[RhyCap] Đoá Hoa Phù Du Cuối Cùng
Casino ?
Giữa màn đêm tĩnh mịch không có lấy một tiếng động thì ở xa xa kia lại có những tiếng nhạc điện tử dồn dập,ánh đèn mờ ảo lướt trên từng quân bài đỏ đen khác nhau,từng ly rượu sóng sánh máu đỏ hoà trộn
Giữa lòng thành phố tráng lệ “Night Skull Casino” sào huyệt ngầm của giới mafia khét tiếng vẫn đang vận hành như một thế giới riêng,nơi đây mạng người cũng chỉ coi là rác rưỡi,cơ thể cũng chỉ thay thế bằng những con át cơ
Duy bước vào,gương mặt có một chút bối rối pha thêm một chút hoang mang lo sợ vì chưa từng đến nơi này lần nào…Nhưng cậu không thuộc về nơi này một chút nào vì quá đơn thuần và quá sạch sẽ…? Nhưng cậu đến đây cũng vì số nợ khủng khiếp của mẹ…
Hoàng Đức Duy
Em tới gặp….Nguyễn Quang Anh
Giọng cậu có một chút sợ một phần vì chưa tới nơi này bao giờ một phần vì sợ hắn ta sẽ làm mình như những người khác…hiểu chứ ?
Vệ sĩ chỉ nhìn cậu một cái khinh bỉ và cười khẩy
…
Nhãi ranh m.ày mà cũng muốn gặp ông chủ sao ?
Trên tầng cao nhất của Casino nơi chỉ có “máu” và “quyền lực” những kẻ chỉ sống bằng luật rừng-Quang Anh vẫn đang cầm ly rượu đỏ…từng ngón tay vẫn gõ nhịp chậm rãi trên thành ly thuỷ tinh người đàn ông quyền lực nhất trong thế giới Casino chỉ mới 26 tuổi mà khiến bao người phải ngước nhìn
Hắn chỉ nhìn xuống một cái lạnh lùng rồi ra tín hiệu cho vệ sĩ cho người lên
Cậu thực sự sốc khi như lạc vào một thế giới hoàn toàn khác
Ánh đèn pha lê rọi xuống, lấp lánh tựa như dải ngân hà vỡ nát rơi đầy nền gạch trắng bóng loáng. Từng bước chân của cậu vang lên khẽ khàng mà run rẩy, không phải vì sợ, mà vì... quá đỗi choáng ngợp. Những người đàn ông, phụ nữ ăn mặc sang trọng, nước hoa đắt tiền, tiếng chip xếp bàn, tiếng máy đánh bạc reo vang, tiếng cười đan xen đầy xa hoa... Tất cả đều là thứ cậu chưa từng nghĩ mình sẽ được nhìn thấy tận mắt.
Cậu đứng nhìn chăm chú như chưa từng được thấy tay bất giác nhìn qua tờ giấy nợ của mẹ
Hoàng Đức Duy
Đây…đây là nơi đó ư ?
Hoàng Đức Duy
Nơi của mafia Nguyễn Quang Anh?
Một thế giới chói lóa tới mức chỉ cần bước thêm bước nữa là cậu sẽ chẳng thể quay đầu lại nữa…
Đúng thật cậu thực sự không nên đến những nơi như thế này một người con trai nghèo khó,chẳng có gì người món nợ của mẹ và lòng tự trọng mong manh đang bị vắt cạn kiệt
Nhưng người cậu cần gặp,người nắm giữ chìa khoá giải thoát cho gia đình mình chỉ có- Nguyễn Quang Anh đang ở đâu đó trong nơi phồn hoa này…
Vkiuanhh
Cảm ơn mn vì đã ungho aj
Con cờ ?
Nhưng người cậu cần gặp,người nắm giữ chìa khoá giải thoát cho gia đình mình chỉ có- Nguyễn Quang Anh đang ở đâu đó trong nơi phồn hoa này…
Cậu bước sâu vào bên trong,lòng cứ nôn nao đến kỳ lạ nhân viên ai đấy cũng ăn mặc chỉnh chu,ánh mắt lướt qua cậu không có một chút thiện cảm nào.Cậu chỉ lằng lặng cúi đầu rồi đi qua quầy tiếp viên
Hoàng Đức Duy
Cho tôi gặp…Nguyễn Quang Anh
Giọng cậu có chút lo lắng nhưng vẫn rõ ràng để người khác nghe thấy
Người phụ nữ quay đầu sang nhìn từ dưới lên trên và cuối cùng là một nụ cười khinh bỉ
Chưa kịp ngước lên nhìn thì đã có một người đàn ông mặc vest từ phía trong đi ra chỉ thì thầm nhỏ gì đó với cô tiếp viên rồi nhìn qua cậu lắc đầu…cậu cũng chỉ biết cúi đầu xuống…
Cậu cũng không biết mình nên bình tĩnh hay sợ hãi,chỉ biết bây giờ chân mình đã tự động bước theo chậm rãi
Khắp hành lang phủ một lớp gạch đen bóng chiếu phản cả gương mặt của mình vào mỗi bước đi tim cậu như bị thắt chặt lại
Cuối cùng dừng chân lại ở một căn phòng khi mở ra một không gian yên tĩnh tới lại thường
Sau một bàn làm việc lớn là một người đàn ông từ từ xoay lưng quay lại,những ánh đèn chiếu qua từng chút một cậu nheo mắt nhẹ nhàng nhìn hắn…chỉ nhìn cách hắn nhẹ nhàng như vậy cũng khiến cậu nghẹn thở…
Hắn nhìn cậu rồi cười nhếch mép đôi mắt sắc lạnh liếc qua cậu
Nguyễn Quang Anh
M.ày là Hoàng Đức Duy
Hắn chỉ nói một câu thôi mà đã khiến cậu phải lạnh gáy
Hoàng Đức Duy
Tôi đến…đến đây v-
Nguyễn Quang Anh
Vì tiền ?
