#CapRhy#. Dissociative Identity Disorder
#.One
Rối loạn nhận dạng phân ly—Hay còn được biết đến với tên gọi khác là “𝗗𝗶𝘀𝘀𝗼𝗰𝗶𝗮𝘁𝗶𝘃𝗲 𝗜𝗱𝗲𝗻𝘁𝗶𝘁𝘆 𝗗𝗶𝘀𝗼𝗿𝗱𝗲𝗿—𝗗𝗜𝗗”
Đây là thuật ngữ chính thức trong DSM-5 (Sổ tay Chẩn đoán và Thống kê các Rối loạn Tâm thần), được sử dụng trong y khoa để chỉ tình trạng một người có hai hay nhiều "nhân cách" khác biệt, luân phiên kiểm soát hành vi của họ.
Những người khi trong tình trạng này, đều liên tục bị những nhân cách khác trong mình chiếm quyền kiểm soát một cách rối loạn.
Thay vì duy nhất một người điều khiển nhất định thì các nhân cách khác đều đấu tranh giành lấy quyền sở hữu cơ thể.
Đối phương khi tiếp xúc sẽ có thể bị ảnh hưởng bởi những nhân cách khác nhau, tượng trưng cho mỗi tính cách khác nhau.
Một thể xác nhưng hàng nghìn người sở hữu.
Đa số những người mắc chứng rối loạn nhân cách thường sẽ có từ 1-5 nhân cách khác nhau.
Để một thân xác chiếm hữu 10 nhân cách khác nhau thì lại là một trường hợp hiếm có.
Trên thế giới chắc chỉ được 2-3 người là cùng.
Nhưng điều quan trọng là—căn bệnh này cũng khá hiếm người mắc phải.
Khi tiếp xúc với một người bị rối loạn nhân cách, đồng nghĩa với việc bạn phải chạm trán với hơn 2 nhân cách ẩn nấp trong người đó.
Đôi khi những nhân cách đó sẽ không thoát ra, mà chỉ lẳng lặng quan sát.
Vậy mới nói, người mắc bệnh chứng này sẽ rất đau đầu khi liên tục bị các nhân cách khác làm phiền, đơn giản thôi…Chỉ một mục đích duy nhất:
Đó chính là nắm quyền kiềm soát.
Họ sẽ không ngừng giành giật dẫn đến việc mất kiểm soát nhân cách, những nhân cách khác nhau sẽ liên tục thể hiện ra.
Khẳng định lại một lần nữa…
Là mỗi tính cách—cảm xúc—suy nghĩ—hành động khác nhau.
@.•𝗡𝗴𝐚̂𝗻.♡
thể loại mớiiii
@.•𝗡𝗴𝐚̂𝗻.♡
tht ra cx thích kiểu đa nhân cách này lâu rồi mà ít ng vt quá
@.•𝗡𝗴𝐚̂𝗻.♡
tôi chỉ ưng mỗi bộ “Đa Nhân Cách” của HDA. thôiii
@.•𝗡𝗴𝐚̂𝗻.♡
à tôi cx xin phép nói luôn là fic này tôi lấy thể loại giống của HDA. nha nhưng cốt truyện sẽ khác
@.•𝗡𝗴𝐚̂𝗻.♡
nên có thể có vài cái giống thì cho tôi xin lỗi trc, tại tôi cx mê fic của HDA. lắm =))))
@.•𝗡𝗴𝐚̂𝗻.♡
ai rảnh thì tag hộ tôi vớiii, tôi bị ngại nên ko dám hỏi thẳng 😭🥲
@.•𝗡𝗴𝐚̂𝗻.♡
nói trc nhé, ko hay thì xin hãy đừng báo cáo và thoát fic hộ tôi nhé
@.•𝗡𝗴𝐚̂𝗻.♡
tôi xin ko nhận lời góp ý tiêu cực ạ (như kiểu chửi này nọ á)
@.•𝗡𝗴𝐚̂𝗻.♡
góp ý tích cực thì tôi xin cảm ơn ạaa
@.•𝗡𝗴𝐚̂𝗻.♡
tht ra động lực để tôi ra fic là vì tôi đc idol đọc fic của tôi 🫣🫣🫣
@.•𝗡𝗴𝐚̂𝗻.♡
đọc fic mà quên like là tôi buồn lắm đấy 🥺
#.Two
Hoàng Đức Duy sống ở Los Angeles, nơi sự huy hoàng của ánh đèn và những con đường rực rỡ không bao giờ dừng lại. Hắn là người thừa kế của một gia đình danh giá, giàu có, và là một cái tên quen thuộc trong giới đầu tư mạo hiểm. Nhưng đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng và thành công ấy, hắn mang trong mình một sự mâu thuẫn không thể dễ dàng giải thích.
