Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ DuongKieu ] Gục Ngã Trước Mặt Em

Chap 1

Chát !
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
// tát //
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
AA !! // ôm mặt //
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
Con mẹ mày ! muốn tao bị phỏng hay gì , đúng là đồ ăn hại ! // vừa nói vừa đánh em //
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
// túm lấy cổ áo Pháp lôi đi //
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Con xin lỗi mẹ hức ... , con không cố ý hức ... // van xin //
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
Mày ăn cơm nhà này bao nhiêu năm rồi ? , không biết thân phân của mày là gì hả ?
Chiếc chổi cũ đang nằm trong góc phòng
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
// chạy lại cầm + đánh mạnh vào lưng em //
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
hức ... hức ... con ... hức ... xin ... lỗi ... mẹ ... hức // ôm đầu + hơi hạ thấp người xuống //
Nguyễn Minh Tuấn ( cha Pháp )
Nguyễn Minh Tuấn ( cha Pháp )
// ngồi trên ghế + cầm ly rựu vang lắc //
Nguyễn Minh Tuấn ( cha Pháp )
Nguyễn Minh Tuấn ( cha Pháp )
Đánh mạnh tay vào , cho nó biết mùi đời !
Nguyễn Thanh Hà ( chị Pháp )
Nguyễn Thanh Hà ( chị Pháp )
// ngồi khoanh chân trên giường , móng tay sơn đỏ chót + mắt chăm chú vô điện thoại //
Đối với cô , em trai cùng cha khác mẹ không khác gì là cái bóng . Một cái bóng , mờ nhạt , xấu xí và thừa thãi
Nguyễn Thanh Hà ( chị Pháp )
Nguyễn Thanh Hà ( chị Pháp )
Pháp , làm bẩn sàn rồi , lau sạch đi ! // giọng ra lệnh //
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
Mày ngồi dậy chùi hết cho tao ! // ngừng đánh //
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
// bò dậy + im lặng + nước mắt tuôn rơi //
Cậu quen rồi . Tất cả những việc này như vòng lặp : bị chửi , bị đánh , bị bắt làm nhưng không được phản kháng
Cậu sống trong một căn phòng chặt chội chỉ có 1 cây quạt quay uể oải , hôi mùi ẩm mốc , mùi mồ hôi và máu quyện lại với nhau lại thành thứ mùi khó thở đến mức khiến dạ dày cậu co thắt . Nhưng Pháp không dám ói , ói ra là ăn đòn
Mỗi đêm , cậu nằm co ro dưới gầm cầu thang , không mền , không gối . Mỗi khi trời mưa , nước tràn vào , lạnh buốt sống lưng . Nhưng chưa từng ai hỏi cậu là có lạnh hay không . Chưa có ai đặt tay lên trán 1 bàn tay ấm áp
Năm cậu 14 tuổi
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
// lên cơn sốt 40 độ //
Không cho uống thuốc
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
Chết thì chết lẹ đi , cho đỡ tốn cơm !
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
" mình là gánh nặng cho gia đình ... "
Nhưng rồi ... cậu vẫn sống , không phải vì ai niếu kéo cậu , mà là ... cậu không can tâm chết kiểu đó
Đêm hôm đó , mưa nặng hạt
Gần nửa đêm
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
// đạp cửa + quăng cho em túi rách //
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
Thay đồ , đi theo tao !
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Đi ... đi đâu ạ ? // Pháp hỏi nhỏ //
Chát !
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
// tát //
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
Không có quyền hỏi , tao nói đi là đi !
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
// im lặng + đôi chân rung rẩy bước từng bước ra thềm nhà đầy nước //
Pháp không biết rằng ... đêm đó là đêm cuối cùng mà cậu mang được họ nhà Nguyễn và là đêm bắt đầu cho 1 cuộc hành trình mới một cuộc đời đen tối hơn , nhưng cũng ... lạ lùng thay , là nơi có người nhìn cậu như một con người

