Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Diệp Lâm Anh_Trang Pháp] Sao Vẫn Chưa Yêu AOB

1 Con gái nuôi.

Một đứa trẻ năm tuổi còn chưa hiểu gì xác của cha mẹ được đưa đến trước mắt.
Nhà họ Diệp, lúc đó, không khí căng thẳng đến nghẹt thở vì một cuộc tranh giành. Nhưng không phải là vì tình thân. Mà vì quyền lực. Đứa trẻ kia – Diệp Anh – chính là con gái duy nhất của trưởng tôn họ Diệp. Nếu ai có thể giành quyền nuôi dưỡng, người đó sẽ nắm giữ toàn bộ cổ phần, toàn bộ ảnh hưởng còn sót lại của Diệp Lâm.
Họ đang muốn tranh giành một miếng bánh ngọt, không ngại sâu xé lẫn nhau, cả trên xác người chết. Chú ba Diệp Thái Khang lên tiếng trước:
Diệp Thái Khang
Diệp Thái Khang
Anh hai mất, tôi sẽ là người có trách nhiệm nuôi cháu gái. Mọi người đừng tranh luận nữa.
Tưởng chừng như bảo vật sắp rơi vào tay, thì Nguyễn Chí Thanh – đối thủ cũng là đối tác thương trường của gia tộc họ Diệp – dẫn theo luật sư, bất ngờ xuất hiện tại đại sảnh.
Diệp Thái Khang biến sắc, rồi nhanh chóng lên tiếng:
Diệp Thái Khang
Diệp Thái Khang
Chuyện của nhà họ Diệp, sao lại có người ngoài xen vào?
Nguyễn Chí Thanh chỉ mỉm cười, dáng vẻ điềm đạm nhưng rõ ràng là một kẻ nắm thế thượng phong.
Chuyện của nhà họ Diệp thì tôi không rảnh xen vào. Tôi chỉ đến… đón con gái nuôi của mình.
Tuy hai nhà đối đầu, nhưng Diệp Lâm – cha của Diệp Anh – chính là bạn thân chí cốt từ thời đại học của Nguyễn Chí Thanh. Từ lúc hai người có con, họ đã nhận con của nhau làm con nuôi.
Diệp Thái Khang
Diệp Thái Khang
Anh lấy tư cách gì?
Nguyễn Chí Thanh không nói thêm. Luật sư trẻ phía sau liền tiến lên, mở tờ giấy được niêm phong kỹ, đọc lớn.
Luật sư
Luật sư
Tôi, Diệp Lâm, lập di chúc này để lại toàn bộ tài sản của mình cho con gái là Diệp Anh, và chỉ định ông Nguyễn Chí Thanh làm người giám hộ hợp pháp cho đến khi con tôi đủ 18 tuổi.
Cả đại sảnh nhà họ Diệp im bặt như chết đứng. Không ai ngờ, Diệp Lâm lại phòng xa như vậy.
Nguyễn Chí Thanh tiến lên, nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay nhỏ bé của đứa trẻ năm tuổi.
Nguyễn Chí Thanh
Nguyễn Chí Thanh
Chúng ta về nhà thôi… con gái.
Ánh mắt Diệp Anh long lanh nhìn ông, như thể người sắp chết đuối được cứu vớt. Mặc kệ tiếng la ó, gào thét, mắng nhiếc phía sau. Cô đã lên xe, đi theo Nguyễn Chí Thanh, chính thức trở thành người của gia tộc họ Nguyễn.
Từ đó, Diệp Anh trở thành "con gái nuôi" trong một gia đình danh giá, được nuôi dưỡng trong nhà cao cửa rộng, yêu thương như con gái ruột.

2 Lần đầu gặp "chị gái".

Hôm đó trời mưa nhẹ, sương giăng mờ trên lối vào dinh thự nhà họ Nguyễn. Một chiếc xe sang màu đen lặng lẽ dừng lại trước cổng. Cửa xe vừa mở, một bé gái nhỏ nhắn trong bộ váy đen giản dị được người đàn ông cao lớn dắt xuống.
Diệp Anh không khóc. Cô bé chỉ ngơ ngác nhìn thế giới mới, đôi mắt trong suốt như mặt hồ sau mưa.
Ở phía bậc thềm, một cô bé khác khoảng năm tuổi rưỡi đang đứng che ô. Mái tóc xoăn nhẹ, váy trắng thắt nơ, gương mặt xinh đẹp và có phần kênh kiệu như một nàng công chúa nhỏ. Đó là Thùy Trang.
Nguyễn Chí Thanh
Nguyễn Chí Thanh
Đây là con gái của bạn ba, từ nay sẽ ở cùng chúng ta. Con bé tên Diệp Anh.
Nguyễn Chí Thanh cúi xuống giới thiệu. Diệp Anh vẫn nắm tay áo ông không buông, ánh mắt rụt rè nhìn cô bé đối diện.
Tuệ Nhi
Tuệ Nhi
Hai đứa bằng tuổi thì phải?
Lại nhìn đến Thùy Trang lớn hơn Diệp Anh một chút làm ông mới nhớ ra.
Nguyễn Chí Thanh
Nguyễn Chí Thanh
Hai đứa sinh cùng năm nhưng Thùy Trang ra đời sớm Diệp Anh hơn 7 tháng.
Thùy Trang nhìn cô bé lấm lem kia, khẽ cau mày.
Thùy Trang
Thùy Trang
Nhỏ xíu vậy á? Gầy quá trời... Nhìn giống như con mèo ướt vậy.
Mẹ cô nghiêm giọng nhắc nhở.
Tuệ Nhi
Tuệ Nhi
Thùy Trang
Thùy Trang chu môi, rồi nhích đến gần, nhìn kỹ lại gương mặt đứa nhỏ. Không hiểu sao, cô thấy trong đôi mắt kia – dù còn quá non – lại có điều gì đó rất… tĩnh lặng, như thể không phải một đứa trẻ bình thường.
Nàng chậm rãi vươn tay ra trước.
Thùy Trang
Thùy Trang
Từ nay, em phải gọi chị là chị đó, nghe chưa?
Diệp Anh nhìn bàn tay nhỏ chìa tới, hơi do dự, rồi nhẹ nhàng đưa tay ra nắm lấy. Tay cô bé lạnh buốt, nhưng ấm dần lên trong lòng bàn tay Thùy Trang.
Trong lúc chẳng còn sự bảo bọc nào của cha mẹ, có lẽ Diệp Anh đã học được cách nhẫn nhịn để tiếp tục có thể sống yên ổn.
Diệp Anh
Diệp Anh
...Vâng, chị.
Không ai biết, đó là lần đầu tiên Diệp Anh gọi một ai là “chị”. Và cũng là lần cuối cùng cô thật sự tin tưởng vào cái danh xưng ấy.
Thùy Trang thì quay đi, không để ý. Nàng chỉ thản nhiên dẫn Diệp Anh vào nhà như thể nhận nuôi một con thú cưng nhỏ. Không ai nói gì. Nhưng từ khoảnh khắc đó trở đi, mọi thứ trong cuộc đời Diệp Anh bắt đầu thay đổi.

