[DooGem] Trói Em Lại
1
Author
Đây là lần đầu mình đăng truyện lên nền tảng này
Author
Mong nhận được sự ủng hộ quý giá từ mọi người ạ
Author
Nhớ để lại bình luận và tim giúp mình nhé ❤️
Hoàng Hùng ngồi gác cằm lên bàn học, màn hình điện thoại sáng lập lòe trong bóng tối phòng trọ
Đồng hồ chỉ hơn một giờ sáng
Em đã lướt qua hàng trăm tin tuyển dụng từ phát tờ rơi, chạy bàn, bán hàng, thậm chí cả việc thử mùi nước hoa nhưng cái nào cũng lương bèo bọt hoặc vướng lịch học kín đặc.
Em gần như bỏ cuộc thì một tin đăng lọt vào mắt.
"Tuyển người mẫu cho nghệ thuật Bondage. Ưu tiên mẫu nữ. Thù lao cao. Không yêu cầu kinh nghiệm. Bảo mật tuyệt đối. Chỉ chụp tại studio riêng, không đăng ảnh nếu chưa có sự cho phép. Thời gian linh động."
Ngón tay em khựng lại. Mắt dừng ở hai từ "bondage", tim đập nhanh hơn
Em là sinh viên năm hai khoa Kiến trúc, sống một mình ở thành phố. Từ lúc nhập học đến giờ vẫn chưa từng làm thêm, vì sợ ảnh hưởng đến điểm số.
Nhưng tháng này, học phí chồng thêm, mẹ gọi điện khóc nức trong điện thoại, ba thì nằm viện, và tất cả những gì em có... là hai trăm nghìn còn lại trong ví.
Hoàng Hùng
*Nhấn vào tin đăng*
Ảnh studio chỉ là một góc gác mái, nền tối, tường xám bê tông thô
Không gợi cảm, không khiêu dâm, chỉ có những sợi dây màu đỏ sẫm treo ngang tầm người như một tác phẩm treo tường. Phía dưới là một chậu phong lan trắng.
Hoàng Hùng
💬 Tôi xin ứng tuyển ạ
?
💬 Có thể đến gặp trực tiếp không? 9h sáng mai
Chín giờ kém mười, em đứng trước một căn nhà có mặt tiền đóng kín, cửa sắt đen với một cái nút chuông đơn độc. Em mặc áo sơ mi trắng, tay ướt mồ hôi, tim đập loạn.
Không biết có phải điên không. Một thằng con trai đến ứng tuyển làm người mẫu... bị trói.
Cửa mở. Một người đàn ông bước ra. Em ngước lên
Hắn cao, rất cao. Có lẽ hơn em gần một cái đầu. Áo phông đen ôm lấy thân hình vạm vỡ, cổ tay cuộn cơ, làn da nâu rám nắng như một bức tượng đá cổ. Nhưng điều khiến em nín thở là... khuôn mặt ấy
Đôi mắt dài, đen và sắc. Sóng mũi cao, cằm gọn, khóe môi hơi cong như đang cười nửa miệng — loại gương mặt vừa đẹp trai, vừa nguy hiểm, vừa... quá gần.
Hải Đăng
Em tới ứng tuyển?
Hoàng Hùng
Vâng. Em thấy tin đăng... về việc làm mẫu
Người kia nhíu mày, ánh mắt liếc xuống từ đầu đến chân em. Nhìn nhanh, nhưng khiến em có cảm giác như cả cơ thể mình vừa bị... đo đạc từng milimet một cách trần trụi.
Hải Đăng
Tôi đăng tìm mẫu nữ
Hải Đăng
Bondage trên cơ thể nữ mềm mại hơn, lên hình cũng sẽ có độ cong, độ buông rơi
Ánh mắt hắn dừng lại, lần nữa lướt qua gương mặt em đặc biệt là sống mũi cao, đôi môi đỏ và làn da trắng gần như trong suốt dưới nắng
Hải Đăng
...Để thử cũng không mất gì
Hắn xoay người, đẩy cửa rộng hơn.
Trong studio, mùi gỗ, ánh đèn vàng nhạt, và những sợi dây mềm mại treo như một lời mời gọi.
Em bước vào, cảm giác như vừa vượt qua một ngưỡng cửa vô hình.
Tiếng cửa khép lại sau lưng.
Rồi tiếng dây thừng được kéo nhẹ
Hải Đăng đứng phía sau, đã đeo găng tay đen, đang chọn một sợi dây màu đỏ mận dài gần hai mét.
