Mấy năm trước không rõ, vào năm Can Tuyên thứ nhất.
Gió thổi thoáng qua trong rất lạnh buốt, tuyết trắng xóa dần rơi xuống mặt đất, phong cảnh này rất đẹp, tuy nhiên lại ảnh hưởng đến sức khỏe nếu không bảo vệ tốt. Phía xa xa có những bóng người đang bước đến, " Két " một tiếng mở cửa phát ra. Bên trong căn phòng là Thái Xuyên Hoàng hậu vừa ốm yếu vừa hạ sinh một hài nhi.
Bóng người mờ dần hiện rõ nét một nữ nhân. Cô ấy bước vào căn phòng của người, nâng cao tay trái lên với khuôn mặt lạnh nhạt và nói như ra lệnh cho ai đó. Nhìn từ xa cô ta thật quyền quý, nhưng lại gần thì đáng sợ, trong lòng đâu ai biết được đang chứa đựng điều gì :
" Các ngươi lui xuống hết đi. "
Chân cô bước lại gần phía trước, quỳ xuống bóp miệng người. Có quyền lực như vậy chắc cũng không phải là người tầm thường, giá như Hoàng hậu người còn sức lực để kháng cự cô ta :
" Thái Xuyên Hoàng hậu sống đã lâu như vậy, nhìn đời nhìn đất nhìn mây chắc là đã đủ... "
Gương mặt của Hoàng hậu méo mó trong tuyệt vọng mà không ai đến cứu, số phận đành chấp nhận thua cuộc ư ? Giọt lệ trên khóe mắt dần rơi xuống, dù là bước đường cùng nhưng người vẫn còn lên tiếng được, hai tay đặt lên tay bẩn của cô mà hỏi :
" Ngươi định... Làm gì ta ? "
" Ta sẽ giết chết ngươi trước, cần ta nói thêm tiếp theo ta sẽ làm gì không ?... Ta sẽ cướp đi ngôi vị Hoàng hậu này của ngươi, thống lĩnh thiên hạ thay ngươi. Giúp ngươi chăm sóc Ngô Di, thay đổi triều chính trong triều đình. "
" Ta sẽ... trình lại cho Bệ hạ, giết chết loại người như ngươi trước. "
" Có bản lĩnh thì giết ta đi. Cả chén thuốc uống còn không xong, đẻ cũng không xong, xem ra bệ hạ sủng ái ai ?
" Ngươi trình lên cho Bệ hạ có quan tâm hay không ? Thật ngu xuẩn. "
" ... Ngươi... Ngươi không sợ trời tru đất diệt ngươi ư ? Quả báo sớm ngày đến thôi. "
" Ngươi nói gì ? "
Cơn tức giận của cô ta đều dồn đến não, dùng tay bóp cổ người đến khi trút hơi thở cuối cùng. Quá tàn nhẫn, không vì chút lòng thương mà nương tay. Cô buông tay ra, lòng giữ bình tĩnh hô to. Chỉ trong một đêm thật đẹp mà đã xử lý thành công người, liệu cô ta có tránh khỏi việc truy cứu của Bệ hạ ? :
" Hoàng hậu Thái Xuyên sinh non đã băng hà rồi. Người đâu ? Cung tiễn Hoàng hậu. "
Không ngừng lại ở đây, phía sau cánh cửa phòng lấp ló thêm một bóng người với bộ áo giáp cứng rắn. Bóng người ấy vô tình làm rơi thanh lệnh bài, không ngờ thứ đó lại phản chủ mà phát ra tiếng động. Tiếng động ấy lan truyền đến tai cô ta, rốt cuộc thì cô ta là ai chứ ? :
" Là kẻ nào ? Chạy trốn hôm khác đừng tránh Bệ hạ truy cứu, nếu bị truy cứu khó tránh được tội chết thay vì tự nhận tội. "
Kẻ đó đứng im như đang suy nghĩ rồi quay người lại quỳ xuống nhận tội, cứ nghĩ đêm nay chỉ có một người góp vui, không ngờ lại có thêm người thứ hai biết chuyện. Cô lại gần kẻ đó, nhìn chằm chằm như có tia sáng trong mắt rồi nói :
" Hoá ra là Vương tướng quân, thuộc hạ trung thành nhất của Bệ hạ. Biết hết chuyện rồi thì bây giờ chỉ còn cách giết để bịt miệng ngươi lại. "
" Cẩm Sắt tỷ tỷ tha tội. Chi bằng... Để ta theo sau hầu hạ, sẽ... Sẽ giữ kín chuyện đến chết, vả lại ta còn có ích mà !... "
Vương tướng quân cảm thấy bối rối, nhưng vì muốn sống, vì lợi ích riêng của mình mà phải chấp nhận một việc thất đức. Đêm đó là đêm ớn lạnh không người thứ ba nào biết được, quả là một kế hoạch hoàn hảo. Liệu có thể che mắt người đời hay không ?
Đại Triều kinh thành lúc nào cũng nhộn nhịp, tiếng rao buôn từ những người dân buôn bán không ngừng nghỉ. Không biết đến Tết thì nơi này náo nhiệt cỡ nào, nhìn từ xa thôi là muốn mê. Mang đậm dấu ấn khi vừa đặt chân đến đây.
