Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

『Captain Boy >< Oc』Giá Như...

Chap 1

vào ngày ––/––/––––
trời đổ cơn mưa rất lớn. Tôi đứng trước cửa sổ khoa sản nhìn ra thế giới mù mịn bên ngoài, trong dòng suy nghĩ hỗn loạn chỉ có một ý nghĩ rõ ràng.
"nếu tôi chết, Hoàng Đức Duy sẽ ra sao?"
vốn dĩ tôi đến để kiểm tra thai với tâm trạng vui vẻ, kết quả lại phát hiện mình bị ung thư thận. Tôi không biết phải nói với anh ấy thế nào để anh ấy không quá đau lòng.
nén lại nỗi xót xa tôi chuẩn bị gọi cho anh ấy, nhưng bất ngờ nhìn thấy bóng dáng anh ấy và mẹ chồng trong tầm mắt. Họ đang từ bãi đậu xe đi về phía toà nhà khám bệnh, mẹ chồng tôi khoác tay thân mận với một cô gái trẻ, Hoàng Đức Duy đi cách một chút cầm ô che cho họ.
có lẽ do trời mưa trơn cô gái kia bất ngờ trượt chân, mẹ chồng tôi lập tức quay đầu gọi anh ấy. Giữa trời mưa li ti người đàn ông cao lớn, đẹp trai chăm sóc dịu dàng cho cô gái nhỏ dựa vào anh ấy. Khung cảnh ấy thật đẹp đẽ, nhưng lại chói mắt đến đáng sợ.
cô gái đó tôi quen là trợ lí của anh ấy - Đặng Thu Hằng, nhưng tôi lại không ngờ mối quan hệ của họ đã gần gũi đến mức này.
Hoàng Đức Duy là người thân duy nhất của tôi trên thế giới này. Từ năm 15 tuổi, anh ấy đã luôn bảo vệ nuông chiều tôi và tôi luôn tin rằng dù tất cả đàn ông trên đời phản bội thì anh ấy chắc chắn sẽ là ngoại lệ.
nhìn chằm chằm vào bóng dáng anh ấy và Đặng Thu Hằng sóng đôi bước đi. Tôi gọi điện cho anh, nhưng anh không nghe máy.
rõ ràng anh ấy đã lấy điện thoại ra nhìn màn hình, nhưng lại bỏ vào túi ngay sau đó. Tôi tận mắt nhìn thấy anh đưa hai người họ vào sảnh phòng khám, rồi một mình quay lại bãi đậu xe.
điện thoại trong tay tôi cũng reo lên đúng lúc này, tôi bắt máy.
Hoàng Đức Duy - Captain Boy
Hoàng Đức Duy - Captain Boy
chuyện gì vậy, nguyệt nguyệt?
Hoàng Đức Duy - Captain Boy
Hoàng Đức Duy - Captain Boy
vừa rồi có người báo cáo công việc, anh không kịp nghe máy.
giọng điệu của Hoàng Đức Duy vẫn dịu dàng thân mật như mọi khi. Ngay cả khi nói dối cũng không để lộ sơ hở, khiến tôi cũng không khỏi mơ hồ rốt cuộc anh ấy đã nói dối tôi bao nhiêu lần rồi.
khóe môi tôi cứng lại.
Trần An Nguyệt
Trần An Nguyệt
em có chuyện muốn nói với anh, lát nữa em đến công ty tìm anh nhé.
bước chân anh khựng lại, đứng yên tại chỗ.
Hoàng Đức Duy - Captain Boy
Hoàng Đức Duy - Captain Boy
anh có họp với mọi người suốt cả buổi sáng, thật sự không có thời gian. Hay là trưa anh tranh thủ đưa em đi ăn nhé.
dạo này anh ấy lúc nào cũng bận rộn. Đừng nói là ăn trưa cùng tôi, thậm trí nhiều lần tôi đã ngủ rồi anh mới về nhà. Tôi còn luôn xót xa dặn dò anh đừng làm việc quá sức, mấy chương trình không quan trọng có thể hủy.
nhưng giờ nghĩ lại "rốt cuộc anh đang bận gì chứ?".
khi niềm tin đã bị rặn nứt, vết nứt đó chỉ càng lớn hơn.
tôi nghĩ mãi không thông
"rõ ràng đời người rất ngắn mà, yêu một người bằng cả trái tim không dối trá không tổn thương chẳng phải tốt hơn sao?"
tôi kìm lại những lời chất vấn sắp thốt ra, không vạch trần anh ấy. Tôi ghét cãi nhau qua điện thoại, có gì thì nói rõ ràng khi gặp mặt.
__
୨ৎ
Thân Ái

