Đi Tảo Mộ Gặp Được Anh Chàng Đẹp Trai
Chap 1
Helo các tình yêu lại là Tiểu Thanh Mạn đây
Hôm nay mình có truyện mới cho mn
___________________________
Thanh Minh năm nay, cô về quê một mình đi tảo mộ. Bố cô mấy hôm trước chạy xe té gãy chân, thế là việc cúng mộ cho bà nội đành đổ lên đầu cô.
Bà cô mất sớm, mộ nằm trên sườn đồi phía đông thị trấn nhỏ. Hồi đó chưa có bia mộ, nên tôi chỉ có thể lần mò dựa vào trí nhớ mơ hồ.
Giữa 4 cái cây… chắc là chỗ này rồi.
Cô đặt túi tiền vàng mã và tiền âm phủ xuống đất, quỳ xuống bắt đầu dập đầu lạy.
Diệp Hy
Bà ơi, cháu mang tiền tới cho bà đây, bà có thể đi nghe hát, uống trà cho vui nha.
Diệp Hy
Bà ơi, phù hộ cho cháu sớm được thành công nha.
Diệp Hy
Nếu bà nội có linh thiêng, thì giúp cháu kiếm được một cháu rể thật đẹp trai nhé...
Cô lẩm bẩm cả đống lời, thật ra ý chính là câu cuối. Học đại học bốn năm, tốt nghiệp đã 2 năm, mà cô còn chưa có nổi mảnh tình vắt vai.
Nhưng mà hình như bà cô thực sự quá linh thiêng rồi...
Diệp Hy
/lạy xong, đứng dậy/
Một bóng người đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt.
Là một chàng trai cao ráo, điển trai, chân dài, vai rộng eo thon. Mặt mũi thì… khỏi bàn, đẹp đến từng đường nét.
Anh ta xách theo một túi vàng mã to đùng
Phó Thần
/bước lại gần, vẻ mặt nghi hoặc/
Phó Thần
Cô...đang lạy ông nội tôi à?
Diệp Hy
Đây là mộ ông nội anh à??
Anh đặt túi tiền vàng mã xuống, cuối người nhổ cỏ trên mộ, hình như đã đoán ra chuyện gì.
Phó Thần
/khẽ cười/ Lạy nhầm mộ rồi hả?
Diệp Hy
/không trả lời, chỉ nhìn xung quanh 1 vòng/
Diệp Hy
Ừm.. hình như hơi lạ thật
Diệp Hy
Có thể tôi lạy nhầm mộ thật rồi..
Diệp Hy
/vội vàng xin lỗi, ôm túi vàng mã bỏ chạy/
/Cô lái xe vòng quanh quả đồi một vòng, lại quay về chỗ cũ lúc nãy/
Diệp Hy
*hình như vẫn là chỗ này mà ta*
Diệp Hy
/lấy điện thoại quay gửi cho bố/
Diệp Hy
Là chỗ này phải không bố?
Diệp Lâm
Đúng rồi, tuyệt đối không sai.
Diệp Lâm
Trước mộ bà con là ai đấy?
Diệp Lâm
Con rễ của bố hả?
Diệp Lâm
Mắt con chọn người cũng tốt đấy chứ.
Diệp Hy
/không trả lời, cất điện thoại, lại vác túi vàng mã quay trở lại/
Anh chàng đẹp trai kia đã đốt không ít tiền vàng mã cho bà cô, tro bay tứ tung trong gió.
Diệp Hy
/bước lại, bắt chuyện/
Diệp Hy
Anh ơi.. Hình như anh đốt nhầm mộ rồi.
Anh ta khựng lại một chút, nhìn quanh, sau đó cũng lấy điện thoại ra quay video, chắc là gửi về hỏi người nhà rồi.
Một phút sau, điện thoại anh ta rung lên.
Phó Thần
/nhíu mày, vẻ mặt hơi lúng túng nhìn cô ấy/
Phó Thần
Xin lỗi cô.. Là tôi nhầm thật rồi..