Triều đình Đại Triều bất ngờ có một vị khách không mời mà đến, Hoàng hậu Đại Triều vẫn tiếp đãi một cách chu đáo. Ánh mắt của người có chút nghi ngờ như kẻ thù trước mắt đang có âm mưu mà không biết được. Người vén tay áo, nâng tay lên cầm ấm trà rót nước tiếp đãi vị khách ấy.
Vị khách lạ đến từ Ngô Quốc đặt nhẹ tách trà của mình xuống, cười nhẹ bắt đầu khen ngợi người vì chỉ muốn lấy lòng, nhưng càng nói thì lại càng thêm sai :
" Nghe danh người đời đồn đại khắp nơi, hôm nay được gặp quả thật nhan sắc Hoàng hậu tư sắc trời sanh. Bái phục ! "
" Tỷ quá khen, đâu đến nỗi phải bái phục. Mấy tháng trước ta nghe nói Ngô Mạc tỷ tỷ bị ám sát ư ?
" Không giấu gì, đúng vậy ! Ta bị một đám người lạ mặt ám sát đến bây giờ vẫn chưa tìm được tung tích. "
" Vậy thì phải nhanh chóng tìm ra kẻ đó, nếu không thì không biết tiếp theo kẻ đó sẽ làm gì nữa. Tỷ tỷ là Hoàng tỷ của Bệ hạ Ngô Quốc, quyền cao chức trọng kẻ xấu lại càng lợi dụng hơn nữa mà hãm hại. "
Ngô Mạt mỉm cười nhẹ rồi im lặng không lâu đáp trả lời nói của người cách tử tế, hóa ra vị khách này là người của Ngô Quốc, lại là tỷ tỷ ruột với Bệ hạ Ngô Quốc. Hèn gì tiếp đón chu đáo là phải, nhưng đến đây là có ý gì ? :
" Đa tạ hoàng hậu đã cân nhắc. "
Hoàng hậu nhìn ra phía cửa, bóng dáng của Thánh thượng trong chốc lát đi đến cùng những nô tài. Hoàng hậu giơ tay cao vỗ vào nhau phát ra âm thanh ba lần, tất cả những mỹ nhân từ trong phủ Đại Triều bước ra nhảy múa với mục đích chào đón vị khác hôm nay, tiết mục được diễn ra suôn sẻ khiến ai cũng rất hài lòng.
Ngô Quốc là nước nhiều mỹ nữ xinh đẹp và tài giỏi, những mỹ nhân ấy vốn đã được luyện tập rất kỹ lưỡng. Cảnh tượng tại Ngô Quốc kinh thành rất náo nhiệt, các quan lại nâng ly cùng Bệ hạ, đùa nói bên tai ngài với sự tôn trọng. Bệ hạ vui vẻ, ung dung cứ thế mà cười toát lên.
Chàng đi loay hoay sao bóng lưng của người Ngô Quốc mà trong tâm trí vẫn không biết đó là lễ hội gì mà trở nên náo nhiệt và cũng chẳng biết được nó náo nhiệt từ khi nào. Nhưng đường đi thì nằm trong miệng, ngại gì mà chàng lại không hỏi thăm :
" Xin thứ lỗi, hôm nay là lễ hội gì vậy ? Có vẻ như rất lớn ? "
" Ngươi là con dân Ngô Quốc mà cũng không biết hôm nay là ngày gì ư ? Thật nực cười thật, hôm nay là Lễ Thánh Thọ của Bệ hạ. Nam nhân khôi ngô tuấn tú như ngươi cũng nên vào mừng thọ ngài... Biết đâu được bế lên làm chức vụ gì đó. "
" Đa tạ ! "
Người ở đây thật sự nói quá nhiều, lại còn nhầm lẫn chàng là người ở đây, chàng mặc kệ lời nói của họ mà rời đi. Chả biết chàng dự định muốn làm gì.
Đại Lao tâm tối và đầy lạnh buốt, một ánh sáng nhạt nhòa lóe qua cửa sổ nơi mà nàng bị nhốt. Dưới mặt đất phủ một lớp rơm khô ráo cùng với những nhánh cây cứng.
Nàng mở mắt, ngẩng đầu lên và biết mình bị nhốt. Nàng nhặt một nhánh cây khô trông nó mỏng cũng không quá dầy, nàng đưa hai tay ra khỏi cánh cửa sắt mò lấy ổ khóa, nàng cầm lấy rồi bẻ khóa nó, nàng đạp cánh cửa bước đi về phía trước. Nàng tiến đến cứu một người cùng chung số phận với mình, nàng cởi trói cho cô ấy.
Ánh mắt muốn rơi lệ của cô không che giấu được cảm xúc, cô rất cảm kích trước tấm lòng của nàng nhưng không may cho số phận của cô :
" Tại sao ngươi không đi đi, quay lại làm gì ? "
" Im miệng đi, chúng ta không có thời gian để nói. Không chỉ ta chỉ muốn cứu mình ngươi... Mà ta cũng muốn cứu rất nhiều người. Nhưng ta cũng biết trước sao gì ta cũng liều một phen ".
" Trước sao gì ta cũng chết, không cần vì ta mà lại liên lụy ".
