Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Chờ Chị Có Là Đau Khổ [Freenbecky]

Chap 1 : Em có thể chờ

"Chị quay mặt bước đi, em vẫn ở đây chờ"
.
| Thư viện trường |
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* ngồi trên ghế đá*
Becky Armstrong ngồi một mình trước thư viện ngắm những giọt mưa rơi. Cô đánh chân lên xuống liên tục, còn miệng thì ngậm một cây kẹo mút. Dáng vẻ hết sức ung dung thoải mái. Cô có mang theo ô nhưng cô lại chỉ thích ngồi ở đây, vì về đến nhà cô cũng chỉ có một mình trong khi cô rất sợ cô đơn. Hơn nữa...chị ấy vẫn chưa đi ngang qua đây.
/ 5:20 phút /
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
" Có lẽ do trời mưa nên hôm nay chị về trễ. Nếu vậy thì đợi thêm một lát" * gật đầu tự tán thành*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* vẫn ngồi chờ*
1 tiếng trôi qua
..
một tiếng đã trôi qua nhưng vẫn không thấy bóng dáng người đó đâu. Những giọt mưa đã ngưng hẳn, sân trường ngày càng vắng.
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
"Có lẽ hôm nay chị ấy không đi học"
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* thở dài 😮‍💨*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
*rời đi hụt hẫng*
Cô đi bộ ra trạm xe buýt
Dù không chờ được người nhưng tâm trạng cô vẫn rất tốt. Bởi chuyện này không phải lần đầu và vui vẻ là bản tính xưa nay của Becky. Có điều hôm nay cô không phải thất vọng. Đi gần đến cổng trường, cô đã thấy người mình muốn gặp.
..
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* đứng nhìn từ xa*
Becky dừng lại đứng nhìn chị đi qua cười nói với bạn mình
Ánh mắt chị quét đến chỗ cô đứng trong một giây rồi lập tức nhìn đi nơi khác. Đến khi chị đã khuất tầm mắt, cô khẽ nở nụ cười, nhún nhảy bước ra khỏi cổng trường.
Becky không hề thấy buồn vì thái độ của chị. Từ trước đến nay Freen Sarocha vẫn luôn đối xử với cô như vậy.
Freen là một trong những hoa khôi của trường với khuôn mặt nhìn rất ưa chuộng cả ánh mắt xám như hút tất cả mọi thứ xung quanh, bờ môi dày căng mọng quyến rũ có thể nói ít ai có được vẻ đẹp sắc nước hương trời như chị ấy.
NovelToon
( Freen Sarocha Chankimha)
..
.
| Biệt thự Armtrong |
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* lên phòng cắt cặp sách*
vừa cất cặp sách thì cô đã chạy xuống nhà bếp tìm dì Han. Dì vốn là quản gia của nhà họ Armstrong, kiêm luôn bảo mẫu của Becky.
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* bóc miếng thịt bỏ vào miệng *
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Măm..măm😋
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* vui vẻ tán thưởng*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Dì vẫn là nhất, món nào cũng ngon. Ngày mai là chủ nhật, con lại được nghỉ lớp học đàn. Dì dạy con học nấu mấy món mới nha!
Dì Han
Dì Han
Sao con không đi chơi với bạn bè? Cứ rãnh rỗi lại đòi học nấu nướng
Dì đặt đĩa thức ăn lên bàn rồi ngồi đối diện cô
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Họ đều bận cả, sắp đến kì thi rồi mà. Với lại...
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* tươi cười*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Con phải học để sau nàu có thể nấu cho chị ấy ăn.
Dì Han
Dì Han
* bật cười nhìn cô *
Dì Han
Dì Han
Con lúc nào cũng vậy, hôm nay có gặp cô Freen không?
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Dạ có, hình như hôm nay chị ấy đi chơi với bạn. Con đợi hết hai tiếng mới thấy chị về. Mà cũng may là con ở lại chờ
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* vừa ăn vừa nói *
Dì Han
Dì Han
Cô ấy có nói chuyện với con không?
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* Lắc đầu*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Chị ấy vẫn cứ thích phớt lờ con. Nhưng cũng chẳng sao, con quen rồi!.
Dì Han
Dì Han
* mặt không vui*
Dì Han
Dì Han
* giọng trầm xuống *
Dì Han
Dì Han
Bec, con thích Freen đến vậy sao?
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* gật đầu*
Cô trong tay đôi đũa giầm giầm chén cơm có chút thoáng buồn nhưng một chút thôi lại là nét cười nói vui vẻ với dì
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Thích thì thích thôi, đâu cần lí do. Dì thấy phải không!
