[Bùi Công Nam X Duy Khánh] Cho Anh Ôm Em Thêm Một Lần Nữa Thôi
Gương Vỡ
Căn gác nhỏ cuối phố Nguyễn Thiện Thuật vẫn mang mùi ẩm mốc quen thuộc của những ngày đầu hạ Sài Gòn. Ánh nắng rọi qua lớp cửa kính mờ bụi, đổ bóng lên tấm khăn phủ đàn cũ kĩ
Tiếng bước chân Bùi Công Nam vang lên giữa căn phòng yên lặng như một gợn sóng nhỏ trong mặt hồ đã ngủ quên
Lại một ngày nữa, một ngày nữa trôi qua trong sự buồn chán. Sự im lặng kéo dài giữa chàng và cây đàn khiến chàng khó chịu. Ý tưởng cứ trốn tránh chàng, như thể những bản nhạc trong đầu đã dời đi mãi mãi
Trước tai nạn năm ấy Nam cũng viết nhạc, viết rất nhiều nhưng chưa từng công bố. Từ khi chuyển nhà, đống bản thảo ấy nằm gọn trong cái tủ cũ mà hơn một năm nay chàng chưa đụng tới.
Bất chợt lại nhớ điều ấy, Nam quyết tâm hôm nay sẽ tìm ra được mớ bản thảo cũ để có thể lấy ý tưởng cho bản nhạc của mình
Chàng quyết định dọn dẹp lại căn gác
Quần áo, giấy tờ rồi đồ dùng cứ lộn xộn hết cả lên. Hình như trước đây nhà chàng gọn gàng lắm mà nhỉ
Gom lại hết mớ quần áo dơ, bỏ vào máy bấm nút. Tít. Mới vậy thôi mà đã mệt bở hơi tai. Tiếp theo là coi lại một số giấy tờ, cái này vứt nè, cái này, trời, sao nó lại ở đây nhỉ? Mình nhớ đã kẹp lại rồi. Hồi trước mình đâu có bừa bộn thế này đâu
Bùi Công Nam
Thôi mệt quá, không làm nữa!
Nói rồi chàng lại nằm bịch lên giường với mồ hôi nhễ nhại.
Nam chạy xuống gác, tiện đường lấy cái khăn lau mồ hôi trên mặt
Ai đó
Xin chào, tôi tới giao biên lai tiền điện tháng này
Cầm tờ giấy trong tay, khuôn mặt vốn đã mệt giờ trở nê uể oải hơn
Bùi Công Nam
"mình cứ sống như vậy quài là hết tiền cho coi"
Bùi Công Nam
"rõ ràng là đã cố gắng tiết kiệm lắm rồi.."
Ai đó
Chào anh, anh hãy đóng tiền đúng kì hạn nha
Vừa nói người nọ vừa chỉ tay vào con số cuối biên lai. Nam gật đầu, ráng nặn ra một nụ cười đáp lại, hắn chẳng kịp nhìn đã rời đi.
Hai mươi sáu tuổi, sống bằng âm nhạc, viết bài cho người khác, hoà âm phối khí freelance, sống nhờ những người không quen biết - như vậy có thể coi là thành công không?
Ngăn tủ gỗ ọp ẹp ở góc phòng mở ra với tiếng cọt kẹt khô khốc. Bên trong là đống giấy tờ cũ, bản nhạc nhòe mực, vài đĩa CD, và hai, ba cuốn sổ da đã ngả màu.
Nam ngồi bệt xuống sàn, lật từng trang giấy.
Có những đoạn giai điệu lạ, những dòng ghi chú nguệch ngoạc, có những trang chỉ ghi vài dòng mà chàng không hiểu đang ám chỉ gì
Các bản thảo bài nhạc dường như đã hoàn thành hết, chỉ cần chỉnh sửa lại một tí là có thể dùng. Vậy thật tốt quá.
Lật tới một nửa của cuốn sổ dưới cùng, một tấm hình polaroid rơi xuống. Nam cúi nhặt, để vào túi
Trang đó hiện lên bản nhạc tiêu đề "Cho anh ôm em thêm một lần nửa thôi. Ngày 23 tháng 4", viết được một nửa, những trang sau đều bỏ trống. Hết rồi nhỉ
Căn phòng lúc nãy vừa dọn dẹp xong, bây giờ lại bụi bặm với những món đồ cũ mà chàng vừa lôi ra
Nam ngồi lên giường, rút từ trong túi
Bức ảnh đã úa vàng, nhìn kĩ, trong tấm hình ấy là hai thiếu niên đứng bên nhau hạnh phúc giữa cánh đồng hoa lưu ly, tay đan tay dưới hoàng hôn đang buông xuống. Một người là chàng, người còn lại… không thể nhớ nổi.
