Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

〖ĐN Jujutsu Kaisen〗Dưới Một Vầng Dương.

Epside 1

〖ĐN Jujutsu Kaisen〗Dưới Một Vầng Dương.
Câu chuyện bắt đầu như cách mọi buổi sáng ở khu phố yên tĩnh ấy vẫn thường bắt đầu. Với tiếng lạch cạch khe khẽ của chiếc xe đạp màu bạc cũ kỹ, tiếng gió xào xạc khi len qua các cành cây, và cả cái cách ánh nắng chiếu xuyên qua tán lá, đọng lại từng vệt vàng trên nền xi măng xám. Có một điều gì đó rất bình yên trong thứ thường nhật ấy một điều mà Itadori Yuji vẫn luôn yêu, cho đến trước khi mọi thứ thay đổi mãi mãi.
Cậu là học sinh năm nhất của trường cao trung Sugisawa. Một thiếu niên 16 tuổi sống với ông nội, luôn vui vẻ, hoạt bát và không bao giờ từ chối giúp đỡ người khác. Cuộc sống của Yuji không có gì quá đặc biệt, ngoại trừ tốc độ chạy nhanh hơn người thường và sức mạnh khó hiểu mà giáo viên thể dục luôn gãi đầu khi phải đánh giá.
Cứ thế cậu sẽ tưởng cuộc đời này thật nhạt như những đám mây trăng buốt trời xanh xao kia, cứ le lõi lướt qua từng ngày, những đám mây kia không có mục đích cũng chả có gì đặc biệt, cứ thế lướt qua như vô hại.
Vào một buổi sáng thu ấm, Itadori vẫn thường ngày như mọi hôm, vẫn luôn thức dậy và đến trường, nhưng hôm nay lại có một người, cô ấy …
Và rồi... cô ấy xuất hiện.
Shiranui Fumi cô bạn mới chuyển đến, sống trong căn nhà nhỏ cạnh bên, lớp học kế bên, bàn học sát cửa sổ. Cô ấy không phải kiểu người khiến ai cũng phải ngoái nhìn, nhưng có một cái gì đó trong vẻ yên tĩnh của Fumi khiến người ta khó lòng bỏ qua.
Giống như khi bạn bước vào một căn phòng tối, rồi bất ngờ phát hiện một vệt nắng nhỏ rọi qua khe cửa một vệt sáng đơn độc nhưng khiến cả không gian đổi màu.
Itadori lần đầu gặp cô khi đang tưới cây trong sân. Cô gái nhỏ mặc đồng phục gọn gàng, mái tóc buộc thấp đơn giản, bước ra khỏi nhà kế bên với túi vải vắt trên vai. Cô ấy chỉ cúi đầu chào nhẹ:
@𝐒𝐡𝐢𝐫𝐚𝐧𝐮𝐢 𝐅𝐮𝐦𝐢.
@𝐒𝐡𝐢𝐫𝐚𝐧𝐮𝐢 𝐅𝐮𝐦𝐢.
Chào buổi sáng. /cúi nhẹ/
@𝐒𝐡𝐢𝐫𝐚𝐧𝐮𝐢 𝐅𝐮𝐦𝐢.
@𝐒𝐡𝐢𝐫𝐚𝐧𝐮𝐢 𝐅𝐮𝐦𝐢.
NovelToon
Cậu cũng đáp lại bằng một nụ cười theo phản xạ, không suy nghĩ gì nhiều. Cho đến lần thứ hai, rồi lần thứ ba, cô vẫn chào như vậy. Mỗi sáng.
@𝐈𝐭𝐚𝐝𝐨𝐫𝐢 𝐘𝐮𝐣𝐢.
@𝐈𝐭𝐚𝐝𝐨𝐫𝐢 𝐘𝐮𝐣𝐢.
Shiranui-san, phải không? Cậu là học sinh lớp 1-5 à?
