[RHYCAP] Tầng Áp Mái
#1 Tâm Linh Có Thật...Hay Chỉ Là Hư Tưởng?
Giới Thiệu Nhân Vật Chính
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh - 25 tuổi
Là con trai duy nhất của Nguyễn Gia - một dòng họ quyền lực và khét tiếng trong nước. Mẹ mất năm hắn 13 tuổi
Nghề nghiệp: Cảnh sát hình sự, là điều tra viên cấp cao của phòng điều tra, đang học thêm về chuyên ngành tâm lý tội phạm
Cấp hàm: Đại úy
Sống lạnh lùng, chính xác như một cỗ máy phân tích, mọi thứ trong cuộc sống của Quang Anh đều phải được phân tích bằng logic và khoa học
“Duyên phận là thứ rác rưởi, ma quỷ là thứ để dọa trẻ con, và cảm xúc là thứ duy nhất khiến con người mù quáng"
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy - ??? tuổi
Thông tin: ??? Chưa biết
“𝙑𝙪̣ 𝙫𝙞𝙚̣̂𝙘 𝙠𝙞̀ 𝙡𝙖̣ 𝙩𝙖̣𝙞 𝙠𝙝𝙪 𝙗𝙞𝙚̣̂𝙩 𝙩𝙝𝙪̛̣ 𝙝𝙤𝙖𝙣𝙜 𝙣𝙖̆̀𝙢 𝙩𝙧𝙚̂𝙣 𝙫𝙪̀𝙣𝙜 𝙣𝙪́𝙞 𝘿𝙖 𝙂𝙤𝙖𝙩: 𝙘𝙪̛ 𝙙𝙖̂𝙣 𝙭𝙪𝙣𝙜 𝙦𝙪𝙖𝙣𝙝 𝙙𝙤̂̀𝙣𝙜 𝙡𝙤𝙖̣𝙩 𝙗𝙖́𝙤 𝙫𝙚̂̀ 𝙫𝙞𝙚̣̂𝙘 𝙣𝙝𝙞̀𝙣 𝙩𝙝𝙖̂́𝙮 𝙘𝙪̀𝙣𝙜 𝙢𝙤̣̂𝙩 𝙜𝙪̛𝙤̛𝙣𝙜 𝙢𝙖̣̆𝙩 𝙭𝙪𝙖̂́𝙩 𝙝𝙞𝙚̣̂𝙣 𝙩𝙧𝙤𝙣𝙜 𝙜𝙪̛𝙤̛𝙣𝙜, 𝙠𝙝𝙤̂𝙣𝙜 𝙥𝙝𝙖̉𝙣 𝙘𝙝𝙞𝙚̂́𝙪 𝙩𝙝𝙚𝙤 𝙖́𝙣𝙝 𝙨𝙖́𝙣𝙜 𝙩𝙪̛̣ 𝙣𝙝𝙞𝙚̂𝙣. 𝙈𝙤̣̂𝙩 𝙣𝙜𝙪̛𝙤̛̀𝙞 𝙙𝙪̛𝙤̛̣𝙘 𝙘𝙝𝙤 𝙡𝙖̀ 𝙙𝙖̃ 𝙩𝙪̛̣ 𝙨𝙖́𝙩, 𝙢𝙤̣̂𝙩 𝙢𝙖̂́𝙩 𝙩𝙞́𝙘𝙝 𝙘𝙝𝙪̛𝙖 𝙧𝙤̃ 𝙣𝙜𝙪𝙮𝙚̂𝙣 𝙣𝙝𝙖̂𝙣”
Một phụ nữ lớn tuổi run rẩy đứng trước cổng sắt rên rỉ gấp gáp:
“…𝙉𝙤́ 𝙣𝙝𝙞̀𝙣 𝙩𝙤̂𝙞. 𝙆𝙝𝙤̂𝙣𝙜 𝙥𝙝𝙖̉𝙞 𝙦𝙪𝙖 𝙜𝙪̛𝙤̛𝙣𝙜, 𝙢𝙖̀ 𝙡𝙖̀ 𝙩𝙧𝙤𝙣𝙜 𝙜𝙪̛𝙤̛𝙣𝙜. 𝙏𝙤̂𝙞 𝙙𝙤́𝙣𝙜 𝙘𝙪̛̉𝙖 𝙧𝙤̂̀𝙞 𝙢𝙖̀ 𝙣𝙤́ 𝙫𝙖̂̃𝙣 𝙤̛̉ 𝙙𝙤́. 𝙏𝙤̂𝙞 𝙩𝙝𝙚̂̀, 𝙩𝙤̂𝙞 𝙩𝙝𝙚̂̀ 𝙡𝙖̀ 𝙩𝙤̂𝙞 𝙙𝙖̃ 𝙩𝙝𝙖̂́𝙮 𝙣𝙤́ 𝙢𝙞̉𝙢 𝙘𝙪̛𝙤̛̀𝙞...”
