Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Sakamoto Days] “Nếu Lúc Đó”

Chương 1: Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh

Chương 1: Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh
- Thứ nhất: cốt truyện chủ yếu về Sakamoto và Aoi. Vui lòng không ghép cặp những OTP của các bạn trong truyện này vì mình khá khó chịu gần đây có một bạn đu “Shin x Nagumo” và vào cmt truyện của mình trong khi đó truyện của mình chủ yếu là “Oc x Char” và “Aoi x Sakamoto” - Thứ hai: cốt truyện đôi lúc sẽ không giống hệt truyện! Vui lòng không chỉ trích! - Thứ ba: xin nhắc lại lần nữa! Mình rất tôn trọng OTP của các bạn nhưng VUI LÒNG “KHÔNG” ship các OTP khác trong truyện của mình! Vd: cốt truyện nói về Aoi x Sakamoto thì vui lòng không ship “Shin x Nagumo” hay “Nagumo x Akao” hoặc “Akao x Sakamoto!”
.
—“Mong, một lần gặp gỡ Để, một đời nhớ thương”—
Đêm khuya. Những con phố dần thưa thớt bóng người. Sakamoto đứng dưới ánh đèn đường lờ mờ, đôi tay nhét sâu vào túi áo vest, mái tóc hơi rối và vết bẩn lấm lem trên gương mặt. Gió thổi nhẹ, mang theo chút lạnh của đêm hè. Ánh sáng từ tiệm tạp hóa nhỏ cuối con phố thu hút anh. Khác với những tòa nhà âm u xung quanh, cửa tiệm sáng rực như một điểm dừng chân ấm áp giữa sự trống trải. Anh bước vào, chiếc chuông nhỏ trên cửa khẽ reo lên.
NovelToon
Aoi
Aoi
“Chào mừng quý khách!” - Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên
Sakamoto ngẩng đầu nhìn. Đứng sau quầy là một cô gái với mái tóc dài đen buộc gọn trong chiếc kẹp tóc đơn giản, để lộ gương mặt hiền hòa. Đôi mắt to tròn sáng lên dưới ánh đèn vàng nhạt, và khóe môi cong nhẹ khi cô nở nụ cười chào đón. Tim Sakamoto chợt lỡ nhịp. Anh đứng yên vài giây, rồi khẽ gật đầu thay cho lời chào. Anh bước chậm rãi đến kệ hàng, cố gắng giữ dáng vẻ bình tĩnh dù nhịp tim vẫn chưa ổn định. Tay anh lướt qua những món đồ thiết yếu: băng cá nhân, thuốc sát trùng, băng gạc. Một vết thương nhỏ trên cánh tay rỉ máu, thấm ra ngoài lớp áo vest màu đen. Sakamoto cầm vài đồ ăn rồi tiến đến quầy tính tiền. Cô gái vẫn mỉm cười dịu dàng.
Aoi
Aoi
“Tổng cộng là 1,063 yên.” - Giọng nói của cô nhẹ nhàng, nhưng đối với anh lại như một giai điệu ấm áp giữa đêm lạnh
Sakamoto lúng túng một chút khi rút ví ra, ánh mắt liếc nhanh lên khuôn mặt cô. Vừa lúc đó, Aoi - tên cô gái trên bảng tên - bất chợt nhíu mày khi nhận ra một vết máu nhạt thấm ra từ áo vest của anh.
Aoi
Aoi
“Đó…là máu à…?” - Aoi khẽ hỏi, ánh mắt lo lắng.
Sakamoto khựng lại, vội đưa tay che vết máu, cố tỏ ra thản nhiên. Nhưng Aoi đã kịp nhìn thấy, và đôi mắt cô mở to. Trái tim anh chùng xuống. Cô sẽ sợ hãi như những người khác, phải không? Sẽ nhìn anh với ánh mắt kinh tởm, rồi tránh xa như thể anh là quái vật
Sakamoto khựng lại, vội đưa tay che vết máu, cố tỏ ra thản nhiên. Nhưng Aoi đã kịp nhìn thấy, và đôi mắt cô mở to. Trái tim anh chùng xuống. Cô sẽ sợ hãi như những người khác, phải không? Sẽ nhìn anh với ánh mắt kinh tởm, rồi tránh xa như thể anh là quái vật? Nhưng không. Aoi đột nhiên quay người chạy vào bên trong, để lại Sakamoto đứng đó, ngỡ ngàng và hụt hẫng
Sakamoto Taro
Sakamoto Taro
Anh thầm nghĩ: “Lại một người nữa sợ mình…”
Ngay khi Sakamoto định bước ra khỏi cửa hàng, tiếng gọi nhỏ phía sau vang lên:
Aoi
Aoi
“Anh ơi!”
