(Tạm Drop)AkaKuro [Fanfic] Tha Thứ
chap1
Đã bao giờ...trong lòng anh có em chưa?
Chưa....
Anh có thích em không?
Không...
Anh có muốn làm gì đó cho em không?
Không...
Anh có khóc nếu em rời xa không?
Không...
Anh sẽ sống vì em chứ?
Không...
Chọn em hay cuộc sống của anh?
Cuộc sống của anh....
--------------------------------------
Kise
Kurokocchi à!!!! Chờ tớ một chút.
Kuroko
Hôm nay công ty của chúng ta có giám đốc mới đấy, cậu phải mau lên đi chứ.
Đó là một buổi sáng của đôi bạn thân này - Kuroko và Kise.
Tình hình là công ty của họ có giám đốc mới nên phải đến công ty sớm hơn bình thường một chút. Kuroko là một thư kí nên không thể trễ được, còn tên tóc vàng kia thân là một trưởng phòng kế hoạch nhưng hình như cũng không mấy quan tâm về việc này. Suốt ngày không ngừng huyên thuyên
Kise
Kurokocchi à!!! Kurokocchi ơi!!!
Kuroko
/Kuroko sởn gai ốc. Cậu tự hỏi bằng cách nào mình lại thân với Kise từ thời cởi tr**** tắm mưa được nữa./
Mọi người đều đã có mặt đầy đủ tại phòng họp, ai cũng đều trông chờ được nhìn thấy vị giám đốc mới kia.
Trong đầu mọi người bây giờ: "Người đó là nam hay nữ, có tài năng lãnh đạo không, có đẹp trai or xinh gái không?..."v.v và mây mây.
Tiếng cửa phòng được mở đã cắt ngang dòng suy nghĩ của mọi người. Ai nấy cũng đều bị choáng ngợp trước vẻ đẹp lạnh lùng của người con trai tóc đỏ kia. Đúng thật là muốn giết người không dao mà (nói đúng hơn là giết mấy chị em). Không ai có thể thoát khỏi sự ngạc nhiên, vị giám đốc này còn quá trẻ so với giám đốc cũ của họ.
Akashi
Tôi là Akashi Seijuro, bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ chính thức điều hành tập đoàn KS này. Tôi là tuyệt đối! Mọi người hiểu chứ?
Kuroko
(nghĩ:Đây chắc hẳn là người sẽ đưa công ty đến một tầm cao mới)/ bất giác mỉm cười./
Dù bất ngờ đến đâu mọi người cũng không quên giới thiệu.
Kuroko
Tôi là Kuroko Tetsuya, là thư kí giám đốc, xin được chỉ dẫn thêm ạ. /Cậu cuối đầu./
Kise
Tôi là Ryouta Kise, trưởng phòng kế hoạch. Mong giám đốc giúp đỡ thêm.
Aomine
Còn tôi là Aomine Daiki, phó phòng kế hoạch.
Trong khi mọi người đang tập trung để giới thiệu với giám đốc thì một chàng trai tóc tím hay còn được mọi người trong công ty gọi là "đứa trẻ khổng lồ" đang mải mê ngắm ngía bịch bánh snack ở trong chiếc cặp của cậu ta.
Này! Giám đốc đang nhìn cậu đấy./huých nhẹ cánh tay mura/
tg
Mình sẽ gọi Murasakibara là Mura cho tiện nha m.n
Murasakibara
Ơ...ưm..Tôi là Murasakibara Atsuhi, trưởng phòng tổ chức, xin được chỉ giáo thêm./vừa gãi đầy vừa nói/
Midorima
Midorima Shintarou, trưởng phòng kế toán. /Rất ngắn gọn và súc tích, cậu trai với mái tóc màu xanh đẩy nhẹ gọng kính của mình lên./
tg
(Còn vài người khác trong công ty bỏ qua nha.)
Akashi
Tốt. Mọi người trở về phòng làm việc đi.
Sau khi mọi người quay về phòng làm việc, trên khuôn mặt đẹp như tạc của vị giám đốc bỗng xuất hiện nụ cười tà mị nhưng cũng rất đáng sợ....
