*"_/Ký Nguyệt/ (记月)"*[Ma Đạo Tổ Sư_AllTiện_ All× Ngụy Vô Tiện](Sinh Tử Văn)
_/Chương 1/
*"Ký Nguyệt"*
🌷- Thời gian Tuyến: Ngụy Anh 6 tuổi
🌷- Kim Quang Thiện gánh nồi
🌷- Tàn Sắc Tán Nhân nhóm người còn sống
🌷- Kim Quang Dao tẩy trắng bằng bột giặt omo
🌷-Mạc Huyền Vũ còn sống
🌷- sửa tuổi rất nhiều
🌷- AllTiện _ NhânHàn........
🌷- Tag🌿: Sinh Tử Văn, Cổ Đại, Sảng Văn, Huyền Huyễn, Càng Nguyên, Trung Dung, Khôn Trạch, Nữ top, nam bot.....
Hồ Sen Vân Mộng, từ thuở khai tông lập phái của Vân Mộng Giang thị, đã là thắng địa được người trong Tu Chân giới truyền tụng không dứt. Người nói nơi đây hữu tình, kẻ bảo nơi này dưỡng linh
Mặt hồ trải rộng mênh mang, thủy sắc phẳng lặng như minh kính, xanh thẳm đến độ tựa hồ có thể thu nạp cả thiên quang vân ảnh vào trong
Mây trắng lững lờ trôi, bóng đổ xuống mặt nước, từng đường từng nét đều rõ ràng không sai lệch, khiến người phân không rõ đâu là thiên thượng, đâu là nhân gian
Giữa hồ, sương sớm mỏng như sa y, lơ lửng quấn quýt quanh những đóa sen vừa độ nở rộ. Sen hồng nhuận sắc, cánh hoa mềm mại như tơ lụa thượng phẩm, tầng tầng lớp lớp chồng lên nhau, vừa kín đáo vừa kiêu hãnh
Biển lá sen xanh biếc trải dài bất tận, gân lá nổi rõ, phiến lá rộng lớn như dù ngọc, nâng đỡ từng giọt sương tinh khiết còn sót lại của ban mai
Sương đọng trên lá, theo từng nhịp gió nhẹ mà run rẩy, ánh lên quang mang lấp lánh, tựa châu ngọc rơi vãi giữa trần thế phàm tục. Gió khẽ lướt qua, mang theo hương sen thanh nhã, không nồng không gắt, chỉ nhàn nhạt phảng phất, đủ khiến tâm thần người ta bất giác lắng lại
Xa hơn nữa, nơi sen đã qua độ hoa khai, những đài sen chín đứng lặng trong nước. Đài tròn đầy, màu ngọc nhạt, to như bát ngọc thượng hạng. Bên trong, hạt sen lục sắc nhạt xếp san sát, tròn trịa no đủ, ánh lên một tầng quang trạch ôn nhuận
Mỗi một hạt đều như được linh khí hồ sen dưỡng nuôi suốt tháng năm dài, tỏa ra khí tức thanh khiết đến mức khiến người chưa nếm đã sinh thèm
Bên hồ sen, nép mình dưới bóng liễu rủ, có một gian thất nhỏ xây bằng gỗ thanh, mái cong giản nhã. Cửa sổ khép hờ, ánh sáng sớm mai xuyên qua khe cửa, rơi xuống nền gỗ thành từng vệt mỏng nhạt
Trong góc khuất của gian thất, một hài tử đang ngồi lặng lẽ
Đứa trẻ chỉ chừng năm, sáu tuổi, thân hình nhỏ nhắn, da trắng hồng mềm mại, gương mặt bầu bĩnh tinh xảo, như thể chỉ cần khẽ chạm là có thể bóp ra sữa. Ngũ quan còn non nớt, song đã lộ ra đường nét cực kỳ đoan chính
Đôi mắt huyền sắc sâu thẳm, tĩnh lặng như hắc ngọc, không hề mang theo vẻ ngây thơ của hài đồng, trái lại phảng phất một tầng u ám khó dò
Đôi phượng nhãn hơi cụp xuống, đuôi mắt tuy còn non nhưng đã khẽ xếch, mang theo một tia câu nhân mơ hồ, tựa như một mầm yêu dị còn chưa kịp nở
Lông mi dài khẽ chớp, tựa cánh bướm run nhẹ trước gió xuân
Dưới đuôi mắt trái, một nốt lệ son nhỏ nhắn lặng lẽ điểm xuyết, như giọt máu khô rơi trên bạch ngọc, khiến dung mạo vốn đã tinh xảo lại càng thêm phần yêu tà khó lường
Hài tử khoác hờ tử y, sắc tím sẫm như đêm sâu, viền chỉ kim tinh tế sắc thêu. hoa sen chín cánh vân mộng trên vạt áo, đường kim mũi chỉ uyển chuyển lưu loát, hoa văn sa hoa mà không phô trương, rõ ràng là thượng đẳng thêu nương xuất phẩm
Tóc vấn cao gọn gàng, buộc bằng phát tuệ đỏ sẫm như huyết, sắc màu nổi bật đến mức chói mắt, tựa một vệt máu rơi giữa bóng sen thanh nhã
Không khí trong gian thất tĩnh lặng đến cực điểm, tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng gió lay nhẹ ngoài hiên, tiếng lá sen chạm nước xa xa
*"Ngụy Anh Tự Vô Tiện"*
Tại sao... Tại sao chứ
Giọng nói non nớt vang lên, song lại mang theo một tia nghiến răng không cách nào che giấu
*"Ngụy Anh Tự Vô Tiện"*
"lại" là chốn này chứ? _/khó chịu ra mặt/
*"Ngụy Anh Tự Vô Tiện"*
Tsk- tại sao lại quay lại đây!!
Chữ "lại" bị cắn chặt giữa hàm răng, nộ khí ngưng tụ không tan. Gương mặt bầu bĩnh vì tức giận mà nhăn lại, trông chẳng khác nào một cục bột nếp bị bóp nắn quá tay
Ngụy Anh không sao hiểu nổi
Rõ ràng, mọi nhân quả ở đại thế giới Ma Đạo Tổ Sư đã kết thúc. Rõ ràng y đã hoàn thành nhiệm vụ, đã rời đi, đã đoạn tuyệt liên hệ
Vậy mà giờ khắc này, y lại bị ném trở về Vân Mộng Giang thị. nơi y tuyệt đối không muốn đối mặt thêm lần nào nữa
Khó chịu đến mức trong đầu tựa như có hàng ngàn con ong cùng lúc vỡ tổ, ong minh chấn động, ầm ầm không dứt
Trong thần thức của Ngụy Anh, một quang cầu lơ lửng đang điên cuồng lăn lộn. Quang mang chấn động dữ dội, va đập loạn xạ, khiến toàn bộ không gian tinh thần hỗn loạn đến mức gần như sụp đổ
Hệ Thống [Số Hiệu K-90337]_
Ô oa oa--!!
Hệ Thống [Số Hiệu K-90337]_
Tiểu Anh Anh!!
Giọng hệ thống vang lên, run rẩy không cách nào che giấu
Hệ Thống [Số Hiệu K-90337]_
Chúng ta… chúng ta sao lại bị kéo quay về đây rồi?!
Quang cầu lăn qua lăn lại trên bãi cỏ thần thức, khí tức dao động hỗn loạn. Dù không có hình thái biểu cảm rõ ràng, Ngụy Anh vẫn cảm nhận được sự hoảng loạn gần như vỡ nát từ nó
Ngụy Anh nhíu mày, đưa tay day trán trong thần thức
*"Ngụy Anh Tự Vô Tiện"*
Tsk-..! Ta cũng đang muốn hỏi ngươi đây _/y tặc lưỡi, giọng đầy bực bội/
*"Ngụy Anh Tự Vô Tiện"*
Tại sao lại quay lại đây, nhân quả kết thúc. ta "ở đây" đã thần hồn câu diệt hồn phi phách tán
*"Ngụy Anh Tự Vô Tiện"*
Lại có thể quay lại đây!
