[RhyCap] Sugar Baby: Trẻ Con Thích Chơi Đồ Cổ ~
"Bao Nuôi?" - Ok Luôn!
Tuii
⚠: Truyện có nội dung 18+, ai không thích "next". Tình tiết truyện không có thật, không có ý đồ xâm phạm danh phẩm của người khác !
“Ở đây ai cũng là cá, chỉ khác là bơi trong bể sang hay chậu dơ mà thôi”
Duy chỉnh lại cổ áo sơ mi lụa, ngồi vắt chân trên ghế sofa trong phòng VIP, tay cầm ly rượu vang đỏ sóng sánh
Cậu không hẳn là nổi bật nhất ở nơi này, nhưng ai nhìn cũng không thể rời mắt
Cậu không cần nói nhiều, chỉ cần ánh mắt liếc nhẹ cũng đủ khiến người ta phải tự tìm cách đến gần
Một người đàn ông bước vào
Vest đen, sơ mi trắng mở hai nút, khí chất lạnh lùng nhưng tỏ ra vẻ sang trọng
Không ai khác chính là Quang Anh
Duy liếc mắt một cái, không cười, không lên tiếng
Nguyễn Quang Anh
//Ngồi xuống ghế đối diện//
Nguyễn Quang Anh
Nghe nói là em đang "rảnh" ? //rót rượu cho mình//
Hoàng Đức Duy
//Nhếch môi// anh muốn nói gì? Vào thẳng vấn đề đi
Hoàng Đức Duy
Em không thích mập mờ
Nguyễn Quang Anh
Bao nhiêu một tháng? //dứt khoát//
Duy hơi nghiêng đầu, ánh mắt thản nhiên nhưng lại khiến người ta rợn người vì sự bình tĩnh
Hoàng Đức Duy
Với người khác, em ra giá. Với anh... //nhìn từ trên xuống dưới//
Nguyễn Quang Anh
//Cười nhẹ// cao tay thật
Duy cười bỡn cợt pha chút ngây thơ cũng như chút giễu cợt
Hoàng Đức Duy
Em chỉ làm việc với người thông minh
Quang Anh rút điện thoại, nhắn nhanh vài dòng
Mười giây sau, Duy nhận được thông báo chuyển khoản
“Chuyển khoản 100.000.000 VNĐ từ Quang Anh – Ghi chú: đặt cọc."
Nguyễn Quang Anh
Bao nuôi em, bắt đầu từ ngày hôm nay
Nguyễn Quang Anh
Không giới hạn tiền bạc
Hoàng Đức Duy
Mọi nhu cầu của em?
Nguyễn Quang Anh
Còn lại... em làm tôi hài lòng là được
Hoàng Đức Duy
//Giọng ngọt xớt// Bao em á?
Hoàng Đức Duy
Nhưng anh không sợ em "đào mỏ" sao?~
Nguyễn Quang Anh
Em đào nổi thì tôi để em đào //nheo mắt đầy thách thức//
Duy rướn người tới gần, thì thầm bên tai anh, giọng mềm như nhung mà mùi nguy hiểm lại lan ra từng câu chữ
Hoàng Đức Duy
Vậy thì anh chơi khô máu với em rồi ~
Tuii
tui là tui thích Duy phải mạnh bạo cỡ đó😘😋
Ở chung?
Tuii
Anh như thế làm em đã quá đau lòng
Tuii
⚠: Truyện có nội dung 18+, ai không thích "next". Tình tiết truyện không có thật, không có ý đồ xâm phạm danh phẩm của người khác !