Nàng đứng lại ngơ ngác suy nghĩ, nàng biết không còn thời gian để để nói thêm lời. Nàng nhanh chóng nắm tay cô dẫn đi và nói, đây là một màn vượt ngục quá liều lĩnh :
" Ai tốt với chính ta thì ta sẽ tốt với chính họ. Chẳng phải hai chúng ta là tội phạm ư ? Vậy thì cùng chết. "
Nàng và cô ấy cứ ngỡ như được thoát một cách suôn sẻ, phía trước mặt chính là bóng lưng của Cẩm Sắt Hoàng hậu. Bà ta đang cố gắng muốn chặn con đường chiến thắng của nàng, như thể bà ta đã biết được mọi âm mưu của nàng. Và bà ta chính là người đã sát hại Thái Xuyên Hoàng hậu vào mấy năm trước.
Bà ta quay mặt về phía trước, khuôn mặt nghiêm túc trông rất tức giận. Đột nhiên bà ta cười xếch môi, đi đi lại lại và bắt đầu mở lời :
" Dừng lại, ta nghĩ hai ngươi không ai thoát được ra khỏi đây. Các ngươi rất thông minh, lựa chọn ngay ngày mừng thọ Bệ hạ để trốn thoát. Nói đi cho dù thế nào cũng không chạy khỏi. "
Nàng và cô chỉ biết đứng hình không nói lên lời, những ánh mắt nhìn nhau như đối đầu nhau không ngừng. Bà ta nâng tay cao lên rồi hất xuống, hét to :
" Đóng cửa lại ! "
Vì không thể liên lụy nàng mà cô đã đẩy nàng thật mạnh ra khỏi cánh cửa của Đại Lao. Bà ta lao đến ôm cô, rút dao đâm thẳng vào người cô. Cô dần mất đi cảm giác, đôi mắt khép lại, miệng nói không ra lời và mũi thì ngưng thở. Bà ta lòng đầy ấm ức khi đã giết hục kẻ thù trước mắt, vẫn theo thói quen bà ta cười xếch môi rồi nói :
" Chỉ là một nô tì bé nhỏ mà cũng muốn giải cứu người thân, thì ra ta đã nuôi kẻ phản bội, bắt Hàn Tư Ân lại cho ta. "
Cánh cửa khép lại phát ra một âm thanh " Rầm " một tiếng. Nàng ngoái đầu về phía trước, nhanh chóng chạy thật nhanh. Bọn lính phục tùng cho bà ta vẫn cố gắng đuổi mãi theo nàng, chúng vừa chạy vừa hô to " Đứng lại, đứng lại " tạo ra cảnh um xùm rất ồn ào :
" Tránh ra, tránh ra. Xin lỗi ! "
" Chuyện gì vậy ? Đỗ hết đồ rồi, ngươi bồi thường cho ta đi !... "
Bệ hạ cảm thấy rất khó chịu khi bên dưới thành trở nên ồn ào và hoảng loạn, một tên lính với chức vụ nhỏ nhặt trong triều đình đã tâu lại, nhờ vậy mà người mới bớt giận :
" Bệ hạ, chỉ là đám binh lính của Hoàng hậu đang rượt đuổi tội phạm. Bệ hạ đừng lo, cứ tiếp tục với cuộc vui. "
Bệ hạ mở to mắt nhìn, im lặng một lúc rồi nói :
" Ả ta lại muốn phá phách gì nữa đây ? Gọi Trần Yên Nhiên ra đây đi, hôm nay ta không thấy nàng ấy ra tiếp đãi ".
Phía trước nàng là một bức tường to lớn với bên trên là những cây táng lớn rất cao. Nàng cùng đường không còn cách trốn thoát, binh lính ngày càng kéo đến gần, nàng cứ nghĩ sẽ không thoát nổi nhưng không.
Từ một phía nào đó, chàng lao xuống ôm lấy nàng rồi nhảy lên trên một cành cây to. Chàng bịt miệng nàng lại như muốn giữ im lặng, tay phải nắm lấy nhánh cây khác che chắn cho nàng đến khi bọn chúng đi.
Với tính cách nóng nảy và hống hách của nàng, nàng xoay qua hất tay đánh chàng. Còn chàng thư giãn nắm chặt tay nàng rồi nói :
" Ngươi nghĩ ngươi đánh lại ta không ? Ngươi bị thương rồi, ngươi đánh ta nữa là ta không đảm bảo được ta và ngươi có thể ở yên trên đây mà nói chuyện. "
Căn phòng nhỏ nhắn của Điện hạ ngày thường rất dịu dàng, hôm nay bỗng có tiếng hét rất lớn kèm theo sự tức giận khiến cho căn phòng trở nên ngột ngạt. Mẫu thân người bức bối không kiềm chế được bản thân đẩy ngã người xuống giường và lời nói lạnh nhạt. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì đây ? :
" Con thật ngông cuồng, đã bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn như con nít. Ta muốn gả con cho ai là quyền của ta. "
Người ngẩng mặt lên cao. Trả lời mẫu hậu nhưng không muốn hỗn xược, người vừa nghiến răng mà nói, chắc cũng không ai hiểu được cảm xúc lúc này của người. Không lẽ là muốn gả người cho ai đó ? :
" Mẫu hậu, con không nghe được cuộc nói chuyện giữa người và Ngô Mạc làm sao biết được con gả con cho ai ? "
" Nếu không làm vậy, hai nước mới không còn đại loạn. Cuộc chiến này kéo dài gần mười năm rồi. "
" Chẳng khác gì...Đang lợi dụng con chứ ? Cho dù con có chết... Cũng không gả cho nước họ. "
" Con... Con còn nói nữa hả ? Đã mạo phạm nô tì ta không truy trách mà còn nói như mình đúng. Con có tin ta đánh con không ? "
Người im lặng một hồi rồi bắt đầu giãy giụa, người cứ liên tục nói đến khi Mẫu hậu người rời khỏi căn phòng. Quả thật là một Điện hạ nghịch ngợm, đã chừng tuổi này rồi vẫn không nhõng nhẽo, kiên quyết không gả là không gả :
" Con không muốn nghe nữa, con không muốn nghe nữa. Đi ra ngoài hết đi. "
Mẫu hậu người không thể lên tiếng được đành phải bước lui ra ngoài. Điện hạ vẫn không biết rằng, Mẫu hậu người đã khóa chốt cửa lại nhốt người trong căn phòng, nhưng tất cả chỉ muốn tốt cho người và khiến người tự nhận ra sai lầm. Liệu ý định kiên quyết không gả của người có được bền lâu hay không ?
