Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Rhycap | Our Memories

Chapter 1:Ra mắt "Our Memories"

Lynh
Lynh
Xin chào mọi người!
Lynh
Lynh
Đây là bộ truyện thứ 2 của mình.Mong các bạn yêu thích và đón nhận nó nhé!
Lynh
Lynh
❤️❤️❤️
🍁___________🍁
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy, 16 tuổi, là một bản hòa ca dịu nhẹ giữa nhân cách và vẻ đẹp. Cậu sống như một nhành mộc lan giữa phố thị: lặng lẽ, thuần khiết, không ồn ào mà vẫn khiến người khác phải ngoảnh nhìn. Duy có cách tồn tại rất riêng ,không vươn cao để giành ánh sáng, mà âm thầm tỏa hương trong khoảng trời của mình
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Từ nhỏ, cậu đã được nuôi dưỡng bằng sự giáo dục tử tế của một gia đình trí thức: mẹ là hiệu trưởng, ba là quản lý, cả hai không quá giàu sang nhưng đủ đầy yêu thương và nền nếp. Là con một, nhưng Duy không sống như trung tâm của vũ trụ, mà hiểu mình là một phần tử đang trưởng thành giữa đời ,cần tự giác, khiêm cung và không ngừng học hỏi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu không phải học sinh xuất chúng, nhưng chưa từng để mình trượt dốc. Điểm số của Duy không chói lọi nhưng ổn định,phản ánh một người có trách nhiệm và ý chí bền bỉ. Cậu học đều, học vững, và học để hiểu đời chứ không phải chỉ để vượt lớp
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Trong giao tiếp, Duy không ồn ào cũng chẳng nổi bật, nhưng ở cậu luôn có một thứ ánh sáng nhẹ nhàng khiến người khác yên tâm. Cậu biết lắng nghe, biết nhường nhịn, và không bao giờ giành phần hay về mình. Đó không phải sự yếu đuối, mà là một dạng trưởng thành: biết thắng bản thân trước khi tranh thắng với đời.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vẻ ngoài của Duy như thể được nhào nặn từ những nét chắt lọc nhất: làn da trắng sứ như sương mai, đôi mắt sâu nhưng không lạnh, ẩn chứa nhiều suy nghĩ hơn lời nói. Cậu cười nhẹ, nhưng ánh nhìn thì ấm không rực rỡ như lửa, mà thầm lặng như than hồng cháy sâu. Tóc đen, hơi rối, như có gió lướt qua nhưng chưa từng làm xô lệch sự điềm tĩnh trong dáng vẻ ấy. Đôi bàn tay cậu mềm mại, thanh thoát như từng chạm vào những điều mong manh nhất mà vẫn giữ được nguyên vẹn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ở Duy, không có gì là phô trương, nhưng mỗi điều nhỏ đều mang một tầng nghĩa lớn. Cậu sống kín đáo, nhưng chưa bao giờ nhạt nhòa. Giống như ánh trăng không rực rỡ như mặt trời, nhưng luôn hiện diện, lặng thầm soi sáng trong những đêm dài nhất.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy là người mà chỉ cần một lần gặp, người ta có thể quên tên, quên giọng nhưng sẽ luôn nhớ về một cảm giác rất lạ: một sự yên bình, ấm áp, và thật.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh 21 tuổi là người không cần nói để khiến người khác chú ý. Anh không bước vào không gian như một cơn gió mạnh mà như thể mọi thứ xung quanh đang tự khựng lại để dành cho anh một khoảng im lặng vừa đủ. Anh không thuộc về sự ồn ào cũng chẳng cần ánh đèn rọi vào mình. Anh đứng đó như thể luôn ở một nhịp khác của thời gian chậm rãi tách biệt với phần còn lại của thế giới
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Trong mắt người đời anh là hiện thân của sự lạnh lùng khó gần nhưng thật ra đó chỉ là một vỏ ngoài kiệm lời. Những ai đủ kiên nhẫn sẽ nhận ra trong sự lặng im ấy là cả một dòng chảy ngầm của suy nghĩ của những điều chưa nói và cả một tâm hồn từng trải hơn tuổi. Anh không thích sự nửa vời không chấp nhận điều tạm bợ và cũng chẳng dành chỗ cho những thứ dễ đoán. Mọi điều với anh đều phải có trọng lượng hoặc là sâu hoặc là không tồn tại.