Lê Ái Phương
Ngoan lắm
Cô nói khẽ, dù nàng chưa từng ngoan
Nhưng cơ thể nàng thì dần dần trơn tru, từng cử động đều có vẻ như đã được chờ đợi từ lâu hơn cả tuổi trẻ.
Khi môi cô trượt xuống cổ nàng, mùi hương trở nên nồng hơn, như thấm ra từ chân tóc.
Cô nghe thấy tiếng nàng thở - gấp, rồi chậm, rồi gần như ngưng lại khi móng tay cô lướt qua phần da non dưới xương quai xanh.
Tiếng gọi ướt và rụng xuống như một trái chín bị ai đó siết nhẹ.
Cô đáp, nhưng tay vẫn không dừng lại
Nàng cong người khi cô lần xuống thấp hơn, thấp hơn nữa, tới nơi mềm và chờ đợi.
Bàn tay cô mở ra như đọc được một mật mã đã in chìm từ rất lâu trên cơ thể người trước mặt.
Thân thể họ rít nhẹ vào nhau, không vội, không ồn ào, nhưng mỗi cú nhấn đều như đang viết lên một dòng lệnh không thể xóa.
Mỗi cử động là một giọt thấm vào nền đất khô, rồi lan ra.
Nàng rên khẽ, bám lấy bờ vai cô, miệng gọi tên cô không dứt, mỗi lần gọi là một lần cả căn phòng chuyển động.
Cô nhìn xuống nàng - đôi mắt ướt và lấp lánh như vừa khóc, vừa mời gọi.
Cô cười, nụ cười mềm như gió, lạnh như kim loại vừa mới được nung qua.
Lúc nàng đến gần, cô cảm nhận được nhịp co nhẹ nơi bụng dưới nàng, như một đoá hoa vừa hé giữa sương.
Mọi âm thanh tan thành hơi nước.
Bùi Lan Hương
Chị bỏ bùa em thật rồi
Nàng thở ra, một câu nói lặng như tro, nhưng nóng như tro vừa tắt.
Cô cười không đáp. Vì nếu có ai bị bỏ bùa... thì chính là cô - từ cái đêm thu âm đầu tiên, từ nụ cười dịu dàng của nàng trong ánh đèn sân khấu.
Lúc cả hai nằm lại, tay vẫn chạm tay, mồ hôi đọng lại như giọt sương trên mép cốc thủy tinh.
Không cần nói thêm gì.
Cô nhìn nàng một lúc lâu, ánh mắt như soi vào một thứ đã lặng lẽ xâm nhập, chậm, khẽ ngấm dần.
Cho tôi xin cảm nhận của mọi người nhé
Thời gian ra chương tùy thuộc vào độ yêu thích của mọi người
pH
Fic này có bìa có tên đàng hoàng mà flop quá vậy trời. Nản quá lười đăng luôn á 😓
Bùa (pH ≥ 7 - trung tính, dịu nhẹ, mơn man như bọt khí hòa tan)
Người ta bảo, nước có thể giữ một mức pH trung tính nếu không phản ứng với bất kỳ yếu tố nào. Còn em, từ khoảnh khắc bước vào phòng thu cùng Phương, em đã không còn là dung môi thuần khiết nữa.
Chị đứng nghiêng dưới đèn vàng nhạt, tóc buộc hờ, đôi mắt nheo lại mỗi khi dõi theo âm hình nhảy múa trên màn hình máy tính. Em chỉ lặng lẽ nhìn - và cảm giác như mọi tiếng động xung quanh đều bị bóp nghẹt. Chỉ còn nhịp đập của mình, lỡ nhịp.
Hôm đó, khi em đang loay hoay chỉnh dây tai nghe bị rối, chị bước lại, không nói lời nào, nhẹ nhàng kéo sợi dây ra khỏi tóc em. Ngón tay lướt qua gáy - lạnh như đá mài, nhưng khiến em muốn quay đầu lại, cắn vào cổ tay ấy mà giữ lại.