Nước trong lu đã đầy, giọt nước còn động đậy trên cành cây rơi xuống. Gió thoảng qua rồi đi mất, phía trước là một căn trọ ít người đến và cách Đại Triều không lâu xa. Những nơi mà chàng từng đặt chân đến thật là kì lạ và đẹp mắt, lẽ nào con người chàng có một thẩm mỹ tốt ?
Nàng mặc y phục của mình vào, đứng dậy bước đi, tay còn lại vén chiếc màn rồi bước ra. Chàng ngồi trước quán trọ, ngắm trời ngắm đất và thưởng thức rượu, đúng là rượu là một thứ khiến con nhà người ta phải mê. Chàng đặt chén rượu nồng xuống, đứng dậy khoác tay lên hông rồi hỏi :
" Ngươi định đi đâu vậy ? "
Nàng đảo mắt nhìn xung quanh rồi ngước mặt lên đáp một cách đơn giản, ẩn sâu trong đó là nơi mà nàng muốn đi, thì ra cũng chính chàng đã cứu nàng một mạng :
" Muốn đi đâu thì đi, nơi nào sống được thì sống. "
" Từ hôm qua cho đến bây giờ ta tưởng thanh quản của cô có vấn đề rồi chứ. Nói chuyện được vậy tại sao không nói chuyện bình thường ngay từ đầu đi. "
" Không cần thiết phải nói, đa tạ ơn cứu mạng. "
" Đa tạ người khác mà chỉ như thế thôi à ? "
Nàng cảm thấy chàng chỉ đang là một cái gai trong mắt, nàng bỏ đi không quan tâm. Chàng xoay qua hất chén rượu nồng lên cao, đẩy thẳng về phía nàng. Chén rượu bay nhanh như chớp, nàng đưa tay bắt lấy chén rượu. Chén rượu vỡ tan nát, nàng buông tay ra, từng mảnh vụn nhỏ rơi xuống đất.
Chàng với vẻ mặt tức giận, đưa mắt nhìn xuống tay nàng, giọt máu đỏ tươi rơi dần trên cỏ đất. Tuy xem chàng là một cái gai trong mắt, nhưng nàng cũng từng nghĩ tại sao lại rơi mạng vào tay chàng. Chàng bước lại gần nàng, chàng vừa nghiến răng kiềm chế cơn giận vừa nói :
" Tại sao lúc nãy ngươi không né ? "
Nàng liếc mắt nhìn chàng rồi trả lời, giọng nói đầy mệt mỏi, chắc mấy ngày nay nàng đã không được nghỉ ngơi. Việc vượt ngục thành công cũng đáng vui mừng, liệu khi chàng biết được nàng là tội phạm có dị nghị gì không ? :
" Ta cũng muốn né lắm, mà né không kịp. Sao hả ? Bây giờ ta đi được chưa ? "
" Ngươi đi đâu ? "
" Đại Triều. "
" Ngươi là con dân của Đại Triều ? "
" Phải. ' Đa tạ người khác mà chỉ thế thôi à ? ' Là ý gì ? "
Chàng im lặng một lúc, liếc mắt chỗ khác. Chàng nắm tay nàng đi lại chỗ ngồi, chàng giúp nàng gỡ bỏ những mảnh vỡ thủy tinh trong tay nàng. Chàng dịu dàng băng bó lại cho nàng rồi đáp, cứ thế mà đánh trống lảng bằng hành động :
" Ta ghét nhất là ta đang nói chuyện với kẻ đó mà lại làm ngơ ta rồi bỏ đi. Nếu sao này gặp lại ta mà làm ngơ nữa, ta không chắc tiếp theo là thứ gì. "
" Chẳng phải là ngươi trêu ta trước ư ? Khi nào hữu duyên gặp lại ta báo đáp. "
" Sắp tới ta cũng đến Đại Triều, ngươi cũng nên ở lại dưỡng sức. Đi sau cũng không muộn... Hay là đổi ý đi với ta ? "
Nàng cười tủm tỉm như đang rất vui sướng, chàng cũng cười nhẹ theo như nàng. Chàng không ngờ rằng nàng lại nghiêm túc nói một câu khiến chàng bất động. Nụ cười của nàng trở nên lạnh nhạt rồi nói :
" Ngươi đang mơ hả ? Quen biết gì mà đi cùng nhau ? Làm như ta và ngươi thân nhau đã lâu. "
" Bây giờ quen biết rồi, ngươi tên là gì ? Không có tên ư ? Vậy để ta đặt, gọi là... Chu Diễm. "
" Tào lao, nghe bà đây nói. Ta họ Hàn, tên Ân. Tự xưng Hàn Tư Ân. Còn ngươi ? "
" Ta là Đường Chu Kiều. Rất vui khi được kết thành bằng hữu. "
Chẳng mấy chốc cả hai đều trở thành bằng hữu với nhau, liệu tình bằng hữu này có bền lâu hay không ? Chưa gì thì đã thấy họ sơ hở là khịa nhau.