Bùi Công Nam
Ai vậy nhỉ? Bạn cũ?..
Mặt sau bức ảnh 2 dòng ghi bằng nét bút xanh đã mờ:
Trái tim Nam chợt nhói lên. Một nhịp. Hai nhịp. Cơn đau âm ỉ, như thể ai đó vừa siết chặt lồng ngực anh bằng những ngón tay lạnh. Cơn đau nhè nhẹ ấy quen thuộc đến đáng sợ..
Sau vụ tai nạn 3 năm trước, ba mẹ nói chàng đã bị mất một số kí ức, có lẽ người này cũng vậy, đã biến mất theo những mảnh vỡ mong manh trong trí nhớ chàng
Nhưng tại sao nhìn hai bóng người trong ảnh, trái tim nhói lên một hai nhịp, hơi thở phập phồng như đứt quãng, tai cứ u u, đầu rối đi chẳng nghĩ được gì nữa.
Nam đứng dậy, kéo tấm chăn phủ đàn
Anh đặt cuốn sổ bên cạnh, mở trang “Cho anh ôm em thêm một lần nữa thôi" rồi thử chơi lại đoạn nhạc dở dang
Nhạc vang lên... Chưa bao giờ những ngón tay thạo đàn của chàng lại run rẩy đến vậy, cứ như mất hết sức lực rồi chẳng chịu nghe theo cơ thể, phải cố lắm mới đánh tiếp được
Từng nốt nhạc lướt qua như kể lại câu chuyện cũ, một câu chuyện cũ đã đi vào dĩ vãng, đáng lẽ đã phải đi vào dĩ vãng rồi. Nhưng không biết vì sao giờ đây nó lại vang lên, kể lại bi kịch ấy một lần nữa.
"Cho anh ôm em thêm một lần nữa thôi"
Phố Xa
Studio nhỏ nằm trên lầu ba, tường cách âm bằng mấy miếng mút màu đen dán chằng chịt.
Ngoài trời nắng chang chang. Trong phòng mùi cà phê hòa với mùi dây loa cháy nhẹ
Duy Khánh ngồi bệt xuống ghế da cũ, quăng kịch bản lên đùi, mồ hôi chưa kịp lau. Cảnh vừa quay khó chịu như cổ áo bị cắt nhầm, gò bó, rát ran, mà chẳng biết phải chỉnh lại chỗ nào.
Trợ lý
Cậu ở lại nghe demo nhạc phim nha. Nam tới rồi kìa
Trợ lý
Bùi Công Nam.. người làm OST đó. Còn hát luôn nha. Mới debut indie thôi mà giọng hay cực
Khánh ừ đại, không quan tâm lắm. Quay xong rồi mà còn chưa được về à. Còn phải ở lại cái chỗ quỷ quái này bao lâu nữa đây?
Trưa, trời Sài Gòn khô hanh như thể nắng vừa lau sạch mọi cơn mưa hôm trước. Phòng họp của đoàn phim nhỏ như hộp diêm
Ánh nắng xiên qua cửa kính, chiếu đúng góc mặt cậu ta: da rám nhẹ, tóc nâu hơi rối, tay ôm đàn mà cười. Cậu ta vừa đi vừa nói chuyện với kỹ thuật viên, pha trò với người quay phim, rồi nhìn thấy Khánh.
Bùi Công Nam
Chào bạn, bạn là diễn viên chính hả? Trông quen ghê. Mình là Bùi Công Nam, hát OST. Lần đầu hợp tác, mong được chỉ giáo nha *chìa tay*
Khánh hơi bất ngờ, rồi anh đặt tay vào tay Nam
Duy Khánh
Tui là Duy Khánh.. ùkm.. không chỉ giáo được gì đâu
Nam cười, kéo ghế ngồi xuống đối diện. Quản lý, đạo diễn và các diễn viên khác cũng đã yên vị
Ai đó
Rồi, hát thử demo đi Nam
Nam gật đầu, ôm chặt guitar
Âm thanh vang lên như giọt nước rơi trong chiếc ly thủy tinh, trong vắt, ấm như lớp chăn mỏng đắp lên buổi chiều mùa đông
Nam hát xong, không đợi khen chê, chỉ cười xã giao, cúi nhẹ đầu rồi ngồi lại.