Hệ Thống [Số Hiệu K-90337]_
Đại thế giới Ma Đạo Tổ Sư rõ ràng đã hoàn thành!
Hệ Thống [Số Hiệu K-90337]_
Nhưng quyền hạn của ta… quyền hạn của ta đang bị cưỡng chế phong tỏa!!
Hệ Thống [Số Hiệu K-90337]_
Ô ô ô
Hệ Thống [Số Hiệu K-90337]_
Tổng bộ… tổng bộ đã ngắt kết nối với ta rồi! Ô ô ô _/sợ hãi bay tán loạn/
Quyền hạn của hệ thống vốn do tổng bộ trực tiếp ban phát, duy trì liên kết ổn định tuyệt đối. Nhưng giờ phút này, liên kết ấy bị cưỡng ép cắt đứt, giống như bị người ta thẳng tay chém vào người, không hề do dự
Cảm giác ấy khiến nó sợ hãi đến mức không dám suy nghĩ sâu thêm
Ngụy Anh trầm mặc hồi lâu
Y cũng rất rõ-... cho dù là nhân viên cấp cao, trong mắt tổng bộ, y vẫn chỉ là một quân cờ có thể tùy ý vứt bỏ
*"Ngụy Anh Tự Vô Tiện"*
Thế nào rồi? _/Ngụy Anh hạ giọng/
*"Ngụy Anh Tự Vô Tiện"*
Có cách xử lý không?
Trước mắt y, một bảng lam nhạt bán trong suốt chậm rãi hiện ra
[Đang liên hệ Tổng Bộ]
[Tình trạng: Bị từ chối]
(chi tiết)
Không khí trong thần thức lặng như tử địa
Khóe môi Ngụy Anh khẽ mím
*"Ngụy Anh Tự Vô Tiện"*
…Ha
*"Ngụy Anh Tự Vô Tiện"*
Thẳng tay vứt bỏ thật rồi _/mỉm cười/
*"Ngụy Anh Tự Vô Tiện"*
Nói bỏ là bỏ, ta bất quá cũng là 1 cái đại cấp cao nhân viên. 1 liền bỏ, tổng bộ thật hảo soái a _/tự giễu trong lòng/
Bên cạnh, hệ thống đã sớm im lặng. Từng giọt nước mắt trong suốt rơi ra từ hai điểm sáng, vừa chạm đất liền tan biến, không lưu lại chút dấu vết nào
Một lúc lâu sau, nó mới run rẩy mở miệng
Hệ Thống [Số Hiệu K-90337]_
Thế giới này… rất không bình thường, phải nói là rất bất thường
Hệ Thống [Số Hiệu K-90337]_
Năng lượng của nó… lớn đến mức không thể đo đếm được. Tựa như một bảo khố vô tận, nhưng lại không hề quá tải… ngược lại còn đang không ngừng thăng cấp _/Giọng nó càng lúc càng thấp/
Hệ Thống [Số Hiệu K-90337]_
Cho dù cái kia đại cao cấp thế giới, tích tụ năng lượng vậy… sớm đã nổ tung rồi. cái này hướng cũng chỉ 1 cái trung cấp thế giới hạ đẳng
Hệ Thống [Số Hiệu K-90337]_
…Nhưng nơi này thì không_/ Quang cầu khẽ run/
Hệ Thống [Số Hiệu K-90337]_
Tiểu Anh Anh… nơi này khiến ta sợ
Hệ Thống [Số Hiệu K-90337]_
Có rất nhiều tồn tại… mạnh đến mức… ta không dám quét qua
*"Ngụy Anh Tự Vô Tiện"*
...
Ngụy Anh vừa định mở miệng, thì ngoài hiên đã vang lên một giọng nam trầm ổn, không cao không thấp, tựa như tiếng chuông bạc khẽ rung trong sương sớm
"*.Bí -- Ẩn.*"
*"A Anh, con dậy chưa?"*
Âm thanh ấy vừa truyền vào gian thất, đồng tử Ngụy Anh liền co rút
Đôi phượng nhãn trong khoảnh khắc mở lớn thêm một chút, đáy mắt vốn u ám tĩnh lặng nay thoáng dậy sóng
Ở thế giới này, y đã tồn tại hơn hai mươi mốt năm. Trong đó, gần mười năm sống tại Giang gia
Nói không có tình cảm, là giả. Dù chỉ là một chút rất nhỏ đi
Nhỏ đến mức y từng tự nhủ rằng mình không hề để tâm
Nhỏ đến mức y tưởng rằng nó đã bị mài mòn trong năm tháng vô tận, nhưng nó vẫn tồn tại
Chỉ là… y là ai chứ?, Y là nhân viên cấp cai
Sinh ly tử biệt, y đã nhìn quen. Máu chảy thành sông, oán khí ngập trời, y cũng đã từng bước qua không biết bao nhiêu lần
Thậm chí, y đã từng tự tay hành hạ, giết chết chính phụ thân của mình, người từng cùng y sống hơn 10 năm ở một thế giới khác
Chỉ để đổi lấy hoàn thành nhiệm vụ, Hơn hai trăm thế giới trôi qua...
Ngụy Anh chưa từng thật sự hiểu được yêu thương, rốt cuộc là cảm giác thế nào
Bao thế giới chỉ có phản bội, bạo hành, đau khổ và máu ..
Chỉ duy nhất ở thế giới này, Chỉ khi y gặp Giang Phong Miên, Giang Yến Ly… và cả đôi “phụ mẫu” đã cho y một mái nhà trong quãng thời gian ngắn ngủi ấy
Đó là lần đầu tiên, y động tâm
Cũng chính vì vậy, năm ấy, y mới để Giang gia phu thê có một cái chết không quá tuyệt vọng. Mới để lại cho Giang thị hai giọt huyết mạch cuối cùng
Nếu không… Năm đó, người tàn sát Giang gia môn sinh sẽ là y. chứ không phải để Ôn gia ra tay diệt Liên Hoa Ổ
Có lẽ… là không.Hơn hai trăm thế giới, diệt phụ sát mẫu, giết người, tra tấn, diệt môn. y đã làm đến mức chai lì
Chỉ cần nhiệm vụ hoàn thành, y có thể bất chấp tất cả.
