Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[JsolNicky - Jsol X Nicky] Ngày Tận Thế

Chương 1 - Mùi Máu Giữa Tàn Tro

Căn cứ số 14 – khu vực ngoại vi thành phố cũ.
Gió rít qua những bức tường nứt toác. Trên nền xi măng rạn vỡ, máu khô sẫm màu đọng lại từng vệt dài.
Xác người và xác zombie nằm la liệt, không còn phân biệt được đâu là kẻ đi săn và đâu là con mồi đã bỏ mạng.
Thái Sơn bước chậm rãi giữa tàn tích, đôi mắt lạnh như thép xẹt qua từng ngóc ngách.
Anh mặc giáp đen, tay cầm khẩu súng trường đã được lắp ống giảm thanh. Trên vai anh là vết cắn cũ, đã lên da non, nhắc nhở anh rằng: sống sót không bao giờ là dễ dàng.
Đây từng là trạm nghiên cứu lớn nhất miền Tây – giờ chỉ còn là đống đổ nát.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Còn ai không?
Giọng anh khàn đặc qua chiếc bộ đàm. Không một tiếng trả lời.
Anh lặng lẽ bước tiếp, cho đến khi nghe thấy âm thanh khe khẽ – tiếng thở gấp. Rất khẽ, nhưng đủ để một người như anh nhận ra.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/xoay người, rút dao găm ra/
Từ sau đống bàn thí nghiệm lật úp, một thân người nhỏ nhắn lồm cồm bò ra, tay bị thương chảy máu. Đôi mắt đen láy của cậu ta nhìn anh sững sờ.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Mày là người hay xác?
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Người /giọng có chút run/
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Tôi… tôi là thực tập sinh. Bị kẹt lại khi lũ xác sống tràn vào. Làm ơn đừng bắn.
Thái Sơn không hạ súng. Anh từng thấy nhiều người vẫn nói được trước khi biến. Nhưng đôi mắt kia trong suốt, sợ hãi, và tuyệt vọng khiến ngón tay anh tạm dừng trên cò súng.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Tên?
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Có bị cắn không?
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Không… chỉ trầy xước nhẹ thôi /vội đưa cánh tay bị trầy xước lên/
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
“Không có dấu răng”
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/liếc nhìn/
Anh vẫn chưa yên tâm.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/ném cho cậu một lọ thuốc nhỏ màu xanh/ uống cái này.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
/do dự/ cái gì đây?
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Thuốc thử phản ứng. Nếu cậu biến, tôi giết ngay. Nếu không, cậu theo tôi.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
/uống/
Ba mươi giây. Không có dấu hiệu co giật. Không có mắt đỏ hay máu đen trào ra.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/hạ súng, quay lưng đi/ đi theo tôi nếu muốn sống.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
/đứng dậy, khập khiễng bám theo anh qua hành lang đổ nát/
Cậu không biết người này là ai, nhưng ánh mắt anh ta, dù lạnh lùng, lại có một thứ gì đó rất… đáng tin.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Anh là lính?
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Không.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Vậy là gì?
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Chó săn của chính phủ.
Anh cười khẽ, nhưng không có ý đùa.
Phong Hào im lặng. Cậu đã thấy tên người này trong danh sách truy nã nội bộ: Nguyễn Thái Sơn - cựu lính đặc nhiệm, đào ngũ khỏi căn cứ chính khi phát hiện bí mật về những cuộc thí nghiệm vô nhân đạo. Nguy hiểm. Máu lạnh. Không tuân lệnh ai.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Anh… đến đây làm gì thế?
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Tìm thứ có thể chữa được virus. Nhưng có vẻ, tôi lại tìm thấy cậu.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Tôi có gì đâu mà chữa…
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Chắc không?
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/ánh mắt lướt qua vết máu trên tay áo cậu, nhíu mày/
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Cậu bị thương mà zombie vẫn không đụng đến?
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
/giật mình/
Cậu nhớ lại - khi lũ xác sống tràn vào phòng, cậu trốn dưới bàn, nhưng rõ ràng… chúng đã nhìn thấy cậu. Chúng thậm chí đã tiến đến gần. Nhưng rồi lại rẽ hướng.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Tôi.. không biết.