Mọi người tan họp nhanh như lúc họ vào. Quản lý gọi điện, đạo diễn đi hút thuốc. Khánh đứng dậy, định rút điện thoại ra, nhưng…
Duy Khánh
Chết.. điện thoại với ví mình để trong phòng đạo cụ..
Nói rồi anh đứng lên lao đi, trên ghế sofa chỉ còn lại mình Bùi Công Nam
Một lúc sau, âm thanh từ ngoài hành lang vọng lại
Duy Khánh
Quản lí ơi.. nhưng mà em để ví với điện thoại trong đó...
Quản lí
Thì cậu đợi mai vô rồi người ta mở cho mà lấy, chứ giờ tui biết làm sao?
Duy Khánh
Anh cho em mượn điện thoại gọi trợ lý đi ạ.. tại em để ví trong đó..
Quản lí
Ừ tôi biết rồi! Tôi nói để ngày mai vô người ta mở cửa cho cậu lấy mà sao cậu nói nhiều quá! Giờ người ta đi về hết rồi mà đòi mở mở cái gì? Sao nãy giờ không lấy mà giờ mới xồn xồn lên?
Duy Khánh
Anh ơi nãy giờ em lo quay mà ạ.. với lại chắc giờ trợ lý cũng đi chưa có xa..
Quản lí
Cậu có bị điếc không vậy?? Tôi nói nãy giờ cậu có hiểu không hả? Lỗi là ở cậu. Đừng có làm phiền tôi nữa! Không có điện thoại một ngày có chết đâu?
Nói rồi ông ta bỏ đi, Khánh cũng không biết nói gì nữa
Duy Khánh quay lại, Bùi Công Nam đưa điện thoại mình cho anh
Bùi Công Nam
Bạn lấy gọi trợ lý bạn ik
Duy Khánh do dự rồi cầm lấy
Bùi Công Nam
Một cuốc điện thoại thôi mà có sao đâu
Duy Khánh
Vậy tui cảm ơn nha
Khánh thở phào như gặp được cứu tin, cầm lấy chiếc điện thoại nhỏ của Nam, tay run run. Nhưng cầm năm giây, mười giây rồi mà anh vẫn chưa bấm gì.
Bùi Công Nam
Bạn sao vậy, à mật khẩu hả...
Duy Khánh
Không phải, òm tui xin lỗi nha nhưng mà tui quên số trợ lý òi 😓 huhu. Tại trong điện thoại tui có lưu số nên tui không để ý
Nói rồi Khánh ngại ngùng chìa điện thoại về tay chàng
Bùi Công Nam
Trời xui vậy..
Bùi Công Nam
Hay bạn cứ đặt xe về tạm đi
Nam không đợi gật đầu, đã dí cái điện thoại vào tay anh, rồi lại lục ba lô, lôi ra một gói bánh quy bị bóp méo
Bùi Công Nam
Nè, ăn đi. Nhìn mặt là biết chưa ăn trưa rồi. Tui cũng đói muốn xỉu
Khánh khẽ cười. Lần đầu tiên trong ngày
Bùi Công Nam
...Mà làm diễn viên chắc vui lắm ha? Lúc nhỏ tui mê phim dữ lắm. Mốt tui nổi một xíu chắc lại đi đóng phim. Chỗ bạn có nhận người hông?
Bùi Công Nam thấy bạn diễn viên cứ ngại mình nên kiếm đại cái gì đó để nói
Một lát sau, khi xe đã đặt xong, Khánh hơi ngập ngừng:
Duy Khánh
À… tui xin số điện thoại bạn được không? Mai mốt tiện tui gửi lại..