Ở Los Angeles, Duy có tất cả: quyền lực, tiền bạc, và những mối quan hệ có thể giúp hắn tiến xa hơn. Nhưng hắn không phải là một người duy nhất.
Những nhân cách khác nhau trong hắn không bao giờ ngừng chiến đấu với nhau. Mỗi khi hắn đứng trước một quyết định quan trọng, một phần trong hắn lại trỗi dậy, điều khiển hành động và quyết định của hắn.
Lúc đó, hắn có thể trở thành một người rất lý trí, ra quyết định như một chiếc máy tính, không cho phép bất kỳ cảm xúc nào xen vào. Khi tham gia vào các cuộc đàm phán, hắn luôn là người lạnh lùng, không thể bị lung lay, một nhà đầu tư chiến lược luôn đạt được mục tiêu.
Nhưng chỉ một lúc sau, Duy có thể lại trở thành một kẻ nghệ sĩ, đắm chìm trong cảm hứng sáng tạo. Khi nhân cách này chiếm lấy, hắn có thể vứt bỏ tất cả những lo lắng về tiền bạc và công việc, chỉ để sống trong những phút giây tự do, sáng tạo. Những bức tranh, bản nhạc trở thành phương tiện để hắn kết nối với chính mình, bỏ qua những áp lực bên ngoài.
Đôi khi, hắn cũng chỉ là một người hài hước, vui vẻ. Đức Duy biết cách tạo không khí thoải mái, làm mọi người xung quanh cười đùa. Hắn biết rằng nụ cười có thể giúp che giấu những lo âu, những suy nghĩ vẩn vơ trong đầu.
Và cũng có những lúc, Duy cảm thấy mình yếu đuối, dễ tổn thương. Những lúc đó, hắn không còn là người mạnh mẽ và lạnh lùng mà mọi người nhìn thấy. Hắn chỉ là một con người bình thường, bị vây quanh bởi nỗi cô đơn và những câu hỏi không có lời giải.
Hắn sống giữa những mâu thuẫn đó, không thể nhận ra đâu là người thật sự điều khiển cuộc đời mình. Trong những khoảnh khắc quan trọng, hắn tự hỏi liệu mình sẽ là ai: người lý trí, nghệ sĩ hay kẻ hài hước, hay có lẽ tất cả chỉ là một màn kịch che giấu sự thật về chính mình?
Các nhân cách hay xuất hiện một cách bất chợt nên mẹ của hắn đã quyết định để hắn ở nhà làm việc thay vì lên công ty.
Vì cô sợ có những nhân cách ác độc khác sẽ xuất hiện, điều đó có thể đem lại tổn hại cho cô về số lượng nhân viên.
Càng ngày càng thấy dấu hiệu của con trai mình càng tệ nên cô liên tục mời các bác sĩ điều trị tâm lý khác nhau cho hắn, nếu được cô sẽ duyệt vô làm bác sĩ riêng cho Đức Duy.
Nhưng mãi chẳng ai có thể vượt qua quá 2 ngày, vì đơn giản là họ đều bước vào nhà với một thân xác khoẻ mạnh, còn khi đi ra thì chỉ còn cái xác tanh mùi 𝘩𝘶𝘺𝘦̂́𝘵.
Tất cả đều bị Đức Duy không nương tay mà 𝘨𝘪𝘦̂́𝘵 𝘤𝘩𝘦̂́𝘵, nhưng cô thì mặc kệ mà bao che cho hắn, còn mấy cái xác kia thì đều được những người hầu trong nhà gom và vứt hết xuống tầng hầm—nơi chất chứa hàng tấn bộ xác đã 𝘵𝘩𝘰̂́𝘪 𝘳𝘶̛̃𝘢, mục nát, tứ chi cái mất cái còn.
Lý do đơn giản là vì Đức Duy không ưa hoặc có thể nói là nhân cách khác ra tay chứ không hẳn là hắn.
Điều đó khiến cho việc tìm kiếm bác sĩ điều trị cho hắn càng tăng mức độ khó hơn.
Bỗng một hôm mưa rào, cô đang đi mua thuốc giảm đau đầu thì ngẫu nhiên nhìn trúng một vị bác sĩ trẻ…
Thứ mà khiến cô chú ý lại là chiếc bảng gắn ở bên ngoài cửa phòng của vị bác sĩ ấy…trên đó ghi: “Bác sĩ điều trị tâm lý”.