Phó Thần
/chỉ tay vào túi vàng mã cô ấy/
Phó Thần
Cái này.. cô có thể bán cho tôi được không?
Diệp Hy
/nhìn chầm chầm gương mặt đẹp trai của anh ta đến ngớ ngẩn người ra/
Diệp Hy
À không cần đâu.. Anh cứ lấy hết đi
Diệp Hy
Dù sao anh cũng đã đốt thay tôi nay giờ rồi.
Phó Thần
Ừ..cảm ơn cô
/cầm túi vàng mã rời đi/
Nhìn chiếc xe dần dần khuất bóng, cô lại đột nhiên thấy hối hận.
Diệp Hy
*Đầu óc như lợn thế! Đáng lẽ ra phải kiếm cớ xin anh ta 99 tệ rồi tiện thể xin luôn WeChat chứ!
Chap 2
Tro vàng trước mộ bà gần như đã bị gió thổi bay sạch
Diệp Hy
/quỳ xuống, tiếp tục dập đầu lạy rầm rầm/
Diệp Hy
Bà ơi, bà phù hộ cháu thêm lần nữa, bà cho tụi cháu phát triển thêm thử xem được không?
Dĩ nhiên là bà không đáp lại cô, chỉ có cơn gió lành lạnh từ sườn đồi thổi qua trả lời.
Cúng bái xong, cô chuẩn bị lên xe rời đi.
Lên xe, đề máy… Xe không có phản ứng.
Chiếc xe mà ba cô mới mua chưa đầy nửa năm, tự dưng lại lăn đùng ra hỏng.
Liếc qua bãi mộ bên cạnh, sống lưng cô lạnh toát, vội vàng thử lại.
Vẫn không nổ máy…
Cô bắt đầu thấy tuyệt vọng, đang định gọi cho ba thì từ đằng xa, một chiếc xe đen chạy lướt tới.
Diệp Hy
/vội chạy ra vệ đường, vãy tay chặn xe/
Diệp Hy
/tim bỗng đập loạn xạ/
Diệp Hy
Là anh ấy.. Lại là anh ấy.
Ngay khoảnh khắc đó, cô bắt đầu tin là bà cô ở nơi chín suối thật sự linh thiêng.
Vừa xin cháu rể xong là bà đã cho cô “sập kèo” ngay lập tức!
Diệp Hy
Tôi đề xe mãi không được, anh có thể giúp tôi xem thử không?
Diệp Hy
/siết chặt áo khoác, cố gắng tạo dáng vẻ yếu đuối đáng thương/
Nhưng qua lớp kính xe, cô mơ hồ thấy được bóng mình phản chiếu.
Chiếc áo khoác ôm sát làm cô trông chẳng khác gì một cái bánh chưng tròn vo.
Diệp Hy
/lập tức buông tay, xấu hổ muốn độn thổ/
Anh chàng đẹp trai rất nhiệt tình.
Nhưng… cũng chẳng giúp được gì.
Xe vẫn cứng đầu không chịu nổ máy, hệt như đang đình công vậy.
Trời thì chẳng chiều lòng người, bắt đầu lất phất mưa. Hết cách, cô đành gọi cho ba nhờ gọi xe kéo đi.
Mây đen che kín trời, ánh sáng yếu hẳn đi. Trên sườn đồi toàn mộ với mồ, bỗng dưng cô thấy hơi sợ.
Anh có thể ngồi đợi với tôi một chút không? Ba tôi bảo sẽ gọi xe đến ngay.
Phó Thần
/hơi nhíu mày, có vẻ không hiểu lắm/
Cô đành rón rén giải thích
Diệp Hy
Trời âm u, lại mưa, xung quanh toàn mồ mả… tôi hơi sợ một chút.
Cuối cùng, hàng lông mày thanh tú của anh cũng giãn ra.