Chap 2 bị bán

Mưa vẫn chưa tạnh . Những giọt nước rơi không ngừng , dội xuống mái tôn rỉ sét tạo nên một âm thanh dồn dập như ai đang đánh trống
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
// bị kéo ra ngoài + không mang giày + không vali chỉ một bộ đồ + đôi mắt mở to thất thần //
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
Mày đi rồi ! nhà này nhẹ gánh // nói giọng mỉa mai //
1 chiếc xe ba gác chạy đến
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
Ở đây // ngoắc tay //
1 chiếc xe cũ đầy những vệch máu
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
// Quăng Pháp lên xe //
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
ây da ... // xoa tay + đau //
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
// lên xe //
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
bộ không biết ngồi dậy hay gì // tát //
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
ngồi dậy // im lặng //
Pháp không phản kháng . Môi cậu thô nứt , má vẫn còn sưng vì cú tát ban chiều rồi bây giờ lại sưng thêm vì mới bị tát thêm . Đã quá quen đau chẳng còn ý nghĩa gì nữa chỉ biết khóc trong lòng còn khi mạnh quá em chỉ biết van xin mong được thương hại mà không đáng nữa
Chiếc xe dừng lại trước một khu nhà ở ngoại ô , nơi mà ban ngày đỗ những chiếc xe container nhưng ban đêm là chỗ để giao dụng người sống và người chết
Có hai gã đàn ông đang chờ sẵn , dưới mái hiên gỉ sét . Một trong hai gã hút thuốc
All nhân vật nam
All nhân vật nam
người lạ mặt 1 : Thằng này đây à ?
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
// gật đầu lia lịa + nắm lấy cổ áo Pháp lôi //
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
Còn mới , nó ngoan , nó ngon , không bệnh , tụi bây mang nó đi đâu cũng được nhưng đưa tiền lẹ
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
// nghe hết + im lặng + run rẩy //
All nhân vật nam
All nhân vật nam
Người lạ mặt 1 : nhưng ông chủ tao nói muốn nhìn hàng trước
All nhân vật nam
All nhân vật nam
Người lạ mặt 2 : đi theo tao // đi //
tất cả cùng đi nhưng riêng em thì bị lôi khi đến trước một nhà kho , cánh cửa kho bắt đầu mở ra . Mùi ẩm mốc trộn với máu khô , không đèn chỉ có vài ánh sáng rọi từ điện thoại lên sàn toàn vết loang lổ trên sàn bẩn thỉu
Hắn bước đến
Người đàn ông bước ra từ bóng tối , không ai giới thiệu nhưng cả không gian ngừng thở khi hắn hiện diện
Áo sơ mi được cài đến cổ . Ánh mắt sắt bén như lưỡi dao . Dáng người cao và to lớn , như thể cả thế giới này là nói hắn đứng nhìn ở trên cao
All nhân vật nam
All nhân vật nam
2 tên lạ mặt : cậu chủ Dương // cúi người chào //
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
À ... xin chào // cúi xuống //
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
" cái tên này quen quá hình như mình đã nghe trong cuộc nói chuyện của cha với người này : ông chủ Dương , quỷ Dương , người giết người không chớp mắt "
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
" nhưng khi mà nhìn tận mắt thì cảm giác khác quá ... "
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
// im lặng + đi lại Pháp //
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Em tên gì ?
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
// im lặng vì khó thở //
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
// cuối xuống nâng cằm cậu lên //
2 người nhìn nhau
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
" đôi mắt này không giống kẻ đầu hàng , thú vị "
All nhân vật nam
All nhân vật nam
người lạ mặt nào đó : // cầm điện thoại quay //
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
// nhìn thấy //
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Bỏ xuống ! // giọng lạnh //
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
// nhìn sang mẹ Pháp //
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Cô bán con mình mà không chớp mắt , tốt . Tôi thích làm ăn với loại người không có tim
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
Thì ... thì ông trả tiền đi chứ ? // giọng run rẩy //
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
// im lặng quay lại nhìn em rồi cởi áo khoác , khoác lên vai em //
Một cử chỉ đối nghịch với hoàn cảnh bây giờ
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Nó thuộc về tôi ngay bây giờ . Đưa tiền cho bà ta rồi đuổi bà ta cho khỏi mắt tôi
Mọi chuyện chỉ xảy ra trong vài phút . Nhanh , lạnh , không cảm xúc
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
Lê Thị Thanh Mai ( mẹ Pháp )
// ôm cọc tiền hớn hở chạy đi mất không quay lại nhìn cậu dù chỉ một chút //
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
// đứng dưới màn mưa , người ướt nhẹp , áo khoác quá rộng che hết thân hình gầy gò //
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
// cuối đầu xuống //
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
muốn sống không ?
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
// gật đầu chậm //
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
// cười nhạt //
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Vậy thì nhớ lấy ... từ giây phút này , em không còn là hàng rẻ tiền nữa . Ai muốn chạm vào em phải hỏi ý tôi trước