Thật ra điều đặc biệt của chiếc bảng đó là cái đánh dấu cấp độ của các bác sĩ—và trên đó lại đánh dấu cấp độ bậc S+ [Chuyên môn].
Thấy vậy cô liền sáng mắt mà chạy tới chỗ lễ tân hỏi:
𝐋𝐚̂𝐦 𝐌𝐲̃ 𝐊𝐢𝐞̂̀𝐮 # 𝘔𝘦̣ 𝘋𝘶𝘺 #
Này. _Gõ gõ bàn_
Nv nữ phụ
Lễ tân: Dạ? Thưa quý bà đây có việc gì không ạ?
𝐋𝐚̂𝐦 𝐌𝐲̃ 𝐊𝐢𝐞̂̀𝐮 # 𝘔𝘦̣ 𝘋𝘶𝘺 #
Phòng kia.. _Chỉ tay hướng phòng của vị bác sĩ vừa nãy_
Nv nữ phụ
Lễ tân: À…Thưa phu nhân, đó là phòng điều trị tâm lý của bác sĩ Nguyễn ạ.
𝐋𝐚̂𝐦 𝐌𝐲̃ 𝐊𝐢𝐞̂̀𝐮 # 𝘔𝘦̣ 𝘋𝘶𝘺 #
Ồ…Liệu tôi có thể vô gặp ngài ấy không nhỉ?
Nv nữ phụ
Lễ tân: Dạ được chứ! Phu nhân cứ vào đi, nay bác sĩ Nguyễn đang trống lịch đó ạ.
𝐋𝐚̂𝐦 𝐌𝐲̃ 𝐊𝐢𝐞̂̀𝐮 # 𝘔𝘦̣ 𝘋𝘶𝘺 #
Ừm vậy tôi cảm ơn.! _Rời đi_
Cô bước thẳng về phía căn phòng đó, sau đấy gõ cửa.
𝐋𝐚̂𝐦 𝐌𝐲̃ 𝐊𝐢𝐞̂̀𝐮 # 𝘔𝘦̣ 𝘋𝘶𝘺 #
_Gõ cửa_
Bên trong liền đáp lại một cách nhanh chóng.
Kiều mở cửa đi vào trong, sau đó liền ngồi xuống chiếc ghế gần đó.
Lúc cô mới vào thì thấy vị bác sĩ đang pha cà phê, nên cô tự nhiên tìm chỗ mà ngồi.
#.•𝗡𝗴𝘂𝘆𝗲̂̃𝗻 𝗤𝘂𝗮𝗻𝗴 𝗔𝗻𝗵
Người đây..có đặt lịch trước không nhỉ? _Cất tiếng_
Cậu không quay người lại, vẫn tiếp tục công việc pha cà phê đang dở dang của mình, mặc dù tất cả bệnh nhân đối với cậu đều trân quý nhưng cậu vẫn tỏ thái độ hờ hững mà hỏi
Cô thấy cậu hỏi vậy liền cười nhẹ, nhìn bóng lưng mà đáp
𝐋𝐚̂𝐦 𝐌𝐲̃ 𝐊𝐢𝐞̂̀𝐮 # 𝘔𝘦̣ 𝘋𝘶𝘺 #
Cần phải đặt lịch trước mới có thể gặp bác sĩ Nguyễn đây sao? _Nói với chất giọng có chút trêu chọc_
Cậu không trả lời vội, mà liền quay người lại sau đó đi về phía ghế của mình mà ngồi xuống, cùng với tách cà phê mà nhâm nhi, xong xuôi hết cậu mới bình thản trả lời
#.•𝗡𝗴𝘂𝘆𝗲̂̃𝗻 𝗤𝘂𝗮𝗻𝗴 𝗔𝗻𝗵
Đó là nguyên tắc riêng của tôi. _Nhìn màn hình máy tính_
𝐋𝐚̂𝐦 𝐌𝐲̃ 𝐊𝐢𝐞̂̀𝐮 # 𝘔𝘦̣ 𝘋𝘶𝘺 #
Haha. Tôi hiểu rồi, dù gì thì cũng vào rồi, cậu không thể nào từ chối đúng không? Tôi là khách quý mà, cậu nên biết chứ? _Tựa lưng vào ghế_
#.•𝗡𝗴𝘂𝘆𝗲̂̃𝗻 𝗤𝘂𝗮𝗻𝗴 𝗔𝗻𝗵
Xin thứ lỗi, đó lại chẳng phải việc mà tôi nên làm. _Gõ bàn phím_
𝐋𝐚̂𝐦 𝐌𝐲̃ 𝐊𝐢𝐞̂̀𝐮 # 𝘔𝘦̣ 𝘋𝘶𝘺 #
Hm…Trong nguyên tắc của cậu có cho phép việc cậu tập trung vào thứ khác thay vì là bệnh nhân đang đối thoại với mình không nhỉ? _Khoanh tay lại_
#.•𝗡𝗴𝘂𝘆𝗲̂̃𝗻 𝗤𝘂𝗮𝗻𝗴 𝗔𝗻𝗵
Có thể. _Nhún vai_
Nãy giờ sắc mặt của cậu cũng chẳng khá mấy, mặt lạnh tanh, không buồn cũng không vui, như người vô cảm vậy.