Diệp Hy
/mở cửa chui vào ghế sau, bắt đầu spam tin nhắn cho ba/
Diệp Lâm
Biết rồi, tiểu tổ tông của ba ơi, xe kéo sắp đến rồi, để con rể ba ngồi với con chút đi!
Phó Thần
Này nhà em ở đây à?
Cô sinh ra và lớn lên ở thị trấn nhỏ này, sau đó học đại học ở Bắc Kinh và ở lại làm việc.
Không ngờ, anh ấy cũng vậy.
Nhưng anh học đại học ở Thiên Tân, tốt nghiệp rồi cũng đến Bắc Kinh làm việc.
Cô lập tức hứng thú hẳn lên
Diệp Hy
Hồi học cấp ba, anh học trường mấy?
Bị tôi hỏi han tới bến, cuối cùng cô phát hiện
Diệp Hy
*Chúng tôi không chỉ học chung trường, mà còn cùng khóa*
Diệp Hy
*Cái tên này nghe quen quá…*
Diệp Hy
/suy nghĩ một lúc lâu, run run hỏi/
Diệp Hy
Anh là… cháu của thầy Phó Thanh Kỷ sao…?
Trong gương chiếu hậu, anh nhìn cô ánh mắt cong cong dịu dàng, đẹp mê mẩn.
Phó Thần
Đúng vậy ông ấy là ông nội tôi.
Lúc đó cô mới vỡ lẽ ra anh là ai. Cháu trai của thầy dạy Toán hồi cấp ba Phó Thần.
Cô còn nhớ lờ mờ, hồi đi học, thầy Phó từng giận dữ mắng cô
Thầy Phó
Con gái gì mà vừa không siêng năng lại còn ngang ngược, bướng bỉnh thế này, sau này lớn lên kiểu gì cũng ế cho mà coi!
Diệp Hy
/ngẩng cao đầu phản bác lại/
Diệp Hy
Vậy thì sau này em sẽ lấy cháu trai thầy, ngày nào cũng bắt nạt cậu ấy, đánh cả chắt của thầy, cho thầy tức chết luôn.
Những lời đùa cợt năm xưa, giờ đây lại hiện lên cùng với đôi mắt đào hoa trong gương chiếu hậu. Thật là muốn chết vì ngượng mà.
Chap 3
Cô ngồi đờ đẫn ở ghế sau rất lâu. Cho đến khi Phó Thần ở ghế trước khẽ nói.
Phó Thần
Ông tôi hay nhắc đến em lắm.
Cô cười gượng đáp lại, trong lòng thầm nghĩ
Diệp Hy
*Năm đó tôi chọc tức thầy gần chết cứ mỗi lần thầy đến dạy lớp tôi đều mang theo thuốc trợ tim mà.*
Diệp Hy
*Dĩ nhiên phải nhắc tới tôi suốt rồi*
Diệp Hy
Lúc nào rảnh em đến thăm thầy một chuyến vậy.
/cười xả giao nói lấy lệ/
Diệp Hy
*Dù sao mộ thầy chắc cũng ở cái sườn đồi này, biết đâu lại nằm cạnh bà nội tôi luôn ấy chứ.*
Phó Thần
/hơi sững người, rồi mỉm cười đồng ý/
Sau đó là một khoảng im lặng. Im lặng đúng chuẩn không khí của ngày hôm nay. Không ai nói gì nữa hết.
Cuối cùng, xe kéo mà ba cô gọi cũng đến, cô thở phào nhẹ nhõm, vội vã tạm biệt anh rồi xuống xe.
Nhưng lần này thì cô không quên xin WeChat của anh. Với 1 lý do
Diệp Hy
Lúc nào rảnh em sẽ đến thăm thầy giáo cũ
Phó Thần
/rất thoải mái đồng ý kết bạn/
Phó Thần
Nếu trên đường về có gì trục trặc thì cứ gọi cho anh.