Dì Han
Dì Han
* không trả lời*
Dì Han
Dì Han
* thở dài *
Cô chủ nhỏ này từ bé đến lớn đều do bà chăm sóc. Bà sớm đã xem cô là con gái. Becky tuy sinh ra trong một gia đình giàu có nhưng lại vô cùng thiếu thốn tình cảm. Năm cô bảy tuổi mẹ cô đã bõ đi theo người đàn ông khác. Cha cô chẳng rõ có phải vì vậy mà rất ít khi về nhà. Một năm mười hai tháng cô gặp cha mình chưa đến năm lần. Lúc nào ông cũng vội vã về rồi vội vã đi.
Becky thường hay cười nhưng chỉ cô mới hiểu rõ nổi cô đơn của bản thân.
Bao nhiêu tình cảm cô dồn hết cho Freen. Cô ấy là con gái của bạn thân ông chủ. Không hiểu sao mà Becky yêu được Freen, dù cả hai đều là con gái. Lúc đầu khi biết chuyện bà rất sốc, Ba cô cũng rất phản đối nhưng rồi cũng chẳng thể làm gì trước tình cảm mãnh liệt của cô chủ nhỏ. Từ khi Becky chưa sinh cả hai nhà đã ước hẹn nếu hai nhà sinh một trai một gái sẽ cho chúng kết hôn. Nhưng cả ông chủ và bạn ông đều sinh con gái nên chuyện này chẳng nhắc đến nữa. Ấy thế mà có ai ngờ Becky lại đi thích Freen, và điều đáng nói hơn cả là Freen cũng không phải là người con gái bình thường. Cô cũng thích những người cùng giới tính. Freen cái gì cũng tốt nhưng lại không hề thích Becky. Lúc nào gặp nhau cô cũng lạnh lùng với Becky. Nhưng Becky chẳng lấy làm phiền. Việc gặp chị mỗi ngày cũng khiến Cô vui vẻ. Becky được thừa kế nét đẹp của mẹ mình nhưng lại nhân luôn cả tính lụy tình của cha.
Ông chủ vốn rất yêu vợ,  ngày cả hai ở bên nhau ông lúc nào cũng chiều chuộng bà ấy.  Đến khi Becky sinh ra ông đã vui đến nổi mở tiệc ăn mừng.  Khoảng thời gian đó chỉ cần có thời gian rãnh rỗi là ông lại ở bên cạnh chăm sóc cô. Nhưng rồi bà chủ lại bõ ra đi cùng người tình cũ,  gia đình sụp đổ,  ông trở nên lầm lì ít nói.  Cũng rất ít khi giành nhiều thời gian cho con gái mình. Becky rất biết chuyện,  cô chưa bộ giờ nhõng nhẽo đòi mẹ hay trách cứ cha.  Lúc nào cũng là nụ cười tươi sáng trên môi.  Có điều như vậy càng đau lòng hơn.
..
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Dì Han,  con ăn xong rồi,  con lên phòng làm bài nha
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* đi lên phòng
Dì Han
Dì Han
* mắt đượm buồn nhìn bóng lưng cô đi*
Dì Han
Dì Han
* lắc đầu*
Dì Han
Dì Han
Haizzzzz
..
.
| Trường học |
Học sinh nữ
Học sinh nữ
Nghe nói chị Freen sắp ra nước ngoài du học rồi * nói với cô*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Thật không?  Sao cậu biết? * không tin vào tai mình *
Học sinh nữ
Học sinh nữ
Thì anh trai mình học chung lớp với chị ấy mà.  Người đẹp như vậy có động tỉnh gì ai chã biết.  Nghe nói kì thi tốt nghiệp cũng không tham gia luôn mà.  Mà.……
~ Rầm ~
Là tiếng cửa va đạp
Học sinh nữ
Học sinh nữ
* bất động*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* phóng nhanh ra ngoài*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* lao ra khỏi phòng học*
Becky đang lao ra khỏi phòng học,  làm đổ luôn cả chiếc bàn con của mình.  Cô chạy một mạch đến lớp của Freen
..
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
..
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
*chần chừ*
Cô chần chừ một lát rồi bước vào
/ Lớp F /
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Xin hỏi...
Học sinh nam
Học sinh nam
* đang lao bảng*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Xin hỏi chị Freen hôm nay có đi học không ạ?
Học sinh nam
Học sinh nam
À, Freen hả?  Cậu ấy vừa...
chưa kịp nói hết câu thì câu nói đã bị cắt ngang.
