[RhyCap] Nhân Duyên Nam Kỳ
Phần Giới Thiệu
Truyện ở Giai đoạn Việt Nam miền Nam thời Pháp thuộc ( Nam Kỳ ), trước Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước năm 1975!
📣 Lưu ý nhé: TẤT CẢ CHỈ LÀ GIẢ TƯỞNG!
_Truyện này tớ sẽ thay đổi chút ít một số luật pháp và văn hoá thời xưa!
Tớ chỉ lấy ý tưởng từ bối cảnh Giai đoạn Việt Nam thời Pháp thuộc xưa thôi nhé! Tên làng, huyện, tỉnh,... tớ sẽ tự đặt và tớ không sử dụng tên tỉnh hoặc huyện ngày nay!
Phần Giới Thiệu Nhân Vật:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh: Quan tri huyện đất Nam Kỳ, cậu thiếu gia được cưng chiều từ nhỏ của ông bà Hội đồng Nguyễn, nhưng không vì thế mà sống trong nhung lụa an nhàn. Trái lại, anh là một vị quan trẻ tuổi nhưng đầy bản lĩnh, nổi danh với sự chính trực và thông minh hơn người. Nắm trong tay hàng loạt kế sách sắc bén để trừng trị phạm nhân, khiến ai ai nghe danh cũng phải dè chừng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy: Cậu thiếu gia duy nhất của Trưởng làng Hoàng Điền, vừa tốt nghiệp Viện Đại học Đông Dương, cha cậu vừa là Trưởng làng vừa là thầy thuốc nên cậu cũng biết kha khá về y dược, cậu thường phụ cha hái và bốc thuốc giúp dân. Mang dáng vẻ thư sinh, thông minh, nho nhã, lại xinh đẹp thuần khiết, là niềm ao ước của bao gia đình danh giá. Bà mối ở khắp nơi tìm đến, mong se duyên, nhưng để rước được chàng dâu quý này về đâu phải chuyện dễ dàng!
Ông hội đồng Nguyễn
Ông hội đồng Nguyễn _ Cha Anh
Bà hội đồng Nguyễn
Bà hội đồng Nguyễn _ Má Anh
Trưởng làng Hoàng Điền _ Cha Duy
Trưởng làng Hoàng Điền _ Cha Duy
Nguyễn Đặng Xuân Ánh _ Cô hai
Nguyễn Đặng Xuân Ánh _ Cô hai nhà hội đồng Nguyễn (Chị của Quang Anh)
Hồ Bảo Hoàng _ Cậu hai
Hồ Bảo Hoàng _ Cậu hai nhà hội đồng Nguyễn (Chồng cô hai Ánh)
Đặng Duy Ân _ Cậu Út
Dương Duy Ân _ Cậu út nhà hội đồng Nguyễn (Em trai của Quang Anh)
Cùng một số nhân vật phụ khác!
📣 Nếu phần nhân vật hay các phân cảnh nào đó có gây hại não (gây khó hiểu hoặc các cậu có thắc mắc) thì tớ sẵn sàng giải đáp thắc mắc đó cho cậu!
Tớ sẽ không giải thích thêm nhiều ở đây như fic đầu của tớ nhé^^!
📣 Não tớ hết chạy nổi cái cốt truyện rồi (╥﹏╥) nên tớ xin phép xén phần Khái quát cốt truyện nheng!
⚡🐏 Phần này không cần đọc cũng được ạ, tớ viết cho đủ chữ thôi! <( ̄︶ ̄)>
"Nam Kỳ" (Thời Pháp thuộc) Và "Miền Nam Việt Nam" (VNCH)
⚡ "Nam Kỳ " hay còn gọi là "Cochinchine" là tên gọi vùng phía Nam Việt Nam thời nhà Nguyễn và thời Pháp thuộc.
🐏 Khi xưa lúc ban đầu, nơi đây là vùng đất thuộc Gia Định Thành thời Gia Long.
⚡ Tuy nhiên, đến thời Pháp thuộc (1862 - 1954) Nam Kỳ hoàn toàn trở thành thuộc địa của Pháp, khác với Trung Kỳ (Bảo hộ) và Bắc Kỳ (Nửa thuộc địa).
🐏 "Nam Kỳ" gồm 21 tỉnh, tương ứng với các tỉnh Đông Nam Bộ và Tây Nam Bộ ngày nay.