Cậu gật đầu, hai tay siết chặt lấy nhau. Đôi mắt cậu chỉ dám nhìn lướt qua khuôn mặt của hắn. Người đàn ông này rõ ràng không giống bất cứ ai mà cậu từng gặp. Không chỉ đẹp trai đến mức phi lý, mà còn toát ra một loại khí chất... như có thể bóp ch.ết người khác chỉ bằng ánh mắt.
Nguyễn Quang Anh
Vào đây biết luật rồi chứ ?
Hoàng Đức Duy
Tôi..chỉ cần tiền để trả nợ
Hắn chỉ nhíu mày chống tay lên bàn rồi nghiêng đầu nhìn cậu
Nguyễn Quang Anh
Trả nợ ?
Hoàng Đức Duy
Chẳng phải mẹ tôi nợ anh ?
Nguyễn Quang Anh
Ừm mà số nợ cũng không nhỏ đâu nhỉ
Nguyễn Quang Anh
Thôi t.ao không cần tiền nữa
Hắn không nói gì thêm mà chỉ tiến gần lại chỗ cậu rồi ngồi xuống nói một cách lạnh lùng
Nguyễn Quang Anh
Tao cần một con cờ ?
Nguyễn Quang Anh
Hiểu chứ ?
Vkiuanhh
Dạ tạm dừng lại đây được rồi =)))
Cơm ?
Nguyễn Quang Anh
Hiểu chứ ?
Nguyễn Quang Anh
M.ày muốn mẹ m.ày sống yên ổn thì từ giờ sống cho t.ao
Cậu run rẩy nhìn lên với ánh mắt ướt
Hoàng Đức Duy
Tôi…tôi đồng ý
Nguyễn Quang Anh
Tốt từ hôm nay mày sẽ được nếm mùi nợ nần thực sự sẽ như thế nào
Hắn nhấn mạnh từ chữ khiến cậu sợ run người lên
Nói xong hắn lại đi ngồi vào ghế của mình
Nguyễn Quang Anh
Ra ngoài đi
Căn biệt thự nằm khuất sau cánh rừng ven thành phố, to lớn như một tòa thành. Từ khi đặt chân vào, cậu chỉ biết câm lặng đi theo người quản gia, lòng ngổn ngang những suy nghĩ
Phòng dành cho cậu nằm ở tầng ba, cuối hành lang. Không nhỏ, nhưng lạnh lẽo. Tường sơn xám, sàn lát gạch đen, chẳng có lấy một thứ gì gọi là “ấm áp”. Cửa sổ mở ra khoảng sân phía sau, nhưng lưới sắt đã chặn kín
Cậu nhìn xunh quanh rồi ngồi xuống gường,tay siết chặt vạt áo
Hoàng Đức Duy
Nơi này cho người ở thật à ?
Vừa nói vừa suy nghĩ chỗ này chẳng có một chút nào gọi là không khí
Ngột ngạt tới mức khó thở
Chỉ vài phút sau có một tiếng gõ cửa vang lên và một giọng nói lạnh tanh
Nguyễn Quang Anh
Mười phút nữa xuống nhà ăn ?
Cậu lật đật chạy đi thay đồ rồi xuống nhà.Bữa ăn được bày trí trên một chiếc bàn dài…còn hắn thì ngồi ở đầu bàn như một ông vua vậy
Hoàng Đức Duy
Tôi ngồi đây được chứ ạ ?
Nguyễn Quang Anh
T.ao không thích nói nhiều
Bữa cơm đầu tiên tại Night Skull Casino diễn ra trong im lặng,yên ắng đến nghẹt thở
Trên bàn là những món ăn sang trọng do đầu bếp chuẩn bị,nhưng cậu chỉ cúi gằm mặt xuống cầm đũa mà run rẩy không dám gắp
Nói thật thì cậu cũng sợ lắm chứ sợ đến nỗi không dám mở mắt không dám nhìn thẳng mặt hắn…chỉ có điều khiến cậu sợ nhất là mạng cậu có thể nằm im bất cứ lúc nào mà hắn muốn
Nguyễn Quang Anh
Không ăn đi ngồi đực ra đấy
Giọng hắn vang lên tuy không to nhưng cũng đủ làm cậu giật mình
Cậu chỉ chầm chậm gắp một miếng thịt vào miệng cổ họng như nghẹn lại.Cơm đã nốt khó lại còn bị ánh mắt sắc như dao kia cứ dán vào mình
Nguyễn Quang Anh
Biết luật lệ nhà này chứ ?
Hắn chỉ nhướng mày nhìn cậu rồi cúi xuống
Nguyễn Quang Anh
Điều thứ nhất không được bước vào phòng t.ao nếu chưa được sự cho phép
Trong lúc hắn nói cậu chỉ biết nghe và cúi gằm mặt xuống
Nguyễn Quang Anh
Điều thứ hai t.ao không phải là người nói lần thứ hai nên nghe kĩ
Nguyễn Quang Anh
Điều thứ ba
Hắn im lặng ngửa lưng ra sau ghế rồi tiếp tục lại là một giọng nói khác
Nguyễn Quang Anh
Nếu m.ày phản bội t.ao…thì t.ao sẽ cho m.ày thấy địa ngục như thế nào
Nguyễn Quang Anh
Nhớ chứ ?
Hoàng Đức Duy
D-Dạ vâng vâng tôi nhớ rồi
Cậu chỉ lén nhìn về phía hắn ánh mắt sắc bén trên tay vẫn đang cầm ly rượu lắc qua lại
Download MangaToon APP on App Store and Google Play