Trong triều đình. Từ phía xa xa, có những nô tì đối diện phải đi ngang qua Tiết hoàng hậu. Bên phải là phòng của Điện hạ, cánh cửa phòng của người bị khóa cách đây không lâu. Tiết hoàng hậu liếc mắt nhìn sang đám nô tì ấy, nhìn vào mâm cơm đang ở trên tay họ rồi hỏi :
" Đem cơm cho Điện hạ ư ? Đem xuống đi, một lát sẽ có người đem lên sao. "
Điện hạ biết được Mẫu hậu người đang làm khó người. Người thì không thể cứ lì lợm như vậy được, bụng thì đói không chịu được. Người thì lại không nhịn được buộc người phải đứng lên mở cửa :
" Sao lại không mở được cửa, đúng rồi chìa khóa trên giường. "
Người quay lại tìm khắp trên giường, tiếp đó người lục tung hết tất cả ngăn tủ. Tìm mãi mà vẫn không thấy, người loay hoay đứng dậy trong vô vọng :
" Không lẽ... Bà ấy đã khóa cửa ? Bà ấy muốn nhốt ta thật ư ? "
Giọng nói người vừa dứt lời, người lao tới cánh cửa vỗ vào đó thật mạnh. Tiếng động phát ra " Ầm ầm " đi kèm với giọng nói vừa hoảng sợ vừa lo lắng :
" Có ai bên ngoài không ? Mở cửa, mở cửa. Niên Niên ngươi có ở đó không ? Mở cửa... "
Từ bên ngoài cánh cửa ngăn cách người, một tiếng nói đầy quyền lực của Mẫu hậu người phát ra để đáp trả người. Lúc này có lẽ người đã biết được ai đã giở trò này, chỉ có người có quyền mới dám làm :
" Con cứ la hét đi, không ai nghe đâu, ta sẵn lòng chờ sự đồng ý của con. "
" Vậy thì Mẫu hậu cứ chờ đợi đi, con thà chết cứ không bao giờ chịu gả cho kẻ thù. Chúc Mẫu hậu... Thành tâm ý nguyện. "
Người dựa vào cánh cửa ngăn cách người bởi thế giới bên ngoài, người ngồi xuống nhìn khe nắng chiếu từ cửa sổ vào. Người nhắm mắt lại, thiếp đi một giất cho mọi việc đối với người thật êm xuôi. Phận là nữ nhân đối với người cũng thật là khổ, liệu có trả cái giá đắt quá không ?
Bệ hạ tức giận, khoác tay tát vào mặt ái thê mà ngài sủng ái nhất. Người xoay qua ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc, chiếc ghế gắn bó với người nhiều năm. Cẩm Sắt Hoàng hậu ngã xuống đất, cô cười xếch môi lòng thầm lặng chịu đựng nỗi đau. Cơn tức giận của người lắng xuống chỉ vì một cái tát, người đặt tay lên ngai vàng và kèm theo giọng nói chỉ trích Hoàng hậu :
" Thật vô dụng, một tên tội phạm đã sống lâu năm như vậy... Mà cả đám binh lính và cả ngươi làm cũng không xong. Lại để ả ta chạy thoát, ngươi biết ngày tháng năm này ả ta sẽ làm những gì không ? "
" Vậy tại sao thay vì cuộc vui mà người không đi tóm gọn ả đi ? Ả ta mạnh hơn ai khác, Bệ hạ nên nhớ... Năm xưa Bệ hạ còn phải đầu hàng dưới tay của ả. "
Bệ hạ càng không kiềm được sự bức bối trong người, người rút thanh kiếm sắt bén bên cạnh. Chỉ thẳng vào mặt cô, người biết rằng không thể ra tay được. Chính ánh mắt đáng thương đầy sự ức rức của Hoàng hậu đã khiến người không thể ra tay.
Từ phía sau, bóng dáng một nô tì thấp bé nghe thấy mọi việc từ bên ngoài lao đến ngăn lại. Cô ta canh đúng lúc người đang tức giận để lấy lòng người, nhưng lại không biết thân phận cỏn con. Cô ta chính là Trần Yên Nhiên mà được người nhắc đến ở Đại lễ thánh thọ :
" Bệ hạ bớt giận, Hoàng hậu nhất thời hồ đồ nên làm không tốt, Bệ hạ bỏ qua cho Hoàng hậu. Nào, uống ít nước rồi đừng giận nữa. "
" Ngươi đi ra ngoài cho ta, toàn là ăn hại. Cút ! "
Hay thật, biết mình là người được sủng ái kế tiếp, không ai dám chạm vào nên liền nghênh ngang xúc phạm người khác. Hai chữ " Hồ đồ " này có lẽ phải khiến cô căm phẫn.