⚡ Sau năm 1954, Pháp đã kí hiệp định Giơ - ne - vơ, rút khỏi Việt Nam và chấm dứt thời kì Pháp thuộc.
🐏 Chính quyền VNCH không dùng danh xưng Nam Kỳ nữa mà thay vào đó gọi chung là miền Nam Việt Nam, gồm Nam Bộ và Nam Trung Bộ.
⚡🐏 Sài Gòn (TPHCM) là trung tâm tài chính kinh tế lớn nhất lúc bấy giờ.
_____________________________
Chương 1. Gặp gỡ
Truyện ở Giai đoạn Việt Nam miền Nam ( Nam Kỳ ) thời Pháp thuộc, trước Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước năm 1975!
📣 Lưu ý nhé: TẤT CẢ CHỈ LÀ GIẢ TƯỞNG! Truyện này tớ sẽ thay đổi đi một số luật pháp và văn hoá thời xưa!
//... //: Hành động
*...*: Suy nghĩ
"...": Nói nhỏ
Quang Anh: ( Anh )
Đức Duy: ( Cậu, Em )
Ở cái mảnh đất Nam Kỳ trù phú, khi nhắc đến nhà họ Nguyễn của ông Hội đồng, ai ai cũng kính nể.
Một dòng tộc giàu có qua nhiều đời, từ việc làm quan lại đến thương gia, họ từng bước gây dựng quyền thế và trở thành một dòng tộc danh giá bậc nhất đất Nam Kỳ.
Nhà hội đồng Nguyễn không chỉ có tiền, có quyền mà còn có thế, danh vọng lẫy lừng, không ai mà không biết đến.
Rừng trúc rì rào trong gió, ánh nắng xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng nhạt trên nền đất. Hương cỏ cây thoang thoảng trong không gian tĩnh lặng, chỉ còn nghe mỗi tiếng chim hót líu lo điểm xuyết.
Nguyễn Quang Anh
//Tay cầm súng, lặng lẽ bước đi trên con đường mòn trong rừng trúc, ánh mắt vô thức quét qua từng tán lá, bỗng khựng lại....//
Giữa khung cảnh thơ mộng ấy, một chàng trai với dáng vẻ thư sinh, mảnh khảnh đang cẩn thận hái thuốc.
Nét mặt thanh tú cùng làn da trắng tựa sương mai trong nắng sớm, cậu mang vẻ đẹp mong manh thoát tục, ngỡ như bước ra từ một bức tranh.
Hoàng Đức Duy
//Cẩn thận hái từng nhánh thảo dược, mái tóc cậu lay nhẹ theo gió, ánh nắng len qua kẽ lá phủ lên người cậu một lớp sáng dịu nhẹ//
Nguyễn Quang Anh
//Ngẩn người trong chốc lát, ánh mắt không tự chủ mà dừng lại nơi bóng dáng mảnh khảnh kia//
Trong vô thức, anh đã va chạm với những chiếc lá tạo nên tiếng xào xạc, làm phá tan đi không gian tĩnh lặng ấy...
Hoàng Đức Duy
//Hơi nghiêng đầu, tựa như cảm nhận được gì đó, bàn tay thoáng khựng lại giữa không trung....//
Nguyễn Quang Anh
//Giật mình, vội lùi một bước//
Hoàng Đức Duy
//Bất giác liền xoay người nhìn lại//
Ngoài tiếng gió rì rào giữa những cây trúc hoà với hương thơm của thảo dược thì chẳng có gì cả, chẳng nhẽ... cậu đã quá đa nghi rồi sao?
Nguyễn Quang Anh
//Ổn định lại cảm xúc, khẽ thở phào//
Nhìn bóng dáng mảnh khảnh giữa rừng trúc, anh lại bất giác bước theo, từng bước chân nhẹ như không, lặng lẽ dõi theo từng cử động của cậu...
Hoàng Đức Duy
*Rõ ràng là có người...*
Hoàng Đức Duy
//Liếc nhìn thấy bóng anh hoạ trên đất dưới ánh nắng, ngón tay khẽ dừng lại trên nhánh thảo dược, ánh mắt cụp xuống, cười khẩy//
Nguyễn Quang Anh
//Vẫn chăm chú quan sát cậu từ phía sau, không hề hay biết rằng bóng dáng nhỏ nhắn ấy đã biến mất khỏi tầm mắt mình từ lúc nào...//
Hoàng Đức Duy
//Đứng phía sau anh, đôi mắt khẽ nheo lại như đang đánh giá, rồi nhẹ giọng cất lời...//
Hoàng Đức Duy
Chẳng hay, quan lớn có chuyện chi rảnh rang mà ghé qua làng này dậy đa?