“𝙃𝙞𝙚̣̂𝙣 𝙜𝙞𝙤̛̀, 𝙘𝙤̛ 𝙦𝙪𝙖𝙣 𝙘𝙝𝙪̛́𝙘 𝙣𝙖̆𝙣𝙜 𝙫𝙖̂̃𝙣 𝙘𝙝𝙪̛𝙖 𝙙𝙪̛𝙖 𝙧𝙖 𝙡𝙤̛̀𝙞 𝙜𝙞𝙖̉𝙞 𝙩𝙝𝙞́𝙘𝙝”
Âm thanh phát ra từ chiếc TV với màn hình lớn trong phòng họp của trụ sở cảnh sát thành phố
Trần Đăng Dương
//tay cầm ly cà phê đen không đường//
Trần Đăng Dương
Ê, Quang Anh. Mày có tin vào tâm linh không?
Quang Anh ngồi đối diện, tập trung cao độ vào đống hồ sơ chuyên án mà hắn đang soạn. Hắn nghe thấy Dương hỏi nhưng không hề ngẩng lên khỏi đống giấy tờ trước mặt, chỉ lặng lẽ đánh dấu một ô trên báo cáo rồi mới đáp lại:
Trần Đăng Dương
Mày không thấy máu từ vết cắt trên cổ của người kia có hình xoắn ốc giống với trong những nghi lễ kì lạ à?
Trần Đăng Dương
Cả cậu bé tự nói chuyện với cái bóng đứng trong gương cả tháng trời nữa-
Nguyễn Quang Anh
Ma quỷ chẳng qua là nỗi sợ bị vật chất hoá
Nguyễn Quang Anh
Tội ác đều do con người gây ra, nhưng họ luôn đổ lỗi cho những thứ viển vông chỉ để xoa dịu lương tâm-
“…𝙣𝙜𝙪̛𝙤̛̀𝙞 𝙙𝙖̂𝙣 𝙘𝙝𝙤 𝙧𝙖̆̀𝙣𝙜 𝙘𝙤́ 𝙨𝙪̛̣ 𝙩𝙧𝙪̀𝙣𝙜 𝙝𝙤̛̣𝙥 𝙠𝙞̀ 𝙡𝙖̣ 𝙜𝙞𝙪̛̃𝙖 𝙘𝙖́𝙘 𝙫𝙪̣ 𝙖́𝙣 𝙜𝙖̂̀𝙣 𝙙𝙖̂𝙮 𝙫𝙖̀ 𝙡𝙞̣𝙘𝙝 𝙨𝙪̛̉ 𝙣𝙝𝙪̛̃𝙣𝙜 𝙣𝙜𝙤̂𝙞 𝙣𝙝𝙖̀ 𝙗𝙤̉ 𝙝𝙤𝙖𝙣𝙜. 𝙈𝙤̣̂𝙩 𝙨𝙤̂́ 𝙩𝙞𝙣 𝙧𝙖̆̀𝙣𝙜 𝙙𝙖̂𝙮 𝙡𝙖̀ 𝙙𝙖̂́𝙪 𝙝𝙞𝙚̣̂𝙪 𝙘𝙪̉𝙖 𝙣𝙜𝙝𝙞𝙚̣̂𝙥 𝙗𝙖́𝙤…”
Bỗng chiếc TV phát một bản tin kế tiếp, cắt ngang lời hắn
Trần Đăng Dương
Cảm xúc và lí trí...
Trần Đăng Dương
Không phải lúc nào cũng đối lập
Trần Đăng Dương
Nhiều khi...thứ người ta gọi là linh hồn chỉ là cảm xúc của những kẻ chết chưa buông được thôi
Nguyễn Quang Anh
//ngẩng đầu lên//
Mắt hắn sâu thẳm, ánh lên tia lạnh lẽo như có chủ ý muốn làm đông cứng người đối diện
Nguyễn Quang Anh
Người chết là hết. Chỉ có người sống ngu ngốc tưởng tượng
Trần Đăng Dương
Vậy nếu có một vụ án không thể giải thích bằng logic, thì lúc đó mày sẽ làm gì?