3 Lớn lên

Thùy Trang lớn lên, vẫn luôn là viên ngọc quý trong mắt người đời. Nàng cao ráo, xinh đẹp, dáng người mềm mại đúng chuẩn Omega hoàn mỹ – từ ánh mắt, làn da đến nụ cười đều khiến người khác dễ xiêu lòng.
Ngay từ năm đầu đại học, nàng đã là hoa khôi của khoa Truyền thông – là cái tên được nhắc đến trên mọi diễn đàn sinh viên như một hình mẫu lý tưởng. Quanh nàng chưa bao giờ thiếu những Alpha nổi bật – và rồi nàng quen Dương Thành, một Alpha nhà họ Dương – con nhà danh giá, lại có vẻ ngoài đẹp trai nhưng lại là tên ăn chơi có tiếng.
Cả hai thường được mệnh danh là “cặp đôi thế kỷ”, hình ảnh thường xuyên lên mặt báo sinh viên. Mỗi khi xuất hiện cùng nhau, đều thu hút mọi ánh nhìn.
Còn Diệp Anh....
Cô vẫn là cô em gái nuôi lặng lẽ phía sau.
Thời gian trôi, Diệp Anh đã không còn là cô bé nhỏ năm nào. Ở tuổi mười bảy, cô đã cao hơn Thùy Trang cái đầu, dáng người dứt khoát đúng chuẩn Alpha nhưng mang khí chất dịu lặng. Gương mặt cô đẹp một cách lạnh lùng và tinh tế – từng đường nét đều được trau chuốt như được đẽo tạc bởi chính bàn tay tạo hóa.
Không ít lần, các Omega khác vô tình đi ngang qua cô đã đỏ mặt. Có người ganh tị. Có người ngưỡng mộ. Có người lại… thầm yêu.
Cô giành học bổng toàn phần, là một trong số ít sinh viên được tuyển thẳng chương trình liên kết quốc tế. Diệp Anh luôn đứng đầu lớp, làm việc trong ban nghiên cứu khoa học, và là Alpha duy nhất của khối không tham gia bất kỳ câu lạc bộ thể thao nào – nhưng lại luôn giữ kỷ lục kiểm tra thể chất.
Không một ai dám xem thường cô – trừ Thùy Trang.
Nàng vẫn xưng chị, vẫn gọi cô là “em”. Vẫn giữ khoảng cách như thể giữa họ luôn là một tầng mây mù không thể xóa bỏ. Trong mắt nàng, Diệp Anh vẫn là cô bé bị gia đình nhận nuôi, là em gái nhỏ – dù ngày nay, người kia đã cao lớn, điềm tĩnh và giỏi giang hơn nàng rất nhiều.
Thùy Trang
Thùy Trang
Cô học giỏi là chuyện của cô. Đừng có làm quá mọi thứ lên như thể mình quan trọng.
Thùy Trang từng vô tình nói như thế, chỉ vì trong một lần Dương Thành lỡ miệng.
Dương Thành
Dương Thành
Con chó nhỏ của em đẹp đấy, chỉ tiếc là Alpha.
Thùy Trang
Thùy Trang
Anh tiếc cái gì?
Dương Thành thấy Thùy Trang tức giận thì biết mình lỡ lời đành im bật.
còn về Diệp Anh bị mắng vô cớ đã thành quen nên không phản bác. Cô chỉ đứng lặng một bên, tay nắm nhẹ viền túi áo, môi mím lại.
Gia tộc họ Nguyễn luôn yêu thương cô – điều đó không sai. Nhưng cô chưa từng để bản thân trở thành gánh nặng. Cô từ chối mọi khoản chu cấp, tự xin học bổng, đi làm thêm từ năm hai, không bao giờ nhờ vả ai bất cứ điều gì.
Trong mắt người khác, cô là hình mẫu Alpha lý tưởng. Trong mắt Thùy Trang… có lẽ vẫn chỉ là cái bóng nhỏ lẽo đẽo theo sau nàng.
Chỉ là… một cái bóng ngày càng rực rỡ, đến mức khiến nàng phải nheo mắt mới nhìn lâu hơn trước.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play