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tính cách anh là một sự cân bằng lạ kỳ giữa đối lập và hòa hợp. Anh nghiêm khắc nhưng lại có những khoảnh khắc dịu dàng đến ngỡ ngàng. Anh bất cần nhưng không vô tâm. Anh lặng lẽ nhưng không hề nhạt nhòa. Có người bảo ánh mắt anh như đã từng thấy qua rất nhiều điều dù chưa ai thật sự biết anh đã đi qua những gì. Đôi mắt ấy không chỉ nhìn mà như đang giữ lại cả một thế giới phía sau làn mi. Mỗi cái liếc nhẹ cũng đủ khiến người khác bối rối không biết mình vừa được đọc hay vừa bị phán xét.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ngoại hình anh là sự cộng hưởng giữa nét đẹp tạo hóa và chủ đích của bản thân. Mái tóc bạch kim rủ nhẹ như gió phả qua vừa phóng khoáng vừa như có sự sắp đặt. Dưới ánh đèn ánh tóc phản chiếu sắc lạnh tôn lên làn da trắng gần như phát sáng. Gương mặt anh không hoàn toàn tuân theo chuẩn mực nhưng lại tạo nên một ấn tượng không thể quên. Sống mũi cao thẳng đôi môi hơi trễ mang theo nét kiêu bạc pha chút khát khao. Và đôi mắt ấy luôn là điểm dừng cuối cùng của mọi ánh nhìn. Nó không đơn thuần là một phần trên gương mặt mà là cửa sổ dẫn lối người ta vào những câu chuyện chưa từng kể.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh mang vẻ đẹp không thuộc về trần thế. Đó là vẻ đẹp khiến người ta ngừng lại không phải để chiêm ngưỡng mà để cảm nhận như thể có điều gì đó đang nói với mình trong im lặng. Cổ anh thon dài điểm xuyết bằng những chuỗi vòng kim loại lấp lánh. Không rườm rà không phô trương chỉ đủ để khơi dậy sự đối lập giữa cái lạnh và sự sống.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sinh ra trong một gia đình có vị thế vững chắc anh đã quen với việc người khác dè chừng chỉ khi nghe đến tên mình. Gia tộc của anh không phô trương nhưng hiện diện trong những nơi quyết định vận mệnh của thị trường và quyền lực. Anh lớn lên trong thế giới mà mọi thứ đều được lập trình theo chuẩn mực nhưng vẫn giữ cho mình một khoảng trời riêng nơi không ai có thể xâm nhập. Trong ánh nhìn của anh không có sự tự mãn chỉ có sự điềm tĩnh của người biết mình đến từ đâu và đang đi về phía nào.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh không cố gắng để trở thành trung tâm nhưng lại luôn là điểm lặng nổi bật giữa đám đông. Bởi vì anh không chạy theo ánh sáng mà tự phát ra thứ ánh sáng của riêng mình âm trầm ổn định và không thể dập tắt.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh là kiểu người khiến người khác nhớ không phải vì điều anh làm mà vì cảm giác anh để lại. Một sự im lặng có trọng lượng một vẻ đẹp biết nói một khí chất khiến người khác phải dè chừng nhưng lại muốn tiến lại gần. Anh là hiện thân của một khoảng lặng quý giá giữa nhịp sống vội vã là kẻ sinh ra để thuộc về những điều lớn hơn những khuôn mẫu thông thường.
📲:gọi điện thoại
//....//:hành động
*......*:Suy nghĩ
'.....':Nói nhỏ
😐:lạnh lùng
................
Lynh
Lynh
Còn chú thích gì thì mình sẽ thêm vào sau!
Lynh
Lynh
Rất biết ơn vì mọi người đã đọc đến đây.Mong là mọi người sẽ đón nhận" linh hồn bé nhỏ" của mình nhé!
Lynh
Lynh
❤️❤️❤️
🍁_______________🍁

Chapter 2:Cuộc gặp gỡ ngoài ý muốn

🍁_____________🍁
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Đứng trước cổng trường xxxx cùng một vài người khác//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi muốn tiếp nhận lại toàn bộ cơ sở vật chất và quyền sử dụng đất tại đây!
Kĩ sư
Kĩ sư
Không biết ngài Quang Anh muốn mua lại địa điểm này vào mục đích gì vậy ạ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ta sẽ thu mua lại cơ sở này, cải tạo và tái cấu trúc theo mô hình trung tâm thương mại trong chuỗi đầu tư dài hạn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Việc sở hữu lại địa điểm này sẽ là bước chiến lược trong việc mở rộng mạng lưới trung tâm thương mại.