Akashi
(nghĩ:Chúng ta hãy bắt đầu thôi...T-E-T-S-U-Y-A..)
chap2
Akashi
Tetsuya, phiền cậu mang tài liệu này
đến phòng Kế hoạch giúp tôi nhé./cười/
Kuroko
Vâng ạ./lần đầu thấy anh cười, không hiểu sao cậu lại cảm thấy hạnh phúc đến thế./
Akashi
À này, xong việc cậu cùng đi ăn trưa với tôi có được không?
Akashi
/Chợt đứng lên khỏi ghế rồi nhìn đến một nơi xa xôi nào đó qua khung cửa sổ rồi cười một cách lạnh lùng, đôi mắt ánh lên những tia màu đỏ đến đáng sợ./
Akashi
(Rồi cậu sẽ "có" được tất cả.)
Sau khi Kuroko vừa mở cửa....
Kise
Kurokocchi à!!!!/Nhào tới ôm lấy Kuroko mè nheo./
Kuroko
Này, cậu không có mắt à? Tài liệu tớ đem qua bị rớt hết cả rồi./Cậu cúi xuống nhặt lên./
Kise
Thôi mà, để tí tớ nhặt cho. Nè nè đi ăn trưa với tớ đi./Cặp mắt long lanh sắp lòi ra ngoài của Kise làm Kuroko nổi da gà./
Kuroko
Không được. Tớ đã có hẹn với giám đốc rồi.
/Câu trả lời phũ phàng của Kuroko như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Kise./
Kise
Từ ngày tên tóc đỏ đó về đây, cậu bắt đầu xa lánh tớ, không quan tâm tớ, không thương tớ nữa. Chắc chắn là tên đó muốn cướp cậu ra khỏi cuộc đời của tớ mà./Ai kia đang ăn vạ, khóc lóc bù lu bù loa./
Kise
/Lần này là cả một cái thác nước đổ xuống đầu, Kise ủ rủ quay về ghế làm việc, khuôn mặt không thể hãm hơn được nữa./
Tất cả đã được Aomine và mọi người trong phòng chứng kiến. Họ âm thầm tội nghiệp cho số phận gắn liền với cái đít nồi của Kise.
Kise
Trưởng phòng à, hãy đi ăn trưa với tôi./Cậu chưa kịp nói gì đã bị Aomine kéo tay đi. Mặc dù đang bị "tổn thương tâm lý" rất nặng nhưng Kise vẫn không một chút phản kháng mà còn ngược lại./
Kise
Cậu đúng là thiên thần mà........còn Kurokocchi thì.....hức....hức.......Kise vẫn chưa kết thúc, cứ tiếp tục nói.
Nghe đến từ "thiên thần", Aomine bất giác đỏ mặt, sau đó cười một cái rất khẽ mà ai kia đã không để ý đến.
Quay lại với Akashi và Kuroko....
Trong khi đang chờ đồ ăn, không khí vẫn ảm đạm như ngày nào. Cũng cần phải có người lên tiếng.
Akashi
Cậu....có thoải mái khi làm việc với tôi không?
Kuroko
Tôi cảm thấy thoải mái lắm ạ./cười./
Akashi
Xem ra tôi.....cũng không tệ nhỉ?/mỉm cười nhẹ./
Kuroko
Anh thật sự rất tốt./Cậu vừa nói vừa mân mê ly vani sữa lắc./
Bỗng một hành động nhỏ khiến cậu thót tim.
Akashi
/Đang nắm lấy tay cậu!!!!/
Akashi
Tôi tốt như thế...em có chấp nhận tôi không?
Đôi mắt ấy như xoáy sâu vào tâm trí cậu.
Kuroko
Anh...anh......Tôi......./Bật chế độ ngu face./
Thật sự không chỉ hành động mà lời nói của anh còn khiến người ta hoang mang. Rõ ràng hai người đều là nam nhân làm sao có thể............(Tất cả đều có thể!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! 😂). Lúc này đây, khuôn mặt của Kuroko đại biến, không ngờ giám đốc lạnh lùng, lãnh khốc của cậu lại đang làm hành động này. Mà người được tham gia cũng chính là cậu. Cuối cùng Akashi bị làm sao thế này?
