Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

QUYỀN LỰC NHÀ HỘI ĐỒNG

Cuộc Chạm Trán Đầu Tiên!?

Nhỏ T/G😚
Nhỏ T/G😚
Hí nhô mn!!
Nhỏ T/G😚
Nhỏ T/G😚
đây là bộ Truyện đầu tay của tớ mong mn ủng hộ góp ý cho tớ nhá❤️
Nhỏ T/G😚
Nhỏ T/G😚
Tớ viết truyện này theo hướng thời xưa nên sẽ hóa họ của vài người cho mn dễ hình dung cốt truyện nhá❤️
Nhỏ T/G😚
Nhỏ T/G😚
VÀOO CHUYỆN THÔI❤️👉
Những năm đầu thế kỷ XX, miền Nam Việt Nam thời phong kiến cận đại. Hai gia tộc tài phiệt giàu có bậc nhất làng là nhà họ Hoàng và nhà họ Nguyễn, mỗi bên đều có dòng dõi hội đồng, thế lực lớn mạnh trong vùng. Nhưng mối quan hệ giữa hai nhà vốn như nước với lửa.
[GIỚI THIỆU NHỮNG NGƯỜI TRONG GIA PHẢ – NHÀ HỌ HOÀNG]!!
Ông Hội Đồng Hoàng Trọng Tâm: Gia trưởng nghiêm khắc, trọng danh dự, ghét nhà họ Nguyễn
Bà Hội Đồng Liễu Trinh : Người phụ nữ mẫu mực, thương con nhưng không dám trái ý chồng.
Cậu Hai – Hoàng Anh Tú ( Cậu 2 Tú) Chững chạc, nghiêm nghị, quản lý phần lớn ruộng đất nhà họ Hoàng.
Cô Ba – Hoàng Thanh Pháp Kiều (Cô 3 Kiều): Gái một trong nhà, thông minh, cứng rắn, đôi mắt sắc như dao.
Cậu Út – Hoàng Đức Duy ( Cậu Đức Duy): Yếu đuối, trầm lặng, sống nội tâm,
Nhóm Bạn Thân Của Cậu Duy!
Đặng Thành An: Mềm mỏng, ấm áp, hay bên cạnh Duy từ nhỏ. Hoàng Huỳnh Huỳnh: Dễ thương, lanh lợi, là người Duy có thể cười cùng. Trần Phong Hào: Lạnh lùng, ít nói, nhưng luôn quan sát Duy.
Phía Bên Nhà Họ Nguyễn..!!
[GIỚI THIỆU NHỮNG NGƯỜI TRONG GIA PHẢ – NHÀ HỌ NGUYỄN]
Ông Hội Đồng Nguyễn Văn Thành: Cứng rắn, tham vọng chính trị
Bà Hội Đồng Kim Ngân: Mưu mô, trọng lễ nghĩa hơn tình cảm.
Cậu Hai – Nguyễn Trường Sinh ( Cậu 2 Sinh): Kẻ nham hiểm, sắc bén, không khoan nhượng.
Cậu Ba – Nguyễn Đăng Dương ( Cậu 3 Dương): Ăn chơi, ngông nghênh, thích trêu chọc nhà họ Hoàng.
Cậu Út – Nguyễn Quang Anh (Cậu Quang Anh): Đẹp trai, ngạo mạn, đào hoa, giỏi dùng lời nói để thao túng người khá
Nhóm Bạn Thân Cậu Quang Anh!!
Lê Quang Hùng: Sắc sảo, biết nhìn người. Đỗ Hải Đăng: Dịu dàng, hay cười, nhưng không đơn giản. Nguyễn Thái Sơn: Nhẹ nhàng, tinh tế, nhưng khi cần thì cực kỳ lạnh lùng.
Và Đây Là Hành Động Cho mn Dễ Hiểu Nha " " nói nhỏ * * suy nghĩ // // Hành động
// Tại Dinh thự nhà Hội Đồng Họ Nguyễn, buổi chiều muộn. Cả hai nhà tụ hội trong tiệc cưới long trọng của Cậu Hai Nguyễn Trường Sinh. Đức Duy cùng hai người bạn thân đi dạo trong khu vườn phía Tây. //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Liếc nhìn biệt thự nguy nga Nhà họ Nguyễn// Nơi này đúng là nặng mùi quyền lực...
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
//Cười khẽ, nép vai vào Duy// Mùi quyền lực không thơm bằng mùi ghen tị của thiên hạ khi thấy Cậu Duy nhà ta bước vào.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//Nhăn mặt// Tao nghe nói cậu út nhà này ngạo mạn lắm, tên Quang Anh. Gặp là mệt đấy.
// Từ lối cổng phụ, một nhóm ba người tiến vào. Đi giữa là một thanh niên mặc âu phục đen, tóc chải ngược, đôi mắt sắt lạnh như dao. Quang Anh. Bên trái là Lê Quang Hùng, bên phải là Đỗ Hải Đăng. //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Nhìn thấy Duy, khựng lại nửa giây, rồi sải bước đến// Khách không mời mà đến à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Ngẩng đầu, ánh mắt lạnh như băng// Lời mời gửi tận tay, muốn xem không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Nhếch mép// Cậu út nhà họ Hoàng, không cần xem. Nhưng... đi đứng kiểu này, ngỡ là đến gây chuyện.
// Không khí căng như dây đàn. Quang Hùng định chen vào, nhưng bị Quang Anh đưa tay chặn lại. //
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//bước lên nửa bước, đứng chắn trước Duy// Đừng tưởng quyền thế nhà anh lớn mà muốn nói gì thì nói.
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
//Nhếch môi// Còn đừng tưởng đứng gần Cậu Duy là cao quý. Họ Hoàng các ngươi... chẳng ai ra gì!?
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
//Lập tức kéo tay Duy lùi lại// Không đáng, Duy. Đừng phí lời với loại người chỉ biết dùng Họ của mình để đe người khác
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Ánh mắt rực lên, tiến sát lại gần Duy, khoảng cách chỉ còn vài phân// “Đức Duy... Cái tên này, nghe đã thấy muốn dạy dỗ rồi."
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Cười lạnh, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt Quang Anh// “Dạy tôi? Được thôi. Nhưng đừng để sau này anh quỳ dưới chân tôi mà khóc.”
// Hai ánh mắt giao nhau – lửa và băng. Trong lòng cả hai, một cơn giông đang chực bùng lên.//
Nhỏ T/G😚
Nhỏ T/G😚
Àii tới đây hoiii nhaa
Nhỏ T/G😚
Nhỏ T/G😚
bye mn ❤️