Sáng hôm sau, Duy đứng trước căn penthouse cao cấp giữa trung tâm thành phố
Cậu kéo vali, tay xách thêm một túi nhỏ
Gương mặt cậu không trang điểm cầu kỳ, chỉ có lớp dưỡng nhẹ, môi hồng tự nhiên, tóc rũ mềm
Như một chú thỏ non bị lạc, nhưng thực chất là sói đội lốt dễ thương
Quang Anh đứng đó, áo thun trắng và quần jogger đen
Duy nhấc chân bước vào, mắt lia khắp căn hộ rộng gần trăm mét vuông, nội thất tối giản mà tinh tế, không có một hạt bụi
Hoàng Đức Duy
Anh sống như sống trong hang vậy
Nguyễn Quang Anh
Không thích? //đóng cửa//
Hoàng Đức Duy
Em thích, nhà lạnh như vậy thì nằm hay "ấy" cùng người mới ấm //nghiêng đầu cười khẽ//
Nguyễn Quang Anh
//Liếc nhìn vali màu vàng hoe em mang theo// chỉ có vậy?
Hoàng Đức Duy
Ừ, em đâu có mang tình cảm vào. Mang mấy thứ cần dùng thôi
Nguyễn Quang Anh
//Chỉ vào phòng bên trái//
Nguyễn Quang Anh
Phòng em. Phòng tôi bên kia
Nguyễn Quang Anh
Luật chơi đơn giản...
Nguyễn Quang Anh
Em không được yêu tôi, tôi cũng không yêu em
Nguyễn Quang Anh
Em ngoan, tôi chiều
Nguyễn Quang Anh
Em giở trò, tôi cắt thẻ
Hoàng Đức Duy
//Chớp mắt// nghe giống hợp đồng á, em có cần ký tên không?
Nguyễn Quang Anh
Không cần, mỗi lần em vượt giới hạn, tôi tự khắc trừ điểm em
Nguyễn Quang Anh
Tới lúc âm, tự dọn đi
Hoàng Đức Duy
//Ngồi xuống ghế sofa vắt chéo chân//
Hoàng Đức Duy
Âm điểm á? Thế cho em hỏi, điểm cộng bắt đầu từ đâu
Nguyễn Quang Anh
//Ngồi xuống đối diện, rót ly trà// bắt đầu từ tối nay
Hoàng Đức Duy
//Cầm ly lên cụng nhẹ vào ly anh// vậy mong anh dạy kỹ chút
Hoàng Đức Duy
Em hơi chậm hiểu nhưng nếu đã học thì sẽ học rất giỏi //cười gian//
Nguyễn Quang Anh
//Giọng đầy ẩn ý// thế.. tối nay tôi kiểm tra thử
Hoàng Đức Duy
Dạ ~ //ngọt xớt//
Đêm hôm đó, ánh đèn trong phòng ngủ mờ dần
Tiếng bước chân trần trên sàn gỗ vang lên chậm rãi, giữa không gian im lặng như đang chờ một trận thử sức
Duy đứng trước gương, ngón tay vuốt nhẹ đường cổ áo, mắt nhìn chính mình, thì thầm
Hoàng Đức Duy
Không yêu à?
Hoàng Đức Duy
Anh nghĩ mình giữ giới hạn được sao?
Hoàng Đức Duy
//Nhếch// daddy? ~
Bữa Sáng "Chính Thất"
Ánh nắng rọi xuyên qua rèm cửa, rọi lên gương mặt vẫn còn đỏ bừng vì dư âm đêm qua
Duy rúc người sâu hơn vào chiếc chăn bông, hơi thở khẽ đều đều
Tấm lưng trần mảnh khảnh lộ ra dưới lớp chăn bị xô lệch
Anh đứng bên khung cửa kính, tay cầm ly cà phê đen, ánh mắt lạnh lùng thường ngày dịu đi một chút
Trên cổ anh, vài dấu hôn nhạt vẫn chưa kịp mờ🌚
Anh quay lại, nhìn người đang ngủ trên giường, môi khẽ nhếch
Nguyễn Quang Anh
Thức chưa? //bước đến ngồi xuống cạnh giường, ngón tay gõ nhẹ trán em//
Hoàng Đức Duy
//Vùi đầu vào gối// ưm.. năm phút nữa.. //lầm bầm//
Nguyễn Quang Anh
Không được //kéo chăn xuống khỏi vai em//
Nguyễn Quang Anh
Em không phải trẻ con!
