Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

//ALLRHY// Ngọt Như Máu Cậu...

#1 CHÀO QUANG ANH ["Cậu có biết... cổ cậu thơm lắm không?"]

Orika🌙
Orika🌙
hi mọi người nha
Orika🌙
Orika🌙
Bộ này viết lúc 30/4 không biết có bị gì không mọi người
Orika🌙
Orika🌙
Sợ bị chửi như năm ngoái quá à -))
Orika🌙
Orika🌙
Thui vô nha
_________
Trời vừa sẩm tối, con hẻm nhỏ sau nhà Quang Anh chìm dần vào bóng đêm. Những ngọn đèn đường vàng vọt lập lòe, gió thổi lướt qua làn tóc cậu khiến gáy lạnh toát. Cậu kéo áo khoác lại, quay đầu nhìn sau lưng—vẫn không có ai. Nhưng không hiểu vì sao, cậu cứ có cảm giác… bị nhìn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chắc do học khuya quá nên bị ảo giác thôi //Lẩm bẩm, đút tay vào túi áo, bước nhanh hơn//
Vừa mở cửa bước vào nhà, cậu sững người
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
// đứng giữa phòng khách. Cười//
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Hi? Chào Quang Anh //Giọng nhẹ tênh, ánh mắt lướt nhanh xuống cổ cậu rồi dừng lại //Tớ đợi cậu xíu thôi mà
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chờ gì? Sao cậu vào được nhà tớ? //Cảnh giác//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
"Mẹ đang đi công tác. Nhà chỉ còn một mình . Lẽ ra phải khóa cửa..."
Hiếu bước lại gần. Khoảng cách chỉ còn một gang tay. Quang Anh lùi lại theo phản xạ, nhưng lưng đã chạm vào cửa
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Mùi máu của cậu… đặc biệt lắm // thì thầm //Ngọt đến mức khiến người ta muốn cắn thử một lần
Cạch
Tiếng cửa mở
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//bước vàonhư thể đây là nhà mình, mắt lạnh tanh//
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Đủ rồi, Minh Hiếu //kéo tay Hiếu ra khỏi người Quang Anh //Cậu dọa cậu ấy rồi đấy
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Cậu ta đâu có sợ //liếm môi//Cậu ta chỉ… hơi run thôi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//sững người, ánh mắt chuyển dần từ sợ hãi sang bối rối //
Chuyện quái gì đang diễn ra vậy?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu là ai//Run nhẹ//
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//quay sang nhìn cậu thật lâu //Chào Quang Anh. Tớ là… ma cà rồng. Và cậu—không phải người bình thường
_________
Orika🌙
Orika🌙
Hết òi pái pai
Orika🌙
Orika🌙
#lailaOkira🌙

#2 KHÔNG CÓ LỐI THOÁT [Ở gần cậu... ai cũng mất kiểm soát.]