NovelToon
Anh quay lại và nhìn thấy Aoi đang ôm một đống băng gạc, băng keo cá nhân, thuốc sát trùng… Cô có vẻ muốn đưa hết cho anh, nhưng rồi ngại ngùng chọn lấy một miếng băng cá nhân nhỏ nhất, rụt rè đưa tới.
Aoi
Aoi
“Cái này… dùng tạm nhé.” - Aoi mỉm cười, đôi mắt lo lắng nhưng không chút sợ hãi
Sakamoto nhìn miếng băng cá nhân nhỏ xíu trong tay cô, không kìm được mà khẽ bật cười. Anh nhẹ nhàng nhận lấy, cố giấu đi sự rung động trong lòng. Lần đầu tiên trong đời, anh cảm nhận được thứ gì đó ấm áp mà anh chưa từng trải qua. Không phải sợ hãi, không phải ghê tởm. Chỉ là sự quan tâm đơn thuần.
“Cô ấy khác với những kẻ đó…” - Ý nghĩ đó bật ra trong đầu Sakamoto, khiến anh sững sờ.
Aoi nhìn anh cười nhẹ, không biết rằng khoảnh khắc ấy đã khắc sâu vào tâm trí một sát thủ huyền thoại
_
Sau đêm hôm đó, Sakamoto không ngừng nghĩ về Aoi. Cô gái với mái tóc đen dài, đôi mắt to tròn và nụ cười nhẹ nhàng ấy cứ ám ảnh tâm trí anh. Những lần chạm mặt ngắn ngủi ở tiệm tạp hóa đã khiến một sát thủ huyền thoại như anh không thể tập trung vào bất kỳ nhiệm vụ nào. Đã một tuần trôi qua kể từ lần đầu gặp gỡ. Đêm nay, Sakamoto lại vô thức đi về phía tiệm tạp hóa. Khi đến nơi, anh dừng lại, lưỡng lự. Anh tự hỏi liệu mình có đang quá mềm yếu hay không. Là một sát thủ, anh không được phép yếu lòng, không được để bất kỳ ai bước vào cuộc đời mình.
Nhưng rồi, tiếng chuông cửa lại vang lên.
Aoi
Aoi
“Chào mừng quý khách!” - Giọng nói ấy lại làm tim anh đập nhanh
Sakamoto nhìn thấy Aoi đứng sau quầy, vẫn với chiếc tạp dề xanh quen thuộc, đôi mắt sáng ngời. Lần này, anh không còn lúng túng nữa, bước thẳng đến quầy.
Aoi
Aoi
“Anh lại đến rồi à? Vẫn là băng cá nhân sao?” - Aoi mỉm cười trêu nhẹ.
Sakamoto khẽ gật đầu, không nói gì. Anh đặt vài chai nước tăng lực lên quầy, đôi mắt liếc qua đôi tay nhỏ nhắn của cô khi cô cẩn thận quét mã vạch.
Aoi
Aoi
“Hôm nay trông anh có vẻ đỡ mệt hơn.” - Aoi nhận xét, đôi mắt lấp lánh.
Sakamoto Taro
Sakamoto Taro
“Ừm… Công việc không quá căng thẳng.” - Anh trả lời ngắn gọn
Aoi
Aoi
Aoi đẩy túi hàng về phía anh, nhưng vẫn không thể giấu được sự tò mò: “Lần trước… anh ổn chứ? Vết thương đó… không nặng lắm phải không?”