Kĩ sư
Kĩ sư
Dạ vâng thưa ngài,thực sự là việc thu mua các bất động sản tại nơi đây không hề khó khăn nhưng...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhíu mày//
Kĩ sư
Kĩ sư
Chả là..hiệu trưởng của ngôi trường tư thục này rất khó tính.Khu đất mà ngôi trường xây nên được thầy xem là quỹ đất phù hợp để phát triển dự án trọng điểm.
Kĩ sư
Kĩ sư
Nên có biết bao nhà đầu tư tối ngày gọi điện,đến xem,đàm phán về giá tiền để phát triển dự án cá nhân
Kĩ sư
Kĩ sư
Vậy mà khi đến gặp hiệu trưởng ngôi trường này thì bà ấy quyết liệt không chịu đồng ý thoả thuận của các nhà đầu tư mặc dù số tiền đền bù cực kì khủng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không thể để lỡ cơ hội – phải xúc tiến mua lại khu đất này ngay lập tức.
Kĩ sư
Kĩ sư
Ngài có thể vào trong để làm việc về phương án chuyển nhượng với bà ấy.
Kĩ sư
Kĩ sư
Chứ chúng tôi đã thuyết phục nhiều lần,lần nào cũng thế.Đều thất bại,mất đi khá nhiều tập đoàn đầu tư quy mô lớn.
Kĩ sư
Kĩ sư
Lỗ chồng lỗ,ảnh hưởng nghiêm trọng đến dòng tiền
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//thở hắt//Thôi được rồi,để tôi.
Kĩ sư
Kĩ sư
Dạ vâng thư ngài
Kĩ sư
Kĩ sư
//cúi đầu//
Bỗng có một cậu trai người nhỏ nhắn vì đi học muộn đang hối hả lao đi,đâm sầm vào người của anh mà bật ra.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//chạy vội//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Sắp muộn rồi,ai kêu dậy muộn vậy trời!!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Áaa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//ngã//
Em ngã lăn ra đất,thân hình bé nhỏ vùi trong cát bụi,lộ ra phần da trắng nõn đã có chút xước xát.
Còn về phía anh chỉ hơi bất ngờ thôi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhíu mày nhìn xuống//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//chống hai tay đứng dậy//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đ-đau quá//chạm nhẹ vào vết thương//
Sau cú ngã bất chợt, chân em rướm máu nơi đầu gối. Vết trầy không sâu, nhưng lớp da mỏng như bị ai cào nhẹ, đỏ ửng và xước thành từng vệt nhỏ. Một dòng máu mảnh khẽ rịn ra rồi đông lại, để lại vệt màu nâu sẫm nhòe trên da. Cơn rát len lỏi theo từng cơn gió, khiến em khẽ cau mày. Dù chỉ là vết thương nhỏ, nhưng vẫn đủ khiến em thấy tê tê – như một lời nhắc nhở dịu dàng rằng em vừa vấp ngã giữa cuộc đời vội vã
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//đi lại chỗ em//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhìn vào vết thương đang rớm máu li ti//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu có sao không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nhìn lên khuôn mặt của anh//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
A-à,tôi không sao cả,chỉ là tôi có chút gấp gáp thôi ạ!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Xin lỗi anh vì sự cố không mong muốn vừa rồi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//cúi đầu//
Vết thương nơi đấu gối chưa kịp nguôi ngoai, em vẫn nghiêng mình cúi nhẹ – một lời xin lỗi cho sự va chạm không cố ý giữa phố đông người.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhìn xuống chân em//
Anh liền khựng lại,chân em hơi run và khuỵ xuống một chút khiến anh giật mình
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//cắn môi chịu đau//
Dù chính mình cũng đang bị thương, vẫn còn đau khi bước, em lập tức cố gắng đứng thẳng và cúi đầu xin lỗi. Vết đau dưới chân như bị kéo căng thêm bởi hành động ấy. Dù chỉ là người xa lạ, một lời xin lỗi vẫn là điều nên có – vì có đôi khi, một cái chạm nhẹ cũng đủ làm người khác cảm thấy khó chịu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thôi nào,đừng cúi đầu xuống nữa.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi thấy đầu gối của cậu sắp bật hết máu ra rồi đấy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi cảm ơn anh.//cúi nhẹ xuống//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chỉ là tai nạn,nhưng còn chân cậu thì sao?Định để nó nhiễm trùng à.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi sẽ băng bó sau.Bây giờ tôi có việc cần giải quyết.Cảm ơn và xin lỗi anh rất nhiều ạ!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không có gì đâu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Đi dè dặt vào trường học//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//chỉnh lại cổ áo//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//bước vào trong sân trường//
💐_____________💐
Cốc....cốc....cốc
Tiếng gõ cửa vang lên giữa hành lang vắng.Không quá mạnh,không quá to,vừa đủ để nghe thấy
Cạch
🍁________________🍁

Chapter 3:Thương lượng không hồi kết.