Giọt nước mắt của Hoàng hậu rơi xuống, cô đau đớn tột cùng. Cô chỗi tay đứng dậy, lủi thủi một mình bước đi chậm rãi ra ngoài, chắc cô ta cũng hả dạ khi thấy cô thê thảm như vậy. Cô đứng trước cổng thành, nhìn ngắm toàn dân, hít thở không khí cho khuây khỏa.
Phía xa, đứa con trai duy nhất của cô bước đến. Anh cảm thấy rằng Mẫu hậu người đang có chuyện không muốn nói, cảm giác như đang gặp chuyện gì xảy ra. Anh đưa tay lên đặt vào vai Mẫu hậu như đang cố gắng an ủi, nhưng nàng và Hoàng hậu rốt cuộc đã xảy ra xích mích gì đây ? :
" Mẫu hậu vừa gặp chuyện gì phải không ? Mẫu hậu lại bị Phụ hoàng chỉ trích nữa ư ? Con phải tìm Phụ hoàng hỏi cho ra lẽ "
Lời nói vừa dứt đi, Mẫu thân người ôm lấy tay người vừa không muốn người đi vừa thương con mà nói. Thật may mắn khi có một đứa con có hiếu như anh, luôn sẵn lòng vì người :
" Dừng lại, là lỗi của ta.Ta cảm thấy việc ta làm đáng như vậy, cho dù con có đi hỏi lẽ phải... Thì cũng không tìm được bằng chứng cho lẽ phải. Không sao đâu, con mau thu xếp mọi thứ trước khi Cô cô con quay về đi. Chắc là sẽ có tin vui. "
Người rút tay xuống cáo từ Mẫu hậu rồi rời đi. Mẫu hậu người nhìn người đi rồi cười nhẹ, người vừa đi thì ánh mắt tráo trở hiện lên với vẻ mặt uy nghiêm. Có lẽ người đã có hướng đi khác cho kế hoạch tiếp theo, cái tát vừa rồi đối với người chẳng là gì.
Bên ánh đèn mờ khi trời gần sáng, chàng nhẹ nhàng kéo khóa hành lý của mình, chưa gì mà chàng lại muốn khởi hành sớm như vậy ư ? Đi sớm thì cũng tốt, nhưng không biết nàng có muốn đi cùng chàng hay không. Chàng đột nhiên dừng tay lại, đưa mắt lên nhìn nàng một lúc rồi hỏi :
" Cũng đã hai ngày trôi qua rồi, chúng ta nên đi thôi. Sức lực của ngươi hồi phục được mấy phần rồi ? "
Nàng quay qua nhìn chàng rồi mỉm cười, cảm giác của nàng không còn cảm thấy khó chịu như trước khi ở cạnh chàng. Lúc đến không mang theo thứ gì, lúc đi chắc cũng vậy. Nàng dựa vào tường rồi trả lời chàng:
" Chắc được nữa phần rồi, con ngựa phía trước là của ta ư ? "
" Ngươi nằm mơ nữa hả ? Ta đã bỏ tiền ra mua được nó, không lẽ lại cho không ngươi à ? "
" Ngươi nhẫn tâm như vậy... Tới được Đại Triều thì đường ai nấy đi. "
" Vậy thì tốt. Ta nên chúc mừng, sớm ngày gặp lại. Hôm trước ngươi làm gì bị họ đuổi theo vậy ? "
" Ta... Ta... Cái này ngươi không cần biết. Mục đích của ngươi đến Đại Triều là gì ? "
" Ngao du thiên hạ, học hỏi nhiều thứ. "
" Ta chưa từng gặp người nào thanh thản như ngươi. Đi thôi, ngươi lèm bèm nhiều thật. "
Chàng bước ra khỏi quán trọ, đi mua thêm một con ngựa dành cho nàng. Đoán vội nàng thích bạch mã nên đã lựa một con thật mượt, vừa trắng vừa ngoan ngoãn nghe lời, chàng từ từ dẫn dắt nó đi. Chàng đảo mắt nhìn nàng rồi nói :
" Ta không nỡ nhìn người khác đi bộ, con bạch mã này dành cho ngươi đấy. "
Nàng " Đa tạ. " chàng rồi nhảy phắt lên con bạch mã, giữ vững tay lái. Chân thì cựa quậy lên lưng bạch mã, nghiên người về trước. Con bạch mã bắt đầu nâng đôi chân lên, phóng nhanh như gió. Khí chất của cả hai đều bộc lộ lên tích cách mạnh mẽ, họ đã bắt đầu cuộc hành trình mới.
Chàng và nàng ra khỏi căn trọ hẹp và đầy um tùm. Phía trước có một nguồn ánh sáng đang hé lộ dần, ánh sáng ngày càng hiện rõ nét. Họ đi qua một cái ngõ ít người lui tới, chợt bỗng nhiên có hai người lạ mặt muốn bám theo họ, nhưng lại không đuổi kịp, rốt cuộc đó là ai chứ ?