Phan Lê Ái Phương
Gỡ mấy cái này phải nhẹ thôi
Chị nói khẽ, rồi chỉnh lại cổ áo cho em như thể đó là điều hiển nhiên. Lúc chụ khẽ nghiêng đầu che ánh sáng chiếu vào mắt em, em nghĩ, nếu ánh sáng có thể bị che bởi một thân thể người, thì tim cũng có thể bị lấp bởi một người như vậy.
Nụ cười của Phương khi lặng lẽ chỉnh lại cổ áo cho em, khi khẽ nghiêng đầu che ánh sáng chiếu vào mắt em... tất cả như những phân tử bền vững, từng chút một bám vào lớp biểu bì cảm xúc, không gây thương tổn, chỉ khiến em muốn chìm sâu hơn
Chỉ là một hành động nhỏ, giống như người bạn thấy vạt áo lệch nên giúp đỡ nhưng khiến cho em thơ thẩn ra vì gương mặt ấy quá đỗi gần. Chị đã quay lại tiếp tục công việc của mình, ấy vậy mà em vẫn đang lạc ở đâu đó trong những giây vừa rồi. Một chút hương thơm của nước hoa của chị còn vương trên cổ áo, rất nhanh chóng biến mất, hoặc là chưa từng xuất hiện nhưng vẫn làm cho em lưu luyến.
Từ đó, em không còn mặc váy cổ thấp khi có mặt Phương. Em không dám nhìn vào cổ tay áo sơmi trắng của chị ấy, chẳng dám để móng tay dài, sợ một ngày lỡ tay cào vào da của chị. Nhưng càng tránh, càng ngấm. Như bọt khí trong nước - nhỏ, dịu nhẹ, vô hại - nhưng cứ lăn tăn mãi không tan.
Mê (0 < pH < 7 - chua nhẹ, ngấm dần, xói mòn từng thành trì đề phòng)
Vào một buổi chiều sau giờ tổng duyệt, khi cả tổ mệt mỏi nằm lười ra ghế, Phương kéo em ra hành lang, lặng lẽ dúi cho em chai nước suối mát lạnh, rồi ngồi xuống bậc thang sát bên.
Phan Lê Ái Phương
Chị hay để ý em lắm đó
Bùi Lan Hương
Em làm gì có gì để để ý
Chị không nhìn em, mắt vẫn dõi theo nền trời cam sậm.
Phan Lê Ái Phương
Cái cách em nhìn mọi người, lúc nào cũng dè chừng
Phan Lê Ái Phương
Nhưng nhìn chị thì lại khác
Em nuốt khan. Muốn cười trừ cho qua, nhưng tay chị đã khẽ chạm vào ngón tay em. Không nắm, không siết. Chỉ là một cái chạm - đủ khiến em dừng thở
Bàn tay chị ấy, đeo một vòng chỉ đỏ mỏng nơi cổ tay, cử động rất chậm khi chạm vào ngón tay em. Không nắm, không siết. Chỉ là cảm giác tĩnh tại đến mức mọi tiếng ồn đều như bị cắt khỏi thế giới.
Tối đó, chị gửi cho em một bài hát chưa phát hành. Ghi âm chưa chỉnh. Thô mộc. Giọng chị hát nghe như thì thầm cạnh gối. Em nghe đi nghe lại đến khi mệt quá thiếp đi - mơ thấy mình bị bó trong một tấm lụa đen, quấn chặt, mềm mại mà nóng rực. Phương ngồi trên, nghiêng đầu, tháo từng nút áo em bằng răng.
Bùi Lan Hương
"Nếu chị muốn thử phối bè bài này thì gọi em nhé"
Tin nhắn đã được xem. Nhưng không có hồi âm.
Nhưng hôm sau, em bước vào phòng thu, thấy cô đã ngồi sẵn bên piano, không nói gì, chỉ đẩy về phía em bản phối đã in.
Cấm (pH = 0 - cực đoan, phá huỷ, bùng nổ - nơi mọi thứ không thể quay đầu)
Đêm ấy, sau buổi diễn cuối. Em không còn nhớ ai là người rủ về phòng ai. Chỉ nhớ tiếng cửa đóng lại nghe cái "cạch" như xiềng xích được thả rơi.
Chị kéo em lại bằng cà vạt, luồn tay qua lớp áo mỏng để chạm vào lưng. Mọi sự phòng vệ vỡ vụn như mặt kính dưới acid.