🍁_____________🍁
Phạm Ngọc Hà
Phạm Ngọc Hà
MỜI VÀO!
Kĩ sư
Kĩ sư
//mở cửa+ cúi thấp người//
Kĩ sư
Kĩ sư
Chào cô,đã lâu không gặp!
Phạm Ngọc Hà
Phạm Ngọc Hà
Ồ,lại là anh kĩ sư đây sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chào bà //😐//
Phạm Ngọc Hà
Phạm Ngọc Hà
//đảo mắt sang//
Nguyễn Thiếu. Không cần ai giới thiệu, cô nhận ra anh ta ngay khi cánh cửa vừa mở. Dáng người cao, thẳng lưng, bước đi không nhanh nhưng dứt khoát. Bộ vest tối màu không cầu kỳ, nhưng được chọn lựa quá mức chính xác như thể bất kỳ sai số nào cũng là không thể chấp nhận
Anh nhìn cô ánh mắt lạnh và thẳng. Không dò xét, không tỏ ra thân thiện, chỉ đủ để cô hiểu rằng: người này không quen với việc bị từ chối
Mọi thứ ở anh đều toát lên sự kiểm soát. Không ồn ào, không phô trương nhưng không ai trong căn phòng này có thể quên rằng, Nguyễn Thiếu là người đang nắm thế chủ động.”
Phạm Ngọc Hà
Phạm Ngọc Hà
*Khó cho mình rồi đây*
Phạm Ngọc Hà
Phạm Ngọc Hà
//đứng dậy + đưa tay ra//
Phạm Ngọc Hà
Phạm Ngọc Hà
Chào cậu Nguyễn,rất hân hạnh được tiếp đón cậu trong ngày hôm nay!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//đưa tay bắt lại//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mong cuộc thương lượng này sẽ có lợi cho cả hai bên.
Phạm Ngọc Hà
Phạm Ngọc Hà
//gật đầu//
Phạm Ngọc Hà
Phạm Ngọc Hà
Mời ngồi!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cảm ơn bà
Ánh đèn trắng lạnh lẽo từ trần nhà phản chiếu xuống mặt bàn gỗ cũ kỹ, nơi từng vết trầy xước như kể lại hàng ngàn buổi họp phụ huynh, kỷ luật học sinh, và những quyết định nặng nề chưa từng dễ dàng. Không gian phòng hiệu trưởng trầm mặc, chỉ có tiếng máy lạnh kêu rì rì xen lẫn tiếng bút gõ nhẹ lên mặt bàn của cô hiệu trưởng,một âm thanh nhỏ bé nhưng gợi nên sự căng thẳng rõ rệt
Bên ngoài khung cửa kính mờ sương, những hàng cây phượng già đung đưa trong gió sớm, rơi lác đác vài cánh hoa đỏ như máu. Mùa hè đến, nhưng căn phòng này lại lạnh hơn bao giờ hết
Cô hiệu trưởng ngồi thẳng lưng như một pho tượng, ánh mắt không rời khỏi người đàn ông trước mặt. Trong đôi mắt ấy là sự giằng xé giữa lý trí của một nhà quản lý và tình cảm của một người đã gắn bó gần nửa đời người với từng bức tường, từng hàng ghế nơi đây
Cô khẽ gật đầu, ánh mắt nghiêm nghị sau cặp kính gọng mảnh lướt qua tập hồ sơ. Một thoáng im lặng căng thẳng trôi qua, chỉ còn tiếng đồng hồ treo tường tích tắc từng nhịp một như đang đếm thời gian cho một cuộc đấu trí sắp bắt đầu.
Anh ngồi xuống ghế đối diện, liếc nhìn bức ảnh trắng đen đặt trên kệ tủ phía sau lưng bà, hình học sinh khóa đầu tiên, nét mặt ai cũng sáng lên niềm hy vọng với ánh mắt ngây thơ và những giấc mơ còn nguyên vẹn
Phạm Ngọc Hà
Phạm Ngọc Hà
Cậu biết tại sao mình có mặt tại đây chứ?
Giọng cô cất lên, đều đều nhưng lạnh lẽo, như thể mọi cảm xúc đã bị dập tắt bởi bao năm tháng đứng đầu ngôi trường này.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi biết//thở dài//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Và tôi đến đây không phải để xin phép,mà để thông báo một khả năng. Trung tâm thương mại của chúng tôi sẽ mọc lên trên mảnh đất này. Câu hỏi duy nhất còn lại là: cô muốn rời đi trong danh dự, hay trong lặng lẽ?