Thái Sơn không nói gì. Nhưng bàn tay anh siết chặt chuôi dao.
Có quá nhiều giả thiết. Và nếu đúng là cậu ta… là “người mang mầm” như dữ liệu anh từng đọc - thì toàn bộ vùng phía Tây sẽ không để yên.
Căn cứ trung tâm sẽ cử người đến. Bọn “tổ chức” sẽ muốn lấy máu, mổ não cậu ra. Dùng cậu như thứ công cụ để sản sinh virus kiểm soát zombie.
Còn anh… không biết vì sao, nhưng ngay giây phút thấy ánh mắt hoảng loạn của cậu giữa đống đổ nát ấy - anh lại không muốn buông tay.
“Người như cậu… không nên sống sót một mình.”
Bên ngoài, trời sập tối. Tiếng gào rú của lũ xác sống lại bắt đầu vọng lên từ phía xa.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/nạp đạn, liếc nhìn cậu phía sau/ chạy được không?
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Tôi theo được.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Vậy bám sát tôi. Đừng lạc.
Anh quay lưng, tiếng bước chân hoà vào tiếng gió lạnh.
Trong bóng đêm dày đặc, hai bóng người một mang bí mật sống còn, một mang khẩu súng chưa bao giờ ngừng giết chóc, lao vào trận chiến mới, không biết rằng… nơi tận cùng con đường, là sự lựa chọn khiến máu tim vỡ nát.

Chương 2 - Giữa Ranh Giới Sống Và Chết

Trời mưa.
Từng hạt nước đập vào mặt đường, hòa vào máu và bụi bẩn. Gió rít mạnh qua những khung cửa sắt cong vẹo, kéo theo tiếng kim loại va vào nhau ken két như tiếng thét dài từ cõi chết.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/siết chặt tay lái chiếc mô tô cũ kĩ/
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/mắt không rời khỏi màn đêm trước mặt/
Tai anh vẫn căng lên nghe từng tiếng động dù nhỏ nhất. Phía sau anh, Phong Hào bám chặt lấy lưng anh, tay đã tê dại vì lạnh, vì run, và vì nỗi sợ chưa kịp gọi tên.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Còn bao xa nữa?
Giọng cậu lạc đi vì tiếng gió tạt vào mặt.
Thái Sơn không đáp. Anh chỉ rẽ gấp vào một con hẻm nhỏ, xe trượt qua mặt đường trơn ướt rồi dừng lại bên dưới một mái hiên sập xệ của cửa hàng bỏ hoang.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Xuống.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
/lảo đảo bước xuống xe/
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
/đầu gối gần như khuỵu xuống khi chạm đất/
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
/thở dốc/
Cả người cậu ướt sũng, mắt cay xè vì gió và mưa.
Bên trong cửa hàng là một khoảng tối lạnh lẽo, chỉ còn vài kệ gỗ mục ruỗng và những tấm poster quảng cáo đã phai màu.
Thái Sơn nhanh chóng kiểm tra khu vực, cài chốt cửa và kéo chiếc tủ gỗ cũ chặn lại. Anh đốt một que diêm, châm cây đèn dầu nhỏ. Ánh sáng lập lòe soi rõ khuôn mặt căng thẳng của anh.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Ở tạm đây đêm nay.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
/ôm lấy cánh tay đang tím tái vì lạnh, ngồi thụp xuống góc tường/
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/quăng cho cậu một túi vải/
Bên trong là ít lương khô, khăn và một chiếc áo khoác thấm nước.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Cảm ơn…
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Ăn đi. Lạnh và đói thì có khi chết trước cả khi bị zombie ăn.
Giọng nói của Thái Sơn vẫn lạnh lùng, nhưng không còn sắc bén như trước.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
/ngẩn đầu nhìn anh/
Ánh mắt cậu không còn sợ hãi như lần đầu gặp, chỉ là… rất mệt.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Anh cứu tôi là vì tôi có khả năng miễn nhiễm, đúng không?