Hoàng Đức Duy
Sugar baby mà.. //vặn lại, mắt vẫn chưa mở//
Hoàng Đức Duy
Sugar baby thì được quyền lười, anh nhận nuôi rồi còn gì...
Nguyễn Quang Anh
//Cười khẽ//
Không ngờ thằng nhóc này dám vừa quyến rũ người ta xong hôm trước, hôm sau lại nằm ườn ra như mèo lười đòi cưng chiều
Nguyễn Quang Anh
Dậy! Tôi nấu bữa sáng rồi
Nguyễn Quang Anh
Em không ăn, lát đói ráng chịu đấy
Lúc này, Duy mới chịu ngồi dậy, áo sơ mi rộng hôm qua vẫn khoác hờ trên người, cổ áo rộng khiến cả xương quai xanh và vài dấu đỏ đầy ám muội hiện ra
Hoàng Đức Duy
Anh nấu á? //ngạc nhiên//
Hoàng Đức Duy
Nghe nói CEO Quang Anh chỉ biết gọi đồ ăn mang đến mà..
Nguyễn Quang Anh
Vì có đứa nhỏ không thích ăn đồ mang đến nên tôi mới phải xuống bếp //lạnh giọng nhưng vẫn đưa sẵn cho em một ly sữa ấm//
Hoàng Đức Duy
//Cười khúc khích//
Em uống sữa xong thì cũng đứng dậy mà lê thân lười của mình ra khỏi phòng ngủ
Anh nhìn theo bóng lưng ấy, trong khoảnh khắc bỗng thấy... lạ lẫm
Nguyễn Quang Anh
*Mình từ khi nào lại để ai bước vào cuộc sống riêng tư thế này?*
Ở bàn ăn, Duy ngồi chống cằm nhìn đĩa trứng ốp la và bánh mì
Không phải món gì cầu kỳ, nhưng lại có mùi thơm rất dễ chịu
Nguyễn Quang Anh
Ngồi im đi //nhắc khi thấy em cứ ngó nhìn mình//
Hoàng Đức Duy
Em đang thưởng thức hình ảnh hiếm có //nhe răng cười//
Hoàng Đức Duy
Daddy vào bếp nhìn dễ thương hơn em tưởng ạ //tay giơ thành hình máy ảnh//
Nguyễn Quang Anh
Em đáng bị phạt vì mấy câu nói đó
Nguyễn Quang Anh
//Liếc mắt// tối nay tôi sẽ tính sổ
Hoàng Đức Duy
//Giả vờ rùng mình nhưng khóe môi vẫn cong lên//
Chuông cửa vang lên đúng lúc em vừa cắn miếng bánh mì đầu tiên
Hoàng Đức Duy
Giờ này ai tới vậy?
Nguyễn Quang Anh
//Cau mày//
Nguyễn Quang Anh
//Đặt ly nước xuống bàn, giọng trầm hẳn// em vào phòng, không ra
Nguyễn Quang Anh
Nghe lời!
Hoàng Đức Duy
//Bĩu môi, ánh mắt giao động 1 giây thì cũng gật đầu//
Hoàng Đức Duy
//Kéo áo lại cho ngay ngắn rồi chạy lon ton về phòng ngủ mà khép cửa nhẹ nhàng//
Tiếng mở khóa vang lên, rồi giọng phụ nữ cao vút cất lên ở phòng khách
Thanh Trà
Anh đổi pass cửa rồi à? Chắc chắn sợ em bắt quả tang chuyện gì đó chứ gì?
Nguyễn Quang Anh
Cô tới đây làm gì? //giữ chặt tay nắm cửa//
Thanh Trà
Thăm chồng sẽ cũ vào tương lai. Không được à?
