Hôn Ước Máu
Hôn nhân máu
Nhân vật chính
Trịnh Gia: Gia đình của Duy – từng là trụ cột ngành xây dựng.
Quang Gia: Gia đình của Quang Anh – tập đoàn tài phiệt nổi tiếng tàn nhẫn.
Nhân vật chính
Duy
Con trai duy nhất của Trịnh Gia.
Trở lại sau 15 năm dưới thân phận CEO công ty thời trang, lạnh lùng và mưu lược.
Mang mối thù giết cha – hủy gia tộc, tiếp cận Quang Anh để trả thù.
Quang Anh
Người thừa kế Tập đoàn Quang Gia.
Tưởng như là thủ phạm, thực chất là người từng âm thầm cứu mẹ Duy.
Lạnh ngoài, tình sâu bên trong.
Anh Tú:
Chú ruột Quang Anh.
Chủ mưu thực sự trong vụ tiêu diệt Trịnh Gia.
Kẻ thao túng mọi việc, từng định giết cả Quang Anh để đoạt quyền thừa kế.
Quang Hùng
Trợ lý thân tín của Quang Anh.
Ban đầu cảnh giác với Duy, sau chuyển sang giúp đỡ lật lại vụ án năm xưa.
Negav
Bạn thân của Duy.
Là người đầu tiên biết thân phận thật của Duy, hỗ trợ toàn bộ kế hoạch trả thù.
Bà Trịnh:
Mẹ của Duy. Bị đưa vào trại tâm thần sau biến cố.
Về sau được Duy cứu, nhưng tinh thần tổn thương nặng.
Minh Hưng:
Luật sư giữ bí mật về vụ án Trịnh Gia, nhân vật xám – khó đoán phe.
Biệt thự Trịnh Gia – 15 năm trước
Duy (10 tuổi) núp dưới gầm bàn, đôi mắt mở to nhìn cha mình – ông Trịnh – gục xuống giữa sàn nhà đầy máu.
Anh Tú atus
(nhìn xuống đứa trẻ):
"Nhìn kỹ đi, thằng nhóc. Đây là cái giá của phản bội. Cha mày đã chọn con đường sai."
Hoàng Đức Duy
(nắm chặt tay, gào lên):
"Cha ơi!!!"
Anh Tú quay lưng, bóng hắn khuất sau cánh cửa cháy âm ỉ ánh lửa.
Thành phố – hiện tại. Duy trở về với thân phận nhà thiết kế nổi tiếng
negav
"Mười lăm năm nuốt căm hận, cậu vẫn định quay lại con đường này sao?"
Hoàng Đức Duy
(nhìn hồ sơ Quang Gia trên bàn):
"Tôi sẽ khiến họ phải quỳ dưới chân tôi, từng người một."
Nguyễn Quang Anh
"Em là ai? Tôi chưa từng thấy ai vừa bước vào đã khiến người ta phải để mắt."
Hoàng Đức Duy
"Em không cần nổi bật. Em chỉ cần... vừa đủ để lọt vào mắt anh."
Buổi lễ đính hôn của Quang Anh và Duy.
Nguyễn Quang Anh
(trước công chúng):
"Tôi đã gặp nhiều người. Nhưng Duy... là người duy nhất khiến tôi muốn dừng lại."
Hoàng Đức Duy
(nắm tay anh):
"Em cũng chọn anh. Nhưng không phải vì yêu... ít nhất là chưa."
Hoàng Đức Duy
"Mà là vì hận. Sự hận sâu hơn cả đại dương." nghĩ thầm
Bóng ma quá khứ
Quang Hùng
Cậu có chắc muốn xem không? Đôi khi sự thật tàn nhẫn hơn cả thù hận.
Hoàng Đức Duy
Tôi không sợ sự thật. Tôi chỉ sợ đã nhắm sai người
Hoàng Đức Duy
(Xem đoạn video,lắp bắp, run tay):
Là ông ta… Là Anh Tú… Không phải Quang Anh…
Hoàng Đức Duy
(khóc, ngồi trước giường bệnh)
Hoàng Đức Duy
Tại sao anh lại cứu mẹ tôi? Tại sao lại im lặng suốt những năm qua?
Nguyễn Quang Anh
Vì nếu em hận tôi, em sẽ không bỏ cuộc. Tôi chấp nhận gánh tội thay, miễn là em còn sống và mạnh mẽ.
Hoàng Đức Duy
Anh từng nói không tin ai, vậy tại sao lại tin em?
Nguyễn Quang Anh
(cười buồn)
Vì trong mắt em, anh từng thấy ánh nhìn anh từng mang – của một kẻ lạc lối.
Anh Tú atus
(giơ súng, cười khinh):
Mày tưởng mày có thể lật được cả Quang Gia sao? Nhầm rồi, nhóc con.
Hoàng Đức Duy
Ông sai rồi. Sai từ cái ngày giết cha tôi.
Hoàng Đức Duy
(Tiếng súng vang)
(gào lên khi Quang Anh đỡ đạn cho mình):
Hoàng Đức Duy
Không… Quang Anh!!!