Freen Chankimha ( Chị )
Freen Chankimha ( Chị )
Tìm tôi có việc gì? ❄️
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* giật mình quay ra sau*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Em có chuyện muốn hỏi chị * giọng nhỏ nhẹ*
Freen Chankimha ( Chị )
Freen Chankimha ( Chị )
* không trả lời*
Freen Chankimha ( Chị )
Freen Chankimha ( Chị )
* quay lưng đi về phía cầu thang*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* đi theo*
Freen Chankimha ( Chị )
Freen Chankimha ( Chị )
Có chuyện gì? ❄️
Freen hỏi khi cả hai đã khuất tầm mắt của người khác.
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Em.... Em nghe nói chị muốn đi du học.  Có đúng không?
Freen Chankimha ( Chị )
Freen Chankimha ( Chị )
Phải ! Nghe được câu trả lời rồi thì về lớp đi
Freen Chankimha ( Chị )
Freen Chankimha ( Chị )
* quay lưng rời đi*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* vội ngăn lại*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Nhưng.... Nhưng chị đi bao lâu?
Freen Chankimha ( Chị )
Freen Chankimha ( Chị )
5 năm * trả lời cụt ngủn*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Vậy chị đi du học ở đâu?
giọng Becky ngày càng nhỏ
Freen bật cười có chút nhạo báng rồi xoay người lại nhìn thẳng vào mặt Cô.
Freen Chankimha ( Chị )
Freen Chankimha ( Chị )
Sao hả?  Đến đi du học cũng muốn đi cùng sao?  Sẵn tiện nói luôn.  Đừng đến tìm tôi.  Bấy nhiêu năm học chung trường cũng đủ rồi
Freen nói rồi dứt khoác bỏ đi, để mặc cho Becky đứng đó nhìn theo
Freen Chankimha ( Chị )
Freen Chankimha ( Chị )
* bỏ đi*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
" Không sao,  5 năm thôi mà,  em có thể chờ"
cô hít một hơi sâu rồi mỉm cười.  Cô đã đợi cha mình suốt 10 năm,  5 năm thì có là gì?
~Hết~
DEC (tg)
DEC (tg)
Fic mới ủng hộ thấy thì địc cho vui ☺️

Chap 2 : Ngày Chị về

" Với em chị là hoàng tử, còn với chị... em chỉ có thể là phù thuỷ"
.
5 năm sau...
Giai điệu bản nhạc vang lên êm dịu,  du dương khắp khán phòng vắng người.  Những ngón tay thon dài của Becky nhẹ nhàng lướt trên những phím đàn. Môi cô vẫn giữ nét cười dù đôi mắt mất tập trung. Khi bản nhạc kết thúc, Becky hít một hơi sâu rồi toan đứng dậy. Cùng lúc với một tiếng vỗ tay phát ra từ bên kia căn phòng.
Jin
Jin
Rất tuyệt vời!  Anh trở thành fan của em rồi! * tán thưởng*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Anh nghe nhiều như vậy mà giờ mới thành fan sao?
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* cười tười*
Jin
Jin
Vì lúc trước anh nghe không hiểu * Jin nhún vai với điệu bộ vô tội*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* bĩu môi*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Mình về nhà nhanh đi,  em rất nhớ dì Han,  cả mấy món dì nấu nữa
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* chạy đi lấy hành lí*
.
/ 7 giờ tối /
Họ về đến nhà đã hơn bảy giờ tối. Đáng lẽ cô đã không ghé qua nhà hát,  nhưng lại có một số vấn đề cho buổi diễn ngày mai cần giải quyết gấp. Becky đứng nhìn ngôi nhà một lát rồi bước vào.  Đã ba tháng cô không về,  căn nhà vẫn chẳng có gì khác biệt gì ngoài giàn cây thường xuân ngày càng bành trướng thế lực.
Dì Han
Dì Han
Becky!!!
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* chạy đến ôm dì*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Con có mua rất nhiều quà cho dì nè!
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* lôi đống quà chuẩn bị ra*
Dì Han
Dì Han
Đã nói con không cần tốn kém rồi! * nhắc nhở*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Biết sao được,  tại con nhớ dì quá nên mới mua quà coi như an ủi bản thân * nhún vai*
Jin
Jin
Vậy em có nhớ anh không?  *Jin hỏi*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Dĩ nhiên là có rồi *cô đưa một chiếc hộp màu xanh cho anh*
Jin
Jin
*bĩu môi*
Jin
Jin
Thật không công bằng.  Tại sao anh chỉ có một? Em nhớ anh ít quá.