#.•𝗡𝗴𝘂𝘆𝗲̂̃𝗻 𝗤𝘂𝗮𝗻𝗴 𝗔𝗻𝗵
Tôi tuy là bác sĩ nhưng không đồng nghĩa với việc tôi phải đặt bệnh nhân mình lên trên hàng đầu..
#.•𝗡𝗴𝘂𝘆𝗲̂̃𝗻 𝗤𝘂𝗮𝗻𝗴 𝗔𝗻𝗵
Mặc dù đó là công cụ kiếm ăn cho tôi nhưng kể cả là vậy cũng chẳng nói lên điều gì hết. _Tay vẫn đánh bàn phím_
𝐋𝐚̂𝐦 𝐌𝐲̃ 𝐊𝐢𝐞̂̀𝐮 # 𝘔𝘦̣ 𝘋𝘶𝘺 #
Như này đi…Cậu có vẻ rất tài giỏi nhỉ?
#.•𝗡𝗴𝘂𝘆𝗲̂̃𝗻 𝗤𝘂𝗮𝗻𝗴 𝗔𝗻𝗵
Chiếc bảng bên ngoài cửa nói lên tất cả.. _Mắt dán chặt vào màn hình_
𝐋𝐚̂𝐦 𝐌𝐲̃ 𝐊𝐢𝐞̂̀𝐮 # 𝘔𝘦̣ 𝘋𝘶𝘺 #
Rồi rồi, tôi thấy nó rồi.
𝐋𝐚̂𝐦 𝐌𝐲̃ 𝐊𝐢𝐞̂̀𝐮 # 𝘔𝘦̣ 𝘋𝘶𝘺 #
Đó cũng là lý do tôi mới vào đây đấy. _Đứng dậy_
𝐋𝐚̂𝐦 𝐌𝐲̃ 𝐊𝐢𝐞̂̀𝐮 # 𝘔𝘦̣ 𝘋𝘶𝘺 #
Vị bác sĩ trẻ…Tôi biết cậu lo lắng về chuyện tiền nong, thức ăn nước uống…
Lúc này cậu mới ngẩng đầu dậy mà nhìn cô
#.•𝗡𝗴𝘂𝘆𝗲̂̃𝗻 𝗤𝘂𝗮𝗻𝗴 𝗔𝗻𝗵
Kì diệu nhỉ? Sao cô biết được? _Nhìn cô với ánh mắt đa nghi_
𝐋𝐚̂𝐦 𝐌𝐲̃ 𝐊𝐢𝐞̂̀𝐮 # 𝘔𝘦̣ 𝘋𝘶𝘺 #
Đơn giản thôi, nhìn những thứ xung quanh căn phòng này là biết.. _Đi xung quanh_
𝐋𝐚̂𝐦 𝐌𝐲̃ 𝐊𝐢𝐞̂̀𝐮 # 𝘔𝘦̣ 𝘋𝘶𝘺 #
Ví dụ như…chiếc thùng rác đằng kia _Nhìn về hướng thùng rác để ở góc_
#.•𝗡𝗴𝘂𝘆𝗲̂̃𝗻 𝗤𝘂𝗮𝗻𝗴 𝗔𝗻𝗵
Hửm.? _Nhìn theo_
𝐋𝐚̂𝐦 𝐌𝐲̃ 𝐊𝐢𝐞̂̀𝐮 # 𝘔𝘦̣ 𝘋𝘶𝘺 #
Cậu liên tục ăn cơm văn phòng rẻ tiền tới nỗi nó chất đống trong thùng rác rồi kìa
#.•𝗡𝗴𝘂𝘆𝗲̂̃𝗻 𝗤𝘂𝗮𝗻𝗴 𝗔𝗻𝗵
_Im bặt_
𝐋𝐚̂𝐦 𝐌𝐲̃ 𝐊𝐢𝐞̂̀𝐮 # 𝘔𝘦̣ 𝘋𝘶𝘺 #
Tôi biết mà…Cậu rất khó khăn, để được vị trí ngày hôm nay chắc là cả một chặng đường gian nan nhỉ?