Chap 3 Khởi đầu của một nơi không tên

Tiếng mưa đập lên mái tôn loang lỗ như tiếng trống giữa căn kho vắng
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
// đứng ngay cửa mắt nhìn ra những khe hở mờ ẩm nơi ánh sáng bên ngoài le lói lọt vào //
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
// cơ thể đầy vết bầm , áo rách , chân trầy xước + mệt mỏi //
cánh cửa sắt bất ngờ chuyển động , một anh thanh lạ lẫm sau hàng giờ tĩnh lặng
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
// quay đầu , không sợ , không hoảng , lặng lẽ nhìn //
Một người đàn ông đứng dưới cơn mưa , mái tóc đen hơi ướt , chiếc áo khoác dài đẫm nước mưa nhưng không hề vương bụi đất
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
// nhìn Pháp //
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Là em
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
// im lặng //
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Anh đến trễ
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
// im lặng //
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
// bước lại , giày giẫm lên vũng nước loang lỗ trên nền xi măng //
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Em họ tên là gì ?
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
// gật đầu //
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Đi với anh // giơ tay ra //
Em không hỏi đi đâu , không hỏi anh là ai . Có lẽ chính cậu cũng chờ ai đó , bất kì ai nói với mình câu đó
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
// bước đến không chần chừ //
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
// anh đỡ cậu bằng tay phải còn tay còn lại cầm ô mở sẵn ô //
Họ bước cùng bước ra dưới cơn mưa xối xả lên một chiếc xe đen
Trên xe
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
// đưa cậu chiếc khăn khô //
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
// nhận lấy //
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
// im lặng rồi láy xe đi //
Một hồi
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nơi này ... không phải nhà tôi // mắt nhìn đường //
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Anh biết
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Vậy nhà của anh ... có khóa không ?
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Nhưng em có chìa
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
// im lặng //
Đêm đó , xe băng qua phố vắng , vượt khỏi ánh đèn thành thị , đi đến nơi cách xa mọi tiếng ồn . Khi xe dừng , Pháp thấy một ngôi nhà gỗ 2 tầng , có giàn hoa giấy phủ trước hiên , ánh sáng dịu từ cửa sổ hắt ra ấm như thở
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Vào đi // mở cửa cho em //
Căn nhà không lớn nhưng ấm , mùi trà , gỗ thông . Một chú mèo nhỏ chạy ngang qua chân , nhẹ nhàng như không khí
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Đây là nhà anh ? // đứng giữa nhà //
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Là nơi duy nhất anh chưa từng bỏ lại
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
// quay sang nhìn anh //
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Đi theo anh
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
// dẫn em lên cầu thang //
Họ dừng lại ở một cánh cửa
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
// mở cửa //
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Phòng của em
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
// nhìn vào bên trong //
Một căn phòng nhỏ nhưng sạch sẽ. Giường đơn trải ga trắng tinh, có một chăn mỏng màu xám nhạt gấp ngay ngắn ở góc. Tủ quần áo bằng gỗ sồi. Bên cửa sổ là chiếc bàn nhỏ, trên đặt sẵn một lọ hoa khô, vài cuốn sổ trống, và chiếc đèn bàn hình quả cầu. Không sang trọng. Nhưng rõ ràng là một nơi… được chuẩn bị sẵn.
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Anh đã ... // lẫm bẩm //
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Không biết khi nào em đến , nên chỉ giữ phòng trống . Nhưng nếu em cần thêm gì , có thể nói
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Vì sao anh lại để giành một phòng // siết nhẹ bàn tay //
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