Phạm Ngọc Hà
Phạm Ngọc Hà
Đây là một cơ sở giáo dục, không phải nhà kho bỏ hoang để anh muốn gỡ ra thì gỡ!
Anh đưa cho cô một bản in sắc nét,trích lục ngân sách, con dấu đỏ của sở tài chính, báo cáo xuống cấp hạ tầng…
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi chỉ đơn giản là đọc được điều sẽ xảy ra trước mọi người. Và hành động sớm hơn họ.
Anh dựa nhẹ lưng vào ghế, đôi mắt không giấu được sự tự tin.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Năm học tới, ngân sách cho khối THPT bị cắt 30%. Tòa nhà này không qua được kiểm định chịu lực vào quý IV. Cô giữ lại được gì? Một dãy tường gạch và vài cái bảng đen?
Cô nhìn vào tập tài liệu, im lặng vài giây rồi cười nhẹ
Phạm Ngọc Hà
Phạm Ngọc Hà
Anh biết mọi thứ, nhưng không biết học sinh tôi từng cặm cụi quét lớp mỗi chiều. Không biết các thầy cô ở lại đến 8 giờ tối để dạy miễn phí cho trò khó khăn. Đó là những thứ anh không mua được và càng không thể phá bỏ được.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Ánh nhìn không lay chuyển//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cô Hà, tôi không mua lòng trung thành. Tôi mua thời gian. Và thời gian của nơi này… đã hết.
Cánh cửa phòng họp bất ngờ mở ra.
Một người đàn ông trung niên bước vào. Gương mặt rám nắng, áo sơ mi bạc màu, tay cầm xấp bài kiểm tra còn đỏ mực. Mắt ông ngỡ ngàng khi thấy có người lạ trong phòng.
Phạm Ngọc Hà
Phạm Ngọc Hà
//Ngước lên, hơi bất ngờ//
Phạm Ngọc Hà
Phạm Ngọc Hà
Thầy Bằng? Sao thầy lại…?
Thầy Bằng
Thầy Bằng
//Xoa tay lúng túng//
Thầy Bằng
Thầy Bằng
Tôi xin lỗi, tôi chỉ định nộp bài kiểm tra thôi… không biết cô đang họp.
Thầy Bằng – giáo viên dạy Vật lý kỳ cựu của trường
Ông định lùi ra, nhưng ánh mắt ông chạm vào ánh nhìn lạnh băng của Nguyễn Quang Anh. Cảm nhận ngay được thứ gì đó không ổn. Ông nhìn cô Hà.
Thầy Bằng
Thầy Bằng
//Chậm rãi//
Thầy Bằng
Thầy Bằng
Là… về chuyện thu mua ngôi trường để xây dựng dự án cá nhân?
Sự im lặng của cô Hà là câu trả lời.
Ông bước hẳn vào, đứng thẳng người. Trong đôi mắt thâm quầng là một sự rắn rỏi đã được tôi luyện qua hàng chục năm bục giảng, không vì lời nói lịch sự hay quyền lực mà lung lay
Thầy Bằng
Thầy Bằng
//Nhìn thẳng Quang Anh//
Thầy Bằng
Thầy Bằng
Cậu có biết tôi dạy ở đây bao lâu không? 28 năm. Và tôi vẫn đang dạy. Còn lũ trẻ? Chúng nghèo, nhưng chúng giỏi. Có đứa đang được học bổng vào Bách Khoa, có đứa từng phải đi bán vé số giờ đang là kỹ sư viễn thông.
Ông hạ giọng, nhưng từng chữ nặng như đá
Thầy Bằng
Thầy Bằng
Nếu cậu đập nát ngôi trường này để xây một thứ có thể bán hàng, tôi không ngăn được. Nhưng đừng nghĩ cậu sẽ xóa được những điều đã xảy ra ở đây. Những điều tốt đẹp.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhướng mày//
Nét mặt anh vẫn điềm tĩnh, nhưng ánh mắt lóe lên sự bất ngờ. Anh không nói gì, chỉ ngả người ra ghế, lặng nhìn.
Phạm Ngọc Hà
Phạm Ngọc Hà
Cảm ơn thầy. Tôi nghĩ… không gì có thể khiến người ta bừng tỉnh nhanh bằng một sự hiện diện chân thật.
Cô quay sang Quang Anh
Phạm Ngọc Hà
Phạm Ngọc Hà
Cậu đến với những con số, còn chúng tôi tồn tại bằng những con người.
🍁________________🍁

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play