Hai trăm nhiệm vụ, từng bước leo thẳng lên vị trí cấp cao. Ngụy Anh rất rõ, Muốn đứng ở vị trí ấy y đã đánh đổi những gì
Chỉ là —giờ khắc này, cảm giác trong lòng y lại hỗn loạn đến cực điểm
Đầu lưỡi đắng ngắt, Cổ họng tựa như bị thứ gì đó chặn lại, nghẹn cứng, khiến y không thể thốt ra lời. Cuối cùng, y chỉ có thể ngẩng đầu
Lặng lẽ nhìn về phía cánh cửa. nơi Giang Phong Miên đang đứng ngoài
Cánh cửa gỗ được đẩy ra, Ánh sáng buổi sớm tràn vào gian thất, kéo theo hương sen nhàn nhạt
Bên ngoài là một nam nhân chừng hơn hai mươi mấy tuổi. Ông vận tử y trầm sắc, trường bào rũ thẳng, tay áo rộng mà không hề rườm rà
Đai lưng treo chuông bạc của Giang gia, theo bước đi khẽ khàng phát ra tiếng ngân rất nhẹ
Thân hình cao gầy, đứng đó liền mang theo một loại ổn trọng khó lay chuyển, tựa như trụ đá cắm sâu vào lòng đất
Tóc đen vấn cao, cài quan giản dị. Gương mặt đoan chính, mi dài mắt sâu, thần sắc bình thản như mặt hồ không gợn sóng.Toàn thân ông tỏa ra một loại ôn hòa khó gọi tên
Dịu dàng, mà tuyệt không yếu ớt
Giang Phong Miên bước vào gian phòng. Chỉ liếc mắt một cái, liền thấy một hài tử xinh xắn đang ngồi trên giường, lưng thẳng, tay đặt ngay ngắn trên đùi
Đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm về phía ông. Ánh mắt ấy quá mức linh động. Trong nháy mắt, khiến lòng người bất giác mềm xuống
Ở đáy mắt hài tử, tựa hồ có điều gì đó phức tạp khó hiểu, song Giang Phong Miên chỉ thoáng nghĩ. có lẽ là vì đứa trẻ này đang sợ ông
Dù sao, đây cũng là lần đầu tiên họ gặp nhau
Ông khẽ mỉm cười, giọng nói theo đó mà càng thêm ôn hòa
*"Giang Phong Miên"*[Vân Mộng Tông Chủ]
A Anh, ta là Giang Phong Miên
*"Giang Phong Miên"*[Vân Mộng Tông Chủ]
Con cứ gọi ta là Giang thúc thúc
Ông dừng một chút, rồi nói tiếp
*"Giang Phong Miên"*[Vân Mộng Tông Chủ]
Ta là phụ thân con....- bằng hữu xưa _/hơi ngập ngừng/
Giang Phong Miên bước một bước thành hai, ngồi xuống bên giường. Khoảng cách được rút ngắn, khí tức trên người ông càng rõ ràng hơn. ấm áp, trầm ổn, không hề mang theo áp lực
Ngụy Anh ngồi ngay ngắn, ánh mắt gần như không chớp. Gương mặt trước mắt hiền từ, tự nhiên, không có lấy nửa phần giả tạo
Một loại cảm giác rất lạ, Lạ đến mức khiến người ta không đề phòng được. thậm chí còn sinh ra ý muốn đến gần
*"Ngụy Anh Tự Vô Tiện"*
_/khẽ mím môi/
*"Ngụy Anh Tự Vô Tiện"*
…Giang thúc thúc
Giọng nói non nớt mang theo mùi sữa, mềm mại trong trẻo, vang lên trong gian phòng tĩnh lặng
Đến mức khiến lòng người tan chảy. Giang Phong Miên nhìn hài tử trước mặt, trong lòng tựa như có hàng trăm dòng nước ấm lặng lẽ tràn qua
Giọng nói của ông theo đó mà hạ thấp xuống
*"Giang Phong Miên"*[Vân Mộng Tông Chủ]
Phụ thân con hiện giờ bận việc. Từ nay, con ở cùng Giang thúc thúc một thời gian, được không?
*"Ngụy Anh Tự Vô Tiện"*
Nhưng- nhưng mà... _/ngập ngừng_mím môi/
Ngụy Anh hơi nghiêng đầu. Biểu tình trên gương mặt bầu bĩnh lộ ra một tia kháng cực rất nhỏ, gần như không thể nhận ra
Giang Phong Miên nhận thấy vậy, liền mỉm cười, giọng càng thêm dịu dàng
*"Giang Phong Miên"*[Vân Mộng Tông Chủ]
Con cứ ở Liên Hoa Ổ, Đợi đến khi phụ thân con đến đón, được chứ? _/trân thành gương mặt dáng vẻ/
Ngụy Anh khẽ chớp mắt. Trong khoảnh khắc ấy,vô số ký ức máu! lửa! tiếng hét bên trong Liên Hoa Ổ , Giang gia chìm trong biển lửa. thoáng hiện rồi tan biến trong đáy mắt y
*"Ngụy Anh Tự Vô Tiện"*
Vâng ạ..!
Gật đầu hai cái, Động tác rất nhỏ. Ngoan ngoãn đến mức… khiến người ta không khỏi đau lòng
*"Ngụy Nhi Tự Vô Ưu"*[Hồng Liên Khanh]
Ngụy Anh là cái Cục Du Hành Thời Không thành viên cấp cao
*"Ngụy Nhi Tự Vô Ưu"*[Hồng Liên Khanh]
Đã qua 200 thế giới, đều làm ma đầu phản diện hoặc mấy kẻ điên hủy diệt thế giới, rồi chết trong tay chính đạo
*"Ngụy Nhi Tự Vô Ưu"*[Hồng Liên Khanh]
Vì linh khí loãng, ma khí tăng cao do có quá nhiều tu sĩ, nếu linh khí biến mất hành tinh đấy sẽ bị ma khí ăn mòn dẫn đến hủy diệt
*"Ngụy Nhi Tự Vô Ưu"*[Hồng Liên Khanh]
Nhiệm vụ của Ngụy Anh có 2 điều kiện
*"Ngụy Nhi Tự Vô Ưu"*[Hồng Liên Khanh]
1 là giết tu sĩ, tu sĩ khi chết tu vi sẽ quy về linh địa sảng sinh thêm linh khí nuôi dưỡng mầm non tương lai
*"Ngụy Nhi Tự Vô Ưu"*[Hồng Liên Khanh]
2 là giúp khí vận chi tử mạnh hơn, trưởng thành hơn
*"Ngụy Nhi Tự Vô Ưu"*[Hồng Liên Khanh]
Khí vận chi tử sẽ thành đấng cứu thế của hành tinh đó, sinh ra tính ngưỡng trở nên cực kỳ mạnh mẽ, và sẽ bị thiên đạo thôn phệ giúp thế giới ấy mạnh hơn
*"Ngụy Nhi Tự Vô Ưu"*[Hồng Liên Khanh]
Thiên đạo mạnh hơn sẽ sinh linh khí, linh khí nhiều sẽ sinh ra nhiều tu sĩ. mà nhiều tu sĩ thì linh khí sẽ loãng, linh khí loãng cần phải loại bỏ tu sĩ
*"Ngụy Nhi Tự Vô Ưu"*[Hồng Liên Khanh]
Nhưng nếu ít tu sĩ sẽ không có năng lượng duy trì thế giới đến khi hồi phục, thế nên cần 1 trung gian tích tụ năng lượng và thiên đạo sẽ thôn phệ
*"Ngụy Nhi Tự Vô Ưu"*[Hồng Liên Khanh]
1 vòng tuần hoàn
*"Ngụy Nhi Tự Vô Ưu"*[Hồng Liên Khanh]
Tất cả đều là vật hi sinh
*"Ngụy Nhi Tự Vô Ưu"*[Hồng Liên Khanh]
À phải nói Ngụy Anh rất vô tình, thậm chí bài xích tình yêu
*"Ngụy Nhi Tự Vô Ưu"*[Hồng Liên Khanh]
Nên ai sủng công out sớm đi ạ
*"Ngụy Nhi Tự Vô Ưu"*[Hồng Liên Khanh]
Nhiều lúc mọi người thấy Ngụy Anh không như tác phẩm gốc, y không phải thiếu niên cũng không phải kẻ thiếu yêu thương mà cầu khẩn yêu thương
*"Ngụy Nhi Tự Vô Ưu"*[Hồng Liên Khanh]
Ngược lại vì đã sống hơn 200 cuộc đời y đã sớm xem đau đớn là bình thường, cực kỳ bài xích tình yêu
*"Ngụy Nhi Tự Vô Ưu"*[Hồng Liên Khanh]
Y nghi ngờ, xấu xa, vô tình, không ngây thơ, lợi dụng 2 mặt thậm chí điên cuồng tâm lý kì lạ
*"Ngụy Nhi Tự Vô Ưu"*[Hồng Liên Khanh]
Xin nhắc lại Ngụy Anh không phải cái dương quang thiếu niên
*"Ngụy Nhi Tự Vô Ưu"*[Hồng Liên Khanh]
Ta dạo này đang bận nên không ra được chap
*"Ngụy Nhi Tự Vô Ưu"*[Hồng Liên Khanh]
Thông cảm a
_/Chương 2/
*"Ký Nguyệt"*
🌷- Thời gian Tuyến: Ngụy Anh 6 tuổi
🌷- Kim Quang Thiện gánh nồi
🌷- Tàn Sắc Tán Nhân nhóm người còn sống
🌷- Kim Quang Dao tẩy trắng bằng bột giặt omo
🌷-Mạc Huyền Vũ còn sống
🌷- sửa tuổi rất nhiều
🌷- AllTiện _ NhânHàn........