Thái Sơn không trả lời ngay.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/tháo băng vải trên tay để kiểm tra vết thương của mình/
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Một phần.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Một phần khác… tôi cũng không biết vì sao.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
/cười nhạt, cúi đầu/ tôi không phải anh hùng. Tôi không biết gì về virus. Tôi không phải người đặc biệt.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Cậu không cần đặc biệt.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Cậu chỉ cần sống.
Sự yên lặng lại bao trùm. Ngoài kia, tiếng mưa rơi như rền vang cả thành phố hoang.
_____
Đêm đó, Phong Hào không ngủ được. Cậu ngồi co ro trong góc, ánh mắt dõi về phía Thái Sơn - người đàn ông đang tựa lưng vào tường, tay đặt lên khẩu súng gác trên đùi, mắt nhắm hờ nhưng hoàn toàn tỉnh táo.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Thái Sơn.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Chuyện gì?
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Nếu một ngày nào đó anh phát hiện tôi chính là nguyên nhân gây ra đại dịch… anh sẽ giết tôi chứ?
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/không mở mắt, nhưng ngón tay hơi siết chặt báng súng/
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Tôi chưa biết..
Câu trả lời khiến tim cậu thắt lại.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Thẳng thắn thật đấy.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/khẽ mở mắt/
Dưới ánh đèn dầu lập lòe, mắt anh ánh lên thứ gì đó rất thật: không tàn nhẫn, cũng không hứa hẹn. Chỉ là sự thành thật hiếm hoi giữa thời đại mà mọi người đều nói dối để sống.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Nhưng nếu đến lúc đó… tôi vẫn còn chọn được.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Tôi sẽ chọn cách không khiến cậu đau.
Cậu không biết phải nói gì. Không ai từng hứa điều đó với cậu, ngay cả khi cậu chưa biết gì về thân phận thật của mình.
Trong thế giới này, người ta giết để sống, bán đứng nhau để đổi lấy nước sạch và một chỗ trú tạm.
Nguyễn Thái Sơn- người mà cả hệ thống mô tả là vô cảm và nguy hiểm, lại vừa nói với cậu một câu dịu dàng đến ấm lòng.
_____
Gần sáng.
Cả hai bật dậy gần như cùng lúc.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/ra hiệu im lặng/
Anh nhanh chóng tắt đèn dầu, vác súng lên vai rồi áp sát tường, tai lắng nghe.
Tiếng bước chân. Nặng, chậm và kéo lê.
Zombie.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/ra hiệu cho cậu lùi vào trong/
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/nhìn khe cửa/
Bóng một xác sống lướt qua, rồi một… hai… ba con. Chúng đang đánh hơi.
Nhưng rồi một điều lạ xảy ra.
Cả ba con zombie dừng lại trước cửa hít lấy mùi trong không khí. Một con quay đầu… rồi đột ngột rẽ hướng, kéo cả đàn bỏ đi.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/cau mày/
Chúng lại tránh cậu một lần nữa.
Sau khi chắc chắn lũ zombie đã đi xa, anh đóng cửa lại, mắt nhìn xoáy vào cậu như muốn bóc trần cả cơ thể cậu.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Lúc trước tôi tưởng do trùng hợp.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Nhưng không phải.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
/sợ hãi lắc đầu/ tôi không biết gì cả, thật đấy.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Cậu không biết, nhưng cơ thể cậu biết.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/chống tay đè cậu vào tường/ Zombie ngửi thấy mùi cậu, nhưng không tấn công. Cậu nghĩ đó là gì?
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Tôi không biết…
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Tôi không muốn là con quái vật.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Cậu không phải là quái vật.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Nhưng cậu là thứ mà tất cả bọn họ đang tìm.
_____
Trong cơn mưa chưa dứt, ở một căn cứ xa xôi, đèn đỏ trên màn hình quét sinh học vừa bật sáng.
Một giọng nói vang lên trong căn phòng lạnh:
….
….
Đã xác định được tín hiệu mang mầm. Người mang mầm sống sót. Mã hiệu: 104-H.
…
Gửi đội săn đến.
….
….
Lệnh giết hay bắt sống?