Cả người thoáng cứng lại. Giọng nói dịu dàng nhưng cũng mang theo một chút trầm lặng phía sau như một cơn gió thoảng qua, khiến anh có cảm giác như bị bắt quả tang.
Nguyễn Quang Anh
//Thoáng khựng lại vài giây nhưng cũng nhanh chóng ổn định lại cảm xúc. Không để lộ sự bối rối, anh chậm rãi quay người lại//
Nguyễn Quang Anh
Là tôi... đi khảo sát một số đồn điền cao su ở gần đây nên vô tình đi ngang qua thôi!
Hoàng Đức Duy
//Nheo mắt nhìn anh, ánh mắt sắc bén hơn vài phần//
Nhưng ngay lúc đó, cậu chợt dừng lại một chút, ánh mắt rơi xuống cây súng shotgun trên tay anh.
🐇Góc con kiến nó thức ai cũng biết của Yeni:
Súng săn châu Âu thời đó gồm: ( Shotgun, Rifle ) :
⚡ Súng Shotgun hay còn gọi là súng hai nòng, súng bắn đạn ghém.
🐏 Được dùng phổ biến nhất trong giới điền chủ, quan lại, thợ săn chuyên nghiệp.
⚡ Dùng để săn chim, các loài thú nhỏ (Chồn, thỏ, gà rừng,...).
🐏 Thường là súng hai nòng (Double - barrel shotgun), bắn đạn ghém (Nhiều viên bi nhỏ).
⚡🐏 Có xuất xứ từ Pháp, Anh, Đức.
Hoàng Đức Duy
Ngài... là đến đi săn sao?
//Nhíu mày, nhẹ giọng hỏi//
Nguyễn Quang Anh
//Ánh mắt khẽ dao động, vô thức liếc nhìn cây súng trên tay rồi lại nhìn về phía cậu//
Nguyễn Quang Anh
Phải! Do tiện đường đi ngang rừng nên có nhã hứng đi săn chút!
Hoàng Đức Duy
//Ánh mắt liền trầm xuống, giọng nói có phần sắc lạnh hơn thường ngày//
Hoàng Đức Duy
Nhã hứng đi săn?
Hoàng Đức Duy
Ngài nên biết... rừng thược dược này vốn là nơi yên bình, ngài đi săn không sợ làm động đến các loài vật nơi đây sao?
Nguyễn Quang Anh
//Nhíu mày, cười khẩy// Đi săn vốn là thú vui trước giờ của tôi, vả lại... cũng chỉ là những loài vật nhỏ bé, chẳng có gì to tát cả!
Hoàng Đức Duy
//Cười nhạt, ánh mắt không che giấu sự khó chịu//
Hoàng Đức Duy
Không có gì to tát? Chúng cũng là những sinh vật sống, mạng sống của chúng cũng đáng giá!
Hoàng Đức Duy
Thân là quan lớn có tiếng... ngài lại không biết điều đó sao? //Nhíu mày//
Nguyễn Quang Anh
//Ánh mắt khẽ tối lại, giọng nói có phần trầm hơn thường ngày nhưng vẫn nở nụ cười giả tạo//
Nguyễn Quang Anh
Cậu xem ra quá đa cảm rồi. Một vài con thú, một mạng chim rừng... to tát đến mức phải đem ra giảng đạo lý?
Nguyễn Quang Anh
//Ánh mắt dừng lại nơi cây súng trong tay mình, rồi lại nhìn cậu, giọng dửng dưng//
Nguyễn Quang Anh
Công lý đâu được xây bằng những cảm xúc yếu mềm như thế?
Hoàng Đức Duy
//Khẽ nhếch môi cười, ánh mắt sắc bén như nhìn thấu suy nghĩ đối phương//
Hoàng Đức Duy
Tôi đâu có nói thế, chỉ là... nếu một người có quyền hành mà không biết trân trọng sự sống, thì liệu có thể công bằng với dân chúng hay không?
Hoàng Đức Duy
//Lại lần nữa liếc nhìn về phía anh, ánh mắt vẫn không rời khỏi cây súng trên tay đối phương//
Hoàng Đức Duy
Nếu ngài thực sự có nhã hứng đi săn, tôi không cản... chỉ mong ngài hiểu, nơi này không phải chỉ có mình ngài.