// nhìn em // vì anh luôn tin sớm muộn gì cũng có người sẽ cần nó
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
// im lặng //
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
// chỉ tay vào tủ // đồ trong đó còn mới . Em thay ra , tắm rửa đi . Nếu không muốn ăn gì , cứ nghỉ . Ở đây không có ai ép em cả
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
// xoay người bước đi //
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
// bóng lưng khuất dần nơi hành lang //
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
// bước vào phòng đóng nhẹ cửa //
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
// nhìn xung quanh //
Mỗi vật dụng trong phòng dường như đều được chọn cẩn thận , từ tấm rèm trắng mỏng , đến mùi hương dịu nhẹ của tinh dầu cam thoảng trong không khí
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
// chạm tay vào ga giường : mềm , mịn , sạch , ấm //
Chưa bao giờ cậu nghĩ rằng ... chỉ một căn phòng có thể khiến trái tim lặng lẽ trong lòng ngực này , khẽ đập lại
Sau một hồi
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
// bước ra khỏi phòng + tay kéo áo thun mà Dương để lại //
cái áo thun rộng lùng bùng mà Dương để lại. Áo trắng sạch, thơm mùi nắng, nhưng... to quá. Tay áo dài tới tận gần cổ tay, phần thân áo thì suýt chạm gối, còn cái quần thì cứ tụt xuống dù cậu đã cột lại bằng dây thun tạm.
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
// bước từng bước rón rén như mèo mới vào nhà //
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
// ngồi ghế sofa ở phòng khách //
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
// đứng im không dám lên tiếng //
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
// khẽ liếc sang rồi bật cười //
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Áo anh mà em mặc vô nhìn như ... bị áo ăn thịt
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Chứ biết sao giờ ? anh đâu có đồ cỡ nhỏ // phồng má //
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Có cái dây buộc ở ngăn kéo bếp á
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
// chạy lon ton lại mở ngăn kéo moi ra được dây ruy băng đen . Loay hoay buộc ngang eo //
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Áo gì mà to hơn cái mền // lẩm bẩm //
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
// buộc xong cậu xoay một vòng trước mặt Dương //
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Được chưa ?
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
// tựa tay lên thành ghế , nghiêng đầu nhìn kỹ //
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
// im lặng , nhướng mày //
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
// chột dạ // Gì vậy ? kỳ hả ?
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Không . Dễ thương // nhếch môi //
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
// ngẩn người //
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
// im lặng , vỗ vỗ chổ kế bên mình //
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Ngồi đây , khuya rồi
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
// đi lại , ngồi xuống vẫn cầm tay áo dù đã buộc //
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Anh thấy em ... lạ không ?
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Lạ gì ?
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Thì ... người lạ mà tự nhiên ở nhà anh , mặc đồ anh , ngồi ghế anh ...
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
// nhìn em //
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
ừ . Lạ chứ , mà không phiền // giọng nhẹ nhàng //
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Vậy là ... anh không thấy phiền vì em ở đây ?
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Trần Đăng Dương ( Dương Domic )
Không . Anh thấy vui vì em chịu ra khỏi phòng
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều )
// cúi mặt , cắn môi + cười khẽ //
Đêm đó , hai người không nói thêm nhiều . Chỉ là một người ngồi xem sổ , một người ngồi nghịch dây áo
Nhưng sự yên lặng ấy , lần đầu tiên trong đời Pháp , lại không đáng sợ
Mà giống như một cái chăn rộng đủ cuốn mình trong đó

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play