Dì Han
Dì Han
Jin!  Không được đòi hỏi chứ!
Sau khi cô đem mấy món quà phát cho những người giúp việc còn lại trong nhà, Becky đến ngồi xuống bàn ăn cùng dì Han và Jin
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Con nhớ đồ ăn của dì chết mất.  Ở đó họ chỉ cho con ăn mỗi khoai tây nghiền.
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
*gấp thức ăn*
Jin
Jin
Mẹ anh cứ than dài than vãn chuyện này. Nói như em sắp bị bỏ đói đến nơi.
Dì Han
Dì Han
*tặc lưỡi*
Dì Han
Dì Han
Thần này..* đánh nhẹ vai Jin*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* cười híp mắt*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Dì cũng là một nửa mẹ em.  Vậy nên lo cho đứa con gái này cũng là đúng thôi!
Dì Han
Dì Han
À phải rồi!  Nghe nói mai con lại có buổi diễn đúng không? 
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Vâng!  Nhưng trong nội ô thôi.  Với lại chỉ có ba ngày.  Sau đó con sẽ nghỉ ngơi trường kì ở nhà.  Ba cũng nói trợ lí sắp xếp cho con đi làm trong JQ rồi.
Dì Han
Dì Han
Vậy cũng tốt,  dù sao cũng phải bắt đầu làm quen hoàn cảnh.  Sau này còn phải tiếp quản công việc của ông chủ nữa.  Đâu thể cứ làm nghệ sĩ đàn dương cầm mãi được * gật đầu tán thành*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Làm nghệ sĩ được ra cả nước ngoài lưu diễn như con có gì không tốt sao dì? * thắc mắt*
Dì Han
Dì Han
Nhưng ông chủ cũng có tuổi rồi. Rồi sẽ có lúc giao hết mọi thứ cho con.
Becky mỉm cười cho qua. Cô vốn không hề có hứng thú gì với việc buôn bán kinh doanh. Nhưng người nào đó lại là thiên tài trong lĩnh vực này dù là phận nữ nhi. Trên thương trường chị ấy chả khác gì một nữ hoàng sắc bén và lạnh lùng.
..
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Đám hoa bạch trà của con sao rồi dì?
Dì Han
Dì Han
Vẫn rất tốt. Chú Joon chăm sóc chúng hằng ngày.
Jin
Jin
Hôm qua có mấy đoá bắt đầu nở rồi. Lát chúng ta cùng ra ngoài xem nhé?
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* gật đầu lia lịa*
Đám hoa này là do tự tay cô trồng, cũng đã được năm năm rồi...
..
.
Trên bầu trời ánh trăng bắt đầu chiếu sáng, phủ một màng hào quang lên trên khu nhà kính trồng hoa.Becky cùng Jin cùng nhau bước đến gần chỗ mấy đoá hoa trà màu trắng đang nở, tuy chỉ có mấy bông nhưng cũng rất lộng lẫy rồi. Becky đưa tay chạm nhẹ vào một đoá, bờ môi anh đào khẽ cong lên.
Jin
Jin
Sao em lại thích hoa trà như vậy?
Anh rất tò mò tại sao cô lại thích loài hoa này đến vậy. Nó cũng giống như những đám hoa ngoài kia, thậm chí còn chã đẹp bằng hoa hồng. Nhưng tại sao cô lại thích chúng , thật sự là câu hỏi lớn trong lòng anh.
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Anh quên còn một tên tiếng Anh khác của em là gì sao?
Jin
Jin
Camellia?
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Ừ, em cũng là một đoá hoa trà mà
Ánh mắt ngưng lại trên cánh hoa “Chị ấy sắp về rồi. Chỉ cần chờ thêm một chút nữa.”
Jin
Jin
Lần trước ông chủ về có ghé qua. Nhưng ông chủ chỉ nhìn chúng một giây thì quay người bỏ đi, nét mặt không được vui lắm. Anh và mẹ đều không hiểu. Nghe nói trước kia ông chủ cũng từng trồng rất nhiều hoa bạch trà
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* không trả lời, cười trừ*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Bởi vì ông ấy không cần đến nó nữa rồi *tự mình lẩm bẩm*
..
.
Ngày cuối cùng của ba buổi biểu diễn, sau khi kết thúc bản nhạc. Đèn được bật lên, Becky thanh nhã đứng dậy cúi chào khán giả. Vui vẻ nhận những tràng vỗ tay vang vọng. Đôi mắt cô đảo khắp khán đài, ghi nhận lấy mỗi nụ cười là một sự quan tâm. và rồi...phía cuối khán đài....là chị...chị đang ở đó.