Nguyễn Quang Anh
Thứ mày gọi là "không thể giải thích bằng logic" chỉ là vì mày chưa tìm ra cách giải thích
Nguyễn Quang Anh
Tao không rảnh để phân tích mấy chuyện hoang đường
Dứt câu, hắn đóng laptop và bỏ ở cặp riêng rồi dọn gọn đống giấy tờ mà hắn đang làm dở dang vào chiếc túi LV Georges Tote MM màu đen tuyền - chiếc túi mà Quang Anh sử dụng thường xuyên nhất trong số túi nằm ở bộ sưu tập của hắn
Trần Đăng Dương
//nhìn Quang Anh khó hiểu//
Mới nói vài câu đã dỗi rồi?
Hắn không đáp, chỉ giữ nguyên cái bản mặt lạnh tanh rồi xách hai chiếc túi đi một mạch ra khỏi phòng, không ngoảnh đầu lấy một lần
Trần Đăng Dương
Ê, này!! Đi thật hả? //gọi với theo//
Và tất nhiên, Đăng Dương cũng không nhận được bất kì lời hồi đáp nào. Chỉ còn một mình anh trong căn phòng họp trống trải để xem nốt bản tin về các vụ án gần đây trước khi rời trụ sở
#2 Căn Biệt Thự Pháp Cổ
Màn đêm dần buông khi Quang Anh lái xe vào con đường mòn ngoằn ngoèo dẫn về nhà
Gió lạnh mùa đông bắc tràn về, xào xạc lùa qua những bãi cỏ xơ xác hai bên lối đi. Đèn xe quét một vệt sáng úa lên tường thành và cửa gỗ lớn sẫm màu, hơi mục theo dấu tích của thời gian
Bên trong, lấp ló một căn biệt thự kiểu Pháp cổ với mái nhọn cao vút, những bức tường đá xỉn màu loang lổ rêu phong. Xám và xanh - hai màu của sự lãng quên, của những hồi ức bị giấu kín bên trong đống đổ nát của bãi phế liệu thời gian
(Note: Đang ở thời khắc chuyển giao giữa chiều và tối: 17:30 PM - 18:30 PM)
Ngôi nhà này hắn đã mua cho đến hôm nay là tròn một tuần. Quang Anh chọn nó vì sự im lặng, biệt lập đến đáng sợ và đặc biệt là có lịch sử mờ mịt: không ai sống trong đó suốt mười năm nay
Những người từng thuê cũng vì một lí do nào đó mà đã dọn đi cả. Để rồi từ đó, ngôi nhà đứng trơ trọi, câm lặng như một khối u ám mọc lên giữa đám cây cối chằng chịt, gần như tách biệt với các khu dân cư xung quanh
Nhưng với một con người của công việc, của những buổi họp muộn và những cốc cà phê sáng như Quang Anh, thì đây chỉ đơn thuần là một căn nhà với gam màu tối và nằm biệt lập, không hơn, cũng không kém
Sự yên tĩnh tuyệt đối, với hắn chính là yếu tố lý tưởng và cũng không kém phần quan trọng để nghiền ngẫm những manh mối mơ hồ, để viết lại từng chi tiết trong hồ sơ vụ án hắn đang theo đuổi mà không một ai làm phiền, không một ai xen vào
Quang Anh dừng xe trước cánh cổng gỗ đã mục rữa lâu ngày, nhưng chính hắn cũng không có ý định thay
Nguyễn Quang Anh
//xuống xe//
Nguyễn Quang Anh
//mở cổng bằng tay//
Tiếng bản lề rít lên kéo dài giữa nền sương lạnh, như một lời chào rợn người
Cánh cổng từ từ mở ra, hắn điều khiển chiếc ô tô đen bóng tiến vào, để xe nằm gọn ngay cạnh cầu thang lớn của căn biệt thự
Quang Anh cầm theo cặp laptop và chiếc túi hàng hiệu chật cứng bởi giấy tờ, bước vào cửa chính qua những bậc thang đá lạnh buốt
Căn nhà tối đến lạnh sống lưng, nhưng không hề có dấu hiệu của mùi ẩm mốc, vì hắn đã cho người dọn dẹp cẩn thận ngay khi vừa mua nó
Mỗi bước chân hắn dội lên tiếng vang khô khốc giữa gian tầng một rộng lớn, vọng lên cả tầng trên
Vào phòng khách, hắn bật tổ hợp công tắc ngay cạnh cửa chính. Những chùm đèn kiểu quý tộc rực lên từng bóng, hắt luồng sáng vàng nhạt trên nền cẩm thạch cũ và cả chiếc cầu thang gỗ lớn dẫn lên tầng hai