Chap 2

thực ra sáng nay, khi nhìn thấy hai vạch trên que thử thai ngoài niềm vui sướng tôi đã muốn anh đi cùng mình đến bệnh viện, nhưng nhìn anh vội vã như vậy tôi không nỡ làm mất thời gian của anh.
ai ngờ ngươi anh vội vã đưa đến bệnh viện lại là người khác.
cúp máy xong dạ dày của tôi bỗng chao đảo. Tôi nhanh chóng bước vào nhà vệ sinh nôn, nhưng lại chẳng có gì ra cả.
Khi đứng dậy, tôi bất ngờ nghe thấy giọng của mẹ chồng ngoài hành lang.
Phạm Ngọc Hà
Phạm Ngọc Hà
Thu Hằng, con đi chậm thôi.
Phạm Ngọc Hà
Phạm Ngọc Hà
lúc nào cũng phải cẩn thận.
Đặng Thu Hằng
Đặng Thu Hằng
dạ, mẹ yên tâm. Em bé mới 5 tuần con còn chưa cảm nhận được gì, không cần lo lắng vậy đâu ạ.
Phạm Ngọc Hà
Phạm Ngọc Hà
ngốc ạ, 3 tháng đầu là phải cẩn thận nhất đấy.
Đặng Thu Hằng
Đặng Thu Hằng
vâng, con nghe mẹ hết.
Đặng Thu Hằng
Đặng Thu Hằng
đảm bảo sinh cho mẹ một cháu trai trắng trẻo mũm mĩm, để mẹ và anh Duy ngày nào cũng vui vẻ. /tươi cười/
Phạm Ngọc Hà
Phạm Ngọc Hà
mẹ thích tính cách hoạt bát của con. Đừng nghĩ thằng Duy không nói gì, thật ra nó thích con lắm đấy.
Phạm Ngọc Hà
Phạm Ngọc Hà
Thu Hằng à, mẹ chỉ chờ gia đình 3 người các con cho mẹ hưởng phúc thôi.
có thứ gì đó như nổ tung trong đầu tôi như bị sét đánh trúng, chân tôi cứng đờ.
trùng hợp thật, con tôi cũng 5 tuần. Một mặt yêu tôi, một mặt làm người khác mang thai.
đột nhiên tôi thấy thật ghê tởm.
vừa rồi chẳng thể nôn ra được, bây giờ tôi nôn không ngừng đến mức cả người rã rời.
bước ra khỏi sảnh phòng khám, mưa rơi lạnh buốt thấu tim.
Trong bãi đậu xe không còn xe của Hoàng Đức Duy. Nhưng tôi không thể đợi đến trưa để gặp anh ấy, tôi đến thẳng công ty anh.
quản lí đưa tôi vào phòng của anh, nhưng anh vẫn chưa quay lại. Tôi ngồi trước bàn làm việc nhìn những hình chụp chung của chúng tôi từ thời cấp 3, đại học, ngày cưới và cả kỉ niệm 10 năm chúng tôi yêu nhau cách đây không lâu, mũi bỗng chua xót.
trong kí ức cậu thanh niên luôn đặt đam mê âm nhạc lên hàng đầu không nghĩ đến ai, lại dành chọn sự dịu dàng rành riêng cho mình tôi.
Hoàng Đức Duy - Captain Boy
Hoàng Đức Duy - Captain Boy
nguyệt nguyệt, đừng khóc.
Hoàng Đức Duy - Captain Boy
Hoàng Đức Duy - Captain Boy
chú không còn thì đã có anh bảo vệ em, anh mãi mãi sẽ không rời xa em.
Hoàng Đức Duy - Captain Boy
Hoàng Đức Duy - Captain Boy
công chúa nhỏ, làm bạn gái anh nhé. Anh thề sẽ bảo vệ em cả đời, khiến em trở thành người hạnh phúc nhất.
Hoàng Đức Duy - Captain Boy
Hoàng Đức Duy - Captain Boy
anh Hoàng Đức Duy, thề trước trời đất đời này kiếp này chỉ yêu mình Trần An Nguyệt, nếu phản bội cô ấy anh sẽ chết không yên lành.
Trần An Nguyệt
Trần An Nguyệt
đồ ngốc, ai cho anh nói thế chứ.
lúc ấy tôi rưng rưng nước mắt nhào vào ôm anh. Nhớ lại thì ra chúng tôi đã từng vì nhau rất nhiều.
lời thề e rằng là thứ vô giá trị nhất trên đời này, chỉ có người nghe là tin đó là thật... để rồi khi biết mình bị ung thư, điều khiến tôi đau lòng nhất không phải là tôi sắp chết mà là nếu tôi chết rồi "anh ấy sẽ ra sao?"
nhưng có lẽ không có tôi, anh ấy sẽ sống tốt hơn.
tôi cười tự giễu khóe mắt đỏ hoe, nhưng phải làm sao đây? tôi không cam lòng.
__
୨ৎ
Thân Ái