Nguyễn Quang Anh
//Khẽ bật cười, ánh mắt tối lại, gương mặt hiện rõ sự không hài lòng//
Nguyễn Quang Anh
Cậu nói nghe hay quá nhỉ? Một người có quyền hành... phải biết trân trọng sự sống?
Nguyễn Quang Anh
Vậy người không có quyền thì có được quyền đánh giá người khác sao?
Nguyễn Quang Anh
//Tiến một bước, giọng không lớn nhưng dứt khoát, mang phần ngông nghênh của kẻ quen với quyền lực//
Nguyễn Quang Anh
Tôi không cần ai dạy tôi phải sống ra sao.
Nguyễn Quang Anh
Nhất là từ một kẻ chỉ biết hái lá, phơi thuốc mà lại tưởng mình hiểu cả đạo lý làm người!
Hoàng Đức Duy
//Khẽ nhếch môi nhưng không đáp lời//
Nhưng ngay sau đó, cậu bất chợt nắm một mớ thảo dược trên cái nia, rồi mạnh tay ném thẳng vào người anh.
Nguyễn Quang Anh
//Giật mình, theo phản xạ lùi lại một bước, nhìn một ít thảo dược còn vương vụn trên y phục mình, ánh mắt sững sờ trong thoáng chốc//
Hoàng Đức Duy
Ừ, tôi hái lá, phơi thuốc... nhưng ít ra không hái mạng sống của con vật vô tội!
Hoàng Đức Duy
Có quyền mà thiếu đi trái tim, thì cũng chỉ mãi là vỏ bọc biết đi!
Hoàng Đức Duy
//Nhìn thẳng vào mắt đối phương, giọng nói trầm xuống đầy lạnh lùng và khinh bỉ//
Nói rồi, cậu liền quay lưng bỏ đi mà chẳng thèm nhìn lại.
Nguyễn Quang Anh
//Nhìn theo bóng lưng cậu khuất dần trong tầm mắt, vô thức đưa tay chạm nhẹ lên ngực áo nơi cậu ném thảo dược trúng//
Nguyễn Quang Anh
//Khóe môi nhếch nhẹ nhưng trong đáy mắt lại lóe lên một tia cảm xúc phức tạp...//
______________________________
Wy _Yeni 🐇
Ổn áp không ạa ^^?
Wy _Yeni 🐇
Có gì sai sót mong được góp ý để tớ sửa chữa lỗi ạ 🐇
Chương 2. Mai Mối - Gặp Chuyện
[ Tại nhà trưởng làng họ Hoàng ]
( Minh hoạ nhà trưởng làng Hoàng Điền )
Hoàng Đức Duy
//Bước vào với cái nia đựng thảo dược trên tay//
🐇Góc con kiến nó thức ai cũng biết của Yeni:
⚡ Cái nia hay còn được gọi là cái sàng, là một mặt phẳng tròn, dẹt và rộng. Có viền tròn xung quanh hơi thấp, không quá cao như cái rổ. Được đan bằng tre, trúc và thường được sử dụng để phơi, đựng hoặc dàn trải thực phẩm như: Thóc, gạo, bánh tráng, thảo dược, ...
Con Mén
//Nhanh chóng chạy ra giúp cậu cầm cái nia đựng thảo dược trên tay//
Con Mén
Chèn ơi, cậu đi đâu mà lâu dữ đa? Ông tìm cậu nãy giờ đó ạ!
Hoàng Đức Duy
Cậu đi hái thuốc thôi, em coi mang mớ thuốc này đi phơi giúp cậu.
Con Mén
Dạ! Cậu cứ để đó đi, để em mang đi phơi cho.
Con Mén
Cậu mau vào trong xem ông bảo gì nhanh đi ạ, em thấy sắc mặt ông nghiêm lắm đó đa!
Trưởng làng Hoàng Điền _ Cha Duy
//Ngồi trên chiếc ghế dài chạm trỗ thời xưa, đọc sách, tay đưa ly trà lên nhấp một ngụm//
Hoàng Đức Duy
Cha... nghe nói cha tìm con ạ?
Trưởng làng Hoàng Điền _ Cha Duy
//Tay cầm sách, mắt vẫn không nhìn lên, nói// Con ngồi đi... ta có chuyện cần bàn!