🌷- Tag🌿: Sinh Tử Văn, Cổ Đại, Sảng Văn, Huyền Huyễn, Càng Nguyên, Trung Dung, Khôn Trạch, Nữ top, nam bot.....
Âm thanh ấy không vang lên trong tai, mà trực tiếp nổ tung trong thức hải
Tựa như một khối băng lạnh lẽo bị ném thẳng vào chảo dầu đang nóng, lại như thiên lôi giáng xuống giữa trời quang, trong khoảnh khắc, toàn bộ thức hải của Ngụy Anh rung chuyển dữ dội Linh quang vốn ổn định bỗng vỡ vụn, từng tầng ý thức bị xé rách, cuộn lên rồi đập mạnh vào nhau, tạo thành những cơn sóng đau đớn tràn lan không kiểm soát
Cơn đau đến quá đột ngột, không cho y dù chỉ một hơi thở để chuẩn bị
Ngụy Anh kêu không thành tiếng
Mẹ Kiếp!! Thanh quản y như bị bóp nghẹt, âm thanh bị khóa chặt nơi cổ họng, chỉ còn lại một tiếng thở gấp nghẹn ngào không thành hình
Hai tay nhỏ bé theo phản xạ ôm chặt lấy đầu, mười ngón tay bấu sâu vào tóc, thân thể gầy gò co rúm lại như một con thú non bị thương nặng
Gân xanh trên mu bàn tay nổi rõ, từng đường mạch máu hằn lên làn da trắng đến mức gần như trong suốt
Đôi phượng nhãn mở to, đồng tử run rẩy không kiểm soát, ánh mắt tán loạn, không còn tiêu cự
Mà là đau đến từ linh hồn, từ nơi sâu nhất của ý thức, như thể có một bàn tay vô hình đang thô bạo lật tung từng lớp ký ức, từng tầng tồn tại, không cần biết y có chịu đựng nổi hay không
*"Giang Phong Miên"*[Vân Mộng Tông Chủ]
Ngụy Anh!! _/hoảng hốt/
Giang Phong Miên vừa trông thấy cảnh ấy, tim như bị người ta bóp chặt
Nụ cười còn chưa kịp tan trên môi đã đông cứng lại
Ông bước vội tới, không kịp suy nghĩ, một tay bế xốc thân thể nhỏ bé đang run rẩy dữ dội kia lên
*"Giang Phong Miên"*[Vân Mộng Tông Chủ]
Ngụy Anh! Con sao vậy?!!
Giọng ông vỡ ra, khàn đặc, hoảng loạn đến mức chính ông cũng không nhận ra
Hơi thở đứa trẻ trong lòng ông rối loạn, lúc gấp gáp, lúc đứt quãng, thân thể thì nóng lạnh thất thường, như thể đang bị thứ gì đó từ bên trong xé rách, cắn nuốt
Ngay khoảnh khắc ấy
Một cảnh tượng quen thuộc, tưởng đã bị thời gian và năm tháng chôn vùi sâu trong ký ức, đột ngột ập thẳng vào tâm trí Giang Phong Miên
Mùi máu tanh nồng đến mức như vẫn còn phảng phất nơi đầu mũi
Một thân thể đầy thương tích, chi chít vết chém, vết cắn, vết xé rách, nằm giữa một khung cảnh tiêu điều hoang phế
Đất nứt nẻ, cỏ khô cháy sém, xung quanh là hung thi gào rống, móng vuốt đen ngòm, răng nanh dính máu
Máu hòa cùng nước mắt
Không phân biệt được đâu là máu, đâu là lệ
Đôi mắt trống rỗng, vô hồn, đã từng nhìn ông lần cuối, mang theo tuyệt vọng không cách nào cứu vãn
Trùng khớp đến đáng sợ với ánh mắt của đứa trẻ đang nằm trong lòng ông lúc này
Tim Giang Phong Miên đập loạn
Sợ cảnh tượng năm đó lặp lại
Sợ rằng… lần này, ông sẽ lại bất lực đứng nhìn, sẽ lại không thể nhìn thẳng vào mắt Ngụy Thường Trạch, như năm đó
Cánh tay ôm lấy Ngụy Anh siết chặt thêm, gần như run rẩy. Giang Phong Miên xoay người, chạy thẳng ra ngoài, tiếng gọi gần như gào lên, xé toạc sự yên tĩnh của Liên Hoa Ổ
*"Giang Phong Miên"*[Vân Mộng Tông Chủ]
Y sư!!
*"Giang Phong Miên"*[Vân Mộng Tông Chủ]
Truyền y sư mau!! _/giọng khàn đặc hét lên/
Đau đến mức Ngụy Anh không còn phân biệt nổi đâu là thân thể, đâu là linh hồn
Cơn đau từ thức hải tràn khắp toàn thân, lan qua từng kinh mạch, từng tấc xương cốt, không chừa lại bất kỳ khoảng trống nào
Tựa như có vô số lưỡi dao mỏng, cùng lúc cắt xé y từ bên trong, lại như có thứ gì đó đang cố lôi y ra khỏi chính bản thân mình
Những ký ức cũ bị cưỡng ép kéo lên, không cho phép né tránh, hiện ra rõ ràng đến tàn nhẫn, như từng thước phim quay chậm
Từng thanh kiếm xuyên qua thân thể
Từng móng vuốt hung thi xé rách da thịt
Máu chảy dọc theo cánh tay, nhỏ giọt xuống đất, không ngừng, không dứt
Đây là cơ chế hồi tưởng trước khi chết chăng?
Một ý nghĩ lạnh lẽo, bình thản đến tàn nhẫn, chậm rãi hiện lên trong tâm trí y
*"Ngụy Anh Tự Vô Tiện"*
"Chết sao…"
*"Ngụy Anh Tự Vô Tiện"*
"…cũng tốt thôi"
*"Ngụy Anh Tự Vô Tiện"*
"Chết rồi…"
*"Ngụy Anh Tự Vô Tiện"*
"…sẽ được về tổng bộ"
Ý nghĩ ấy vừa hiện ra—
Bỗng nhiên
Một giọt chất lỏng rơi xuống gò má y
Nước mắt của Giang thúc thúc?
…Ông ấy đang khóc sao?
Trong cơn hỗn loạn mơ hồ, một cảm giác xa lạ chợt lan ra nơi lồng ngực Ngụy Anh. Không đau, không lạnh, mà chua xót đến khó chịu
*"Ngụy Anh Tự Vô Tiện"*
"Giang thúc thúc..."
*"Ngụy Anh Tự Vô Tiện"*
"Đừng khóc__"
Y muốn mở miệng.Muốn nói, muốn bảo ông đừng như vậy
Ý thức cuối cùng cũng không chịu nổi, hoàn toàn sụp đổ
Ngụy Anh ngất lịm trong vòng tay Giang Phong Miên
Gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt như giấy, đôi môi trắng bệch bị cắn đến rỉ máu, huyết sắc nhuộm đỏ khóe môi, tạo thành một vệt màu chói mắt đến đáng sợ
Đôi mắt nhắm nghiền, hàng mi run nhẹ, máu từ mũi chảy xuống, hòa cùng nước mắt đang không ngừng rơi của người ôm lấy y
Cảnh tượng ấy, tựa như một bức họa tĩnh lặng bi thảm
Bên trong thức hải, hệ thống rơi vào trạng thái hỗn loạn chưa từng có
Không gian tinh thần của ký chủ nó bạo động dữ dội, năng lượng xoáy loạn, cuộn trào như cơn bão không có điểm dừng
Áp lực khủng khiếp đến mức hệ thống không dám tiếp tục ở lại bên trong
Một quả cầu tím nhạt bị cưỡng ép đẩy ra ngoài thân thể Ngụy Anh, lơ lửng giữa không trung, vô hình đối với tất cả mọi người
Thấy Giang Phong Miên bế Ngụy Anh lao đi, bước chân hỗn loạn
Thấy Ngu Tử Diên hốt hoảng chạy tới, sắc mặt đại biến
Thấy Liên Hoa Ổ trong khoảnh khắc rơi vào hỗn loạn, người người chạy ngược chạy xuôi, tiếng gọi dồn dập vang lên không ngớt
Hệ Thống [Số Hiệu K-90337]_
"Mẹ kiếp!!.. Chuyện gì thế này!"