Cũng không phải là xin phép
Em đứng yên, vai khẽ co lại khi nghe tiếng dây thừng bị kéo ra từ chiếc móc sắt gắn trên tường
Hải Đăng chọn sợi dây đỏ dài, mảnh, đầu dây được vắt gọn lại, động tác của hắn nhanh nhưng không vội, giống như đã làm việc này hàng nghìn lần
Hải Đăng
Không cần phải sợ
Hải Đăng
Tôi không làm đau em
Giọng hắn nhẹ, nhưng đủ khiến lồng ngực em rung lên một nhịp
Em hít một hơi, từ từ cởi khuy áo sơ mi
Những ngón tay lúng túng, đến cúc thứ ba thì run đến mức suýt tuột
Vẫn đứng đó, nhìn em tháo từng nút áo như thể đó là một phần của nghi lễ
Khi lớp vải trượt khỏi vai, làn da trắng mịn lộ ra dưới ánh đèn vàng
Ánh mắt Hải Đăng khựng lại một giây
Rồi hắn đặt cuộn dây xuống, bước đến gần
Em làm theo. Tay giơ ngang, lòng bàn tay hướng lên
Hắn đứng sau lưng em, cự ly gần đến mức em nghe rõ cả hơi thở ấm áp phả vào gáy
Mùi hương của hắn lẫn mùi gỗ, mùi dây thừng và mùi da người tất cả như phủ lên da thịt em một lớp không khí lạ lẫm
Lần đầu tiên trong đời, em để một người chạm vào mình... theo cách này
2
Vòng dây đầu tiên được buộc vào cổ tay phải
Mềm. Thậm chí còn... dễ chịu một cách kỳ lạ
Hắn buộc một vòng, rồi vòng thứ hai, xiết nhẹ
Mỗi vòng được căn lực vừa đủ để không siết quá sâu, nhưng cũng không dễ tuột.
Ngón tay hắn luồn giữa lớp da và lớp dây, kiểm tra. Mỗi lần ngón tay hắn chạm vào cổ tay em, một tia điện nhỏ lại chạy dọc cột sống.
Tiếp theo là cổ tay còn lại
Rồi hắn kéo hai tay em ra phía trước, giao nhau như một tư thế cúi đầu thành kính. Dây chéo qua lòng bàn tay, bọc quanh cổ tay, kéo dài xuống khuỷu tay.
Hải Đăng
Em hít thở bình thường
Hải Đăng
Nếu thấy tê, hoặc không chịu nổi, chỉ cần nói
Khi hắn bắt đầu trói qua vai, dây lướt qua xương đòn, qua sống lưng, rồi ôm lấy ngực, em khẽ rùng mình
Mà vì... cảm giác bị bao phủ, bị giữ chặt, không phải bằng sức ép, mà bằng một thứ chủ quyền vô hình.
Dây quấn quanh lưng, rồi kéo xuống eo, vắt chéo qua bụng dưới.
Tay Hải Đăng trượt theo dây, thi thoảng dừng lại để điều chỉnh
Nhưng từng cú chạm... không biết cố ý hay vô tình... đều khiến da em căng lên, thở ra một tiếng thật khẽ
Hắn đứng sau lưng, cúi đầu sát tai em
Hoàng Hùng
Không... chỉ là... lạ.
Hắn cười rất nhẹ. Đến mức nếu em không căng tai nghe, sẽ chẳng biết mình vừa bị trêu
Tay bị trói trước ngực, dây vắt từ cổ tay qua vai, xuống eo rồi buộc chặt ra sau lưng. Toàn thân bị giữ lại trong một cấu trúc đối xứng kỳ lạ, nhưng không hề ép buộc
Em có thể thở, có thể xoay người, nhưng không thể vùng thoát.
Hải Đăng lùi lại một bước, mắt không rời khỏi em.
Em đứng yên giữa ánh đèn vàng
Lưng thẳng, tay bị giữ chặt, da thịt trắng ngần nổi bật giữa những đường dây đỏ thẫm đan chéo.
Cảm giác không còn là một con người
Mà là một vật thể sống được đặt để đúng chỗ, đúng tay, và... thuộc về ai đó.
Hải Đăng lấy máy ảnh, bấm vài kiểu. Tiếng màn trập vang lên chậm rãi.
Em không dám nhìn hắn, nhưng biết rất rõ mỗi cú bấm máy của hắn không chỉ ghi lại hình ảnh
Mà là cố định luôn cảm xúc em vào từng vòng dây ấy.
Buổi trói kết thúc sau ba mươi phút
Khi hắn tháo dây, từng nút được gỡ bằng tay không. Mỗi lần dây trượt khỏi da, để lại một vệt hằn nhẹ không đau, nhưng khiến em cảm giác như có điều gì vừa bị lấy đi, khiến em... hụt.