Từng chi tiết trong ngôi nhà đều mang hơi hướng cổ điển, từ tay vịn cầu thang mạ vàng chạm trổ đến dãy tủ sách bằng sồi màu nâu sẫm, chi chít những vết xước nặng nhẹ với tần suất khó hiểu
Nguyễn Quang Anh
//đi lên tầng hai qua cầu thang gỗ cọt kẹt//
Quang Anh chọn một căn phòng rộng rãi nằm ở góc tầng hai - nơi luôn yên tĩnh tuyệt đối, để làm việc
Cánh cửa gỗ cũ kĩ sẫm màu kêu nhẹ khi được đẩy vào
Trần căn phòng cao vút với những hoa văn thạch cao đậm chất cổ điển. Ánh hoàng hôn lờ mờ sắp tắt của buổi chiều tà xuyên qua khung cửa sổ kính lớn kiểu Pháp sau lớp rèm nhung màu rượu vang được vén gọn sang hai bên, nhìn thẳng ra tiền sảnh
Nguyễn Quang Anh
//treo áo khoác//
Nguyễn Quang Anh
//rót ly nước rồi mở laptop, tiếp tục xem lại báo cáo//
Quang Anh lại tiếp tục công việc còn dang dở trên chiếc laptop quen thuộc
Mọi thứ yên tĩnh đến mức hắn có thể nghe rõ từng tiếng tích tắc từ chiếc đồng hồ cổ treo tường, từng tiếng gió lùa khẽ qua khe cửa kính cũ còn mờ sương
#3 Sự Hiện Diện Không Tên
Căn phòng làm việc của Quang Anh chỉ có ánh sáng vàng nhạt nhòa từ chiếc đèn bàn đổ xuống mặt giấy và chiếc laptop đang mở dở dang
Hôm nay đã là ngày thứ 4 trong tuần hắn bỏ qua bữa tối
Cả ngày của Quang Anh chỉ nhạt nhẽo trôi qua với sáng tối đều tự chôn chính mình trong chiếc hố mang tên "công việc" với những mảnh manh mối lửng lơ và tập hồ sơ vụ án chất chồng. Dường như hắn không còn cảm xúc nào khác ngoài việc cả ngày đều xoay quanh những xấp giấy tờ chất cao như núi, cảm giác có thể đổ sập xuống sợi dây lí trí của Quang Anh bất cứ lúc nào
Đồng hồ treo tường chỉ đúng 3 giờ 07 phút sáng
Hắn vẫn đang chăm chú rà soát lại tài liệu. Tách cà phê nguội lạnh bên cạnh, hơi nước từ sương đêm ngoài cửa sổ phủ một lớp mờ nhạt lên mặt kính xước xát
Khi hắn đang gõ máy, một âm thanh khe khẽ vang lên
Nguyễn Quang Anh
//ngay lập tức ngưng tay//
Bản năng của một người làm trong sở cảnh sát khiến mọi cơ bắp của hắn trong chớp mắt căng lên như sợi dây sắp đứt
Quang Anh không ngẩng đầu lên vội, hắn giữ nguyễn tư thế, bất động, như căng hết giác quan để có thể nghe rõ từng nhất cử nhất động hơn
...Bàn chân đất nện thẳng lên nền gỗ lạnh buốt da
Cảm giác như nó xuất phát từ ngay chính bên ngoài cửa phòng, dường như người tạo ra nó cố tình đi chậm để hắn nghe rõ
Nguyễn Quang Anh
//ngay tức khắc kéo ngăn bàn dưới cùng bên phải, lấy ra một khẩu súng ngắn đã được nạp sẵn đạn//
Thuần thục, không một động tác thừa
Nguyễn Quang Anh
//lặng lẽ đứng dậy, bước ra khỏi bàn, lưng áp sát tường//
Cả thân thể hắn nhoài về phía cửa, từng động tác được rèn luyện bài bản, êm ru như một bóng ma
Tiếng bước chân vẫn đều đều, thậm chí ngày một dồn dập hơn như một lời thách thức công khai
Không bật thêm đèn, Quang Anh khẽ vặn tay nắm cửa, mở hé
Hành lang dài hun hút như vực thẳm chìm trong bóng tối, chỉ còn vài vệt sáng nhạt hắt ra từ những ô cửa kính mờ bụi, tĩnh lặng tuyệt đối như chưa từng có một sự hiện diện nào khác ngoài Quang Anh trong căn biệt thự cổ kính này
Hắn chưa bước ra vội, đầu ngón tay siết chặt lấy khẩu súng, mắt quét nhanh từ trái sang phải. Từng góc tường, từng cánh cửa khép hờ đều được hắn kiểm tra bằng ánh mắt sắc bén
Nguyễn Quang Anh
//từ từ bước ra khỏi cửa//
Mỗi bước đi đều được tính toán kĩ lưỡng, rất nhẹ. Dáng người hắn hòa vào màn đêm như một con sói săn mồi
Quang Anh rà soát từng ngóc ngách hành lang tầng hai
Từng phòng, từng ổ khóa, từng khe cửa...