Hệ thống mở bảng bán trong suốt màu lam
Phía trên, chỉ số sinh mệnh của ký chủ đang tụt xuống với tốc độ khiến nó gần như tê liệt
Một bảng khác hiện ra bên cạnh, dày đặc những con số, ký hiệu, đường năng lượng phức tạp đến mức vượt quá quyền hạn hiện tại của nó
Hệ thống liều mạng thao tác, vừa run rẩy liên hệ tổng bộ, vừa cưỡng ép nâng chỉ số sinh mệnh của Ngụy Anh bằng những phương thức còn sót lại
Cánh cửa phía sau khép lại, âm thanh rất nhẹ, nhưng trong hành lang dài yên tĩnh của Liên Hoa Ổ lại vang lên rõ ràng đến mức như gõ thẳng vào lòng người
Một y sư tóc bạc trắng từ trong phòng chậm rãi bước ra
Ông khoác trường bào giản dị, vai đeo hòm thuốc, Lưng ông hơi còng, bước chân không nhanh, nhưng từng bước đều vững vàng, tựa như đã quen đi lại giữa sinh tử bao năm
Đôi mắt già nua ánh lên vẻ mệt mỏi, song vẫn giữ được sự tỉnh táo và trầm ổn của kẻ đã nhìn quen bệnh nặng thương sâu
Người này chính là Giang y sư, đệ tử đời trước của Vân Mộng Giang thị, nhiều năm qua vẫn lưu lại Liên Hoa Ổ phụng sự, y thuật tinh thâm, đức vọng sâu dày, Trong Liên Hoa Ổ, dù là trưởng lão hay môn sinh, gặp ông cũng phải kính trọng vài phần
Giang Phong Miên vừa trông thấy ông, liền bước một bước thành hai, tiến thẳng đến trước mặt, thần sắc lo lắng không hề che giấu
*"Giang Phong Miên"*[Vân Mộng Tông Chủ]
A Anh thế nào rồi?! _/gấp gáp/
Giọng nói gấp gáp, hơi thở còn chưa kịp điều hòa, hiển nhiên đã thất thố
Vân Mộng Giang Thị [云梦江氏]_
Giang Y Sư:_ Giang Tông chủ-- _/định hành lễ/
Lời còn chưa dứt, đã bị Giang Phong Miên phất tay ngăn lại. Giờ phút này, lễ nghi, tôn ti, tất cả đều trở nên thứ yếu
Giang y sư khẽ thở dài một hơi, thần sắc nghiêm lại, trầm giọng nói
Vân Mộng Giang Thị [云梦江氏]_
Không nguy hiểm đến tính mạng__
*"Giang Phong Miên"*[Vân Mộng Tông Chủ]
_/thở phào nhẹ nhõm/
Chỉ một câu ấy thôi, cũng đủ khiến bả vai Giang Phong Miên khẽ chùng xuống trong khoảnh khắc, như trút được một khối đá lớn đè nặng nơi ngực
Vân Mộng Giang Thị [云梦江氏]_
Giang Y Sư:_ Chỉ là…Thức hải của Ngụy công tử bị tổn thương khá nặng
Giang Phong Miên khẽ siết chặt tay áo, ngón tay vô thức co lại. Song Giang y sư tiếp tục, giọng nói càng thêm nặng nề
Vân Mộng Giang Thị [云梦江氏]_
Giang Y Sư:_ Thức hải và thần hồn là căn cơ trọng yếu nhất của tu sĩ
Vân Mộng Giang Thị [云梦江氏]_
E rằng về sau, tu vi của Ngụy công tử sẽ khó tiến cảnh
Vân Mộng Giang Thị [云梦江氏]_
Hơn nữa, tổn thương lần này đã lan đến thần kinh, Ký ức có khả năng sẽ mơ hồ, tinh thần không ổn định
Vân Mộng Giang Thị [云梦江氏]_
Thân thể… cũng sẽ yếu hơn người thường_/Ông lắc đầu nhẹ/
Vân Mộng Giang Thị [云梦江氏]_
May mắn là được đưa tới kịp thời..
Vân Mộng Giang Thị [云梦江氏]_
Nếu chậm thêm một, hai canh giờ nữa... E là- haz
Lời nói không tiếp tục, nhưng ý tứ trong đó lại rõ ràng đến đáng sợ
Giang y sư ngẩng mắt, trong đáy mắt hiện lên một tia thương cảm xen lẫn giận dữ
Vân Mộng Giang Thị [云梦江氏]_
Giang Y Sư:_ Hạ thủ với một hài tử mới sáu tuổi như vậy- Thực sự độc ác
Nhẹ thì căn cơ suy yếu. Nặng thì thần trí tổn hại, cả đời ngốc ngẩn si dại
Ra tay chuẩn xác, tàn nhẫn, hơn nữa còn nhắm thẳng vào thức hải kẻ đứng sau rất rõ Ngụy công tử yếu hại ở đâu
Tuyệt đối không phải lần đầu ra tay
Giang Phong Miên nghe đến đây, trong đầu chỉ còn lại một ý niệm duy nhất
Có người đã ra tay với Ngụy Anh ở Giang Gia
Trong khoảnh khắc, một luồng hàn ý lạnh buốt dọc theo sống lưng lan lên, khiến ông bất giác siết chặt nắm tay
Liệu kiếp trước… có phải cũng như vậy?
Liệu từ đầu đến cuối… vẫn luôn có người muốn hại đứa trẻ này?
Ông trầm mặc hồi lâu, rồi khẽ gật đầu, biểu thị đã hiểu
Giang y sư thấy vậy liền biết Giang Phong Miên đã nắm được trọng điểm, cũng không tiện nói thêm. Tai vách mạch rừng, có những lời chỉ có thể nói đến đây. Ông chắp tay hành lễ, cáo lui, trong lòng cũng thầm mong kẻ đứng sau sẽ không còn cơ hội ra tay lần nữa
Giang Phong Miên đẩy cửa, bước vào phòng trong
Hương thuốc nhàn nhạt quanh quẩn trong không khí. Ánh sáng xuyên qua rèm cửa, rơi xuống chiếc giường mỹ nhân đặt giữa phòng
Ngụy Anh lặng lẽ nằm đó.
Đôi mắt nhắm nghiền, hàng mi dài rũ xuống, sắc mặt tái nhợt, môi khẽ khô, nhưng hơi thở đã ổn định hơn rất nhiều, không còn dồn dập rối loạn như trước
Giang Phong Miên đứng yên rất lâu.
Không nói, Không động
Tựa như chỉ cần bước thêm một bước, những thứ chôn sâu trong ký ức sẽ không thể kìm nén mà tràn ra
Có lẽ… nên bàn bạc lại với Ngu Tử Diên.