Đêm va chạm trong phòng trà?

// Phòng trà bên trong dinh thự nhà họ Nguyễn, đèn vàng mờ ấm. Âm nhạc du dương, khách khứa thưa dần. Một bàn nhỏ giữa phòng, chỉ còn vài người ngồi. Do sự sắp đặt “vô tình” của ông Hội Đồng, Đức Duy và Quang Anh bị xếp ngồi cùng bàn với bạn bè hai bên. //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Ngồi thẳng lưng, tay lật nhẹ chén trà. Ánh mắt lãnh đạm nhưng không giấu được vẻ phòng bị// Chắc nhà họ Nguyễn có truyền thống ép người ngồi chung để xem trò hề.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//cười nhạt, tay khuấy nhẹ ly rượu vang đỏ// Không phải trò hề. Là cách để nhìn kỹ hơn... ai mới là kẻ không hợp trong bức tranh lớn.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
//Lập tức chen lời, ánh mắt liếc Quang Anh// Tranh của mấy người chỉ toàn máu và quyền lực. Chắng ai muốn đứng gần đâu.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//Nhấc ly, liếc qua Huỳnh// Vậy sao lại ngồi đây?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Hay muốn nếm thử mùi máu cho biết?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//Bật cười, tiếng cười lạnh lẽo// Đừng để tao phải đứng lên nha Hùng!!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Nghiêng đầu nhìn Duy, như không quan tâm đến lời qua tiếng lại xung quanh// Cậu im lặng bất thường!!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hay bị vẻ đẹp của tôi làm cho bối rối rồi?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Ngẩng đầu, cười nhạt// Cái toi của anh to hơn bản mặt anh rồi đó!?
// Cả bàn khựng lại một giây. Rồi Hải Đăng cười khẩy, còn Phong Hào hất mái tóc cười hờ hững. //
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
//Cà khịa// Chưa ai dám vỗ mặt Quang Anh như vậy. Mày... ngon đấy
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
//Hào tựa vào ghế, nói nhỏ chỉ đủ cho nhóm nghe:// “Chết rồi, Duy vừa đâm phải tổ ong.”
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Gần như thì thầm, giọng thấp và trầm hơn thường lệ// Cậu nghĩ mình hiểu tôi?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không đâu, Hoàng Đức Duy. Và tôi thích cảm giác đó.!!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Lạnh lùng, chậm rãi đặt ly trà xuống bàn// Thích đi..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Rồi sẽ biết cảm giác bị tôi nghiền nát nó đắng cỡ nào!!
// Từ phía ngoài cửa sổ, tiếng pháo hoa mừng cưới rộ lên. Ánh sáng bắn xuyên qua kính, rọi lên mặt Quang Anh và Duy — ánh mắt chạm nhau, chớp nhoáng nhưng bén lửa. //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Trong lòng thoáng xao động// *Đôi mắt đó... không giống bất kỳ kẻ nào từng quỳ gối dưới chân mình*
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Bất giác siết chặt tay// *Mắt hắn... có gì đó, như đang soi thấu mình...*

Thăm Hỏi Xã Giao!?