Chap 3

đúng lúc này, tiếng cười và tiếng bước chân từ xa vọng lại gần.
Đặng Thu Hằng
Đặng Thu Hằng
em cảm ơn sếp đã mời em ăn sáng, em sẽ cố gắng gấp bội để báo đáp sếp.
Hoàng Đức Duy - Captain Boy
Hoàng Đức Duy - Captain Boy
được rồi, bớt nói linh tinh đi.
Đặng Thu Hằng
Đặng Thu Hằng
mau đưa bánh cho em đi, em thèm vị này lâu lắm rồi.
Hoàng Đức Duy - Captain Boy
Hoàng Đức Duy - Captain Boy
vừa ăn sáng xong không được ăn vặt, một tiếng nữa quay lại lấy.
Đặng Thu Hằng
Đặng Thu Hằng
quản nghiêm quá, nhưng mà tuân lệch sếp ạ!
cửa phòng bị đẩy ra, nụ cười trên mặt Hoàng Đức Duy trong khoảng khắc nhìn thấy tôi bỗng sững lại.
Tôi nhìn chiếc bánh trên tay anh giả vờ ngạc nhiên.
Trần An Nguyệt
Trần An Nguyệt
thật là trùng hợp, đúng lúc em đang thèm bánh.
biểu cảm căng thẳng trên mặt Hoàng Đức Duy giãn ra đôi chút. Anh nhanh chóng bước tới, tươi cười đặt bánh xuống trước mặt tôi.
Hoàng Đức Duy - Captain Boy
Hoàng Đức Duy - Captain Boy
anh cố ý mua vị em thích. Sao? nhìn ngon đúng chứ?
sắc mặt Đặng Thu Hằng lập tức thay đổi, nhưng cũng nhanh chóng nở một nụ cười.
Đặng Thu Hằng
Đặng Thu Hằng
a- chị Nguyệt Nguyệt đấy à? lâu rồi không gặp chị vẫn thanh lịch và quyến rũ như ngày nào.
Đặng Thu Hằng
Đặng Thu Hằng
bảo sao sếp cứ kêu em trẻ con, không chín chắn. đúng là khí chất chỉ có thể được tu luyện qua năm tháng.
châm chọc tôi lớn tuổi thì nghĩ có thể thắng tôi sao? những gì cô ta nợ tôi, sớm muộn gì cũng phải trả.
tôi chỉ nhếch môi cười nhạt, không đáp lại.
Hoàng Đức Duy cau mày
Hoàng Đức Duy - Captain Boy
Hoàng Đức Duy - Captain Boy
Thu Hằng, ra ngoài!
cô ta đắc ý quá mà quên mất, cha đứa con trong bụng cô ta không những không dung túng mà còn nghiêm khác quát mắng khi cô ta giở trò với tôi. Cô ta cắn môi, ánh mắt đáng thương.
Đặng Thu Hằng
Đặng Thu Hằng
x-xin lỗi sếp, vậy em không làm phiền hai người nữa.
đáng tiếc Hoàng Đức Duy thậm trí còn chả thèm liếc nhìn cô ta lấy một cái. Cô ta bày ra vẻ uất ức rời đi.