Hai người họ một nam một nữ, mặt mũi ăn mặc trông rất kín mít, rất giống như đang làm việc gì mờ ám. Thật không may mắn cho hai người họ, họ bị đám binh lính lần trước đuổi theo nàng chặn lại hỏi chuyện khiến họ mất dấu.
Đám binh lính kêu căn ra oai với vẻ mặt nghi nghi hai người họ, nhìn thật khó chịu, tên đầu đàn đưa một bức tranh lên rồi hỏi. Người trong tranh này thật là quen quen, không lẽ chính là nàng ? :
" Có thấy người này bao giờ chưa ? "
Hai người họ nhìn nhau rồi trả lời đồng thanh, cùng lúc :
" Không thấy ! "
Tên đầu đàn nhìn hai người họ một lúc thật lâu rồi hỏi tiếp :
" Các ngươi đang làm việc gì mờ ám phải không ? Làm gì mà ăn mặc kín đáo như thế ? "
" Vị đại nhân đây không thấy trời nắng hay sao ? "
" Bọn ta đã lựa con đường ngắn nhất, ít nắng nhất để bọn ta đi. Thật sự không làm việc gì mờ ám mà phải giấu ngài... "
Đột nhiên, cô gái đứng cạnh nam nhân kia òa lên khóc, lấy khăn lau đi nước mắt. Ai cũng đều nghĩ là thật, nhưng chẳng hề biết rằng cô đang diễn một cách chân thật nhất để có thể đánh lạc hướng chúng. Đúng là một lũ ngốc nghếch như nhau, không phân biệt đâu là thật đâu là giả mà bị trúng kế :
" Con trai của ta... Từ nhỏ đã mắt một chứng bệnh khó chữa. Bệnh này lại rất kỵ với nắng..."
" Được rồi, được rồi. Đừng lèm bèm nữa, đi đi. "
Hai người họ đi qua đám binh lính, họ ra khỏi cái ngõ chật hẹp. Cô đưa tay lên trán, khoác cái mũ gắn nối liền với chiếc áo đen của cô xuống. Cô nghiêng đầu đảo mắt về bên phải, cô thở dài miệng thì thốt lên lời nói :
" Chết tiệt ! Bỏ mất cơ hội rồi. "
Anh nhìn theo hướng giống như cô, xoay qua rồi hỏi. Trong lòng chắc cũng rất tức tối giống như cô, đổi theo chàng là ý gì đây ? Nhưng nhìn thì không thấy như kẻ gian, hi vọng không phải ý đồ xấu gì :
" Ngươi có chắc đó là Đường đại nhân không ? "
" Ta chắc chắn, bóng dáng của ngài ấy. Ngài ấy đang trở về Đại Triều. "
" Trên tờ giấy lúc nãy ghi gì vậy ? Ngươi còn nhớ không ? "
" Lệnh truy nã tội phạm của triều đình Ngô Quốc. Thời gian không còn nhiều, ta nghĩ chúng ta nên tìm ngựa để có thể đuổi theo ngài ấy. "
" Tìm ngựa thì chúng ta có thể tìm được. Thứ mà ta để ý... Là ai đi cùng Đường đại nhân ? "
" Chắc chỉ là người dân Ngô Quốc đi chung con đường với ngài. Mau đi thôi. "
Cô khoác tay kéo mũ trùm đầu lên rồi cùng anh tiến về hướng Đông, họ vẫn giữ vững ý định sẽ tìm được người mà mình muốn tìm. Nghe cách gọi họ chàng một cách tôn trọng chắc đã từng gặp nhau, nếu bây giờ đuổi theo sau thì có lẽ sẽ kịp thôi.
Cánh cửa sổ phòng của Điện hạ vẫn còn mở, một chú chim tinh nghịch bay đến bên cánh cửa phòng của Điện hạ, chú cất giọng hót líu lo như muốn nói chuyện gì đó với người. Đến cả động vật còn phải thương xót cho số phận của người, xem ra nó đến đây chỉ để bầu bạn.
Người mở mắt ra nhìn nó rồi đứng dậy tiến lại gần nó. Người nâng tay nhẹ nhàng muốn vuốt ve nó, nhưng lại làm nó sợ hãi và bay đi mất. Người cười khẩy lên, tuyệt vọng vô cùng, không ngờ rằng đến một ngày căn phòng này lại nhốt chính người.
Người đặt tay xuống thanh cửa sổ, nhìn xung quanh bên ngoài, gió liêu xiêu thổi nhẹ nhàng trước mặt người. Nhớ lại thì thật là nhanh, vậy là người bị nhốt ở đây đã hai ngày rồi ư ? Không ăn không uống nhiều, may mắn là trong phòng còn ít đồ ăn vặt, hốc đại cho ngày qua ngày :
" Không lẽ cứ ngồi yên mà chờ chết như này ư ? Không lẽ cứ bị nhốt không ăn, không uống như này ư ? Không được, nhất định phải nghĩ cách. "
Người im lặng cứ nhìn thẫn thờ ra ngoài cửa sổ một lúc, người quay lưng lại mở tủ. Tay lục đục cầm lấy ít ngân lượng bỏ vào túi. Người đi lại mở tiếp cửa tủ áo quần, lấy ra một mớ vải thật dài rồi nối chúng lại với nhau.