Sakamoto Taro
Sakamoto Taro
Sakamoto hơi khựng lại. Anh không muốn nói dối cô, nhưng cũng không thể kể về những cuộc chiến đẫm máu của mình. “Chỉ là… va chạm nhỏ thôi. Tôi ổn rồi.”
Aoi
Aoi
Aoi khẽ thở phào: “Tốt quá…em cứ lo mãi. Nếu có gì cần, anh cứ đến đây nhé.”
Sakamoto mỉm cười nhẹ. Đó có lẽ là nụ cười đầu tiên của anh từ rất lâu rồi.

Chương 2: Bình Yên bên Em

Chương 2:
“Khi có em, Mọi khoảng khắc đều trở nên đặc biệt và hạnh phúc hơn”
_
Những ngày sau đó: Sakamoto bắt đầu ghé tiệm tạp hóa thường xuyên hơn, đôi khi không mua gì cả. Anh chỉ đứng bên ngoài, nhìn qua cửa kính để chắc chắn rằng cô vẫn ổn. Một lần, khi trời đổ mưa lớn, Sakamoto đứng dưới mái hiên tiệm. Aoi từ bên trong nhìn ra, thấy anh đứng đó như một tảng đá bất động. Cô vội chạy ra với chiếc ô trong tay.
Aoi
Aoi
“Anh không định vào trong sao? Trời mưa thế này sẽ cảm lạnh đấy!” - Aoi giơ ô lên, che cho cả hai.
Sakamoto nhìn xuống cô gái nhỏ nhắn bên cạnh, lòng chợt dâng lên một cảm xúc khó tả. Anh biết, nếu cứ tiếp tục thế này, sẽ có ngày cô bị cuốn vào thế giới tăm tối của mình.
Nhưng ánh mắt quan tâm của Aoi khiến anh không thể quay lưng.
Sakamoto Taro
Sakamoto Taro
“Tôi chỉ… không muốn làm phiền em.” - Giọng anh khàn khàn, cố gắng giữ khoảng cách.
Aoi
Aoi
“Đứng đây còn dễ gây chú ý hơn đấy!” - Aoi bật cười. - “Vào trong đi. Em đang pha cà phê, anh uống một cốc cho ấm nhé?
Sakamoto không từ chối. Anh bước vào trong tiệm, ngồi xuống chiếc bàn gỗ nhỏ gần quầy. Aoi mang ra hai ly cà phê nóng, mùi thơm lan tỏa khắp không gian nhỏ.
Aoi
Aoi
“Anh thường xuyên đi đêm thế này à?” - Aoi hỏi, khuấy nhẹ ly cà phê.
Sakamoto Taro
Sakamoto Taro
“Ừm… thói quen công việc.” - Sakamoto khẽ đáp, ánh mắt vẫn dán vào ly cà phê.
Aoi
Aoi
“Công việc của anh… chắc là mệt lắm nhỉ.”
Anh im lặng, không biết trả lời thế nào. Aoi lại cười:
Aoi
Aoi
“Thôi, không nói chuyện công việc nữa. Anh biết không, quán này ban đêm thường vắng lắm, nhưng từ khi anh đến, em thấy bớt buồn hơn!”
Lời nói của cô khiến tim anh lại lỗi nhịp. Cô gái này, bằng một cách nào đó, đã làm tan chảy lớp băng lạnh giá trong anh.
Sakamoto Taro
Sakamoto Taro
Nhìn ánh mắt ngây thơ của Aoi, Sakamoto chỉ khẽ thì thầm: “Nếu có thể, tôi muốn ở đây mãi…”
Aoi ngạc nhiên nhìn anh, nhưng rồi lại mỉm cười. Cô không biết, những lời này đã chứa đựng cả sự đấu tranh trong lòng người đàn ông từng giết hàng trăm mạng sống
Đêm hôm ấy, sau khi uống cà phê xong, Sakamoto ngồi lại thêm chút nữa. Aoi dọn dẹp xong quầy, rồi ngồi xuống bên cạnh anh, lặng lẽ nhìn ra màn mưa ngoài cửa sổ
Aoi
Aoi
“Anh có người để trở về không?” - Cô hỏi, đôi mắt long lanh.