ánh mắt anh ấy vẫn luôn khóa chặt trên mặt tôi, giọng nói cũng cẩn thận từng chút một.
Hoàng Đức Duy - Captain Boy
Hoàng Đức Duy - Captain Boy
anh bảo trưa sẽ đón em mà? sao em lại tới đây?
tôi nhìn anh ấy, nước mắt đã kìm nén từ lâu bắt đầu rơi xuống từng giọt. Anh ấy hoảng hốt cuống cuồng lau nước mắt cho tôi, nhẹ nhàng ôm lấy tôi.
Hoàng Đức Duy - Captain Boy
Hoàng Đức Duy - Captain Boy
Nguyệt Nguyệt, em sao vậy?
em sao vậy ư? em sắp chết rồi, trước khi chết mới phát hiện người mà em yêu thương, luyến tiếc nhất thực ra đã phản bội em từ lâu. Mà kẻ phản bội tình yêu chân thành chẳng phải nên trả giá sao?
tôi ném chiếc bánh vào thùng rác, nước mắt rơi nhiều hơn, nhưng lại cười với anh.
Trần An Nguyệt
Trần An Nguyệt
rõ ràng mua cho cô ấy, tại sao lại lừa em chứ? nếu anh thích cô gái trẻ hơn cứ nói với em, em có thể tác thành cho hai người mà...
Trần An Nguyệt
Trần An Nguyệt
Đức Duy, đừng bận tâm lời thề trước đây nữa, em chỉ mong anh ở bên người mình thích mỗi ngày đều vui vẻ.
sắc mặt Hoàng Đức Duy tái nhợt ngay lập tức, khuôn mặt tràn ngập sự hoảng loạn.
Hoàng Đức Duy - Captain Boy
Hoàng Đức Duy - Captain Boy
Nguyệt Nguyệt, trong lòng anh chỉ có em.
Hoàng Đức Duy - Captain Boy
Hoàng Đức Duy - Captain Boy
anh tuyệt đối không thích ai khác, em đừng nghĩ linh tinh.
Hoàng Đức Duy với vẻ mặt nghiêm túc và nặng nề như vậy suýt chút nữa khiến tôi tin là thật.
Trần An Nguyệt
Trần An Nguyệt
Duy, em hỏi anh một câu nhé. Rốt cuộc anh và Thu Hằng có mối quan hệ gì?
thấy anh định mở miệng, tôi nhẹ nhàng bổ sung thêm câu.
Trần An Nguyệt
Trần An Nguyệt
anh phải trả lời thật lòng cho em biết, đừng lừa em.
Trần An Nguyệt
Trần An Nguyệt
Nếu không.. chúng ta chết cũng không gặp lại.
quả nhiên câu nói này khiến anh ấy im lặng, dần dần khóe mắt anh đỏ lên.
__
୨ৎ
Thân Ái

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play