Đều không có dấu hiệu bẻ khoá
Phải mất gần ba mươi phút, hắn mới rà soát hết tầng một, tầng hai và cả cầu thang lên xuống, thậm chí kiểm tra cả hệ thống cửa ra vào mà hắn đã khóa kĩ từ tối
Không có dấu hiệu đột nhập hay bất kì sự bất bình thường nào
Ngoài tiếng thở chậm rãi, nhịp tim đang đập liên hồi của chính mình, Quang Anh chỉ nghe thấy một khoảng trống vô hình đang từ từ siết chặt lấy tâm trí
Trong lòng hắn chỉ có một suy nghĩ duy nhất âm thầm vang lên:
Nguyễn Quang Anh
*Tiếng bước chân đó, chắc chắn không phải ảo giác!*
Nhưng hắn không phải kẻ dễ bị tâm lý chi phối
Sự cảnh giác, lí trí và súng trong tay - hắn tin ba thứ đó
Nguyễn Quang Anh
//siết chặt súng, quay đầu trở về phòng làm việc//
Hắn đẩy cửa, ánh đèn bàn hắt lên gương mặt căng thẳng. Vẫn là cảnh cũ, bàn làm việc vẫn ngổn ngang giấy tờ, ghế xoay hơi lệch ra
Nguyễn Quang Anh
//khóa cửa phòng lại//
Tay hắn đặt súng xuống bàn, ánh mắt vẫn không rời khỏi từng chi tiết nhỏ nhặt trong căn phòng
Tập hồ sơ không thường xuyên được hắn để ý mấy ở góc bàn...đã bị lật ra
Trang giấy trong tập hồ sơ mở đúng một vụ án chưa có lời giải đáp và đang bị tình nghi do có thế lực tâm linh nhúng tay vào
Ai đó...đã lật hồ sơ của hắn
Nguyễn Quang Anh
.... //lạnh sống lưng//
Cảm giác như có một bàn tay vô hình nào đó vừa chạm vào cuộc sống của hắn, một cách trơ trẽn, thản nhiên, ngay trong chính nơi mà hắn tin rằng mình kiểm soát mọi thứ
Nguyễn Quang Anh
//bước lại bàn//
Không chạm ngay vào tập tài liệu, mà thay vào đó, hắn cúi thấp xuống, nheo mắt quan sát mặt bàn dưới ánh vàng nhàn nhạt của chiếc đèn
Vài dấu bụi mờ mờ, như...ngón tay lướt qua mặt giấy?
Không phải dấu tay đầy đủ, chỉ là những vệt chạm rất nhẹ. Nhưng đủ để xác nhận rằng không phải tự nhiên mà hồ sơ bị lật, mà là có người, hoặc là..."thứ gì đó" đã nhúng tay vào
Nguyễn Quang Anh
//trầm ngâm//
Là người? Hoàn toàn không có khả năng. Hắn đã rà soát rất kĩ và khoá phòng này ngay từ đầu
Là gió? Nếu cơn gió đủ để lật quyển hồ sơ dày cộp đó thì giấy tờ trên bàn đã sớm bay tứ tung
Nguyễn Quang Anh
//chậm rãi ngồi xuống//
Súng vẫn trong tầm với, ánh mắt hắn lạnh lùng rà soát căn phòng
Hắn không tin vào tâm linh, không tin vào ma quỷ
Vậy thì, chuyện này...phải có lời giải thích hợp lí
Nguyễn Quang Anh
//hít sâu//
Hắn kìm nén nhịp tim đang hơi lệch nhịp, rồi bình tĩnh xếp lại hồ sơ
Nhưng Quang Anh không biết rằng...
Từ phía hành lang tối mịt, có một đôi mắt đang âm thầm quan sát hắn...
Download MangaToon APP on App Store and Google Play