𝐋𝐚̂𝐦 𝐌𝐲̃ 𝐊𝐢𝐞̂̀𝐮 # 𝘔𝘦̣ 𝘋𝘶𝘺 #
Vất vả cho cậu rồi..
𝐋𝐚̂𝐦 𝐌𝐲̃ 𝐊𝐢𝐞̂̀𝐮 # 𝘔𝘦̣ 𝘋𝘶𝘺 #
Nhưng có vẻ số tiền lương ít ỏi đấy không đủ nuôi bản thân cậu đâu. _Bước gần tới chỗ bàn làm việc_
#.•𝗡𝗴𝘂𝘆𝗲̂̃𝗻 𝗤𝘂𝗮𝗻𝗴 𝗔𝗻𝗵
Tôi biết cô đang muốn nói điều gì. _Thở dài_
𝐋𝐚̂𝐦 𝐌𝐲̃ 𝐊𝐢𝐞̂̀𝐮 # 𝘔𝘦̣ 𝘋𝘶𝘺 #
Haha, đơn giản mà, tôi cá chắc cậu sẽ cảm thấy có lợi ngay thôi.
𝐋𝐚̂𝐦 𝐌𝐲̃ 𝐊𝐢𝐞̂̀𝐮 # 𝘔𝘦̣ 𝘋𝘶𝘺 #
Tôi có một ước mong rằng…cậu có thể làm bác sĩ tâm lý riêng cho nhà tôi được không? _Nhìn cậu_
#.•𝗡𝗴𝘂𝘆𝗲̂̃𝗻 𝗤𝘂𝗮𝗻𝗴 𝗔𝗻𝗵
Cái đó thì không được rồi quý cô _Cười mỉm_
𝐋𝐚̂𝐦 𝐌𝐲̃ 𝐊𝐢𝐞̂̀𝐮 # 𝘔𝘦̣ 𝘋𝘶𝘺 #
Tôi chưa nói xong mà
𝐋𝐚̂𝐦 𝐌𝐲̃ 𝐊𝐢𝐞̂̀𝐮 # 𝘔𝘦̣ 𝘋𝘶𝘺 #
Tôi thật ra còn biết cậu đang mắc nợ ai đó đấy. _Khúc khích_
#.•𝗡𝗴𝘂𝘆𝗲̂̃𝗻 𝗤𝘂𝗮𝗻𝗴 𝗔𝗻𝗵
…? _Nhìn cô với ánh mắt ngạc nhiên_
𝐋𝐚̂𝐦 𝐌𝐲̃ 𝐊𝐢𝐞̂̀𝐮 # 𝘔𝘦̣ 𝘋𝘶𝘺 #
Cậu lộ liễu để cho người khác thấy cậu đang khổ tới mức rải rác các tờ giấy ghi nợ ở trên bàn làm việc à?
#.•𝗡𝗴𝘂𝘆𝗲̂̃𝗻 𝗤𝘂𝗮𝗻𝗴 𝗔𝗻𝗵
Hah…Cô lại hiểu lầm tôi rồi.
#.•𝗡𝗴𝘂𝘆𝗲̂̃𝗻 𝗤𝘂𝗮𝗻𝗴 𝗔𝗻𝗵
Chỉ là sự trùng hợp thôi.
𝐋𝐚̂𝐦 𝐌𝐲̃ 𝐊𝐢𝐞̂̀𝐮 # 𝘔𝘦̣ 𝘋𝘶𝘺 #
Số tiền lương cậu muốn là bao nhiêu?
𝐋𝐚̂𝐦 𝐌𝐲̃ 𝐊𝐢𝐞̂̀𝐮 # 𝘔𝘦̣ 𝘋𝘶𝘺 #
Tôi chắc chắn sẽ đáp ứng được nếu cậu chấp thuận về làm ở nhà tôi.
