[ RhyCap] 10 Năm Đơn Phương , 3 Tháng Buôn Bỏ.
Chương 1: Ngày đầu tiên sau lễ cưới.
kem
Đây sẽ là một bộ siêu ngược nha.
10 năm đơn phương , 2 năm làm vợ ấy đã làm cậu quá đau khổ rồi, tại sao đến khi cậu buôn bỏ anh mới hắn mới yêu cậu. Ông trời thật biết cách trêu đùa mà.
kem
Lần đầu tui viết chuyện chat ngược có gì sai sót bỏ qua cho tui nha.
kem
Yêu mn nhiều lắm á , giờ vô chuyện nè.
Nguyễn Quang Anh.
Tôi để thuốc cảm trên bàn. Uống rồi ngủ sớm đi.
Hoàng Đức Duy
// gõ chậm // Em không cần đâu.
Nguyễn Quang Anh.
Cậu số,tôi không muốn người ta nghĩ tôi bạc đãi vợ.
Hoàng Đức Duy
Vâng.Anh làm sao để người ngoài nghĩ anh tử tế với em là đủ rồi.
Nguyễn Quang Anh.
Đừng mơ tưởng gì cả,chúng ta cưới nhau vì ba mẹ ép buộc tôi không yêu cậu.
Nguyễn Quang Anh.
Và sau này cũng thế không bao giờ yêu.
Nhưng thật sự khi nghe anh nói cậu vẫn thấy rất đau.
Nguyễn Quang Anh.
Và tốt nhất đừng ở gần tôi.
Nói xong câu này hắn quay người đi vào căn phòng cho khách .Để cậu lại một mình bơ vơ và lạc lõng ngoài phòng khách.
Hoàng Đức Duy
Không được vì em là vợ anh. Trong giấy tờ, trên danh nghĩa và… trong tim em nữa./ lẩm bẩm /
Hoàng Đức Duy
Em không đòi hỏi anh yêu em. Chỉ cần đừng làm em ghét bản thân mình vì đã yêu anh suốt mười năm./ lẩm bẩm/.
kem
Hẹn gặp lại nha tui mới viết ngược kiểu này .
kem
Sai sót gì thì cứ góp ý tui sẽ lắng nghe và sửa đổi .Mong mn đọc ủng hộ.
kem
I love you I love you I love you I love you I love you I love you I love you I love you I love you I love you I love you
Chương 2: Tháng Thứ Hai . Những Ngày Ngắn Lại.
Ngày 3.
Duy cười khi Quang Anh buộc dây giày cho cậu lần đầu tiên. Anh làm nó một cách vụng về, cứng nhắc, như thể sợ phải chạm vào da thịt cậu. Nhưng với Duy, chỉ cần thế là đủ. Chút ấm áp bé nhỏ đó, cậu sẽ mang theo cả đời à không, chỉ còn ba tháng nữa thôi.
Ngày 7.
Cậu nấu món gà kho gừng món Quang Anh thích nhất. Anh ăn, không chê, cũng không khen. Nhưng tối hôm đó, bát sạch trơn. Duy thấy lòng dịu lại.
Hoàng Đức Duy
"Cảm ơn anh vì đã ăn."
Anh không trả lời. Nhưng lần đầu tiên trong suốt hai năm, Quang Anh không đóng cửa phòng ngủ trước mặt cậu.Cậu bắt đầu gầy đi rõ rệt. Những cơn đau ập đến như thủy triều âm ỉ, kéo dài, nhưng cậu vẫn mỉm cười mỗi sáng để chuẩn bị bữa sáng cho Quang Anh.
Hoàng Đức Duy
"Anh muốn uống cà phê đen hay sữa hôm nay?"
Một chữ thôi, nhưng khiến tim Duy như được chắp thêm cánh.
Ngày 42.
Duy rủ Quang Anh đi công viên nơi mà mười năm trước, cậu đã từng lén đứng sau gốc cây ngắm anh ôm Diệu Linh dưới tán bằng lăng. Hôm nay, anh đi cùng cậu, không còn Diệu Linh, cũng chẳng còn ai khác.
Hoàng Đức Duy
"Anh có nhớ lần đầu tiên yêu là cảm giác thế nào không?"
Quang Anh lặng người. Không trả lời.
Ngày 50.
Cậu ho nhiều hơn. Quang Anh mang thuốc về, dù không nói lời nào. Nhưng tối đó, anh ngồi bên giường cậu, chờ cậu ngủ.Duy thiếp đi trong hơi thở yếu ớt, nhưng lòng an yên.
Hoàng Đức Duy
"Anh ạ… nếu như được sống lại… em vẫn muốn yêu anh."
Cậu nói trong mơ. Anh không nghe. Nhưng gió thì nghe.
Chương 3: Tháng Cuối Cùng . Hoa Tàn Giữa Mùa.
kem
tui đã quay lại r đây.
Ngày 63.
Duy không còn đủ sức bước xuống giường nữa. Những cơn đau thiêu đốt khiến cậu phải cắn chăn đến bật máu môi để không bật thành tiếng.
Quang Anh bắt đầu cau mày. Anh hỏi:
Nguyễn Quang Anh.
"Dạo này trông cậu xanh quá. Cậu đi khám chưa?"
Hoàng Đức Duy
Duy khẻ lắc đầu"Em chỉ thiếu ngủ chút thôi."
Dối trá ngọt ngào. Cậu không muốn anh biết vì nếu biết, anh sẽ thương hại.
Ngày 75.
Họ ngồi bên nhau, xem bộ phim cũ cậu yêu thích. Quang Anh thậm chí còn nở một nụ cười thật nhẹ khi Duy vô thức tựa vai anh. Duy nhắm mắt. Nếu đây là mơ, xin đừng đánh thức em.
Ngày 88.
Cậu bắt đầu gọi anh là "chồng". Nhẹ lắm, khẽ lắm. Nhưng Quang Anh không phản đối.
Hoàng Đức Duy
"Chồng ơi, em mơ thấy mình sống đến già."
Nguyễn Quang Anh.
Quang Anh bật cười "Cậu đừng nói linh tinh."
Ngày 90.
Duy viết một bức thư dài, đặt trên bàn làm việc của Quang Anh. Trong thư, cậu xin lỗi vì đã chen vào cuộc đời anh, xin lỗi vì đã ích kỷ yêu đơn phương… và cảm ơn anh vì ba tháng vừa qua.
Hoàng Đức Duy
"Nếu kiếp sau có thật, em mong sẽ gặp anh trước Diệu Linh."
Hôm đó, Quang Anh về nhà, thấy Duy ngủ rất yên, rất bình an. Cậu không còn ho nữa, không còn đau nữa. Môi cậu cong lên như nụ cười hạnh phúc cuối cùng. Nhưng đôi bàn tay đã lạnh giá như sương.
Anh tìm thấy tờ giấy khám bệnh để sâu bên trong chiếc tủ nhỏ và lá thư… anh gục xuống, bật khóc lần đầu tiên sau mười năm.
Nguyễn Quang Anh.
"Tại sao… không nói cho tôi biết? Tại sao lại chọn chết trong im lặng… như thể tôi chưa từng tồn tại?"
Nguyễn Quang Anh.
Tiếng gọi muộn màng. Nhưng Duy không thể nghe được nữa.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play