Bùi Công Nam
Thôi không cần trả đâu. Nhưng mà số điện thoại tui là
Nam cầm đại một cây bút trên bàn và xé một tờ note, viết vài số rồi đưa Khánh
Duy Khánh
*cầm* ừm tui cảm ơn Nam nha
Duy Khánh
... nãy Nam hát hay lắm
Bùi Công Nam
Ủa tui cảm ơn nha hì hì *gãi đầu*
Bùi Công Nam
.. xe bạn tới chưa? tranh thủ xuống dưới đi
Duy Khánh vác ba lô lên và chạy ra hành lang
Một tài khoản lạ nhắn tin đến zalo của chàng
Kèm một sticker mặt cười dễ thương
Duy Khánh
[text]: cho tui xin số tài khoản của Nam nhaa
Bùi Công Nam
[text]: ngẫu nhiên 9 số từ 0-9, sắp xếp lại được thì gửi, hong thì thôi
Bùi Công Nam
[text]: lần sau bao tui đi uống nước là được
Dòng Nhật Kí
Căn phòng nhỏ sáng nhờ ánh đèn bàn mờ. Nam ngồi thừ người trước bàn làm việc
Cái cửa tủ cũ ở góc phòng vẫn mở toang, dưới chân là mớ sách giấy ngổn ngang nằm la liệt
Danh bạ điện thoại, lịch sử cuộc gọi, danh sách bạn bè hay thậm chí dù là đã xem đi xem lại album ảnh trên điện thoại mình cả chục lần, chàng vẫn không tìm thấy bóng dáng người nào giống người tên "Duy Khánh" trong bức ảnh nhặt được
Một người từng thân thiết như vậy, sao bây giờ mọi liên lạc, mọi kí ức đều bị xoá, cứ như thể người đó chưa từng tồn tại.
Dù là ai đi nữa, Bùi Công Nam muốn được biết họ, muốn gặp lại họ một lần nữa. Trong trí nhớ mờ nhạt của chàng, người này rất quan trọng.
Nam với tay tới chiếc laptop kê lệch trên bàn, mở màn hình lên
Đợi laptop khởi động, nhấn vào trình duyệt web, gõ từng chữ..
Có một số bài báo cũ, cũng không nhiều.. chàng lướt mắt một lượt màn hình rồi bấm vào một website tiêu đề "tiểu sử của chàng diễn viên trẻ tài năng Duy Khánh"
"Duy Khánh Zhou Zhou tên thật là Nguyễn Hữu Duy Khánh"
"Bộ phim đầu tay: Mưa Trên Mái Hạ, vai Thịnh, em trai Hạ My (nữ chính)"
"Bộ phim nổi bật làm nên tên tuổi của Duy Khánh: Ngày em còn ở lại, vai nam chính, Nhật Hào"
Bùi Công Nam mở tab mới. Nhập "Bộ phim "Ngày Em Còn Ở Lại""
"Thể loại: Phim điện ảnh công chiếu năm 2020, tổng doanh thu sau 6 tuần công chiếu: 13,2 tỷ đồng, kinh phí sản xuất: 8 tỷ đồng"
"Diễn viên chính: Duy Khánh Zhou Zhou: vai Trần Nhật Hào, Lâm Nguyệt: vai Dương Ngọc Vy"
"Cốt truyện chính: Một thị trấn miền núi đầy sương, trường cấp ba nằm cạnh rừng thông. Hào là học sinh chuyên, sống với bà ngoại vì cha mẹ mất sớm trong một vụ tai nạn lúc cậu mới 10 tuổi.
Hào gặp Vy, bị bệnh về trí nhớ ngắn hạn. Mỗi ngày kí ức của cô đều mờ đi đôi chút. Cô bắt đầu quay vlog để tự kể lại cuộc sống mình, và trong những đoạn phim ấy, hình bóng Hào dần chiếm hết băng.
Hào đưa Vy đi quay phim, dựng nhạc nền cho cô, ghi âm từng câu chuyện nhỏ. Một ngày, Vy không tới lớp nữa. Người ta nói gia đình đã chuyển đi vì bệnh tình của cô nặng thêm. Còn Hào dằn vặt giữa chuyện nghỉ học hay đi học vì bà của mình lâm bệnh nặng"
"Phim chủ yếu khai thác yếu tố tâm lý và bi kịch của hai nhân vật chính. Vai diễn này khiến Duy Khánh được ví là “ánh bình minh của điện ảnh Việt”"
"một nhà phê bình phim đã từng viết về "Ngày Em Còn Ở Lại": Tôi xem phim này lúc trời mưa, trong rạp chỉ có tôi và một cặp đôi. Nhưng tôi đã khóc suốt bài "Phố xa". Cảm giác như vừa nhớ lại một người mình chưa từng gặp"
Lướt lại cả trang thông tin một lần nữa, Bùi Công Nam khựng lại ở một dòng
"Do nhạc sĩ Bùi Công Nam sáng tác và thể hiện"
Đầu óc chàng quay cuồng, như thể vừa đập vào đâu đó, như người ta vừa quăng cả cơ thể chàng vào đống lửa, bây giờ nó nóng rực
Bùi Công Nam
"Mình từng hát Phố Xa"
Bùi Công Nam
"Mình từng hát OST cho bộ phim của Khánh, nhưng giờ mình không nhớ gì cả... Về cậu ta... Về bộ phim... Bài hát..."