Người đứng đầu không quay lại. Hắn nhìn vào bản đồ với chấm sáng lập lòe.
…
Tùy tình huống. Nhưng nếu là Nguyễn Thái Sơn đi cùng… giết cả hai.

Chương 3 - Kí Ức Khép Kín

Sáng hôm sau, mưa đã ngừng.
Từng giọt nước nhỏ từ mái tôn rơi tí tách xuống nền gạch loang lổ. Không khí buổi sớm lặng đến lạ, như thể cả thành phố như chết lặng sau một cơn sốt dài.
Thái Sơn thức dậy trước. Anh đứng trước gương vỡ của cửa hàng cắt tóc cũ, chỉnh lại khẩu trang đen và kiểm tra lại vũ khí.
Sau lưng anh, Phong Hào vẫn ngủ.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
/co người trên tấm chăn mỏng/
Vết thương ở tay đã được băng lại bằng kỹ thuật sơ cứu chuyên nghiệp đến mức cậu không hay biết lúc nào anh chạm vào mình.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/bước đến gần, nhìn cậu một lúc/
Mái tóc ướt rối bời, khuôn mặt xanh xao nhưng ngủ rất yên. Yên đến mức khiến anh bất giác khựng lại.
Anh từng thấy bao nhiêu khuôn mặt lúc chết méo mó, gào thét, hoảng loạn. Hào là khuôn mặt hiếm hoi còn mang theo chút gì của “trước kia”.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/ngồi xuống/
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/rút từ túi áo trong ra một vật nhỏ/
Một tấm hình cũ kỹ đã nhòe màu. Trong ảnh, một cậu thiếu niên đội mũ lưỡi trai, tay giơ khẩu súng đồ chơi, cười đến rạng rỡ bên cạnh một người đàn ông có nét giống anh.
_____
Ký ức cũ trở về như lưỡi dao cắt ngang lòng ngực.
? ? ?
? ? ?
Anh hứa sẽ không bao giờ bỏ em lại, nhớ không?
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Ừ, anh hứa.
_____
Lời hứa ấy, rốt cuộc anh không giữ được.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/siết chặt tấm hình/
Ngoài kia, tiếng bước chân khẽ vang lên.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/bật dậy, rút dao ra/
Nhưng khi cửa bật mở, người bước vào chỉ là một cô gái. Người nhỏ nhắn, khoác áo da nâu, đội mũ trùm đầu, tay cầm cung gỗ nặng nề. Gương mặt cô bầm vài vết máu khô, nhưng ánh mắt cảnh giác và sắc như dao.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/siết chặt con dao/ đứng lại, cô là ai?
Tô Diệp Linh
Tô Diệp Linh
/giơ hai tay lên/ bình tĩnh, tôi không phải xác sống.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Chứng minh đi.
Tô Diệp Linh
Tô Diệp Linh
/tháo găng tay, ném về phía anh một lọ nhỏ giống thuốc thử/
Tô Diệp Linh
Tô Diệp Linh
Đang đi tuần thì thấy lều tạm của mấy người dựng trên mái. Tôi sống ở trạm radio phía Bắc. Hai người xâm phạm lãnh địa của tôi trước đấy.
Thái Sơn không hạ cảnh giác. Nhưng Phong Hào lúc này cũng đã tỉnh, bước ra từ góc phòng, mắt còn chưa tỉnh hẳn.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Chuyện gì vậy? /dụi mắt/
Tô Diệp Linh
Tô Diệp Linh
/nhìn cậu/
Tô Diệp Linh
Tô Diệp Linh
Ồ, cậu ấy là người mà các trạm đang truyền tin mấy ngày nay.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/nhíu mày/ cô biết gì?
Tô Diệp Linh
Tô Diệp Linh
Không nhiều. Chỉ là có người đang săn một người ‘đặc biệt’, và hình ảnh được phát trong vài nhóm kháng chiến.
Tô Diệp Linh
Tô Diệp Linh
Có vẻ hai người đang bị truy sát.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Tên cô?