@𝐒𝐡𝐢𝐫𝐚𝐧𝐮𝐢 𝐅𝐮𝐦𝐢.
@𝐒𝐡𝐢𝐫𝐚𝐧𝐮𝐢 𝐅𝐮𝐦𝐢.
Ừm, đúng vậy. Itadori-kun lớp 1-1.
Cô ấy nhớ tên cậu.
Itadori Yuji không phải người dễ rung động. Cậu quý mến mọi người, tốt tính theo kiểu dễ gần, nhưng chẳng bao giờ để tâm đặc biệt đến ai. Thế mà, chỉ vài lần bắt chuyện, cậu bắt đầu nhận ra điều gì đó không ổn.
Hôm cậu quên mang dù, cô là người lặng lẽ chìa dù ra, dù cô có thể quay lưng đi như bao người khác. Hôm cậu quên bài kiểm tra lịch sử, cô là người nhắc nhẹ trước tiết học, kèm thêm lời khuyên “chỉ cần nhớ mốc thời gian thôi, đừng lo”. Cậu hay để ý những thứ người ta không để ý, nhưng lần này, chính cậu là người bị để ý.
Fumi không ồn ào, cũng không cố gắng nổi bật. Nhưng mỗi lần nhìn cô viết bài, cách cô gấp vở ngay ngắn, hay cách cô luôn giữ khoảng cách vừa đủ với người khác… Yuji lại thấy lòng mình xao động kỳ lạ.
Cô ấy giống như ánh nắng ban mai dịu dàng, nhẹ tênh, không bao giờ khiến người ta chói lóa, nhưng khi đi rồi, sẽ khiến một góc đời bạn mãi mãi chẳng bao giờ đủ ấm như trước nữa.
Và rồi… một lần nữa, cậu lại thích cô ấy.
Không phải kiểu tình cảm dữ dội hay quá mãnh liệt. Mà là thứ cảm xúc cứ thế lớn lên như một chồi non bé xíu, bất chấp mọi cơn gió. Cậu bắt đầu mong chờ buổi sáng nhiều hơn. Bắt đầu nghĩ cách bắt chuyện. Và rồi...
@𝐈𝐭𝐚𝐝𝐨𝐫𝐢 𝐘𝐮𝐣𝐢.
@𝐈𝐭𝐚𝐝𝐨𝐫𝐢 𝐘𝐮𝐣𝐢.
Shiranui-san, cậu thích môn gì nhất trong trường?
@𝐒𝐡𝐢𝐫𝐚𝐧𝐮𝐢 𝐅𝐮𝐦𝐢.
@𝐒𝐡𝐢𝐫𝐚𝐧𝐮𝐢 𝐅𝐮𝐦𝐢.
À… mình thích môn xã hội học. Còn cậu?
Thể dục. Nhưng nếu có bạn học chung môn xã hội học, thì chắc mình cũng sẽ thích nó.
Fumi mỉm cười. Nụ cười ấy không rực rỡ, nhưng cũng đủ để khiến Yuji thấy ngực mình đập sai nhịp một chút.
____________
End

Epside 2

〖ĐN Jujutsu Kaisen〗Dưới Một Vầng Dương.
Itadori không chắc cảm xúc trong lòng mình bắt đầu từ khi nào. Có thể là từ lần đầu tiên cô mỉm cười, cũng có thể là lúc bàn tay cô chìa ra, đưa cho cậu cái băng cá nhân nhỏ xíu vì thấy tay cậu trầy nhẹ khi đỡ một quả bóng lạc từ sân khác. Một hành động đơn giản, tưởng như thoáng qua, nhưng với Itadori, nó khắc rất sâu.
Fumi có cái cách quan sát mọi thứ rất nhẹ. Không phải kiểu dò xét hay quá mức để ý, mà giống như một người có thể cảm nhận được màu sắc của không khí. Dù chỉ là ánh mắt thoáng lướt qua, hay cách cô nghiêng đầu khi nghe cậu kể chuyện linh tinh, tất cả đều đủ để khiến cậu thấy bản thân mình... được nhìn thấy.