Nếu một ngày nào đó, Ngụy Anh lại gặp chuyện
Ý nghĩ còn chưa kịp hoàn chỉnh, Có lẽ vì gian phòng quá yên tĩnh. Có lẽ vì hình ảnh trước mắt quá tương tự, Ký ức đã lặng lẽ tràn về
Năm ấy, ông và Ngụy Thường Trạch là sư huynh đệ đồng môn
Sư huynh thiên tư trác tuyệt, kiếm đạo tinh thuần, phong thái xuất trần, tựa như sinh ra đã đứng cao hơn người khác một bậc
Khi còn thiếu niên, Giang Phong Miên từng nhìn theo bóng lưng ấy, trong lòng chỉ có ngưỡng mộ không che giấu
Khi đó, họ từng ngồi bên hồ sen Vân Mộng, hào hứng vẽ nên viễn cảnh tương lai
Ông kế nhiệm tông chủ,
sư huynh phò tá bên cạnh,
cùng nhau chấn hưng Vân Mộng Giang thị, để danh tiếng vang xa Tu Chân giới
Khi ấy, trong mắt ông, tương lai rực rỡ như ánh nắng chiếu trên hồ sen.
Chỉ tiếc...
viễn cảnh rốt cuộc cũng chỉ là viễn cảnh
Không biết từ khi nào, ngưỡng mộ biến thành ganh tỵ. Thân cận dần hóa xa cách. Lời nói không còn thẳng thắn. Ánh mắt không còn trong suốt
Nghi kỵ, tự ti, bất an, những cảm xúc ấy lặng lẽ sinh sôi, như cỏ dại mọc đầy trong lòng ông, không kịp nhổ bỏ
Đó là thời khắc ông hối hận nhất đời mình
Ông không tin sư huynh, Ông tin người ngoài. Mâu thuẫn chồng chất, lời nói hóa thành lưỡi dao, cuối cùng kết thúc bằng một trận quyết đấu không thể quay đầu
Ông biết rõ mình không bằng sư huynh, Biết rõ không thể thắng. Nhưng cuối cùng, ông vẫn thắng
Một chiến thắng khiến ông đau đớn đến không hiểu nổi
Bởi vì.. Ngụy Thường Trạch đã nhường ông. Như từ trước đến nay, vẫn luôn nhường ông
Một kiếm xuyên người, Máu văng lên, đỏ thẫm. Sư huynh mang theo cả Tàn Sắc Tán Nhân. Rời khỏi Vân Mộng Giang thị, Không quay đầu lại
Giang Phong Miên thắng rồi, Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc đó. ông biết mình đã thua
Thua mất một sư huynh
Thua mất một đoạn tình nghĩa không thể vãn hồi
Thua cả một đời hối hận không cách nào bù đắp
Và giờ đây, Đứa trẻ nằm trước mắt này… Lại mang theo huyết mạch của 2 người ấy
Khiến ông vừa áy náy, lại vừa thương yêu. đến mức không biết phải đối diện thế nào cho đúng
*"Ngụy Nhi Tự Vô Ưu"*[Hồng Liên Khanh]
Tôi đọc truyện thì thấy có lẽ Giang Phong Miên không yêu Ngu Tử Diên như tôi nghĩ
*"Ngụy Nhi Tự Vô Ưu"*[Hồng Liên Khanh]
Và trong đây cũng sẽ không có tình yêu về cặp MiênDiên
*"Ngụy Nhi Tự Vô Ưu"*[Hồng Liên Khanh]
Giang Phong Miên 1 cái tông chủ hảo tốt, nhưng phụ thân chi chức lại không năng lực
_/Chương 3/
*"Ký Nguyệt"*
🌷- Thời gian Tuyến: Ngụy Anh 6 tuổi
🌷- Kim Quang Thiện gánh nồi
🌷- Tàn Sắc Tán Nhân nhóm người còn sống
🌷- Kim Quang Dao tẩy trắng bằng bột giặt omo
🌷-Mạc Huyền Vũ còn sống
🌷- sửa tuổi rất nhiều
🌷- AllTiện _ NhânHàn........
🌷- Tag🌿: Sinh Tử Văn, Cổ Đại, Sảng Văn, Huyền Huyễn, Càng Nguyên, Trung Dung, Khôn Trạch, Nữ top, nam bot.....
Một ngày một đêm trôi qua trong trạng thái hôn mê sâu, tựa như rơi vào vực tối không đáy, cuối cùng Ngụy Anh cũng chậm rãi tỉnh lại
Ánh sáng mờ nhạt lọt qua rèm cửa, rơi xuống trước mắt y thành những vệt nhạt nhòa
Ý thức vừa hồi phục, trước mắt y chỉ là một mảng mơ hồ nhòe nhoẹt. Hương thuốc nhàn nhạt vờn quanh chóp mũi, xen lẫn mùi gỗ trầm quen mà lạ
Mi mắt nặng như đeo chì, phải mất một lúc rất lâu y mới có thể khẽ chớp mắt, ánh sáng theo khe mi tràn vào, khiến đầu óc lại choáng váng một hồi
Giang Phong Miên nghe tin, lập tức bỏ dở mọi sự, vội vã chạy đến. Ông bước nhanh vào phòng, thấy hài tử trên giường đã mở mắt, trong lòng vừa mừng rỡ lại vừa thấp thỏm bất an
Ông ngồi xuống bên giường, khẽ gọi vài tiếng, hỏi han tình hình, giọng nói cố giữ bình ổn, nhưng chưa kịp nói hết một câu, toàn thân đã cứng đờ
Ngụy Anh hơi nghiêng đầu, ánh mắt đen nhánh trong veo mà trống rỗng, lặng lẽ nhìn người đàn ông trước mặt
Trong đáy mắt ấy không có quen thuộc, không có thân cận, chỉ là một loại xa lạ thuần túy, lạnh nhạt mà tỉnh táo, hoàn toàn không thuộc về một hài tử
Giọng nói vang lên, non nớt, nhẹ, nhưng cách phát âm lại mang theo một khoảng cách khó diễn tả
*"Ngụy Anh Tự Vô Tiện"*
Ngài… là ai?
*"Ngụy Anh Tự Vô Tiện"*
"Đây là đâu?- tại sao mình lại không nhớ gì thế này"
*"Giang Phong Miên"*[Vân Mộng Tông Chủ]
!!!