Becky sững sờ nhìn bóng dáng ấy, cô biết mình không làm. Cô đã đuổi theo bóng chị suốt mười mấy năm. Vậy sao có thể nhầm lẫn được chứ. Không hề suy nghĩ đắn đo, Becky tức tốc chạy vào hậu trường, theo lối ra của nhân viên để đến gặp chị.
Bên ngoài
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
*chống hông thở*
May mắn là đuổi kịp
Chị đang đứng trước cửa nhà hát
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Pí Freen.. * gọi lớn*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* Chạy lại trước mặt chị*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Chị đến xem em diễn sao? Em...
Câu nói của Becky nghẹn lại nơi cổ họng. Một cô gái vừa bước đến quàng tay mình qua tay Freen. Dáng điệu ngọt ngào yêu thương.
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Cô là ai?
giọng Becky phút chốc lạc đi.
Bạn (F)
Bạn (F)
Tôi là "bạn" của Freen. Mà hai người có quen nhau sao?
Bạn (F)
Bạn (F)
* ngước lên nhìn Freen*
Bạn (F)
Bạn (F)
Sao Freen không nói cho em biết? Đã vậy còn không chịu đến đây nữa, bắt em phải ra sức năn nỉ. * giọng nũng nịu*
Becky ở đây nhìn nét nũng nịu của cô gái kia cùng với nụ cười triều mến của chị mà trái tim đau nhói. Thì ra cảm giác bị người ta đâm thẳng một nhát vào tim là như vậy.
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* đau lòng*
..
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Tôi là đàn em của chị ấy ở trung học!
Becky từ tốn giới thiệu, cảm nhận những giọt nước mắt đang chảy ngược vào lòng cùng với âm thanh của thứ gì đó đang đổ vỡ.
Bạn (F)
Bạn (F)
Ra là vậy. Thật ra tôi rất hâm mộ cô. Hôm nào chúng ta cùng nhau dùng cơm nha. Thật xin lỗi giờ chúng tôi có việc rồi. Hẹn gặp lại sau!
Bạn (F)
Bạn (F)
* rời đi*
Freen Chankimha ( Chị )
Freen Chankimha ( Chị )
* rời đi*
Freen Chankimha ( Chị )
Freen Chankimha ( Chị )
* không thèm nhìn cô một cái*
..
Jin
Jin
Em không sao chứ?
Anh vốn định đến đón cô, không ngờ lại chứng kiến luôn chuyện này.
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* lắc đầu*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
" Không sao, mình sẽ không sao!" * tự lầm bầm*
..
.
~Hết~

Chap 3 : Chăm Sóc

"Rapunzel có mái tóc dài còn em thì không, vậy nên hoàng tử chẳng bao giờ bước đến bên em"
..
.
Charlotte Austin ( bạn cô )
Charlotte Austin ( bạn cô )
Mày rốt cục bị gì vậy?
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* uống rượu*
Cô liên tiếp uống tới ly thứ 4
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Thất tình! * uông ly thứ 5*
Charlotte Austin ( bạn cô )
Charlotte Austin ( bạn cô )
Với ai?
Charlotte Austin ( bạn cô )
Charlotte Austin ( bạn cô )
Lại là Freen sao?
Charlotte Austin ( bạn cô )
Charlotte Austin ( bạn cô )
Becky ơi Becky, mày quên phứt chị ta đi. Với điều kiện của mày, chỉ cần thông báo một tiếng thì người đến cầu thân xếp hàng dài hết cả con đường này rồi * cảm thấy bất bình *
Bạn cô nói đâu sai với điều kiện của Becky thì người đến cầu thân xin làm quen quả thật xếp hàng dài dài, cô xênh đẹp lại ngoàn hiền lễ phép nhà còn khá giả cớ sự nào lại đâm đầu vào trốn khổ chớ
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* mỉm cười chua chát*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* lắc lắc ly rượu*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Nếu chị ấy không đến xếp hàng thì có dài đến sao hoả mình cũng không cần.
Charlotte Austin ( bạn cô )
Charlotte Austin ( bạn cô )
Tại sao nhất định phải là chị ta. Chị ta ngoài cái đẹp mã ra thì có cái gì tốt chứ?
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Chị ấy...cái gì cũng tốt. Chỉ cần là .. thuộc về chị ấy thì đều tốt hết * giọng nhựa nhựa*
Charlotte Austin ( bạn cô )
Charlotte Austin ( bạn cô )
Cả việc lúc nào cũng xem mày như cỏ rác à?