Diệp Hy
*Quả không hổ là cháu trai của một ông thầy giáo cổ hủ mà, vừa đàng hoàng, vừa ấm áp, dịu dàng lại còn rất đẹp trai nữa.*
Tối hôm đó, cô suy nghĩ hồi lâu rồi quyết định gửi tin nhắn cho Phó Thần, khéo léo rủ anh cùng đi ăn trưa vào ngày mai.
Phó Thần lịch sự xin lỗi, nói rằng ngày mai có việc, nhưng có thể hẹn lại khi về Bắc Kinh
Diệp Hy
*Ừ thì... được thôi*
Cô chui vào chăn, buồn bã, vừa mới nhắm mắt lại thì bị ba cô lôi thẳng dậy khỏi giường.
Diệp Hy
Trời sáng rồi sao?
Diệp Hy
*Không thể nào, rõ ràng tôi mới vừa nhắm mắt mà!*
Ba cô kéo tôi vào nhà vệ sinh, nhét bàn chải đánh răng đã bơm sẵn kem vào tay cô.
Diệp Lâm
Đánh răng! Mau chóng trang điểm! Đi coi mắt!
Ba cô nghiến răng nói ra những chữ đầy sát khí.
Tối hôm qua, khi biết người trong video không phải là bạn trai cô, mà chỉ là “anh chàng đẹp trai đi nhầm mộ".
Thì ba cô lập tức lên lịch hẹn xem mắt ngay trong đêm rồi.
Đúng là nghiệp quật mà...
___________________________
9 giờ sáng, cô ngồi ở quán cà phê, chọn chỗ cạnh cửa sổ.
Rõ ràng là đang đợi đối tượng xem mắt, mà trong đầu cô toàn là gương mặt của Phó Thần.
Diệp Hy
*Biết thế ngày xưa mình chịu khó hơn một chút, chốt đơn luôn cháu trai của thầy Phó rồi cũng nên*
Diệp Hy
*Ai mà ngờ lớn lên anh ấy lại đẹp trai đến thế cơ chứ*
Đang mải mê suy nghĩ, thì cánh cửa kính sau lưng bị kéo ra, có người bước vào.
Diệp Hy
/quay đầu nhìn — lập tức sững người lại.. Phó Thần?/
Diệp Hy
/ánh mắt lướt qua gương mặt anh ấy, rồi từ từ trượt xuống dưới muốn chết đứng tại chỗ/
Diệp Hy
*Anh ấy mặc gì thế kia?! Áo sơ mi da báo, quần dài bó đen, giày lười đính hạt.*
Diệp Hy
*Thật lòng mà nói, tôi sợ anh ấy phút sau sẽ giơ tay uốn éo mà phi thân tới chỗ tôi luôn đấy.*
Cô còn đang đơ người, thì ánh mắt Phó Thần cũng lia tới. Bốn mắt nhìn nhau.
Phó Thần
/khựng lại một chút, rồi quay người muốn chuồn/
Diệp Hy
Phó Thần.. /hét lên một tiếng, rồi chạy vèo tới kéo tay áo anh lại/
Diệp Hy
/đảo mắt đánh giá anh từ trên xuống dưới/
Cô nghĩ đến chuyện tối qua anh khéo léo từ chối, trong lòng mơ hồ đoán ra được điều gì đó.
Diệp Hy
Anh đến đây xem mắt à?
Phó Thần
/hơi ngẩn ra/ Em cũng vậy sao?
Sau đó, Phó Thần bị cô kéo về chỗ ngồi, cứng đờ cả người, mặt đỏ tới tận mang tai.
Diệp Hy
/cười toe toét nhìn chiếc áo da báo sặc sỡ của anh/
Phó Thần
Ừm../siết chặt tay đang cầm ly nước, nhỏ giọng nói/
Phó Thần
Anh không giỏi việc từ chối người khác, nên muốn cô ấy tự mình rút lui.
Diệp Hy
/bật cười/ *Lối suy nghĩ này, đúng là quá chuẩn phong cách của ông học bá năm xưa mà chỉ biết vùi đầu vào sách vở thôi.*
Download MangaToon APP on App Store and Google Play