Tiếng chuông trường vang lên khô khốc, như một nhát chém vào bầu không khí lạnh lẽo buổi sáng.
Quang Anh lững thững bước vào cổng trường. Cậu thấy mệt mỏi sau đêm qua—một đêm dài với lời thú nhận của Thành An và ánh nhìn kỳ lạ từ Minh Hiếu. Ma cà rồng? Máu đặc biệt? Cậu vẫn không thể tin nổi mình lại bị kéo vào thứ chuyện như bước ra từ tiểu thuyết viễn tưởng. Nhưng cảm giác nóng rát ở cổ, ánh mắt đỏ máu của Hiếu… tất cả đều rất thật
Cậu chưa kịp rảo bước vào lớp thì một bàn tay chụp lấy vai cậu từ phía sau
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ê Rhyder//Giọng nói trầm và mềm như khói//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// giật mình quay lại//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu trốn tớ hoài vậy là sao? Mới thấy mặt xíu đã chạy mất tiêu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi… không phải trốn. Tôi chỉ bận học
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// nghiêng đầu, áp sát lại một chút//
Mùi hương bạc hà thoang thoảng quẩn quanh giữa hai người
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu biết không… mỗi lần cậu bước ngang qua, tớ phải kiềm chế dữ lắm á
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Kiềm chế… gì?// hỏi mà tim đập thình thịch//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Cười. Không trả lời. Chỉ đưa ngón tay trỏ lướt nhẹ xuống cổ áo Quang Anh//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Làn da này… đúng kiểu khiến người ta muốn cắn thử
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu điên à?// hoảng hốt, giật lùi một bước//
Nhưng chưa kịp xoay lưng bỏ chạy, cậu đã va trúng ai đó đứng ngay phía sau
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Nè, nhẹ thôi Duy
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
//Giọng đều đều, nhưng ánh mắt thì tối sầm.//Rhyder là của chung. Ai cũng muốn, nên ai cũng phải biết điều
Cậu như bị lạc vào một vòng vây. Mỗi người trong số họ đều có khí chất khác nhau, nhưng cùng chung một thứ ánh nhìn—như đang săm soi con mồi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi không phải đồ ăn!//Hét lên//
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Đúng rồi//Cất tiếng từ phía hành lang, đôi mắt lười biếng khép hờ//Cậu không phải đồ ăn… nhưng cũng không phải người bình thường. Chúng tôi chỉ… đói thôi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng tới gần tôi nữa! // lùi lại. Mỗi bước như dẫm trên gai //
Rồi bất ngờ, một bóng người kéo mạnh tay cậu về phía hành lang bên phải
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Chạy theo tôi //Giọng nói trầm tĩnh, ánh mắt nghiêm túc//
Không suy nghĩ, Quang Anh chạy theo Anh Tú xuyên qua dãy lớp học cũ. Bóng tối trùm kín lối đi. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ. Cậu không dám quay đầu lại. Chỉ biết chạy. Chạy mãi
Cuối cùng, hai người dừng lại trong kho chứa dụng cụ sau trường. Anh Tú khóa cửa lại, lặng lẽ đứng chắn trước cậu
…Anh Tú ngồi xuống cạnh cậu, ánh mắt không hề rời khỏi khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi của Quang Anh
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Không ai muốn em chết đâu//nhẹ giọng, giọng nói trầm tĩnh như nước ngầm //Chỉ là… ở gần em, ai cũng mất kiểm soát. Kể cả anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// ngẩng lên. Hai mắt cậu hơi ươn ướt, đôi môi mím lại như đang kiềm tiếng nức nở//
Không phải vì sợ bị ăn thịt, mà là vì cậu thấy mình bị nhốt giữa một vòng xoáy quá lớn. Một thế giới tối tăm, nơi ngay cả nhịp tim của cậu cũng không còn thuộc về mình nữa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh nói… máu em khiến các anh phát cuồng?// thì thầm, giọng run run//
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Ừ //mắt ánh lên một thứ gì đó vừa đè nén vừa khao khát//Không chỉ là mùi… mà cả vị. Cảm giác… như ăn một giấc mơ ngọt nhất trong cơn đói kéo dài hàng thế kỷ.
Anh đưa tay lên, khẽ vuốt một lọn tóc mái rối trên trán Quang Anh. Cậu không né tránh, cũng không phản kháng. Cậu chỉ nhìn anh, như đang nhìn vào một con thú hoang đẹp đẽ nhưng nguy hiểm
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh không hiểu cảm giác của em đâu…// thì thào//Em sợ đến phát điên rồi
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Anh biết// cười nhẹ, nụ cười chạm vào sợi dây thần kinh yếu nhất trong lòng cậu//Nhưng mà Rhyder… em dũng cảm hơn em nghĩ nhiều
Bất ngờ
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
//anh đưa tay lên vén cổ áo cậu sang một bên. Hơi thở của anh phả lên làn da mỏng manh nơi xương quai xanh//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nổi da gà//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng…//khẽ thì thầm, môi run run//
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Anh không cắn//mỉm cười, đặt một nụ hôn cực nhẹ lên làn da trắng như sứ//Anh chỉ… nếm thử sự gần gũi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Trái tim nhói lên//
Không phải vì đau… mà vì lạ
Lạ đến mức muốn khóc
Ngay lúc ấy—ẦM!—một lực rất mạnh đập vào cửa kho
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Tú, mở ra. Em ấy không phải của riêng anh //Giọng trầm khàn và giận dữ//
Phía sau
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
// tiếng Hùng Huỳnh cười khẩy//Anh có 5 phút. Nếu không thì tụi tôi phá cửa vô thật
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Bật dậy, mắt tròn xoe//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em không muốn bị chia kiểu đó. Em không phải… đồ vật!
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
//thở dài, kéo cậu ôm sát vào ngực//
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Anh biết. Nhưng em phải hiểu… tụi anh sinh ra là để săn mồi. Em lại là thứ khiến cả đàn phát điên. Càng cấm… tụi nó càng muốn
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
//Cúi đầu, khẽ thì thầm vào tai cậu//
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
'Em phải học cách sinh tồn giữa bầy thú, Rhyder à… Hoặc là làm vua… hoặc là bị xé nát'
Cửa tiếp tục rung lên vì bị đạp mạnh. Không còn nhiều thời gian.
___________
Orika🌙
Orika🌙
Hết òi nho
Orika🌙
Orika🌙
Bái bai
Orika🌙
Orika🌙
#lailaOkira🌙