Sau hôm đó..
// Nhà họ Hoàng – sảnh chính lát đá cẩm thạch, sáng sớm tinh mơ. Sương mờ lãng đãng bên ngoài, bên trong lại lạnh hơn bởi sự hiện diện đột ngột của khách không mời. //
Quản Gia
Quản Gia
/cúi đầu, nói nhỏ bên tai Cậu Duy khi cậu vừa xuống lầu// “Cậu chủ… người của nhà Nguyễn đến rồi ạ. Là Cậu út Quang Anh.”
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Khựng chân, ánh mắt tối sầm lại// Vào đây làm gì?
Vừa nói dứt câu...
// Cửa chính mở toang. Quang Anh bước vào, vẫn với dáng đi kiêu ngạo như thể nhà người khác cũng là chốn mình cai trị. Đôi giày đen gót lộc cộc vang lên từng bước như dao cắt không khí. //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Mỉm cười, mắt dừng trên Duy không giấu sự thích thú// Chỉ là hỏi thăm xã giao thôi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lâu rồi không gặp, tôi nhớ em!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Gằn giọng, hai tay siết chặt bên sườn// Đừng nói với tôi kiểu đó
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
tôi với anh mới gặp nhau hôm qua mà nhớ thế dell nào được?
//Điềm nhiên bước đến sát một bức tranh trong đại sảnh, ánh mắt lướt qua như kẻ đang chọn nơi giết thì giờ//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đẹp thật. Nhưng vẫn không bằng gương mặt em lúc nổi giận.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Nghiến răng, giọng nhỏ nhưng sắc như dao// Này!!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh đến đây để giỡn mặt với tôi à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Quay lại, tiến sát Duy, nói rất khẽ chỉ đủ hai người nghe// Không. Tôi đến để bắt đầu kiểm soát em.
// Đức Duy lùi lại nửa bước, ánh mắt lạnh dần. Bật cười hờ hững. //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh tưởng tôi dễ bị kiểm soát thế à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Gần như thì thầm bên tai Duy, giọng lạnh ngắt// Tôi không chắc!!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng tôi rất giỏi trong việc bẻ cong lòng tự trọng của người khác..
// Từ xa, cô Ba Kiều bước ra, ánh mắt lo lắng khi thấy hai người đối mặt căng thẳng. Huỳnh Huỳnh và An cũng xuất hiện phía sau. //
Hoàng Thanh Pháp Kiều
Hoàng Thanh Pháp Kiều
//Nói nhỏ, kéo tay Huỳnh// Lửa chạm dầu rồi… Duy không giấu được nữa đâu.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
//Nó nhỏ// "Duy ơi... đừng để ánh mắt đó tổn thương mày nữa..."
// Quang Anh rời đi sau đó, không một lời từ biệt. Nhưng từng bước chân hắn in lại trên sàn nhà như in vào tim Duy. Khi cửa khép lại… Duy ngồi sụp xuống ghế, mặt trắng bệch. //
Cậu đã cố gắng hết sức để không để anh biết..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Lẩm bẩm, mắt long lanh nước// Tôi ghét anh… tôi ghét ánh mắt đó… ghét cảm giác tim mình không chịu nghe lời nữa…
Hoàng Thanh Pháp Kiều
Hoàng Thanh Pháp Kiều
//ôm em// Thôi được rồi không khóc này.
Hoàng Thanh Pháp Kiều
Hoàng Thanh Pháp Kiều
Khóc xấu lắm
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//chạy lại vỗ lưng em// Đúng rồi chị 3 nói đúng đừng khóc nhìn xấu lắm nín đi.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
.....
Duy tựa đầu vào vai An, nước mắt rơi mà vẫn cắn răng giữ im lặng...
Bên phía anh..
Ngoài cửa, Quang Anh đứng cạnh xe, lặng nhìn ô cửa sổ tầng hai nơi Duy vừa biến mất khỏi tầm mắt. Không ai thấy hắn siết chặt tay, móng tay gần rạch máu nơi lòng bàn!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/mắt đỏ bừng trong gió sớm// *Sao em lại khiến tôi muốn quỳ dưới chân mà van xin một ánh nhìn như vậy hả ..Đức Duy..*

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play