Hoàng Đức Duy
//Không nói gì, chỉ nhẹ nhàng ngồi xuống ghế//
Trưởng làng Hoàng Điền _ Cha Duy
//Khép sách lại, đặt nhẹ lên bàn, chậm rãi đưa mắt nhìn con trai//
Trưởng làng Hoàng Điền _ Cha Duy
Con đã lớn rồi... cũng đến lúc nên nghĩ tới chuyện thành gia lập thất.
Hoàng Đức Duy
//Thoáng ngạc nhiên, nhưng vẫn giữ giọng điềm đạm//
Hoàng Đức Duy
Cha... có chuyện gì sao ạ?
Trưởng làng Hoàng Điền _ Cha Duy
Bà Thu mới ghé qua sáng nay. Nói nhà hội đồng Nguyễn muốn ngỏ ý kết thân, gả cậu ba nhà họ cho con.
Bà Thu ( Bà chuyên việc mai mối trong làng )
Hoàng Đức Duy
//Hơi sững người, hơi thắc mắc, ánh mắt thoáng vẻ phân vân//
Hoàng Đức Duy
Cậu ba nhà hội đồng Nguyễn sao...?
Trưởng làng Hoàng Điền _ Cha Duy
Cha nghe nói cậu ba là người có học, lễ độ, biết kính trên nhường dưới.
Trưởng làng Hoàng Điền _ Cha Duy
Gia đình nhà hội đồng Nguyễn chắc hẳn con cũng nghe qua rồi chứ?
Trưởng làng Hoàng Điền _ Cha Duy
Nhà họ Nguyễn học thức cao, nề nếp, đàng hoàng. Hai bên kết thông gia là điều tốt.
Hoàng Đức Duy
//Khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn còn bối rối nhưng không dám cãi lời//
Hoàng Đức Duy
Dạ... nếu cha đã tính, con xin nghe theo.
Trưởng làng Hoàng Điền _ Cha Duy
Có điều... chuyện hôn sự này, bên đó muốn giữ kín cho đến ngày thành hôn.
Trưởng làng Hoàng Điền _ Cha Duy
Cậu ba hình như cũng chưa biết rõ người mình sẽ cưới là ai. Nhà hội đồng nói là để tránh lời ra tiếng vào.
Hoàng Đức Duy
//Ngạc nhiên nhưng cố giữ vẻ điềm tĩnh, tay siết nhẹ tà áo//
Hoàng Đức Duy
Vậy... con cũng không được biết người ấy là ai cho đến lúc thành thân sao, cha?
Trưởng làng Hoàng Điền _ Cha Duy
Phải. Nhưng nếu là người có duyên, ắt sẽ thuận lòng.
Hoàng Đức Duy
//Khẽ cười nhạt ( Nụ cười có phần đắng lòng ) , cúi đầu//
Hoàng Đức Duy
Dạ, con hiểu. Con sẽ cố gắng chu toàn.
Trưởng làng Hoàng Điền _ Cha Duy
//Gật đầu chậm rãi, ánh mắt trầm ấm nhìn con trai//
Trưởng làng Hoàng Điền _ Cha Duy
Con vững lòng như vậy là tốt, gả con qua đó ta cũng yên tâm.
[ Trong gian nhà lớn của trưởng làng Hoàng Điền ]
Trưởng làng Hoàng Điền cùng con trai ông đang tính toán, thống kê sổ sách thì bên ngoài, tiếng bước chân gấp gáp vọng đến.
Một gia nô trung thành của ông, Lương Tả, hớt hả chạy vào, hơi thở đứt quãng.
Lương Tả
Thưa ông chủ, cậu chủ, c-có... có chuyện lớn rồi ạ!
Trưởng làng Hoàng Điền _ Cha Duy
//Hơi nhíu mày, tay dừng lại trên bàn tính gỗ tinh xảo// Có chuyện gì mà cậu hốt hoảng vậy?
Lương Tả
Q-quan... quan huyện vừa cho người truyền lệnh, nói ông bị kiện tội tham ô, biển thủ công quỹ làng.
Lương Tả
Kẻ kiện chính là Lưu Bá, hắn còn có bằng chứng sổ sách rõ ràng!
Nghe tới đây, em khẽ nhíu mày, tay bóp chặt tách trà...