#3 Cánh Cửa Gãy và Kẻ Săn Mùi Máu

ẦM!
Cánh cửa kho chứa dụng cụ rung lên dữ dội.
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
// nhíu mày, ánh mắt chuyển sang màu đỏ máu chỉ trong tích tắc//
Không phải vì giận—mà là vì bản năng. Bản năng bảo vệ con mồi của chính mình
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Hết thời gian rồi, Tú//vọng vào, lạnh lẽo//Cậu làm chúng tôi đợi hơi lâu đó
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mấy người… đang chơi trò gì vậy//Run lên, lùi hẳn về phía góc tường//
Cậu thấy rõ… không còn ai là người bình thường nữa. Tất cả đều là thợ săn, và cậu là miếng mồi duy nhất còn sống
RẮC—!
Bản lề cửa gãy. Cánh cửa bật tung, bụi bay mù mịt. Từ làn sáng yếu ớt, bảy người bước vào.
Đức Duy là người dẫn đầu, ánh mắt sắc như lưỡi dao. Minh Hiếu ngậm thanh kẹo bạc hà nhưng liếm môi liên tục, như đang nhìn một món tráng miệng sống động. Hải Đăng, Đăng Dương, Bảo Khang – từng người đều có dáng điềm đạm, nhưng đôi mắt... rực máu
Quang Hùng và Thành An đứng hai bên, ánh mắt bám chặt lấy Quang Anh như muốn nuốt trọn từng nhịp thở
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
tôi không cắn em ấy//đứng chắn//Nhưng nếu còn ép… tôi không kiềm được nữa đâu
Không ai nhúc nhích.
Không khí trong kho chứa dụng cụ đặc quánh lại như sương mù giữa rừng sâu. Chỉ còn tiếng thở khẽ khàng của Quang Anh—và tiếng tim đập, không biết là của ai
Một giọng nói vang lên, nhẹ nhưng rõ:
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Anh Tú… anh bình tĩnh. Mọi người cũng chưa làm gì mà // lên tiếng, đứng nép ở góc, tay giữ chặt quai cặp//
Dù là người bình thường, Kiều vẫn hiểu rõ rằng máu của Quang Anh là thứ có thể khiến các ma cà rồng mất kiểm soát
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Tôi biết // gằn giọng//Nhưng đó không phải cái cớ để lao vào như thú hoang
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// nhìn sang, ánh mắt còn vương sợ hãi//
Nhưng cậu bắt đầu nhận ra… vị trí của mình đang thay đổi. Dường như, chỉ cần cậu bước lùi một bước, những người kia sẽ lập tức lao đến—không phải để giết, mà để chiếm lấy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu tôi… rời khỏi đây?// lên tiếng//
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Không được// cắt ngang, giọng trầm//Em mà đi ra ngoài một mình, chỉ cần lọt vào vùng săn của các băng khác, em không sống nổi tới sáng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi có phải con mồi đâu// gắt khẽ//Tôi là người, tôi có quyền chọn…
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Em không chỉ là người// chậm rãi, ánh mắt rực lên//Em là thứ mà máu của em còn mạnh hơn cả sức mạnh bọn anh cộng lại
Lúc đó
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
//Nhìn cậu. Rất lâu,Thở dài, đặt tay lên vai cậu//
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Em không cần chọn ngay bây giờ .Nhưng nếu em vẫn muốn sống… thì tối nay, hãy ở lại đây. Với anh
_________
Orika🌙
Orika🌙
#lailaOkira🌙

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play