#.•𝗡𝗴𝘂𝘆𝗲̂̃𝗻 𝗤𝘂𝗮𝗻𝗴 𝗔𝗻𝗵
… _Mím môi_
#.•𝗡𝗴𝘂𝘆𝗲̂̃𝗻 𝗤𝘂𝗮𝗻𝗴 𝗔𝗻𝗵
Tch..Tôi phải đánh giá cao con người cô đấy, thật tinh mắt mà. _Cười_
#.•𝗡𝗴𝘂𝘆𝗲̂̃𝗻 𝗤𝘂𝗮𝗻𝗴 𝗔𝗻𝗵
Vậy, cô nghĩ tôi đang cần bao nhiêu mới đủ để chấp nhận?
𝐋𝐚̂𝐦 𝐌𝐲̃ 𝐊𝐢𝐞̂̀𝐮 # 𝘔𝘦̣ 𝘋𝘶𝘺 #
100 triệu USD?
#.•𝗡𝗴𝘂𝘆𝗲̂̃𝗻 𝗤𝘂𝗮𝗻𝗴 𝗔𝗻𝗵
_Gật gật tỏ vẻ hài lòng_ Cũng không lỗ nhỉ?
𝐋𝐚̂𝐦 𝐌𝐲̃ 𝐊𝐢𝐞̂̀𝐮 # 𝘔𝘦̣ 𝘋𝘶𝘺 #
Chỉ sợ cậu từ chối thôi, chứ nhiêu đây đáng là bao?
𝐋𝐚̂𝐦 𝐌𝐲̃ 𝐊𝐢𝐞̂̀𝐮 # 𝘔𝘦̣ 𝘋𝘶𝘺 #
Vậy..quyết định của cậu như nào?
#.•𝗡𝗴𝘂𝘆𝗲̂̃𝗻 𝗤𝘂𝗮𝗻𝗴 𝗔𝗻𝗵
Nào quý cô, đừng nóng vội thế chứ? Tôi cần thời gian để suy nghĩ phải không nào?
𝐋𝐚̂𝐦 𝐌𝐲̃ 𝐊𝐢𝐞̂̀𝐮 # 𝘔𝘦̣ 𝘋𝘶𝘺 #
Được rồi, vậy danh thiếp của tôi cứ cầm lấy, bao giờ sắp xếp được thì gọi tôi nhé. _Kẹp danh thiếp của bản thân vào túi áo của cậu_
Sau đó cô rời đi để cậu lại một mình trong căn phòng yên tĩnh
Nhưng thực chất bên trong cậu đang đấu tranh dữ dội về việc quyết định có nhận lời mời gọi đầy quyền lợi cho mình không…
#.•𝗡𝗴𝘂𝘆𝗲̂̃𝗻 𝗤𝘂𝗮𝗻𝗴 𝗔𝗻𝗵
Aish…Chết tiệt thật. _Nhìn danh thiếp đang cầm trên tay_
@.•𝗡𝗴𝐚̂𝗻.♡
thôi thì like đi cho tôi đỡ buồn😭
@.•𝗡𝗴𝐚̂𝗻.♡
ko hay góp ý liền nhé, chứ thấy là hơi dở dở rồi đó =))))
#.Three
Sau 2 ngày, cậu cuối cùng cũng đưa ra quyết định.
Nhận công việc này rất có lợi cho cậu, điều đó cậu biết, nhưng cậu chỉ sợ sẽ gặp rủi ro trong khi làm việc.
Rồi sau cùng cậu vẫn an ủi bản thân, kiên quyết cầm chiếc điện thoại của mình lên mà bấm số trên danh thiếp.
Cô trong khi đang làm việc trên công ty thì nhận được cuộc gọi của cậu liền nhếch nhẹ môi rồi bắt máy.
𝐋𝐚̂𝐦 𝐌𝐲̃ 𝐊𝐢𝐞̂̀𝐮 # 𝘔𝘦̣ 𝘋𝘶𝘺 #
📞: Alo? Bác sĩ Nguyễn đấy à.
#.•𝗡𝗴𝘂𝘆𝗲̂̃𝗻 𝗤𝘂𝗮𝗻𝗴 𝗔𝗻𝗵
📞: Phải..
#.•𝗡𝗴𝘂𝘆𝗲̂̃𝗻 𝗤𝘂𝗮𝗻𝗴 𝗔𝗻𝗵
📞: Là tôi đây.
𝐋𝐚̂𝐦 𝐌𝐲̃ 𝐊𝐢𝐞̂̀𝐮 # 𝘔𝘦̣ 𝘋𝘶𝘺 #
📞: Ồ sao nào? Cậu ra quyết định rồi à?
#.•𝗡𝗴𝘂𝘆𝗲̂̃𝗻 𝗤𝘂𝗮𝗻𝗴 𝗔𝗻𝗵
📞: …Cô thắng rồi đấy, coi như tôi thuận theo ý cô đi.