Akashi
Hahaha..... /Tự nhiên anh cười ra tiếng./
Làm Kuroko đang trên 9 tầng mây rớt xuống cái bẹp. (Buông tay ra rồi nghen 😂).
Akashi
Này, tôi chỉ đùa một chút thôi.
Kuroko
............./Chính thức cạn lời./
Akashi
Thôi nào, xem mặt cậu kìa, thức ăn tới rồi, cậu mau ăn đi, không thì nguội mất./anh lại cười.
Kuroko
/Cậu chỉ biết gật đầu rồi ăn thôi./
Đó là lần đầu tiên Kuroko thấy "bộ mặt khác" của vị giám đốc đáng kính này. Ở công ty thì lãnh khốc, còn đối với riêng cậu thì lại vui vẻ, lại còn trêu cậu như thế này. Thật là không thể tin nổi. Nhưng hình như......trái tim cậu đang "biểu tình". Nó cứ đập liên hồi một cách mạnh mẽ khi nhìn vào anh.
Kuroko
Dù sao thì cũng cảm ơn anh đã mời tôi ăn trưa. /Cậu cúi đầu./
Akashi
Hm, không có gì đâu. Tôi mời cấp dưới đi ăn là chuyện bình thường mà.
Cậu cũng cười tươi đáp lại rồi cả hai cùng trở lại làm những công việc bận rộn.
chap3
Một cậu bé đang đi tìm ai đó, hình như là một người con trai lớn tuổi hơn mình. Giọng cậu bé như muốn khóc.
Anh đã hứa sẽ không bỏ em lại một mình mà...hic hic...
Kuroko
Không! Không! Anh đừng đi mà!!!!!
Kuroko
(Lại là nó...tại sao mình cứ mơ đến nó.)
/Đôi mắt Kuroko thoáng buồn./
Bỗng một giọng nói cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu.
Kise
Kurokocchi, cậu không sao chứ?/lo lắng đỡ cậu nằm xuống./
Kise
Tớ thấy trong mơ cậu nói gì lạ lắm, có chuyện gì xảy ra với cậu sao?/đang vắt khăn đắp lên lên trán của Kuroko./
Hôm nay cậu bị sốt, đã vậy còn rất cao nữa, tầm 39 độ luôn.
Kuroko
Kise à, tớ không sao mà, cậu mau tới công ty đi, không sẽ trễ mất./Giọng của Kuroko yếu hẳn đi, khuôn mặt lại còn xanh xao nữa./
Kise
Cậu như vầy mà bảo là không sao à? Nóng muốn phỏng tay luôn đây nè. Hôm nay tớ sẽ nghỉ ở nhà không đi đâu hết.
Nghe Kuroko nói như vậy có chút bực mình. Ừ thì cậu hay nghĩ cho người khác nhưng cũng phải nghĩ đến bản thân một chút chứ, đang bị sốt cao như thế mà.
Kuroko
Không được đâu. Cậu còn phải kiếm tiền nữa chứ, với lại cậu còn phải xin phép giám đốc cho tớ nghỉ làm hôm nay nữa mà....Cậu đã lo cho tớ hết rồi, bây giờ tớ chỉ ở nhà nghỉ ngơi là sẽ khoẻ thôi.