Bàn tay Becky bỗng dừng lại, ánh mắt đượm buồn khôn tả. Thoáng chốc tâm trí cô quay về năm bảy tuổi, khi mối tình đơn phương này bắt đầu rồi lầm bầm.
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Không phải là lúc nào cũng thế đâu. Từng có lúc chị ấy rất tốt với mình, khi đó...chị ấy rất tốt với mình.
Charlotte Austin ( bạn cô )
Charlotte Austin ( bạn cô )
Khi nào?
Theo cô nhớ thì đến một giây con người đó còn không muốn nhìn Becky chứ nói gì đến chuyện đối tốt với nhỏ. Không hiểu bị trục trặc chỗ nào mà Freen lại đặc biệt lạnh lùng với cô gái này, trong khi Becky có thể nói là người đẹp nhất mà cô từng gặp.
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Khi mình cô đơn nhất... * miệng lẩm bẩm gục lun xuống bàn*
..
.
| Biệt thự Armstrong |
Ánh sáng từ cửa sổ làm Becky chói mắt, cô lòm còm bò dậy, đưa tay dụi mắt. Khi đã nhận ra đây là phòng mình thì cũng là lúc nhớ lại những gì đã diễn ra đêm qua.
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* đưa tay lên tim*
Cô tự hỏi nó còn nguyên vẹn được bao nhiêu phần. Năm năm qua cô đếm từng ngày trôi đi, tính từng phút mong nhớ. Đến khi chị quay về thì những gì có được chỉ là nỗi thất vọng.
/ Cốc.. cốc… cốc /
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* nước mắt trực trào*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* nhìn dì*
Dì Han
Dì Han
Con thấy sao rồi Bec? Sao lại uống say đến mức đó. May là Charlotte điện thoại cho Jin đưa con về. Nếu lỡ có chuyện gì thì sao đây?
Dì Han
Dì Han
* lo lắng *
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* quay mặt sang hướng khác*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* hít sâu*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Tại buổi diễn xong rồi nên con vui quá đó thôi! * cố nở nụ cười *
Dì Han
Dì Han
Ừ, mà thay đồ nhanh rồi xuống nhà. Ông chủ vừa về * cố phớt lờ những gì vừa thấy*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* mở to mắt*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Ba về? Ba con về?
Đối với cô cha chính là phương thức tốt nhất khiến cô quên đi một nỗi buồn khác.
..
/ Dưới nhà /
Armstrong lão gia ( cha cô )
Armstrong lão gia ( cha cô )
* ngồi đọc báo*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Chào ba, ba đã về! * vui vẻ nhìn ông*
Armstrong lão gia ( cha cô )
Armstrong lão gia ( cha cô )
Ừ, con ngồi xuống ăn sáng đi
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Dạ
cô nhanh nhẹn ngồi xuống bên cạnh ông. Cũng đã hơn hai năm cả hai mới dùng bữa sáng cùng nhau thế này
Armstrong lão gia ( cha cô )
Armstrong lão gia ( cha cô )
* sắp tờ báo lại báo đầu dùng bữa*
Trong chốc lát Cô bỗng như trở về khoảng thời gian trước năm bảy tuổi. Lúc ấy họ cũng là một gia đình đầm ấm như bây giờ.Nhưng sau đó mỗi lần ông về đều chẳng chịu nói gì nhiều, vậy nên hôm nay có thể xem là ngày đại hỷ của Becky.
Armstrong lão gia ( cha cô )
Armstrong lão gia ( cha cô )
Ta có chuyện này cần nói với con
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Vâng, là chuyện gì ba cứ nói? * cười với ông *
Armstrong lão gia ( cha cô )
Armstrong lão gia ( cha cô )
Là chuyện của Freen, nó mới đi du học về nên nhà bên đó có tổ chức tiệc chúc mừng. Ta chỉ muốn hỏi là con có muốn đi cùng ta không thôi. Con thích thì đi không thì thôi tất cả đều dựa vào sự quyết định của con.
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* nụ cười héo đi, nhớ lại cảnh tượng tối qua*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
" Chắc bữa tiệc này cũng có cô ấy. Mình không nên làm chị ấy khó xử được"
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Thế chỉ là người trong nhà thôi hay là còn ai khác nữa, dù gì chị ấy cũng đi được năm năm rồi, chắc cũng có " bạn" chứ ạ?