Mùa hè đến mang theo ánh nắng chan chát và mùi cỏ khô phảng phất trên sân thể dục. Cậu vẫn hay chạy bộ buổi sáng, đôi lúc bắt gặp Fumi dắt xe đạp đi học sớm. Cậu vẫy tay, cô gật đầu, có những buổi sáng chỉ như thế thôi mà trái tim cũng đủ ấm suốt một ngày.
Vào một chiều tháng sáu, cậu thấy Fumi đứng trong hiệu sách gần ga tàu. Cô đang lật một quyển manga, gò má nghiêng nghiêng, tóc rũ nhẹ theo gió máy lạnh thổi từ trần nhà. Cậu bước vào, cũng chẳng biết vì sao.
Cậu đứng bên cạnh, nhìn giá sách. Rồi lên tiếng, không phải vì cần hỏi thật, mà vì muốn được nói gì đó với cô.
@𝐈𝐭𝐚𝐝𝐨𝐫𝐢 𝐘𝐮𝐣𝐢.
@𝐈𝐭𝐚𝐝𝐨𝐫𝐢 𝐘𝐮𝐣𝐢.
Cậu đọc cái này à?
Fumi khẽ gật đầu, đưa quyển sách lên che một phần gương mặt
@𝐒𝐡𝐢𝐫𝐚𝐧𝐮𝐢 𝐅𝐮𝐦𝐢.
@𝐒𝐡𝐢𝐫𝐚𝐧𝐮𝐢 𝐅𝐮𝐦𝐢.
Cũng không hẳn. Nhưng tớ thích tranh của tác giả này, họ vẽ ánh sáng rất đẹp
@𝐈𝐭𝐚𝐝𝐨𝐫𝐢 𝐘𝐮𝐣𝐢.
@𝐈𝐭𝐚𝐝𝐨𝐫𝐢 𝐘𝐮𝐣𝐢.
Ánh sáng à...
Yuji hơi ngầm nghĩ một hồi, sau đó lại nhìn vào trang sách được một cơn gió nhẹ lướt qua từng trang kế tiếp …
@𝐒𝐡𝐢𝐫𝐚𝐧𝐮𝐢 𝐅𝐮𝐦𝐢.
@𝐒𝐡𝐢𝐫𝐚𝐧𝐮𝐢 𝐅𝐮𝐦𝐢.
Ừm. Kiểu ánh sáng ngã từ cửa sổ, hay những vệt nắng xuyên qua màn bụi. Nhẹ mà vẫn rõ ràng.
@𝐒𝐡𝐢𝐫𝐚𝐧𝐮𝐢 𝐅𝐮𝐦𝐢.
@𝐒𝐡𝐢𝐫𝐚𝐧𝐮𝐢 𝐅𝐮𝐦𝐢.
Cảm giác như đang ở trong một buổi trưa hè im lặng
Cô nói xong rồi quay sang nhìn cậu, ánh mắt trong trẻo như thể vừa đọc ra một câu thơ từ chính tâm trí mình.
Và lần đầu tiên, cậu thấy khó thở trước một người không hề cố gắng khiến ai đó chú ý.
Fumi giống như ánh dương, không chói lóa, không rực rỡ quá mức nhưng một khi đã để ánh mắt lỡ dừng lại, sẽ khó lòng nhìn về hướng nào khác.
________________________
Tối hôm đó, trời không mưa, cũng không sao. Chỉ là một màu xám tro lặng lẽ phủ lên cả khu phố như một tấm lụa cũ. Gió thổi qua khe cửa tạo thành tiếng rít khe khẽ, còn đèn phòng Itadori thì sáng trưng, hắt ánh vàng ấm xuống trang vở vẫn còn dang dở bài tập.