𝐋𝐚̂𝐦 𝐌𝐲̃ 𝐊𝐢𝐞̂̀𝐮 # 𝘔𝘦̣ 𝘋𝘶𝘺 #
📞: Đáng lẽ ban đầu cậu nên đồng ý lời mời của tôi sớm hơn, cậu Nguyễn.
#.•𝗡𝗴𝘂𝘆𝗲̂̃𝗻 𝗤𝘂𝗮𝗻𝗴 𝗔𝗻𝗵
📞: Tôi phải suy ngẫm chứ?
𝐋𝐚̂𝐦 𝐌𝐲̃ 𝐊𝐢𝐞̂̀𝐮 # 𝘔𝘦̣ 𝘋𝘶𝘺 #
📞: Haha nói vậy thôi chứ tôi không bất lịch sự đến thế đâu.
𝐋𝐚̂𝐦 𝐌𝐲̃ 𝐊𝐢𝐞̂̀𝐮 # 𝘔𝘦̣ 𝘋𝘶𝘺 #
📞: Tôi có một bản kí hợp đồng làm việc cho cậu nhưng hiện tại tôi đang bận việc và không thể tới chỗ cậu được.
𝐋𝐚̂𝐦 𝐌𝐲̃ 𝐊𝐢𝐞̂̀𝐮 # 𝘔𝘦̣ 𝘋𝘶𝘺 #
📞: Mong cậu thông cảm cho tôi…Tôi sẽ gửi cậu địa chỉ nhà tôi, tôi đã dặn trước những người làm và ông quản gia ở đấy chỉ dẫn cho cậu rồi.
𝐋𝐚̂𝐦 𝐌𝐲̃ 𝐊𝐢𝐞̂̀𝐮 # 𝘔𝘦̣ 𝘋𝘶𝘺 #
📞: Giờ cậu chỉ có việc đến đó và dựa theo chỉ dẫn mà làm việc nhé!
𝐋𝐚̂𝐦 𝐌𝐲̃ 𝐊𝐢𝐞̂̀𝐮 # 𝘔𝘦̣ 𝘋𝘶𝘺 #
📞: Tạm biệt, bác sĩ Nguyễn.
𝐋𝐚̂𝐦 𝐌𝐲̃ 𝐊𝐢𝐞̂̀𝐮 # 𝘔𝘦̣ 𝘋𝘶𝘺 #
📞: Thận trọng nhé!
#.•𝗡𝗴𝘂𝘆𝗲̂̃𝗻 𝗤𝘂𝗮𝗻𝗴 𝗔𝗻𝗵
📞: Khoa-
Cậu vừa mới chỉ định lên tiếng để hỏi thì liền bị người bên kia đầu dây dập máy.
#.•𝗡𝗴𝘂𝘆𝗲̂̃𝗻 𝗤𝘂𝗮𝗻𝗴 𝗔𝗻𝗵
Ơ-..
#.•𝗡𝗴𝘂𝘆𝗲̂̃𝗻 𝗤𝘂𝗮𝗻𝗴 𝗔𝗻𝗵
Aish! Chưa hỏi là bị bệnh tâm lý gì mà!
#.•𝗡𝗴𝘂𝘆𝗲̂̃𝗻 𝗤𝘂𝗮𝗻𝗴 𝗔𝗻𝗵
Cô ta còn chẳng nói cho mình..
#.•𝗡𝗴𝘂𝘆𝗲̂̃𝗻 𝗤𝘂𝗮𝗻𝗴 𝗔𝗻𝗵
Thôi mặc kệ đi, lỡ đồng ý rồi.
Cậu bất mãn mà cầm chiếc áo khoác da màu nâu sẫm của mình rồi di chuyển ra bãi đỗ xe.
Mới vừa ngồi vào xe thì cậu liền nhận được tin nhắn gồm nội dung về nơi mà cậu chuẩn bị phải đến.
Quang Anh thở dài một hơi sau đó liền cài dây an toàn mà phóng một mạch đến địa chỉ được gửi.
Khi cậu mới đến, đối diện với cậu là một căn nhà—à không phải gọi là lâu đài chứ..
Căn nhà như một lâu đài giữa thời hiện đại – lộng lẫy mà không phô trương, hiện đại mà vẫn giữ được nét cổ kính đầy quyến rũ. Kiến trúc tổng thể mang hình khối rõ ràng của phong cách đương đại: vuông vức, đối xứng, với nhiều ô cửa kính lớn đón sáng. Tuy nhiên, những chi tiết trang trí – như lan can sắt uốn hoa văn cổ, khung cửa vòm nhẹ và các cột trụ tròn tinh xảo – đã khéo léo thổi hồn cổ điển vào toàn bộ thiết kế.