Armstrong lão gia ( cha cô )
Armstrong lão gia ( cha cô )
Không đâu, nghe chỉ là người thân trong gia đình thôi. Ta cũng không nghe là Freen nó có bạn
Becky đột ngột trở nên lúng túng. Nếu cô đồng ý thì chị sẽ khó xử lắm vì chị có thích cô đâu, đó là giây phút chị bên gia đình, có mặt cô nhiều khi chị lại không vui, còn như phản đối thì cha cô sẽ không vui. Hiếm khi ông về nhà thế này mà...
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Con không biết nữa, để con xem lại đã. Nếu được con sẽ qua.
Armstrong lão gia ( cha cô )
Armstrong lão gia ( cha cô )
Sao vậy? Ta tưởng con rất thích Freen ?
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* gượng cười*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Dạ, nhưng có thể chị ấy mới về nước nên muốn ở bên gia đình hơn. Với lại con đang chuẩn bị đến công ty ba làm. Con phải chuẩn bị cho thật tốt chứ ạ.
Armstrong lão gia ( cha cô )
Armstrong lão gia ( cha cô )
Con không cần phải chuẩn bị gì nhiều đâu. Nhưng nếu con không thích thì ta cũng không...
Armstrong lão gia ( cha cô )
Armstrong lão gia ( cha cô )
* điện thoại reo*
Armstrong lão gia ( cha cô )
Armstrong lão gia ( cha cô )
* quay sang nói với cô*
Armstrong lão gia ( cha cô )
Armstrong lão gia ( cha cô )
Ông nội Freen vừa điện thoại bảo nói con qua đó chơi nếu không ông không đến bữa tiệc đâu.
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Ông nội sao ạ? Nếu vậy thì con đi
cô biết ông nội của Freen rất thương cô, biết chuyện của cô và chị ông vẫn luôn giúp cô như thế. Nhưng lúc này thật sự cô không muốn.
Armstrong lão gia ( cha cô )
Armstrong lão gia ( cha cô )
Được, vậy tối nay con ăn mặc đẹp một chút rồi cùng ta đi ăn cơm với gia đình ông Chankimha * ông căn dặn *
Armstrong lão gia ( cha cô )
Armstrong lão gia ( cha cô )
Con dùng bữa tiếp đi. Dạo này con hơi gầy rồi!
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* gật đầu*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* ăn tiếp *
..
.
/ Tối /
Buổi tối, Becky mặc một chiếc váy màu lam thanh lịch cùng cha mình đến điểm hẹn.
| Biệt thự Chankimha |
Chankimha lão gia ( Ba Freen)
Chankimha lão gia ( Ba Freen)
Chào anh * bắt tay *
Mẹ Chankimha
Mẹ Chankimha
Chào anh
Armstrong lão gia ( cha cô )
Armstrong lão gia ( cha cô )
Lâu rồi không gặp anh chị * bắt tay*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Con chào 2 bác ạ * cuối đầu chào *
Freen Chankimha ( Chị )
Freen Chankimha ( Chị )
* tâm trạng không vui*
Freen Chankimha ( Chị )
Freen Chankimha ( Chị )
* mặt nhăn nhó*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* thấy*
Cô biết tâm trạng chị không tốt
Khi tất cả đã an toạ, hai người đàn ông bắt đầu trò chuyện trong khi bà Chankimha mẹ Freen thì vui vẻ hỏi han cô
Cô cũng lễ phép dạ thưa đối đáp nhưng vẫn lun để ý đến chị
Mẹ Chankimha
Mẹ Chankimha
Becky!!! Mấy hôm con biểu diễn ở nhà hát bác bận việc không thể đến xem. Thật là tiếc quá! * cười với cô*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Dạ không sao! Con biết bác rất bận rộn. Khi nào bác có thời gian con sẽ đàn riêng cho bác nghe
Mẹ Chankimha
Mẹ Chankimha
Con đúng là ngoan ngoãn hiểu chuyện. Giá con là con ta thì hay biết mấy. Mà ông nội cũng rất hay nhắc đến con, tí nữa con sang ông chơi cho vui nhé.
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Dạ! thưa bác
Armstrong lão gia ( cha cô )
Armstrong lão gia ( cha cô )
* nhìn Freen *
Armstrong lão gia ( cha cô )
Armstrong lão gia ( cha cô )
Freen , con hình như không được khoẻ?
Freen Chankimha ( Chị )
Freen Chankimha ( Chị )
Dạ con vẫn ổn. Cảm ơn bác ! * lễ độ đáp kèm nụ cười*
Chankimha lão gia ( Ba Freen)
Chankimha lão gia ( Ba Freen)
Chắc tại nó mới về nên chưa quen thời tiết ở đây thôi.