Sakamoto Taro
Sakamoto Taro
Sakamoto khẽ lắc đầu: “Không còn ai cả.”
Aoi
Aoi
Aoi không hỏi thêm. Cô khẽ tựa đầu vào bàn, đôi mắt mơ màng: “Nếu như không có nơi để về… thì ở đây cũng được. Chỗ này không quá rộng, nhưng lúc nào cũng ấm áp.”
Sakamoto im lặng. Lần đầu tiên, anh cảm thấy nơi này thật sự là một mái ấm. Không phải căn nhà lạnh lẽo của sát thủ. Không phải những nhiệm vụ ám sát, máu me và tàn nhẫn
Anh nhìn sang Aoi, trái tim đập mạnh
“Cảm giác này là gì…?”
“Thứ mọi người thường nói là ‘Yêu’ sao…?”
NovelToon
Sakamoto Taro
Sakamoto Taro
Sakamoto ngẩng lên, nhìn vào đôi mắt trong veo của cô. “đôi khi… cảm thấy hơi lạc lõng.”
Aoi
Aoi
Aoi tựa nhẹ cằm lên tay, đôi mắt nhìn xa xăm. “Em hiểu cảm giác đó. Đôi lúc em cũng vậy. Cửa hàng này mở cả ngày lẫn đêm, nhưng không phải lúc nào cũng có người ghé qua. Đôi khi, em tự hỏi liệu mình có đang lãng phí thời gian không…”
Aoi
Aoi
Sakamoto im lặng, lắng nghe từng lời cô nói. Aoi cười nhẹ, nụ cười thoáng chút buồn. “Nhưng rồi em nhận ra, dù thế nào đi nữa, vẫn phải tìm lý do để tiếp tục. Có thể không phải là gì lớn lao, chỉ đơn giản là một buổi sáng với ánh nắng đẹp, hay một vị khách lạ ghé thăm vào lúc đêm khuya…”
Sakamoto Taro
Sakamoto Taro
Sakamoto không thể kìm được một nụ cười mỏng. “Vị khách lạ đó… có làm phiền em không?”
Aoi
Aoi
Aoi khẽ bật cười, đôi mắt long lanh: “Không đâu. Em… thực sự rất vui khi anh đến đây.”
Lời nói ấy khiến Sakamoto ngỡ ngàng. Anh đã quen với sự dè dặt và sợ hãi của những người khác. Nhưng cô gái này… lại nói rằng cô vui khi anh ở đây. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng
[Những cuộc gặp thường nhật:] Từ hôm đó, Sakamoto thường ghé qua cửa hàng tiện lợi mỗi khi đêm xuống. Đôi khi anh chẳng mua gì, chỉ đứng ở góc quầy, lắng nghe Aoi kể về những chuyện nhỏ nhặt trong ngày: một con mèo hoang ghé cửa tiệm, hay một vị khách đáng yêu mua nhầm đồ ăn cho mèo thành đồ ăn cho chó. Aoi luôn cười khi kể, và Sakamoto chỉ lặng lẽ nghe, khóe môi khẽ cong lên. Một lần, khi Aoi vô tình làm đổ nước ra sàn, Sakamoto lập tức giúp cô lau dọn. Nhìn anh vụng về cầm cây lau nhà, Aoi không nhịn được cười:
Aoi
Aoi
“Anh lau như thế thì mãi không sạch được đâu!”
Sakamoto Taro
Sakamoto Taro
“Anh… không quen làm mấy việc này.” - Sakamoto lúng túng.
Aoi giành lấy cây lau, tay cô vô tình chạm vào tay anh. Cả hai đều im lặng trong giây lát, rồi Aoi đỏ mặt rút tay về, còn Sakamoto chỉ đứng ngẩn ra.
Aoi
Aoi
“Anh… cảm ơn vì đã giúp.” - Aoi lắp bắp, cố gắng tỏ ra bình tĩnh.