Hoàng Đức Duy
Sao lại có chuyện vô lý như vậy? Cha ta cả đời liêm chính, nào có ý tơ hào bạc của dân!? //Hơi lớn tiếng//
Trưởng làng Hoàng Điền _ Cha Duy
//Trầm giọng nhẹ nhàng, nhắc nhở// Duy!
Hoàng Đức Duy
//Mím môi, khẽ im lặng nghe cha tiếp lời//
Trưởng làng Hoàng Điền _ Cha Duy
//Quay sang Lương Tả// Cậu biết khi nào thăng đường không?
Lương Tả
Thưa ông, thưa cậu, là giờ Mùi hôm nay. Đích thân quan huyện xét xử ạ!
Hoàng Đức Duy
//Khẽ nhíu mày, hít sâu, ánh mắt ánh lên vẻ kiên định//
Hoàng Đức Duy
Cha, con sẽ cùng cha lên công đường!
[ Công đường huyện (Phủ Khai Phong) _ Giờ Mùi ]
Trong đại đường nghiêm cẩn, Quyền quan huyện Nguyễn Quang Anh cao cao tại thượng ngồi trên ghế xét xử, ánh mắt trầm tĩnh quét qua từng người.
Giữa trung tâm, Hoàng Điền – trưởng làng Dược Xuân – quỳ ngay ngắn, bên cạnh là con trai ông, Hoàng Đức Duy.
Ở phía dưới, các lão bá tánh tụ tập đông đúc, bàn tán xôn xao về vụ kiện chấn động.
: Mèn đét ơi, thật không ngờ trưởng làng lại là người như vậy.
: Thân là Trưởng làng lại đi tham ô, thật là không biết xấu hổ?
: Các người làm sao vậy? Tôi tin trưởng làng bị kiện oan, ông ấy bao năm chính trực, sao có thể tham ô?
: Tch, các người thật là...
Nguyễn Quang Anh
//Gõ mạnh cây gỗ xuống bàn// Trật tự!
Nguyễn Quang Anh
Lại dịch! Cho truyền người vào! //Quay sang Lại dịch//
🐇 Lại Dịch _ người giúp việc văn thư, truyền lệnh trong nha môn (hay còn được gọi là “thư ký” của quan).
Lại dịch
Cho truyền cáo trạng vào công đường! //Hô to//
Một người đàn ông trung niên bận áo vải, khăn đóng, dáng vẻ mưu mô tiến lên, cúi đầu hành lễ.
Lưu Bá
Thưa quan lớn! Tôi là Lưu Bá, dân làng Dược Xuân.
Lưu Bá
Hơn tháng nay, ngân quỹ làng thất thoát, người giữ sổ sách nói số bạc bị rút đi mà không rõ lý do.
Lưu Bá
Tôi tin chắc, trưởng làng đã lợi dụng chức quyền mà tư lợi!
Dưới công đường bắt đầu xôn xao, nhiều người nhìn Trưởng làng Hoàng Điền với ánh mắt nghi hoặc.
Đức Duy tiến lên một bước, chắp tay cúi đầu trước quan huyện rồi dõng dạc cất lời.
Hoàng Đức Duy
Thưa quan! Cha tôi là người thanh liêm chính trực, suốt mấy mươi năm tận tụy vì làng.
Hoàng Đức Duy
Nếu bảo có bạc thất thoát, xin quan lớn tra xét cẩn thận, chớ để người lương thiện mang hàm oan!
Nguyễn Quang Anh
Ngươi mau trình sổ sách ngân quỹ của làng lên đây!
//Nhìn vào Lưu Bá//
Nguyên cáo Lưu Bá lập tức trình lên sổ sách. Anh mở ra xem, trầm ngâm giây lát rồi quay sang viên lại.
Nguyễn Quang Anh
//Đưa mắt ra hiệu cho Lại dịch//
Lại dịch
//Hiểu ý// Cho truyền người giữ sổ sách vào công đường!
Một người đàn ông thấp bé rụt rè bước ra, chính là Lý Đường – người giữ sổ sách của làng Dược Xuân. Hắn cúi rạp, giọng run run.
Lý Đường
Dạ bẩm... trong sổ rõ ràng ghi số bạc bị thiếu... mà con không biết ai lấy mất...
Hoàng Đức Duy
//Cười nhạt// Lý Đường, ông nói số bạc thất thoát?
Hoàng Đức Duy
Vậy xin hỏi, khóa kho bạc vẫn còn nguyên, không có dấu hiệu cạy mở, làm sao bạc có thể biến mất?