Em bị đặt xuống giường trong ánh sáng chỉ vừa đủ để thấy rõ bóng chị đổ lên người em, như một mảng mực đen lấn sâu từng tấc da thịt. Cúc áo bị bẻ bung bằng một cú giật. Làn da va vào nhau không còn là âu yếm - là va đập, là chảy siết, là rên rỉ vì không thể lùi.
Phan Lê Ái Phương
Tại sao em cứ nhìn chị như vậy?
Phan Lê Ái Phương
Không, ánh mắt đó...nó như ăn mòn chị vậy
Bùi Lan Hương
Vì em không biết...làm sao để dừng lại
Giọng em thảng thốt. Tay Phương cầm sợi cà vạt đỏ thẫm, quấn vào hai cổ tay của em trên đỉnh đầu. Chị tách hai chân của em ra, ngồi sát vào giữa rồi giữ yên như thế. Nóng, ẩm, quấn siết
Hai tay của em bị cà vạt xiết nhẹ. Lưng em bị giữ lại khi cố ngồi dậy. Trong khoảnh khắc bị chặn lại ấy, em bật ra tiếng rên thật dài, như sợi chỉ đỏ cuối cùng bị kéo đứt
Rồi ngay sau đó là một cú đẩy thật sâu
Những vết đau - ghim sâu - nhỏ máu.
Không phải máu thật. Là hơi thở em bị kéo bật khỏi cổ họng. Là cảm giác ngực tràn ra ngoài khung sườn. Là lúc em biết, em đã yêu người này đến mức không còn nguyên vẹn nữa.
Phương nằm đè lên em, mái tóc dài của chị phủ ngang mặt. Em muốn lau, nhưng tay chẳng buồn cử động. Chỉ còn tiếng thở lẫn vào nhau. Không ai nói gì. Mồ hôi dính vào da. Mùi người - mùi đau thương
Khi em rúc đầu vào hõm cổ chị, hơi thở chị vẫn còn đó, nồng, nóng, nhưng giọng chị lại xa lạ
Phan Lê Ái Phương
Chỉ lần này thôi, được không?
Em không trả lời. Vì em biết, chị cũng không mong đợi.
Hôm sau, em thức dậy một mình.
Tấm cà vạt bị bỏ lại ở đầu giường.
Căn phòng còn sót lại hương nước hoa của chị hay dùng, để chắc chắn rằng cuộc hoan ái ấy không phải trong giấc mộng.
Trong phòng, chỉ còn mình em và một bài hát chưa từng phát hành.
Và một thang pH đã chạm đáy, không thể quay về.
Người ta không ai nói về pH trong tình yêu, nhưng nếu có, thì đoạn cuối là acid tuyệt đối — hủy hoại mọi thứ, nhưng cũng để lại một vết khắc không thể xoá. Cái cảm giác yêu một người đúng lúc sai, hoặc sai người vào đúng lúc — vốn không ai định nghĩa nổi
Như cái cách em không bao giờ đeo lại chiếc cà vạt ấy, còn chị — cất giấu bản nhạc đó vào một góc, không mở ra thêm lần nào nữa.
PH - chỉ hai ký tự ngắn, tưởng chừng vô tri, lại gói trọn hai con người: Phương và Hương. Một bên là nụ cười dịu dàng như dung dịch kiềm, một bên là ánh mắt lặng như axit đậm đặc.
Giữa họ, cảm xúc lên men, âm ỉ như phản ứng oxi hóa khử - khi một người mất dần lý trí, còn người kia nhận về tất cả những gì không nên thuộc về mình.
Ban đầu là Bùa - trung tính, như nước, chỉ khiến tim lay động nhẹ.
Rồi Mê - khi pH trôi dần về phía axit, khi da bắt đầu rát, khi mắt bắt đầu cay.
Và cuối cùng, Cấm - khi pH chạm ngưỡng 0, khi tình yêu trở thành chất ăn mòn, hủy hoại mọi lớp bảo vệ.
pH không ổn định. Như người. Như tình. Như vết đau - ghim sâu - nhỏ máu.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play