Sakamoto khẽ gật đầu, nhưng trong lòng lại dậy sóng. Khoảnh khắc nhỏ bé ấy đã khắc sâu trong tâm trí anh

Chương 3: Sinh Nhật

Chương 3:
“Em là ánh sáng sau cơn mưa, không rực rỡ nhưng đủ ấm áp”
_
[Một buổi sáng hiếm hoi - 7:26 sáng] Lần đầu tiên, Sakamoto ghé tiệm vào buổi sáng. Aoi hơi bất ngờ khi thấy anh bước vào với đôi mắt còn lờ đờ vì thiếu ngủ.
Aoi
Aoi
“Anh… làm việc cả đêm à?” - Aoi lo lắng.
Sakamoto Taro
Sakamoto Taro
“Ừ. Anh… chỉ muốn xem buổi sáng ở đây như thế nào.”
Aoi
Aoi
Aoi cười rạng rỡ, ánh nắng hắt qua ô cửa sổ tạo nên khung cảnh đẹp như tranh. Cô đặt trước mặt anh một ly nước ép trái cây: “Buổi sáng không uống cà phê đâu nhé. Uống cái này sẽ tốt hơn.”
Sakamoto im lặng nhìn ly nước màu cam trong suốt. Đưa lên môi nhấp một ngụm, vị ngọt nhẹ nhàng lan tỏa. Anh nhìn Aoi, lần đầu tiên cảm thấy bình yên đến thế.
Aoi
Aoi
“Anh có nghĩ… rằng đôi khi những điều nhỏ bé cũng đủ khiến mình hạnh phúc không?” - Aoi hỏi, đôi mắt dịu dàng.
Sakamoto không trả lời, chỉ khẽ gật đầu. Anh biết, từ khoảnh khắc ấy, trái tim mình đã hoàn toàn thuộc về cô
_
Đêm đó, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Sakamoto lại bước đến tiệm tạp hóa quen thuộc. Cơn mưa lất phất làm con đường ướt đẫm, nhưng trong ánh đèn vàng nhạt, cửa tiệm vẫn toát lên vẻ ấm áp. Chuông cửa vừa reo, Sakamoto đã nghe thấy giọng Aoi từ trong vọng ra:
Aoi
Aoi
“Chào mừng quý khách!”
Cô vẫn đứng đó, mỉm cười như mọi khi. Chỉ khác là hôm nay, Aoi buộc tóc thấp thay vì búi gọn, vài sợi tóc mai rơi xuống nhẹ nhàng.
Aoi
Aoi
“Anh lại đến nữa à?” - Aoi nheo mắt trêu. - “Hôm nay định mua gì đây?”
Sakamoto không đáp ngay. Anh chỉ lặng lẽ bước đến kệ bánh mì, cầm lấy một ổ sandwich rồi đi tới quầy. Aoi nhìn anh với chút ngạc nhiên.
Aoi
Aoi
“Hôm nay đổi khẩu vị à?”
Sakamoto Taro
Sakamoto Taro
Sakamoto gật đầu: “Ừ. Thử thứ mới.”
Aoi nhanh chóng tính tiền, rồi nhẹ nhàng gói bánh vào túi giấy. Cô nhìn anh chăm chú, như muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Sakamoto Taro
Sakamoto Taro
“Aoi này…” - Sakamoto ngập ngừng.
Sakamoto Taro
Sakamoto Taro
NovelToon
Aoi
Aoi
“Dạ?”
Sakamoto Taro
Sakamoto Taro
Anh định nói gì đó, nhưng rồi lại rút lại. Anh vẫn không đủ can đảm để hỏi thẳng lòng mình. “Không có gì.”
Aoi
Aoi
Aoi khẽ cười, ánh mắt dịu dàng. “Anh có vẻ mệt. Đừng làm việc quá sức nhé.”
Sakamoto gật đầu, định bước đi thì Aoi bất ngờ gọi với theo:
Aoi
Aoi
“Anh Sakamoto!”
Sakamoto Taro
Sakamoto Taro
Anh quay lại, hơi ngạc nhiên khi nghe cô gọi tên mình lần đầu tiên. “Hửm?
Aoi
Aoi
Aoi cắn nhẹ môi, rồi bước đến gần, đưa tay ra phía anh. “Áo anh… bị bẩn rồi.”