Mọi người bắt đầu xôn xao, họ bàn ra tán vào sôi nổi. Lý Đường cứng người, ánh mắt hoảng hốt. Anh đập mạnh cây gỗ xuống bàn, lớn giọng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyên cáo, mau trả lời!
Lý Đường
Dạ... con... con cũng không rõ...
Hoàng Đức Duy
//Bình tĩnh// Quan lớn, xin tra xét kỹ cuốn sổ! Chữ viết ghi nhận việc rút bạc có phải của cha tôi hay không?
Quan huyện nhìn kỹ qua một lượt rồi chợt nhếch môi.
Nguyễn Quang Anh
Quả thật, chữ ký này... không giống nét chữ của Hoàng Điền!
Cơn xôn xao lại bắt đầu nổi lên. Hoàng Điền ngước nhìn con trai mình, ánh mắt đầy tự hào.
Hoàng Đức Duy
Quan lớn, trước khi cha tôi bị tố cáo, quan viên trong làng đã kiểm tra kho bạc, khóa vẫn còn nguyên, không có dấu hiệu cạy mở.
Hoàng Đức Duy
Nếu bạc bị lấy đi, vậy ai là người có thể động vào?
Nguyễn Quang Anh
//Nhìn Lý Đường// Lý Đường, ngoài ngươi, còn ai có thể ghi chép trong sổ?
Mọi ánh mắt dư luận bây giờ đều đang đổ dồn vào Lý Đường. Khiến hắn toát mồ hôi lạnh, lắp bắp không nói được lời nào...
Nguyễn Quang Anh
//Nhìn chằm chằm Lý Đường// Nếu ngươi không nói, vậy để ta nói.
Nguyễn Quang Anh
Ngươi là người duy nhất giữ sổ sách, khóa kho còn nguyên, chỉ có ngươi mới có thể kê khai sai lệch.
Nguyễn Quang Anh
Phải chăng... ngươi đã cấu kết với ai đó để đổ tội cho Trưởng làng Hoàng đây?
Lý Đường run rẩy, quỳ sụp xuống.
Lý Đường
//Dập đầu// Xin quan lớn tha mạng! Con... con bị ép buộc! Chính... chính Lưu Bá bảo con sửa sổ sách để giá họa cho trưởng làng!
Mọi người nín thở, im lặng nhìn về phía Lưu Bá. Hắn lảo đảo lùi lại, định bỏ chạy nhưng nhanh chóng bị lính bắt giữ.
Nguyễn Quang Anh
//Nhíu mày// Lưu Bá, ngươi còn gì để nói?
Lưu Bá mặt trắng bệch, không thể chối cãi. Để mặc quan huyện nghiêm nghị ra phán quyết.
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Điền vô tội! Lưu Bá vu cáo, gian dối, lập mưu hãm hại người hiền lương, tội đáng trừng trị!
Nguyễn Quang Anh
Lý Đường tiếp tay, cũng không thể tha. Bắt giam cả hai, chờ ngày luận tội!
Nguyễn Quang Anh
//Gõ mạnh cây gỗ xuống bàn, mặt nghiêm nghị, lớn giọng// BÃI ĐƯỜNG!
Nguyễn Quang Anh
//Rời khỏi ghế quan, phẩy mạnh tà áo phía sau tiêu soái rời khỏi công đường//
Mọi người vỡ òa, bàn tán không ngớt. Trưởng làng Hoàng Điền cúi người.
Trưởng làng Hoàng Điền _ Cha Duy
Đội ơn quan lớn đã tra xét minh bạch!
Hoàng Đức Duy
//Quay sang cha mình, mỉm cười, nhẹ giọng//
Hoàng Đức Duy
Cũng nhờ quan lớn anh minh, và nhờ cha luôn giữ lòng trong sạch, nên trời cao chẳng phụ.
Khi anh rời đi ngang tầm mắt cậu, tà áo quan phất nhẹ trong gió, khiến cậu khẽ ngước nhìn.
Ánh mắt cậu dịu lại, như mang theo chút thán phục, chút cảm mến khó gọi thành tên.
Trong khoảnh khắc ấy, giữa bao người, chỉ còn lại hình bóng anh in sâu trong mắt cậu.
Wy _Yeni 🐇
Đau chân, mỏi gối, tê tay, mỏi cổ,... 💔
Download MangaToon APP on App Store and Google Play