Lồng ngực em vẫn phập phồng. Dây đã gỡ hết, nhưng hơi thở thì vẫn bị giữ lại.
Hắn nhìn em, vẫn với ánh mắt đó
Hải Đăng
Lần đầu làm mẫu mà chịu được đến thế
Hải Đăng
Em không sợ thật à?
Em không biết trả lời sao. Bởi có những nỗi sợ... không đáng để chạy trốn
3
Những lần sau, em vẫn quay lại
Hắn không gọi, không nhắn tin, không gợi nhắc.
Nhưng đến hẹn, em tự dậy, tự chuẩn bị, rồi tự bước vào studio như đã thuộc về nơi đó từ trước.
Có điều gì đó trong căn phòng ấy... giữ em lại.
Có lẽ là mùi gỗ, mùi thừng, hay là... ánh mắt hắn mỗi lần buộc xong nút cuối cùng, lùi lại nhìn em, không như đang ngắm, mà như đang cố kìm một điều gì đó sắp bùng lên từ lồng ngực.
Trong studio lặng như một chiếc hộp kín
Căn phòng chỉ có tiếng dây được kéo khỏi giá gỗ, tiếng vải áo cọ nhẹ vào da, và nhịp thở em
Hắn chỉ tay vào tấm đệm lót giữa phòng.
Em làm theo. Đùi em chạm sàn lạnh. Tay em buông xuôi hai bên, mắt nhìn xuống ngực mình, chờ đợi
Hắn ngồi xuống sau lưng em. Hơi thở hắn không chạm vào da, nhưng gần đến mức chỉ một cái nghiêng đầu của hắn thôi, cũng đủ khiến gáy em ớn lạnh.
Sợi dây đầu tiên được luồn qua vai phải
Da em chạm thừng. Không đau. Nhưng rợn
Lông tơ trên cánh tay dựng đứng. Ngực thít lại. Hắn kéo dây vòng qua phía trước, đè lên xương quai xanh, rồi đưa tay luồn từ sau gáy xuống dưới bắp tay để chỉnh lại vị trí
Ngón tay hắn lạnh. Dây lại ấm
Em nuốt nước bọt. Lưng em thẳng lên theo phản xạ.
Khi dây bắt đầu trượt qua ngực, hắn dùng mu bàn tay gạt vạt áo sang một bên
Em không dám nhìn. Không dám thở quá mạnh
Chỉ lặng im để hắn điều chỉnh từng vòng dây chạy ngang qua phần da mềm trên ngực, dừng ở điểm hằn giữa.
Em siết tay vào gối, hít vào thật sâu.
Hắn không nhìn em. Nhưng biết em đang căng thẳng
Khi em thở ra, hắn kéo mạnh một cái, vòng dây siết lại
Không đau. Nhưng em cảm thấy mình vừa bị giữ chặt lại.
Và điều đáng sợ nhất là... em không muốn được thả ra.
Phần bụng dưới là nơi nhạy cảm nhất
Hắn không nói, cũng không hỏi, chỉ dùng hai tay luồn dây từ sau lưng vòng ra trước
Ngón cái của hắn ấn nhẹ vào rốn em để canh độ cao. Dây trượt sát mép quần
Cơ bụng em siết lại theo phản xạ. Em hít mạnh, cố không lùi
Hắn dừng một chút, như đợi em thả lỏng. Rồi mới kéo dây đi tiếp, chậm rãi, chắc chắn
Mỗi lần dây chạm da, là một lần em thấy mình tan ra thành một thứ gì đó mềm hơn cả xác thịt
Khi hoàn thành, hắn đứng dậy, bước lùi lại.
Hải Đăng
Em đứng lên được không?
Em thử. Chậm. Từng cơ căng theo dây.
Mỗi bước chuyển động, mỗi cái nghiêng vai đều khiến em cảm giác như cơ thể mình là một bức tượng sống, bị tạo hình, bị kiểm soát — nhưng lạ lùng thay, không thấy bất công.
Chỉ thấy... được nâng niu theo cách kỳ quái nhất
Hắn ngồi trên bậc gỗ, im lặng nhìn em. Không chụp ảnh
Dây vẫn siết. Em vẫn run. Hắn vẫn nhìn
Một lúc sau, hắn lên tiếng, chậm và khàn
Hải Đăng
Tôi muốn thử một kiểu mới
Hoàng Hùng
*ngước nhìn hắn rồi gật đầu*
Tim em đập một nhịp mạnh. Hơi thở lệch đi. Nhưng em không gật lại ngay. Cũng không lắc đầu
Hải Đăng
Chỉ để tôi biết... nếu làm trên da thật, nếu là nguyên bản, thì em sẽ đẹp đến mức nào.