Thanh Trà
//Đẩy anh sang một bên mà hiên ngang bước vào//
Ả mặc váy body màu đỏ rực, giày cao gót nện từng bước rắn rỏi trên nền nhà
Ả vừa đi vừa đảo mắt một vòng, ánh nhìn sắc lẹm như lưỡi dao
Thanh Trà
Có người mới rồi à? //cười khẩy//
Thanh Trà
Mùi nước hoa lạ hoắc, ly nước uống dở, và... áo sơ mi kia không phải của anh
Anh không đáp, chỉ đứng chắn trước cửa phòng ngủ
Thanh Trà
Đừng tưởng tôi sẽ để anh dễ dàng ly hôn
Thanh Trà
Tài sản chung chưa phân chia xong, cổ phần công ty thì khỏi nói. Anh mà dính tai tiếng, để xem ban quản trị nói gì //nhướng mày //
Duy đứng sau cánh cửa, tay siết lấy vạt áo
Cậu không nghe rõ hết, nhưng từng từ “ly hôn”, “tài sản”, “cổ phần”… như lưỡi dao găm vào ngực
Cậu nghĩ đó là cảm xúc của Quang Anh, chứ cậu thì buồn làm gì=))
Hoàng Đức Duy
*Một người như Quang Anh… rốt cuộc là kiểu người thế nào?*
Ngoài kia, cuộc đấu đá giữa hai người lớn vẫn tiếp tục
Và cậu, đột nhiên thấy mình chẳng khác gì con cờ nhỏ, bị đưa vào giữa một ván cờ lớn hơn rất nhiều
Cậu biết mình không thể trốn tránh mãi
Cậu chỉnh lại áo sơ mi cho kín cổ hơn, xắn tay lên một chút để lộ cổ tay trắng và vài dấu đỏ còn lờ mờ rồi mới mở cửa bước ra
Hoàng Đức Duy
Chị gặp Quang Anh à?
Hoàng Đức Duy
Em tưởng là người ta gặp ở tòa cơ //giọng nhẹ tênh//
Thanh Trà
//Nhìn cậu từ trên xuống dưới từ dưới lên trên//
Thanh Trà
//Ánh mắt dừng lại nơi cổ áo cố tình cài kín//
Thanh Trà
Cậu là gì của anh ta?
Hoàng Đức Duy
Sugar baby //mỉm cười//
Hoàng Đức Duy
Sao? Trẻ, ngon, đẹp, múp hơn cô nhiều
Hoàng Đức Duy
Nhưng nếu chị không nhanh, có khi tôi sẽ thành người kế tiếp ký tên trên sổ hộ khẩu nhà anh ấy đó
Hoàng Đức Duy
//Cười mỉa mai//
Nguyễn Quang Anh
Duy, tôi bảo em ở trong phòng
Hoàng Đức Duy
Em không thích trốn //đáp lại nhẹ tênh//
Hoàng Đức Duy
Em không phải người làm gì sai
Thanh Trà
//Bật cười// thứ không biết xấu hổ
Hoàng Đức Duy
Cũng như chị thôi mà //nghiêng đầu cùng với nụ cười ngọt như mía lùi//
Hoàng Đức Duy
Cái thứ đàn bà đi chơi đêm với trai còn quay lại trách chồng ngoại tình
Hoàng Đức Duy
Em tưởng chỉ phim truyền hình mới có chuyện này
Nguyễn Quang Anh
Duy //siết nhẹ vai cậu nhưng không hề giận dữ//
Hoàng Đức Duy
"Không sao" //quay lại, nhỏ giọng chỉ đủ anh nghe//
Hoàng Đức Duy
"Nếu em làm anh mất mặt anh có thể trừ lương tháng này" //nháy mắt//
Câu nói khiến Quang Anh không nhịn được mà bật cười khẽ
Anh quay sang cô vợ cũ, giọng giờ đã lạnh như băng
Nguyễn Quang Anh
Cô tới để nhắc tôi ký đơn ly hôn?
Nguyễn Quang Anh
Vậy đưa đây, tôi ký ngay
Thanh Trà
//Nghiến răng, mắt trừng trừng nhìn hai người trước mặt//
Download MangaToon APP on App Store and Google Play