Câu hỏi ấy như một đòn nặng giáng thẳng vào ngực Giang Phong Miên, khiến hơi thở ông nghẹn lại trong khoảnh khắc
Ông đã sớm chuẩn bị tâm lý rằng trí nhớ của Ngụy Anh có thể bị ảnh hưởng, thậm chí có khả năng quên mất một phần ký ức, nhưng ông không ngờ mức độ lại nghiêm trọng đến như vậy
Không chỉ quên chuyện cũ, quên người quen, mà ngay cả bản thân là ai, đến cả tồn tại của chính mình, cũng hoàn toàn trống rỗng
Giống như một tờ bạch chỉ chưa từng đặt bút, không lưu lại bất cứ dấu vết nào của quá khứ
Giang Phong Miên hít sâu một hơi, ép bản thân bình tĩnh, khóe môi nặn ra một nụ cười ôn hòa nhất có thể, giọng nói cũng hạ thấp xuống, chậm rãi từng chữ
*"Giang Phong Miên"*[Vân Mộng Tông Chủ]
Con tên là Ngụy Anh, tự Vô Tiện
*"Giang Phong Miên"*[Vân Mộng Tông Chủ]
Phụ thân con là Ngụy Thường Trạch, là sư huynh của ta _/xoa má y/
*"Giang Phong Miên"*[Vân Mộng Tông Chủ]
Hiện tại phụ thân con có việc bên ngoài, nên con tạm thời sống ở Giang gia, do ta chăm sóc
Khi nói những lời ấy, trong lòng ông chợt lóe lên một ý nghĩ hoang đường đến mức chính ông cũng giật mình. Nếu nói Ngụy Anh là con dâu nuôi từ nhỏ, sau này gả cho con ông…
Ý niệm ấy còn chưa kịp thành hình đã bị ông lập tức xua tan. Nghĩ tới thanh kiếm của sư huynh cùng ánh mắt lạnh lẽo của Tàn Sắc Tán Nhân, Giang Phong Miên chỉ cảm thấy sống lưng phát lạnh, hoàn toàn không có ý định thử vận mệnh của mình thêm lần nào nữa
Ngụy Anh nghe xong, khẽ gật đầu. Động tác rất nhỏ, rất ngoan, biểu tình thuần lương đến mức khiến lòng người mềm ra một mảng
Giang Phong Miên nhìn hài tử trước mắt, trong lòng không khỏi dâng lên một tiếng cảm thán thầm lặng
*"Giang Phong Miên"*[Vân Mộng Tông Chủ]
"A Anh… quả thực rất ngoan"
Vốn dĩ ông định để đứa trẻ nghỉ thêm hai ngày nữa, đợi thân thể ổn định hoàn toàn rồi mới tính, nhưng Ngụy Anh lại kiên quyết muốn ra ngoài xem thử
Sự kiên quyết ấy không ồn ào, không cố chấp, chỉ là bình tĩnh lặp lại mong muốn của mình, khiến người nghe khó lòng từ chối
Nghĩ đi nghĩ lại, Giang Phong Miên vẫn gật đầu đồng ý, tự mình dẫn y dạo quanh Liên Hoa Ổ
Bề ngoài, Ngụy Anh trông vô cùng thuận theo, ánh mắt nhìn đâu cũng mang theo chút tò mò vừa phải, dáng vẻ giống hệt một hài tử vừa tỉnh dậy sau cơn bệnh nặng
Nhưng trong lòng y lại tỉnh táo đến lạnh lùng. Dù không nhớ bất cứ điều gì, nhưng bản năng cảnh giác đã ăn sâu vào huyết mạch, như một cái bóng không cách nào xóa bỏ
Y không hoàn toàn tin lời Giang Phong Miên, càng không dám buông lỏng phòng bị
Linh cảm mơ hồ mách bảo y rằng người đàn ông này có thể tin cậy, chí ít là ở thời điểm hiện tại, nhưng trước khi nắm rõ thế cục, y tuyệt đối sẽ không để bản thân rơi vào thế bị động
Đi đến thủy tạ giữa hồ sen, ánh nước lấp lánh phản chiếu bầu trời trong xanh, hương sen thanh nhã phảng phất trong gió, Ngụy Anh bỗng nhìn thấy hai hài tử một nam một nữ đang ngồi ở đó
Trong khoảnh khắc ấy, một cảm giác quen thuộc khó tả đột ngột trào lên trong lồng ngực, tựa như có sợi dây vô hình kéo mạnh ý thức y về phía trước
Y vô thức bước lên hai bước
Ngay sau đó, Ngụy Anh lập tức hoàn hồn, dừng lại đúng lúc, động tác nhỏ đến mức gần như không thể phát hiện
Giang Phong Miên không nhận ra dị thường, chỉ cho rằng Ngụy Anh thấy hài tử đồng trang lứa nên sinh hứng thú
Đến gần hơn, Ngụy Anh mới nhìn rõ hai người kia.
Nam hài tử dung mạo đoan tú, đường nét rõ ràng, khí chất trầm ổn vượt xa tuổi thật
Thân vận tử bào lãnh sắc, lưng thắt chuông bạc Vân Mộng, tóc vấn cao thành búi, dải phát tuệ tử sắc buông dọc theo sống lưng, ánh mắt nhìn người mang theo một tia cảnh giác khó nhận ra
Nữ hài tử cao hơn nam hài một chút, khí chất ôn nhu đoan nhã. Phấn y nhẹ nhàng, trước ngực thêu hoa sen chín cánh của Vân Mộng Giang thị
Gương mặt tựa ngọc, mày cong mềm mại, mắt trong như nước thu, thần thái dịu dàng, nụ cười kín đáo mà ấm áp, vừa nhìn đã khiến người sinh hảo cảm
Ánh mắt của cả hai khi trông thấy Ngụy Anh đều sáng lên rõ rệt, trong đó là phấn khích, là vui mừng không hề che giấu
Cảm xúc thuần túy ấy khiến Ngụy Anh sinh ra nghi hoặc. Nếu chưa từng quen biết, vì sao lại có thể vui vẻ đến như vậy, chứ không phải dè dặt hay xa lạ?
Chẳng lẽ… y thật sự từng sống ở đây?
Giang Trừng và Giang Yến Ly thấy Giang Phong Miên xuất hiện, lập tức đứng dậy hành lễ
*"Giang Yến Ly"*[Liên Hoa Nữ Chủ]
Phụ Thân sáng hảo _/mỉm cười hành lễ/
*"Giang Trừng Tự Vãn Ngâm"*
Phụ Thân _/hành lễ/
Giang Phong Miên chỉ khẽ gật đầu, không để tâm nhiều, rồi để ba đứa trẻ tự do trò chuyện
Rất nhanh, hai hài tử cũng được biết Ngụy Anh đã mất trí nhớ. Không khí không hề trở nên gượng gạo, trái lại, ba đứa trẻ làm quen với nhau một cách tự nhiên đến kỳ lạ, như thể vốn dĩ đã nên như vậy
Giang Trừng và Giang Yến Ly nhân cơ hội Ngụy Anh không nhớ gì, cũng "bổ sung" thêm không ít chuyện
*"Giang Yến Ly"*[Liên Hoa Nữ Chủ]
A Anh thật sự rất khả ái a, Nhất là lúc bị gà hù doạ chạy 3 vòng hồ sen _/cuời thúc thích/
*"Giang Trừng Tự Vãn Ngâm"*
trán in hẳn 1 cái móng gà, 3 ngày chưa biến mất _/Giang Trừng bồi thêm 1 câu/
*"Ngụy Anh Tự Vô Tiện"*
_/sờ mũi, gương mặt đỏ bừng/"sao mình ngốc dữ vậy"
Không hẳn là bịa đặt, chỉ là những chuyện ấy hiện tại còn chưa xảy ra, ví dụ như tình cảm thân thiết của ba người, những ngày cùng nhau lớn lên, cùng nhau gây họa rồi cùng nhau chịu phạt
Ngụy Anh chỉ lặng lẽ nghe, không ngắt lời, âm thầm ghi nhớ từng chi tiết
Qua lời nói của hai người, y dần phác họa được "tính cách trước kia" của mình
Ngốc nghếch, đơn thuần, hay cười, hiếu động, có phần ngu ngơ, lại đặc biệt thích làm anh hùng cứu người, một kiểu tính cách khiến người khác vừa tức vừa thương
Ngụy Anh không phân biệt được những điều ấy là thật hay giả
Chỉ biết một điều rất rõ ràng bản thân hiện tại tuyệt đối không phải như vậy
Nhưng cũng không sao.