Cậu ngồi chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi có khung cảnh quen thuộc với ánh đèn vàng hắt xuống từ căn nhà kế bên. Bóng lưng Fumi thấp thoáng sau rèm cửa, đang viết gì đó, hoặc đọc sách, hoặc đơn giản chỉ là ngồi đó, lặng yên giữa thế giới riêng của mình.
Yuji mỉm cười, lấy điện thoại ra. Đầu ngón tay cậu chạm nhẹ vào màn hình, mở khung chat.
Khung chat :
Itadori Yuji : “Cậu đang học à?” Tin nhắn gửi đi chưa được mười giây thì có dấu ba chấm hiện lên — cô đang trả lời. Shiranui Fumi : “Ừ. Mai có kiểm tra Toán.” Itadori Yuji : “Khó không?” Shiranui Fumi : “Với cậu chắc là không. Nhưng tớ thì hơi đuối phần hàm số.”
Cậu tựa lưng vào ghế, cười nhẹ. Rồi như có một điều gì đó thôi thúc, cậu đứng dậy, khoác áo khoác mỏng rồi đi ra ngoài. Cửa nhà kế bên hé mở ngay khi cậu chưa kịp gõ. Fumi đứng đó, ánh đèn sau lưng cô nhuộm vàng cả phần vai áo.
@𝐈𝐭𝐚𝐝𝐨𝐫𝐢 𝐘𝐮𝐣𝐢.
@𝐈𝐭𝐚𝐝𝐨𝐫𝐢 𝐘𝐮𝐣𝐢.
Tớ chỉ mang cái này sang thôi.
Itadori giơ quyển vở toán lên, ánh mắt không giấu được sự lấp lánh nho nhỏ.
Fumi đón lấy, đôi mắt ngạc nhiên nhưng dịu lại thành nét gì đó khó nói.
@𝐒𝐡𝐢𝐫𝐚𝐧𝐮𝐢 𝐅𝐮𝐦𝐢.
@𝐒𝐡𝐢𝐫𝐚𝐧𝐮𝐢 𝐅𝐮𝐦𝐢.
Vậy cậu sẽ chỉ tớ sao?
@𝐒𝐡𝐢𝐫𝐚𝐧𝐮𝐢 𝐅𝐮𝐦𝐢.
@𝐒𝐡𝐢𝐫𝐚𝐧𝐮𝐢 𝐅𝐮𝐦𝐢.
NovelToon
@𝐈𝐭𝐚𝐝𝐨𝐫𝐢 𝐘𝐮𝐣𝐢.
@𝐈𝐭𝐚𝐝𝐨𝐫𝐢 𝐘𝐮𝐣𝐢.
Ừ. Dù gì tớ cũng không ngủ được.
Căn phòng của Fumi ngăn nắp đến mức gần như im lặng. Mùi sách mới và mùi trà nhàn nhạt thoảng qua. Cô trải sách vở ra bàn, còn cậu thì ngồi kế bên, chậm rãi chỉ từng bước một, giọng nói trầm và đều, như thể đang đọc một đoạn chuyện cổ tích chỉ dành riêng cho người đang ngồi bên cạnh mình.
Fumi không hỏi nhiều. Cô ghi chép lặng lẽ, thỉnh thoảng nghiêng đầu nghe kỹ, đôi môi mím nhẹ trong lúc tập trung. Mọi thứ đều nhỏ nhặt, vụn vặt, nhưng với Yuji, khoảnh khắc này là cả một vầng sáng dịu dàng.
Cậu không hề biết, ở góc khuất của khu phố tối, ở ngay sau ngã rẽ cách đó không xa, có một thứ đang cựa mình. Thứ mùi tanh lợm nhẹ len vào gió, lẩn khuất sau hương trà. Thứ gì đó không thuộc về thế giới bình thường này... đang dần dần trỗi dậy.
Bên ngoài, một con mèo đen chạy vụt qua lối đi lát đá, lông dựng đứng, mắt mở trừng. Một tiếng động khẽ vang lên, không rõ là tiếng móng vuốt cào lên tường hay âm thanh vọng lại từ một cõi sâu hơn.