Kise
Kurokocchi à..... Tớ nghỉ làm một bữa cũng đâu có sao.../ Mắt Kise đã long lanh nước./
Kuroko
Thôi, cậu mau đi đi. Không là tớ sẽ giận cậu đấy./ Đến giờ này mà cậu vẫn còn cố chấp giở giọng hâm doạ Kise./
Kise
Thôi được rồi...tớ sẽ đi...nhưng mà có chuyện gì là cậu phải gọi cho tớ đấy. Hôm nay tớ sẽ về sớm./ đành bất lực trước con người cứng đầu này./
Kise
Thưa giám đốc, hôm nay Tetsuya Kuroko gặp vấn đề về sức khoẻ nên phải nghỉ làm ạ./Người con trai tóc vàng lếch xác qua nơi làm việc của Akashi, đặt một tờ đơn lên bàn./
Akashi
/Anh nghe cậu nói vậy thì sửng sốt, nhưng vẫn giữ gương mặt nghiêm nghị trước mặt Kise./
Akashi
Thôi được. Cậu mau về phòng làm việc đi.
Kise
Vâng./chán chườn nói. Cậu còn tâm trạng đâu nữa mà đi làm, con người kia đang nằm ở nhà một mình làm sao mà yên tâm cho được, chỉ bị ép tới công ty mà thôi./
Akashi
/Akashi cầm tờ đơn liếc sơ qua. Một nụ cười nửa miệng hiện lên trên khuôn mặt của anh./
Akashi
(Ah....Bị bệnh rồi sao...)
Một chiếc Ferrari màu đỏ đô đang chạy trên đường với tốc độ ánh sáng. Và nó đã dừng lại tại một ngôi nhà nào đó.
Chủ nhân của chiếc xe không ai khác, chính là Akashi đang tiến về phía ngôi nhà.
Anh bấm chuông nhiều lần nhưng không thấy ai trả lời. Với tính cách của anh thì sự kiên nhẫn là có giới hạn. (Đừng nói là phá nhà người ta nha 😂
Akashi: Chắc vậy á 🙂).
Vâng, cánh cửa đi tông trong một nốt nhạc (Anh thật là hổ báo 😂).
Akashi
/Vừa bước vào nhà, cảnh tượng đập vào mắt Akashi khiến đôi chân anh khựng lại./
Kuroko bị ngất xỉu!!! Đã vậy lại còn nằm dưới đất nữa!!!
Akashi
/Anh liền chạy lại đỡ lấy thân thể nhỏ bé của cậu rồi bế cậu lên giường. Hơi thở nóng hổi phà vào mặt Akashi, chính anh cũng tự hỏi tại sao cậu lại bệnh nặng thế này./
Akashi
Kuroko à, cậu tỉnh dậy đi chứ! Đừng làm tôi lo đấy./Anh lay lay người cậu./
Kuroko
/Đúng lúc đó, đôi mắt Kuroko mơ màng mở ra. Cậu thấy một khuôn mặt đẹp như tạc cùng mái tóc đỏ quen thuộc, đôi tay thon nhỏ bất giác đưa lên chạm vào khuôn mặt anh./
Kuroko
Anh Hayato...../Chiếc miệng nhỏ của cậu bỗng nhiên gọi tên một người con trai nào đó./
Akashi
/Vừa nghe thấy đã siết chặt tay lại. Tay kia cũng áp tay mình lên tay cậu./
Akashi
(Tại sao...tôi lại còn cảm xúc với cậu chứ?)
Akashi
Người kia là ai tôi không quan tâm, bây giờ cậu chỉ cần nghỉ ngơi thôi. /Anh nói rồi đắp chăn cho Kuroko./
Kuroko
Tại sao anh lại....biết nhà tôi?/nói một cách yếu ớt./
Akashi
Tôi xem trong hồ sơ của cậu với lại tôi hỏi những người ở quanh đây./Akashi định đứng lên đi nấu cháo cho cậu ăn thì có một cánh tay níu áo anh lại./
Akashi
/Câu hỏi của cậu khiến Akashi có chút giật mình. Nhưng rồi anh ngồi xuống bên cạnh giường của Kuroko. Đưa mặt mình sát lại mặt cậu, cười hiền./
Akashi
Bởi vì.....tôi thật lòng yêu em.
tg
Sau này Akashi làm Kuroko khổ lắm á chỉ vì hiểu lầm hồi lúc.
tg
Mấy chap nữa mình sẽ kể cho m.n biết Akashi đã hiểu lầm Kuroko về chuyện gì nhé!!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play