Bùi Công Nam
"Nhức đầu quá.." *ôm đầu*
Bùi Công Nam gập màn hình lại, leo lên giường
Giờ có nghĩ gì cũng thấy không hợp lí
Bùi Công Nam
[text]: Cà phê ko
Anh Khoa (Kay Trần)
[text]: Giờ này cà phê gì má
Anh Khoa (Kay Trần)
[text]: ờ
Anh Khoa (Kay Trần)
[text]: quán cũ?
Ngày hôm sau, ở một quán cà phê nhỏ
Anh Khoa (Kay Trần)
*ngồi*
Anh Khoa (Kay Trần)
Mày hôm qua thức viết nhạc không ngủ à?
Bùi Công Nam
*vuốt mặt* không có
Anh Khoa (Kay Trần)
Ờ cho anh ly idbdiwbid nha cưng
Anh Khoa (Kay Trần)
Rồi sao
Đầu chàng đang tua lại từng gương mặt cũ, từng buổi tập nhạc, từng buổi quay demo, tuyệt nhiên không có ai là Duy Khánh.
Bùi Công Nam
Mày nhớ thằng Khánh không?
Anh Khoa (Kay Trần)
Ờ nhớ sao
Bùi Công Nam
Nó giờ làm gì rồi
Anh Khoa (Kay Trần)
Ủa nó ch.. *khựng*
cậu khựng lại giữa câu nói, ngừng khuấy ly, tay cứng đơ trong không trung. Đôi mắt cậu đảo nhẹ rồi nhìn quanh, như thể sợ có tai nào đang nghe trộm
Anh Khoa (Kay Trần)
À Quốc Khánh á hả, thì chắc giờ vẫn đi diễn bình thường thôi
Anh Khoa (Kay Trần)
Sao tự nhiên hỏi vậy mày
Anh Khoa (Kay Trần)
Duy Khánh nào
Bùi Công Nam
Đóng Ngày Em Còn Ở Lại
Khoa nhíu mày như đang lục lọi trí nhớ. Nhưng lại trả lời quá nhanh:
Anh Khoa (Kay Trần)
À.. ủa tao đâu biết tao đâu có chơi với nó đâu mày, mà sao mày hỏi..
Nam chống tay lên trán, thở ra khẽ khàng. Ánh mắt anh cụp xuống, dừng lại ở vệt cà phê khô trên mặt bàn.
Bùi Công Nam
.. bữa tao thấy Khánh
Khoa giật mình, ngồi bật thẳng người. Mắt mở lớn, giọng gần như thét
Anh Khoa (Kay Trần)
GÌ, MÀY THẤY NÓ NGOÀI ĐƯỜNG HẢ
Anh Khoa (Kay Trần)
Mẹ mày
Bùi Công Nam
Sao mày đổ mồ hôi vậy
Khoa sặc một tiếng. Cậu tránh ánh mắt Nam, cười méo xẹo.
Anh Khoa (Kay Trần)
T-tại nóng
Trông giống sợ vì vừa gặp ma hơn.
Cậu nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt bối rối. Rồi lại cố lảng sang chuyện khác:
Anh Khoa (Kay Trần)
Mà thôi kệ người ta đi, đâu liên quan gì tới mày đâu
Bùi Công Nam
Không liên quan...
Bùi Công Nam cảm thấy tim đau lên một xíu
Vậy là người ta cố tình giấu chàng
Người ta giấu chàng về người tên Duy Khánh đó
Cả bạn thân cũng đang giấu chàng
Rốt cuộc, người đó là ai, mà đến cả sự tồn tại cũng phải bị xoá đi?
Download MangaToon APP on App Store and Google Play