@𝐒𝐡𝐢𝐫𝐚𝐧𝐮𝐢 𝐅𝐮𝐦𝐢.
@𝐒𝐡𝐢𝐫𝐚𝐧𝐮𝐢 𝐅𝐮𝐦𝐢.
Itadori-kun.
@𝐈𝐭𝐚𝐝𝐨𝐫𝐢 𝐘𝐮𝐣𝐢.
@𝐈𝐭𝐚𝐝𝐨𝐫𝐢 𝐘𝐮𝐣𝐢.
Hửm?
@𝐒𝐡𝐢𝐫𝐚𝐧𝐮𝐢 𝐅𝐮𝐦𝐢.
@𝐒𝐡𝐢𝐫𝐚𝐧𝐮𝐢 𝐅𝐮𝐦𝐢.
Tớ... không ghét toán như tớ nghĩ.
Yuji bật cười.
@𝐈𝐭𝐚𝐝𝐨𝐫𝐢 𝐘𝐮𝐣𝐢.
@𝐈𝐭𝐚𝐝𝐨𝐫𝐢 𝐘𝐮𝐣𝐢.
Vì có người giỏi kèm à?
“Vì có người giỏi, nhưng vẫn đủ kiên nhẫn để không bỏ đi khi mình chậm hiểu”.
Cậu không đáp lại. Chỉ là, ánh nhìn của cậu chậm rãi rơi lên gò má nghiêng nghiêng của Fumi, rồi lại nhìn xuống tay cô nơi có một vết bầm tím mờ nhạt, rất nhỏ, nằm gần cổ tay trái.
@𝐈𝐭𝐚𝐝𝐨𝐫𝐢 𝐘𝐮𝐣𝐢.
@𝐈𝐭𝐚𝐝𝐨𝐫𝐢 𝐘𝐮𝐣𝐢.
(Một vết bầm... từ đâu ra?)
Yuji không hỏi. Nhưng đêm đó, khi trở về phòng, lòng cậu vẫn cứ gợn lên từng đợt như mặt hồ bị gió lùa. Một nỗi lo không tên bám lấy trái tim cậu không rõ là từ ánh mắt dịu dàng kia, hay là từ thứ đang lặng lẽ chờ đợi ở nơi tận cùng bóng tối.
___________
End

Epside 3

〖ĐN Jujutsu Kaisen〗Dưới Một Vầng Dương.
Hai ngày sau buổi học toán hôm đó, trời bắt đầu đổ mưa nhẹ.
Cơn mưa đầu tháng bảy không dai dẳng, nhưng đủ để khiến những bậc thềm đá ngoài sân trường trơn ướt, mùi đất ẩm nồng lên như thứ ký ức ngủ quên trong lồng ngực. Yuji ngồi trong lớp, chống cằm, mắt không thật sự dõi theo lời giảng. Cậu cứ mải nhìn giọt nước đọng trên kính cửa sổ, rồi vô thức liếc về phía dãy lớp kế bên.
Chỗ đó .. nơi có Fumi.
Đôi khi cậu nghĩ, nếu có thể nắm lấy một khoảnh khắc và giữ nó lại như người ta giữ tấm ảnh, thì cậu sẽ giữ nụ cười nhẹ của cô, cái nghiêng đầu khi lắng nghe, và cách cô luôn tỏ ra như chẳng có gì đáng bận tâm, dù mắt thì lại thấm đẫm nỗi mệt mỏi không rõ hình hài.
Nhưng Yuji chưa bao giờ nghĩ, rằng cảm giác bất an trong tim cậu, cái cảm giác kỳ lạ khi thấy vết bầm nơi tay cô, hay lần cô ngước nhìn về phía ngã rẽ khu phố với ánh mắt trống rỗng thoáng qua, đều là điềm báo.