Nguyễn Quang Anh
(mỉm cười, máu trào bên môi)
Nguyễn Quang Anh
Anh đã chọn em… từ đầu. Dù em là ai, dù em có hận anh…
Nguyễn Quang Anh
Tôi… chúng ta là gì của nhau?
Hoàng Đức Duy
(Nắm tay anh, mỉm cười):
Anh là chồng tôi. Và lần này, tôi cưới anh không vì hận… mà vì yêu.
Hoàng Đức Duy
(thì thầm giữa lễ cưới đơn sơ):
Nếu có kiếp sau, em vẫn sẽ chọn yêu anh. Nhưng lần đó… không cần thù hận chen vào nữa.
Cuộc sống của Duy và Quang Anh sau một năm bên nhau
Hoàng Đức Duy
Quang Anh, hôm nay là kỷ niệm một năm cưới, anh có nhớ không?
Nguyễn Quang Anh
(ôm lấy cậu từ phía sau, giọng ấm)Tất nhiên là nhớ. Anh còn nhớ rõ em mặc gì hôm đó... và nói rằng yêu anh thật lòng lần đầu tiên.
Hoàng Đức Duy
(nhìn xuống bụng hơi nhô lên, ngập ngừng)
Em... có chuyện muốn nói...
Nguyễn Quang Anh
Em sắp vẽ một bộ sưu tập mới? Hay... à, đừng nói với anh là...
Hoàng Đức Duy
Em có thai rồi. Ba tháng
Nguyễn Quang Anh
Anh sắp làm cha rồi...
negav
Duy, anh điều tra được một bản di chúc cũ từ Trịnh Gia. Nó không hợp pháp, nhưng nếu rơi vào tay kẻ xấu, nó có thể gây ra tai họa.
Hoàng Đức Duy
Di chúc gì cơ?
negav
Di chúc giao toàn bộ cổ phần công ty Trịnh cho đứa con ngoài giá thú... không ai khác chính là... em.
KẺ MANG DÒNG MÁU CHIA CẮT
Hoàng Đức Duy
Không thể nào... Tôi là con của Trịnh Vĩnh?
đa nv
Thì ra mày là đứa con hoang mà mẹ tao từng suýt bóp chết khi còn đỏ hỏn. Mày đáng lẽ phải chết ngay từ đầu.
Nguyễn Quang Anh
Một lời nữa, tôi sẽ không kiềm chế nổi. Duy không chọn sinh ra thế nào, nhưng tôi chọn đứng về phía em ấy.
đa nv
Tốt thôi. Vậy cả hai sẽ cùng chôn dưới mộ Trịnh Gia.
negav
(la lớn qua điện thoại):
Duy! Đưa con ra khỏi nhà mau! Có người đặt bom dưới tầng hầm
Hoàng Đức Duy
Duy (hốt hoảng ôm con):
Con ơi! Đừng sợ… Cha ở đây!
Nguyễn Quang Anh
(xông vào, hoảng loạn):Duy! Duy! Em đâu rồi? Duy!
Hoàng Đức Duy
Duy (ngất đi giữa làn khói):
Anh... Anh đừng bỏ con...
Quang Hùng
Duy đã được cứu, nhưng đứa bé... không qua khỏi.
Nguyễn Quang Anh
Anh (gục ngã trước cửa phòng bệnh)Không... không thể nào...
Hoàng Đức Duy
Em đã đặt tên rồi… Là Thiên An… con của chúng ta…
negav
Duy, em không thể buông xuôi như vậy. Em phải sống – vì chính em, vì cả đứa bé đã không còn.
Hoàng Đức Duy
(giọng nghẹn):
Em từng nghĩ mình có thể thoát khỏi quá khứ. Nhưng nó luôn quay về… và cướp đi điều em yêu quý nhất.
Nguyễn Quang Anh
Nếu em mất niềm tin, thì hãy dựa vào anh. Anh thề… dù thế nào cũng sẽ không để em mất thêm điều gì nữa.
Hoàng Đức Duy
Em muốn gây dựng lại toàn bộ sản nghiệp mà em đáng lẽ được thừa kế. Không phải vì tiền… mà vì sự thật.
negav
Em đã chọn đúng. Dòng máu Trịnh có thể dơ bẩn, nhưng em sẽ là người thanh lọc nó.
Nguyễn Quang Anh
Và anh sẽ là người đứng sau em, dù phía trước là vực thẳm.
Mưa tạt từng cơn vào kính xe, ánh đèn đường mờ mịt xuyên qua màn nước lạnh buốt. Duy khẽ co người lại, tay ôm lấy ngực như thể trái tim anh đang báo trước một điềm xấu.
Nguyễn Quang Anh
Anh (đang lái xe, liếc nhìn bên lề đường):
– Duy, nhìn kìa… có một đứa bé!
Chiếc xe thắng gấp. Duy lao ra khỏi cửa xe, mặc kệ mưa xối xả. Một cậu bé chừng tám tuổi đang co ro bên trạm xăng bỏ hoang, gương mặt lấm lem bùn đất, ánh mắt hoảng sợ.
Hoàng Đức Duy
(quỳ xuống bên cậu bé):
– Con ơi, con tên gì? Sao lại ở đây một mình giữa đêm thế này?
Download MangaToon APP on App Store and Google Play