Tô Diệp Linh
Tô Diệp Linh
Tô Diệp Linh /bước đến/
Tô Diệp Linh
Tô Diệp Linh
Tôi không phải kẻ thù. Và nếu hai người không muốn chết trong đêm nay, thì nên theo tôi về trạm radio. Khu này sắp bị quét sạch.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Ai quét? /hỏi nhỏ/
Tô Diệp Linh
Tô Diệp Linh
/nhìn cậu một lúc/
Tô Diệp Linh
Tô Diệp Linh
/hạ giọng/ lực lượng số 7. Của tổ chức.
Họ không có thời gian để do dự.
Ba tiếng sau, trời tối. Thái Sơn cùng Phong Hào theo Diệp Linh băng qua nhiều khu dân cư đổ nát, vượt những con hẻm đầy xác chết và khói đen bốc lên từ các vụ nổ nhỏ rải rác.
Trạm radio nằm trên một ngọn tháp cũ, từng là nơi phát sóng cho vùng Tây Bắc. Giờ đây, nó được gia cố bằng hàng rào thép và bẫy mìn - nơi trú chân cho khoảng hơn mười người còn sống sót, trong đó có vài người già, trẻ nhỏ và hai thanh niên đang ngồi lau súng trong phòng điều khiển chính.
Tô Diệp Linh
Tô Diệp Linh
Đây là đội của tôi.
Tô Diệp Linh
Tô Diệp Linh
Tạm thời an toàn, nhưng không chắc sẽ yên ổn được bao lâu.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/liếc nhìn hai thanh niên kia/
Một người trông lạnh lùng, hơi gầy, đôi mắt như mèo hoang cảnh giác từng chuyển động của anh. Người còn lại có mái tóc xoăn nhẹ, nụ cười dễ chịu nhưng tay lúc nào cũng giữ chắc khẩu súng bên hông.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Họ là..?
Tô Diệp Linh
Tô Diệp Linh
Lát biết.
Tô Diệp Linh
Tô Diệp Linh
Giờ thì… chúng ta cần nói chuyện riêng.
_____
Trong căn phòng nhỏ sau tháp, ánh đèn leo lét soi gương mặt nghiêm nghị của Diệp Linh.
Tô Diệp Linh
Tô Diệp Linh
Tôi sẽ không hỏi tại sao cậu không bị zombie tấn công.
Tô Diệp Linh
Tô Diệp Linh
Và tôi cũng biết, cậu chưa bao giờ chọn trở thành cái thứ mà họ đang tìm.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Cô.. tin tôi?
Tô Diệp Linh
Tô Diệp Linh
Không. Nhưng tôi tin vào mắt mình.
Tô Diệp Linh
Tô Diệp Linh
Cậu nhìn không giống kiểu người đủ ác để biến cả thế giới thành địa ngục này.
Thái Sơn đứng bên cạnh, im lặng lắng nghe.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Có tin gì mới không?
Tô Diệp Linh
Tô Diệp Linh
/lấy ra một tờ giấy nhàu nát/
Là bản đồ vùng phía Tây với các điểm đánh dấu đỏ.
Tô Diệp Linh
Tô Diệp Linh
Họ đang quét sạch vùng vành đai. Lực lượng số 7 là đơn vị ám sát, không bắt sống ai trừ khi có lệnh. Tôi nghe tin… người cậu cần tránh đã đích thân ra mặt.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/nhíu mày/ ai?
Tô Diệp Linh
Tô Diệp Linh
Đội trưởng số 7. Kẻ từng là đồng đội của cậu.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/thoáng sững người/
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Trần Thiên Hạo?
Tô Diệp Linh
Tô Diệp Linh
/gật đầu/
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Tôi tưởng cậu ta chết rồi /lẩm bẩm/
Tô Diệp Linh
Tô Diệp Linh
Không. Hắn sống. Và lần này, hắn được lệnh mang ‘người mang mầm’ về bằng mọi giá.
Cuộc chiến đã đến rất gần.
Và người xưa cũ ấy: Trần Thiên Hạo là người mà Thái Sơn từng suýt đánh đổi cả mạng sống để cứu… giờ đây lại là lưỡi dao đang nhắm thẳng vào cổ anh.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play