Tối hôm đó, khi cậu ra ngoài mua đồ vặt cho ông nội, có thứ gì đó lạ lắm trên đường về.
Một mùi tanh ngầm bốc lên từ trong không khí, dù trời không hề có xác động vật hay mương nước gần đó. Cậu rảo bước nhanh hơn. Mắt cậu vô thức quét qua những góc tối, và ở một khoảnh khắc, giữa hai cột đèn đường cách nhau khoảng sáu mét... cậu thấy nó.
Một cái bóng. Không phải người. Không rõ hình. Không thuộc về thế giới bình thường.
Nó đứng đó, cao gần bằng cột điện, mờ mịt như khói nhựa cháy, nhưng có mắt. Bốn con mắt, dính liền vào một khối đầu quái dị, đang nhìn cậu.
Yuji sững người. Tim cậu không đập nhanh, mà lại có cảm giác... hụt hẫng.
Một bước. Cái bóng nhích về phía cậu.
Cậu nuốt khan, lùi lại một bước, chuẩn bị bỏ chạy thì một luồng khí khác quét ngang. Không phải gió.
Một tiếng vỡ khẽ vang lên, giống như thuỷ tinh nứt dưới móng tay ai đó. Cái bóng bị xé toạc làm đôi, nhưng không phải bằng dao. Là bằng thứ gì đó mượt hơn: chú lực.
Yuji quay đầu lại.
Người đứng giữa mưa, trên mái hiên đối diện, là Fumi.
Cô mặc bộ đồng phục trường, vai áo thấm ướt, tóc dài rũ xuống như tấm màn lặng lẽ. Một tay cô cầm chú cụ mảnh như một cây gậy nhỏ, khắc chú văn, tay còn lại chảy máu rỉ nhẹ dọc từ cổ tay xuống ngón út.
Yuji mở to mắt.
@𝐈𝐭𝐚𝐝𝐨𝐫𝐢 𝐘𝐮𝐣𝐢.
@𝐈𝐭𝐚𝐝𝐨𝐫𝐢 𝐘𝐮𝐣𝐢.
Fumi … ?
Cô không trả lời ngay. Chỉ bước về phía cậu, từng bước chậm rãi, ánh nhìn không còn là ánh nhìn ngập nắng như mọi ngày nữa. Mà là một thứ sắc lạnh, bình tĩnh, và... kiệt sức.
@𝐒𝐡𝐢𝐫𝐚𝐧𝐮𝐢 𝐅𝐮𝐦𝐢.
@𝐒𝐡𝐢𝐫𝐚𝐧𝐮𝐢 𝐅𝐮𝐦𝐢.
Itadori, cậu có thấy rõ không?
@𝐈𝐭𝐚𝐝𝐨𝐫𝐢 𝐘𝐮𝐣𝐢.
@𝐈𝐭𝐚𝐝𝐨𝐫𝐢 𝐘𝐮𝐣𝐢.
Cái gì?
@𝐒𝐡𝐢𝐫𝐚𝐧𝐮𝐢 𝐅𝐮𝐦𝐢.
@𝐒𝐡𝐢𝐫𝐚𝐧𝐮𝐢 𝐅𝐮𝐦𝐢.
Thứ vừa rồi. Cậu có thấy rõ không?
@𝐈𝐭𝐚𝐝𝐨𝐫𝐢 𝐘𝐮𝐣𝐢.
@𝐈𝐭𝐚𝐝𝐨𝐫𝐢 𝐘𝐮𝐣𝐢.
Ừ. Nhưng—
@𝐒𝐡𝐢𝐫𝐚𝐧𝐮𝐢 𝐅𝐮𝐦𝐢.
@𝐒𝐡𝐢𝐫𝐚𝐧𝐮𝐢 𝐅𝐮𝐦𝐢.
Vậy... không còn cách nào khác nữa rồi.
Giọng cô vang lên nhẹ như hơi thở, nhưng từng chữ nặng như một bản tuyên thệ.
____________
End

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play