Armstrong lão gia ( cha cô )
Armstrong lão gia ( cha cô )
Là vậy sao! À phải rồi, Freen, con định khi nào đi làm?
Freen Chankimha ( Chị )
Freen Chankimha ( Chị )
Tuần sau con sẽ bắt đầu đi * trả lời ông *
Armstrong lão gia ( cha cô )
Armstrong lão gia ( cha cô )
Thật trùng hợp, tuần sau Becky cũng sẽ đến JQ. Con bé chưa có kinh nghiệm gì nên bác định cho nó làm từ thấp lên
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* mắt xao động*
Chankimha lão gia ( Ba Freen)
Chankimha lão gia ( Ba Freen)
Vậy có phải hơi thiệt thòi cho con không? Con vừa học đàn lại vừa có thể tốt nghiệp loại ưu ngành quản trị kinh doanh. Năng lực tốt vậy mà.
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Con chỉ cố gắng thôi ạ. Ba nói làm từ thấp mới nắm rõ được hoạt động của công ty
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* mỉm cười đáp *
Freen Chankimha ( Chị )
Freen Chankimha ( Chị )
* mặt lạnh như tiền*
cuối buổi tiệc là bàn chuyện làm ăn của hai bên nên cô cũng chỉ biết ngồi nghe
còn chị thì nét mặt vẫn y như vậy lạnh lẽo không cảm xúc
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* nhìn chị*
Freen Chankimha ( Chị )
Freen Chankimha ( Chị )
* ngồi đối diện cô*
Khắp nơi không khí nồng hậu vui vẻ lan toả, chỉ ở phía đối diện đang có bão rét. Thấy chị như vậy lòng Becky ngày càng chùn xuống, cô không khỏi có cảm giác bản thân đang làm chị không vui.
Khi bữa ăn kết thúc, Becky không về với cha mình mà đi cùng Freen bởi bà Chankimha mẹ Freen bắt chị đưa cô về. Đi được một khoảng xa, Becky mới cẩn trọng mở lời.
/ Trên xe /
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Em muốn biết một chuyện, sao chị lại đồng ý?
Freen Chankimha ( Chị )
Freen Chankimha ( Chị )
Cô nghĩ là tôi đồng ý sao? ❄️
Freen Chankimha ( Chị )
Freen Chankimha ( Chị )
* không nhìn cô *
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* thở dài nhìn ra phía trước*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Chính vì em biết chị không đồng ý nên mới hỏi . Thái độ của chị như vậy...xem ra đúng là chị bị ép rồi.
Freen Chankimha ( Chị )
Freen Chankimha ( Chị )
Có gì khác đâu? Dù muốn hay không tôi vẫn phải cưới cô đó thôi * nụ cười lạnh ngất*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Dĩ nhiên là có. Ít nhất cảm giác của em sẽ khác bây giờ...chị dừng xe lại phía trước đi. Em muốn mua vài thứ.
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
Chị cứ về trước! *Becky nhẹ nhàng nói*
Cô đâu phải không hiểu Freen không thích mình, chỉ là muốn tự nỗ lực khiến chị thay đổi. Lúc nãy không hiểu sao cha cô lại đề nghị với ông Chankimha nhờ chị chăm sóc cho cô. Hay nói đúng hơn là đang cầu thân
Ông nói mình có việc phải đi một thời gian nên muốn có ai đó chăm sóc cô và ông biết cô thích chị nên mới nhờ cha chị như thế. Quả thật cô thích chị nhưng nếu chăm sóc thì cô có thể chăm sóc cho mình, nếu không còn có dì Han nhưng cha cô lại muốn phải là chị. Có lẽ ông muốn giúp cô và điều đó lại làm chị khó chịu. Nhưng không hiểu sao ông Chankimha lại đồng ý rồi cả chị nữa.
Freen Chankimha ( Chị )
Freen Chankimha ( Chị )
Tôi đã nhận lệnh đưa cô về
Freen Chankimha ( Chị )
Freen Chankimha ( Chị )
* dừng xe bên đường*
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* nhìn chị *
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
* mở cửa xuống xe*
cô đi vào cửa hàng tiện lợi mua bừa một chai nước ngọt, tính tiền rồi đi ra với nụ cười nhẹ trên môi
Becky Armstrong ( Cô )
Becky Armstrong ( Cô )
“Cho dù bị ép buộc, chỉ cần chị chịu chờ … Vậy là đủ.”
~ Hết ~

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play