Diễn kịch mà thôi, Loại việc này… y làm rất quen
*"Ngụy Anh Tự Vô Tiện"*
"quen?... Tại sao lại quen chứ"
Ba ngày trôi qua, cuối cùng Ngụy Anh cũng gặp được Ngu Tử Diên Giang phu nhân trên danh nghĩa của Vân Mộng Giang Thị
Gọi là "trên danh nghĩa" cũng không phải không có lý do
Vừa thấy Ngụy Anh bước vào viện, Ngu Tử Diên liền phớt lờ hoàn toàn Giang Phong Miên đang đứng bên cạnh, không hỏi một câu, không liếc thêm nửa mắt, trực tiếp sải bước đến trước mặt hài tử, cúi người bế y lên
Động tác dứt khoát gọn gàng, không hề do dự, tựa như việc này vốn dĩ phải do bà làm từ đầu
Trước khi xoay người rời đi, bà còn quay đầu liếc Giang Phong Miên một cái, ánh mắt lạnh lẽo sắc bén, chán ghét không hề che giấu, giống như nhìn một vật khiến người ta phiền lòng chỉ muốn tránh xa
Ngụy Anh được bế trong lòng bà, tầm mắt cao hơn một chút, nhìn rõ ràng cái liếc ấy từ đầu đến cuối
Trong lòng y âm thầm ghi nhớ, rất nhanh đưa ra một kết luận cực kỳ đơn giản mà trực tiếp Ngu Tử Diên thật sự rất ghét Giang Phong Miên, không phải kiểu bất hòa ngấm ngầm, mà là chán ghét lộ liễu, hoàn toàn không thèm che đậy
Ngu Tử Diên vốn không phải người giỏi nói chuyện dịu dàng. Bà bế Ngụy Anh đi đến bên một chiếc bàn gỗ lớn đặt gần cửa sổ, trên bàn đã sẵn ba bốn chiếc hòm lớn, hòm đều bằng gỗ quý, khóa đồng sáng loáng
Bà tiện tay mở nắp một chiếc, ánh sáng vàng ngọc lập tức hắt ra, chói mắt đến mức khiến người ta theo bản năng phải nheo mắt lại
Bên trong là vô số đồ chơi trống lắc nhỏ xinh, lồng đèn tinh xảo, ngựa gỗ mô hình, kiếm nhỏ, cung nhỏ. mỗi món đều được đúc từ vàng ròng, chạm khắc tinh tế, khảm ngọc tỉ mỉ, chỉ nhìn thôi cũng biết giá trị không nhỏ
Giữa hòm còn đặt hai khối minh châu lớn, ánh sáng lưu chuyển trong suốt, không phải dạng viên tròn nhỏ nhỏ thông thường mà là khối viên tròn hoàn chỉnh, to hơn cả quả cam, e rằng Ngụy Anh có dùng hai tay cũng chưa chắc ôm nổi
Ngu Tử Diên nhìn cũng không nhìn thêm, giọng nói thản nhiên mà dứt khoát, như đang nói một chuyện nhỏ nhặt không đáng nhắc đến
*"Ngu Tử Diên"*[Tử Tri Chu]
Thích gì thì lấy- .._/hơi khựng lại/
*"Ngu Tử Diên"*[Tử Tri Chu]
"có phải quá cọc cằng quá không, thằng bé còn nhỏ mà . Lỡ..."_/trong đầu loé ra 7749 tình huống/
*"Ngu Tử Diên"*[Tử Tri Chu]
Coi như quà gặp mặt _/nói thêm_ giọng nhẹ hơn hẳn/
*"Ngụy Anh Tự Vô Tiện"*
Hở?? _/hơi hoang mang/
*"Giang Phong Miên"*[Vân Mộng Tông Chủ]
_/ bất lực thở dài/
Khí phách ấy hoàn toàn không cho người khác cơ hội từ chối, càng không cần ai đáp lời
Ngụy Anh thật ra từ đầu đến cuối đều bị chiếc trống lắc đặt gần mép hòm thu hút ánh nhìn
Trống không lớn, hoa văn đơn giản hơn mấy món khác, nhưng tiếng leng keng mơ hồ dường như chạm trúng thứ gì đó rất sâu trong lòng y
Ánh mắt y dừng lại quá lâu, biểu cảm cũng không giấu được, tất cả đều rơi trọn vào mắt Ngu Tử Diên
Bà khẽ nhướng mày, trong lòng không khỏi thầm nghĩ hài tử rốt cuộc vẫn là hài tử, cho dù có từng chịu khổ, có từng gặp biến cố, thì cảm xúc vẫn không giấu kín được như người lớn
Nghĩ đến đây, Ngu Tử Diên trực tiếp phất tay một cái, giọng nói càng thêm hào sảng, dứt khoát đến mức không cho ai chen vào
*"Ngu Tử Diên"*[Tử Tri Chu]
Lấy hết đi, khỏi chọn
*"Ngu Tử Diên"*[Tử Tri Chu]
Người đâu, mang toàn bộ về phòng Ngụy Anh _/phất tay/
Mệnh lệnh vừa dứt, lập tức có người tiến lên, nâng hòm đi
Giang Phong Miên đứng phía sau, nhìn toàn bộ cảnh tượng từ đầu đến cuối, chỉ có thể bất lực thở dài trong lòng, một câu cũng không chen vào được
Mi Sơn Ngu Thị tuy không thuộc ngũ đại thế gia, nhưng lại là đại tộc thương gia lừng danh, sản nghiệp trải khắp các châu, Ngu Tử Diên lại là độc nhất đại tiểu thư, từ nhỏ đã quen vung tiền như nước
Tài sản tuy không sánh Kim thị, nhưng cũng đủ xếp hàng đầu, thậm chí hồi môn năm đó của bà… còn ẩn ẩn vượt qua cả gia sản hiện lúc đó của Giang Thị, coi như đem gần như tài sản của Mi Sơn Ngu Thị đi
*"Ngụy Anh Tự Vô Tiện"*
?? "a? Cái gì vậy"
Ngụy Anh thì hoàn toàn ngây ra. Y thật sự không có ý đó, trong đầu từ đầu đến cuối chỉ nghĩ đến mỗi cái trống lắc kia, kết quả trong chớp mắt lại biến thành cả mấy hòm vàng ngọc
Y ngồi trong lòng Ngu Tử Diên, vẻ mặt hiếm khi lộ ra một tia hoang mang thật sự, trong đầu chỉ quanh quẩn một câu sao lại biến thành thế này
Ngụy Anh khó hiểu, mà cũng không tiện mở miệng
May mắn là không bao lâu sau, Giang Yến Ly đến tìm Ngụy Anh, vừa hay chấm dứt bầu không khí ngập tràn mùi "tiền" kia
Nàng dịu dàng hành lễ với Ngu Tử Diên, rồi kéo tay Ngụy Anh rời đi. Trên đường về phòng, Giang Yến Ly nhẹ giọng nói với y về chuyện ra ngoài dạo phố, giọng nói mềm mại mang theo chút mong chờ rất khó che giấu
Ở Liên Hoa Ổ, hài tử thật sự quá ít. Ngoài Giang Trừng và Giang Yến Ly, gần như không còn ai đồng trang lứa
Ngày ngày quanh quẩn trong tông môn, luyện kiếm, đọc sách, ăn cơm, ngủ nghỉ, lặp đi lặp lại, đối với hài tử mà nói quả thực là rất chán
Thế là hai người rất nhanh quyết định ra phố chơi. Việc này đã được báo với Giang Phong Miên, và ông cũng đồng ý, chỉ dặn dò mang theo người hộ vệ, không được đi xa quá
Trưa hôm đó, một cỗ xe ngựa giản dị lặng lẽ rời khỏi Vân Mộng Giang Thị, bánh xe lăn qua con đường ven hồ, không gây ra động tĩnh quá lớn, nhưng vẫn khiến không ít người dân xung quanh tò mò nhìn theo
Ra khỏi Vân Mộng một đoạn, xe ngựa dừng lại ở một nơi vắng người, ba đứa trẻ nhanh chóng thay y phục, bỏ đi hoa phục thế gia quá mức nổi bật, chỉ giữ lại kiểu dáng gọn gàng nhã nhặn
Đi xe thế gia quá dễ thu hút ánh nhìn, không phù hợp để dạo phố tự do
Không lâu sau, ba hài tử cùng hai người lớn một nam một nữ hòa vào dòng người nơi thành thị. Trên người không còn vẻ xa hoa của Liên Hoa Ổ, nhưng cũng tuyệt đối không phải vải thô của dân thường
Chất liệu tốt, đường may tinh tế, khí chất thanh quý toát ra một cách tự nhiên, khó che giấu, song cũng không đến mức khiến người khác phải dừng chân nhìn chăm chú
Phần lớn người qua đường chỉ lướt mắt nhìn rồi thôi, coi họ như một gia đình khá giả dẫn con đi chơi, không mảy may nghi ngờ
Download MangaToon APP on App Store and Google Play