Mặt ngoài ngôi nhà được ốp đá màu xám sáng, kết hợp mái ngói dốc nhẹ kiểu Pháp, mang lại cảm giác quý phái, thanh lịch. Tại trung tâm là một cánh cổng lớn bằng gỗ óc chó, có tay nắm bằng đồng chạm trổ cầu kỳ. Khi bước vào bên trong, đại sảnh mở ra với trần cao và đèn chùm pha lê lấp lánh – gợi nhớ đến đại sảnh của những cung điện xưa, nhưng không quá nặng nề.
Cậu vừa đi vừa quan sát mọi thứ xung quanh. Cũng phải nể phục người thiết kế ra căn nhà này đấy.
Nội thất là sự hòa quyện tinh tế giữa hai thời đại: ghế sofa bọc nhung hoặc da, bàn trà đá hoa cương, đèn chân cao kiểu cổ điển nhưng viền mạ vàng thanh mảnh. Trên tường là những đường phào chỉ nhẹ nhàng, cùng với các bức tranh trừu tượng hiện đại treo xen kẽ chân dung cổ điển trong khung gỗ chạm trổ.
Bỗng đang khám phá thì cậu đột nhiên phát hiện nãy giờ đang có người theo dõi từng cử chỉ hành động của cậu từ trên cao.
Cậu theo bản năng mà nhìn lên trên thì giật mình khi thấy một chàng trai trẻ đang tựa người vào lan can tầng 2 mà nhìn mình chằm chằm.
#.•𝗡𝗴𝘂𝘆𝗲̂̃𝗻 𝗤𝘂𝗮𝗻𝗴 𝗔𝗻𝗵
…”Cô ta không nhắc mình là ở nhà còn có người khác nữa hả..?”
#.•𝗡𝗴𝘂𝘆𝗲̂̃𝗻 𝗤𝘂𝗮𝗻𝗴 𝗔𝗻𝗵
“Nãy giờ chắc cậu ta không thấy mình đâu đúng không..-?”
Đang lạc trôi theo dòng suy nghĩ thì liền bị cắt đoạn bởi tiếng nói vang xuống.
#.~𝗛𝗼𝗮̀𝗻𝗴 Đ𝘂̛́𝗰 𝗗𝘂𝘆
Ai đây.? _Giọng hơi nghiêm lại_
#.•𝗡𝗴𝘂𝘆𝗲̂̃𝗻 𝗤𝘂𝗮𝗻𝗴 𝗔𝗻𝗵
_Giật nhẹ_ Ờ-Ờm tôi là-…
#.•𝗡𝗴𝘂𝘆𝗲̂̃𝗻 𝗤𝘂𝗮𝗻𝗴 𝗔𝗻𝗵
? _Quay lại_
_Giả Quan_
Ha..ha cậu đến rồi hả?
#.•𝗡𝗴𝘂𝘆𝗲̂̃𝗻 𝗤𝘂𝗮𝗻𝗴 𝗔𝗻𝗵
À ừm chào- ?
_Giả Quan_
Gọi tôi là Quan
#.•𝗡𝗴𝘂𝘆𝗲̂̃𝗻 𝗤𝘂𝗮𝗻𝗴 𝗔𝗻𝗵
Ừm..
_Giả Quan_
Bác sĩ Nguyễn ra đây, tôi chỉ dẫn cho.
Cậu đi theo người quản gia nên liền quên béng mất chuyện vừa rồi mới gặp.
Sau một hồi giới thiệu và chỉ dẫn cho cậu, người quản gia liền dặn dò vài điều lưu ý.
_Giả Quan_
Còn nữa, người mà anh vừa gặp là người cần điều trị nhé!
_Giả Quan_
Tôi đi đây, chúc anh Nguyễn có một ngày làm việc thật tốt.
Nói xong người quản gia rời đi để cậu lại ở đó một mình.
Cậu nghi ngờ vài điều nhưng sau đó cũng mặc kệ.
#.~𝗛𝗼𝗮̀𝗻𝗴 Đ𝘂̛́𝗰 𝗗𝘂𝘆
Lại một con mồi mới~. _Cười ngược_
@.•𝗡𝗴𝐚̂𝗻.♡
sao mà nản dữ v nè…😭
Download MangaToon APP on App Store and Google Play