Sakamoto cúi xuống, thấy vết máu nhỏ thấm qua lớp áo vest. Anh định kéo áo che đi, nhưng Aoi đã nhẹ nhàng lấy từ trong túi ra một miếng khăn giấy, cẩn thận lau đi vết bẩn.
Aoi
Aoi
“Anh lúc nào cũng như vậy. Lúc nào cũng trông mệt mỏi…” - Giọng Aoi thoáng buồn
Sakamoto đứng yên, không dám nhúc nhích. Anh cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay cô chạm vào ngực mình, nhẹ nhàng và dịu dàng đến mức khiến tim anh đập loạn.
Aoi
Aoi
“Anh nên nghỉ ngơi nhiều hơn.” - Aoi ngước lên nhìn, đôi mắt lo lắng.
Sakamoto không biết phải đáp lại thế nào. Cô gái này, dù không biết về thế giới của anh, vẫn luôn quan tâm và lo lắng. Anh muốn nói rằng mình ổn, nhưng lại sợ rằng sự thật sẽ làm cô sợ hãi.
Sakamoto Taro
Sakamoto Taro
“Aoi…” - Anh khẽ gọi tên cô, như thể chỉ cần thốt lên đã là một sự mạo hiểm
Aoi
Aoi
“Dạ?” - Aoi mỉm cười, ngước nhìn anh.
Khoảnh khắc ấy, Sakamoto muốn kéo cô vào lòng, muốn ôm chặt cô để cảm nhận sự bình yên. Nhưng anh chỉ có thể đứng đó, im lặng, để nụ cười của cô xoa dịu những mệt mỏi trong lòng
[Một ngày đặc biệt - 23:11 đêm] Hôm đó là sinh nhật Aoi. Cô không nói với ai, chỉ lặng lẽ tự nấu một chút mì sau khi tan ca, ngồi bên cửa sổ nhìn ra phố vắng. Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên. Cô hơi giật mình, không nghĩ có ai lại đến muộn như vậy.
Sakamoto Taro
Sakamoto Taro
“Aoi, mở cửa được không?” - Giọng Sakamoto vang lên.
Aoi
Aoi
Aoi ngạc nhiên mở cửa, thấy Sakamoto đứng đó với một túi giấy nhỏ trong tay.—“Anh… đến muộn thế này có chuyện gì sao?”
NovelToon
Sakamoto Taro
Sakamoto Taro
Sakamoto cúi xuống, chìa túi giấy ra: “Anh không biết là sinh nhật em… nhưng thấy cái này có vẻ hợp.”
Aoi mở túi ra, bên trong là một chiếc bánh nhỏ, có dòng chữ viết bằng kem: “Chúc mừng sinh nhật.”
Aoi
Aoi
“Anh… biết từ khi nào vậy?” - Aoi ngạc nhiên hỏi.
Aoi
Aoi
NovelToon
Sakamoto Taro
Sakamoto Taro
“Lần trước thấy em đánh dấu ngày trên lịch trong quầy.” - Sakamoto cười khẽ, có chút lúng túng.
Aoi
Aoi
Aoi bật cười, mắt sáng lên. “Anh để ý nhiều thế cơ à?”
Sakamoto Taro
Sakamoto Taro
“Không phải. Chỉ là… anh muốn biết nhiều hơn về em.” - Anh đáp thành thật
Aoi
Aoi
Aoi nhìn anh, cảm nhận được sự chân thành trong từng lời nói. Cô khẽ thì thầm: “Cảm ơn anh… Đây là sinh nhật đáng nhớ nhất của em.”
Aoi
Aoi
NovelToon
Cả hai cùng ngồi xuống, ăn chiếc bánh nhỏ. Aoi kể về những lần sinh nhật trước đó - chỉ là những buổi tối cô đơn trong cửa tiệm. Nhưng hôm nay, có Sakamoto ngồi bên cạnh, cô cảm thấy ấm áp hơn bao giờ hết
NovelToon
Sakamoto nhìn cô cười, lòng thầm nghĩ: “Nếu có thể, mình muốn bảo vệ nụ cười này mãi mãi…”

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play