Em cởi áo. Từng cúc. Từng lớp.
Muốn biết nếu mình trao toàn bộ bản thân cho dây cho bàn tay ấy thì liệu có được giữ lại bằng điều gì sâu hơn da thịt.
Lúc dây xiết vào phần trần trụi lần đầu, hắn không hề nói. Không hề nhìn quá lâu.
Thời gian trong studio hôm đó như chậm hơn mọi khi.
Hải Đăng không mở nhạc nền
Đèn vàng mờ dịu, hắt lên làn da em ánh mật ngọt ngào như lớp sáp mỏng
Em quỳ trên đệm gỗ, tay bị trói sau lưng, cơ thể gần như để trần, chỉ còn lớp quần vải mềm phủ qua hông.
Sợi dây ma sát nhẹ dọc sống lưng, kéo chặt qua ngực, rồi đan lại ở thắt lưng
Những nút thắt chắc chắn, cẩn trọng, và đẹp đến nỗi em muốn rùng mình.
Nhưng mỗi lần dây trượt qua da em, em lại hít sâu, một cái hít không rõ là để giữ bình tĩnh, hay để kiềm lại thứ gì đó đang từ từ trào lên trong bụng.
Khi sợi dây cuối cùng siết lại cổ tay, toàn thân em như bị giữ cố định giữa một cấu trúc vô hình
Không thể động. Không thể né
Không thể làm gì ngoài cảm nhận từng nhịp tim đập phập phồng dưới lớp dây thừng
Tay Hải Đăng vẫn giữ nhẹ sau gáy em để căn thẳng, nhưng mắt hắn lúc đó lại đặt ở một nơi khác
Cụ thể hơn... là giữa ngực, trên bụng, và nơi lớp quần không thể che hết phản ứng của em
Và chính ánh mắt ấy khiến em mất kiểm soát
Hắn tháo từng nút dây, nhẹ như mở nắp một thứ gì đó mong manh
Mỗi lần dây tuột ra khỏi da, em lại thấy như có một lớp ký ức vừa bị rút đi và để lại là cơn tê râm ran không chịu tan
Sau cùng, khi cổ tay được thả ra, em vẫn ngồi yên thêm mấy phút
Về tới phòng trọ, em đứng trước gương, cởi áo ra
Dọc bắp tay, ngang ngực, một đường nhạt tím ở eo
Đẹp đến mức em không muốn nó mờ đi
Em buồn tay chạm lên dấu dây trên vai
Mỗi điểm chạm là một ký ức quay lại
Tiếng dây rít, hơi thở của hắn sau lưng, ánh mắt của hắn dừng lại trên lồng ngực em, cách hắn cúi xuống căn dây, tay đặt lên bụng dưới em như vô tình
Em ngã người xuống giường, mắt vẫn mở, tim đập nhanh, không hiểu sao hạ thân lại cứng đến khó chịu như thế
Em khẽ đưa tay xuống lớp vải mềm, chạm vào chính mình
Chạm vào thật nhẹ, nhưng toàn thân như co lại
Mỗi cái chạm, là một lần em thấy ánh mắt hắn nhìn em lúc ấy không gợi dục, không đòi hỏi mà như đang nuốt chọn từng tấc da
Tiếng bật ra từ cổ họng làm chính em giật mình
Bàn tay em tự vuốt ve lấy cơ thể mình
Mỗi lần lướt tay, em tưởng như sợi dây lại trượt qua, siết quanh eo, ôm lấy tay em, giữ em lại
Em tự kéo chăn trùm đầu, rúc vào trong, ngực phập phòng, tay siết lại dưới lớp vải
Khi cao trào tới, mắt em khép chặt và trong đầu không hiện ra gì khác ngoài ánh mắt của hắn
Lúc hắn cúi xuống sát ngực em, ngón tay chạm nhẹ vào vết hằn, và thì thầm
Hải Đăng
"Lằn dây này hợp với em lắm"
Hoàng Hùng
Hức... ah ha... Đăng...
Tim vẫn chưa chịu hạ nhịp
Lần đầu tiên em chạm vào mình không phải vì mơ mộng
Không phải vì xem gì kích thích
Vì một người tên Hải Đăng
Một người chỉ dùng dây thừng
Mà trói được toàn bộ linh hồn em
Download MangaToon APP on App Store and Google Play