Thời gian trôi qua, cuối cùng người cũng nối chúng lại thành một sợi dây bắt từ phòng người xuống dưới đất. Cứ nghĩ người nghĩ quẩn, không ngờ người lại thông minh như thế.
Người quay lại cửa sổ, buộc sợi dây to lớn và dài lên thanh sắt của cửa sổ. Người buột thật chắc và rất cẩn thận, người buông chiếc hài trên đôi chân ra, cẩn thật trèo qua cửa sổ.
Chân trái ngón cái và ngón trỏ kẹp vào đầu nối của hai sợi dây, nơi tạo ra thắt gút mà chân người có thể giữ vẫn an toàn. Chân phải cũng như thế, mãi đến khi người đạp đất thành công. Người tiếp tục lẻn trốn ra khỏi triều đình bằng cửa phụ. Một màn chạy trốn quá hoàn hảo.
Sự trốn thoát của Điện hạ thật tỉ mỉ khiến cho tất cả mọi người trong triều đình không ai biết được, dù chỉ là một sợi tóc nhỏ cũng không. Lần này thì người tha hồ mà chơi và ăn uống, Hoàng hậu mà biết được chắc chắn sẽ tức chết. Tính nết như này bị nói là " Con nít. " thì phải, vậy mà lại không chịu.
Không khí trong vẫn như ngày thường, các quan lại người người đều làm việc đúng theo trách nhiệm của mình. Đến lúc bãi triều, một quan lại với chức vị Thái úy cao quý to gan dám muốn hỏi Thánh thượng :
" Còn về Đường đại nhân... Nếu như ngài ấy không quay trở về. Thì chức vị này của ngài ấy... Thần xin phép được đảm nhận thay ngài ấy. "
Người đơ người trước câu nói không sợ trời, sợ đất này của ông. Người ngồi xuống ghế, từ từ trả lời câu hỏi của ông. Chàng thật sự là ai chứ, lại được nhiều người biết đến và nhắc tên. Chắc là chức vị cao gì trong triều đình nên mới được người quan tâm :
" Tại sao khanh dám chắc rằng Đường đại nhân không thể quay trở về ? "
" Bởi vì... Ngô Quốc người người nham hiểm. Ngài ấy đi lâu đến vậy mà chưa thấy quay trở về... Thì chỉ có thể là không quay về được nữa, có khi bị hãm hại. "
" Đường đại nhân không thể dễ dàng đi một cách không lý do như vậy được, trẫm nên nghỉ là... Chờ thêm một thời gian nữa. "
" Cho dù Thánh thượng chờ cho đến mấy thì cũng chẳng đem lại mong đợi cho người đâu... Thần xin cáo lui ! "
Nơi này như là cái chợ thật, không phép tắt gì cả. Chưa có lệnh mà ông ta dám lui xuống, chẳng khác gì không tôn trọng ai, do người quá nhân từ nên mới để ông ta tự tác. Chức vị này của chàng, liệu có giữ vững được hay không ?
Ông vừa lui xuống, Hoàng hậu lặn lội từ xa bước đến đưa tiễn người quay về phòng an nghỉ. Người vừa đi vừa nói với Hoàng hậu, câu nói của người lại bộc lộ tình thương của người đối với Điện hạ, đứa con gái mà người quý như vàng :
" Trẫm thấy nàng nhốt Thương nhi như vậy cũng không tốt. "
Hoàng hậu hiểu được câu nói khéo của người, người không muốn làm khó ái thê của mình, nhưng người cũng cho thấy rằng người cũng đứt ruột khi nhìn thấy con mình bị nhốt. Quả thật người là một Phụ hoàng với tấm lòng cao cả, vừa yêu nước vừa thương con.
Hoàng hậu im lặng một lúc rồi đáp trả câu nói của người :
" Thiếp biết !... Nhưng chỉ muốn tốt cho nó, thiếp muốn cho nó tự suy ngẫm lại hành động của mình và bổn phận Điện hạ đối với nó quan trọng như thế nào. Thánh thượng cứ yên tâm, con bé rất ngoan ngoãn khi bị nhốt thay vì quậy phá. Chắc nó cũng đã biết mình sai và suy ngẫm rất nhiều. "
" Nàng nói như vậy ta cũng đỡ phải lo một phần, việc dại dỗ con bé... Ta giao lại cho nàng. "
" Thiếp tuân lệnh. Thánh thượng... Còn về chuyện của Đường đại nhân... "
" Nếu như thời gian trôi qua thêm một lần nữa, mà Đường khanh vẫn không thấy trở về... Chức vị này của khanh... Nhường lại cho Thái úy. "
Hoàng hậu ngạc nhiên khi nghe được lời nói của người, người mà mình tin tưởng nhất lại gặp họa mà mất tất cả. Trong lòng Hoàng hậu vẫn mãi còn chút ấm ức khi nghe được tin đưa ông ta lên đảm nhận chức vị của chàng, nhưng tiếc rằng Hoàng hậu không thể xin vãn được. Người chỉ biết cúi đầu dìu dắt Thánh thượng về an nghỉ, xem ra ngoài Thánh thượng quan tâm đến chàng trai không ngờ lại có thêm Hoàng hậu nữa.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play