Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Oneshot][ Ái Phương× Bùi Lan Hương] Phương Ơi,Mợ Về Rồi Nè...!

Phương ơi, Mợ về rồi....

Hello
Ở góc cây gần nhà cô, có một cô gái hay ở đó vào buổi chiều và gần tối muộn mới rời đi
Cô gái đó được Mợ Ba nhà Bùi Gia yêu thương
Cô gái đó lấy cắp được trái tim sắt đá của Mợ Ba, mợ ba rất thương yêu nàng
Họ hẹn hò với nhau gần 2 tháng nhưng tất cả điều không ai biết
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Phương...mợ có chuyện nói với Phương
Phan Lê Ái Phương- nàng
Phan Lê Ái Phương- nàng
Dạ mợ cứ nói đi
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Mợ sắp lên sài thành vì công việc
Phan Lê Ái Phương- nàng
Phan Lê Ái Phương- nàng
Mợ đi trong bao lâu...
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Mợ đi khoản 3 tháng
Phan Lê Ái Phương- nàng
Phan Lê Ái Phương- nàng
Con chờ mợ về được mà
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Mợ sợ tới lúc mợ về con lại có người khác rồi!...
Phan Lê Ái Phương- nàng
Phan Lê Ái Phương- nàng
Mợ ba mợ nên tin con
Phan Lê Ái Phương- nàng
Phan Lê Ái Phương- nàng
Con sẽ đợi mợ về tới lúc đó
Phan Lê Ái Phương- nàng
Phan Lê Ái Phương- nàng
Con hứa xin ông bà cho con rước mợ về vinh
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Ta sợ cha mẹ ta sẽ làm khó làm dễ con...
Phan Lê Ái Phương- nàng
Phan Lê Ái Phương- nàng
Mợ nên tin con
Phan Lê Ái Phương- nàng
Phan Lê Ái Phương- nàng
Con ở Bùi Gia được hơn 2 năm rồi không ai nói gì đâu
Phan Lê Ái Phương- nàng
Phan Lê Ái Phương- nàng
Mợ đừng lo quá
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Nhưng ta rất lo cho con
Phan Lê Ái Phương- nàng
Phan Lê Ái Phương- nàng
Con biết mợ rất thương con nhưng vì công việc cả mà mợ
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Con hứa đợi mợ rồi đó nha!
Phan Lê Ái Phương- nàng
Phan Lê Ái Phương- nàng
Tất nhiên rồi mợ.....
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
con có thể....
Phan Lê Ái Phương- nàng
Phan Lê Ái Phương- nàng
Thể sao hả mợ
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Con có thể hôn ta một cái được không!...
Phan Lê Ái Phương- nàng
Phan Lê Ái Phương- nàng
Dạ được mà mợ
Phan Lê Ái Phương- nàng
Phan Lê Ái Phương- nàng
//hôn nhẹ lên môi cô//
Phan Lê Ái Phương- nàng
Phan Lê Ái Phương- nàng
//rời hôn//
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Con có thể.....tối nay ngủ với tôi đêm nay được không!
Phan Lê Ái Phương- nàng
Phan Lê Ái Phương- nàng
được nếu người đó là mợ
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
ngủ đây đi được không..
Phan Lê Ái Phương- nàng
Phan Lê Ái Phương- nàng
được mợ
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
//nằm kế nàng//
Phan Lê Ái Phương- nàng
Phan Lê Ái Phương- nàng
//ôm cô//
Phan Lê Ái Phương- nàng
Phan Lê Ái Phương- nàng
Mợ nè
Phan Lê Ái Phương- nàng
Phan Lê Ái Phương- nàng
mợ về mợ phải gặp con đầu tiên đó nha....
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
ừm mợ biết rồi!
Phan Lê Ái Phương- nàng
Phan Lê Ái Phương- nàng
//ôm cô mà chìm vào giấc ngủ//
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
//ôm nàng ngủ//
.
bên phía nào đó
Bùi Anh Khoa- cậu út
Bùi Anh Khoa- cậu út
Con nói cha mẹ không nghe con
Bùi Lan Anh- Mợ hai
Bùi Lan Anh- Mợ hai
Không ngờ bé ba lại yêu con gái
Bùi Thanh Dương- ông Bùi
Bùi Thanh Dương- ông Bùi
yên tâm đi mai nó đi sài thành rồi mình sử lý chuyện này sao
Bùi Lan Anh- Mợ hai
Bùi Lan Anh- Mợ hai
Vâng
Bùi Anh Khoa- cậu út
Bùi Anh Khoa- cậu út
Vâng
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
Thôi đi vô
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
//rời đi//
Bùi Thanh Dương- ông Bùi
Bùi Thanh Dương- ông Bùi
//rời đi//
Bùi Lan Anh- Mợ hai
Bùi Lan Anh- Mợ hai
//rời đi//
Bùi Anh Khoa- cậu út
Bùi Anh Khoa- cậu út
//rời đi//
.
hôm sau
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
con đi nha cha má
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
ừm con đi tranh thủ về sớm
Bùi Thanh Dương- ông Bùi
Bùi Thanh Dương- ông Bùi
Nhớ phải tranh thủ về sớm đó
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Dạ cha
Bùi Lan Anh- Mợ hai
Bùi Lan Anh- Mợ hai
Có gì em cứ điện chị sẽ giúp em
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Vâng chị
Bùi Anh Khoa- cậu út
Bùi Anh Khoa- cậu út
Chị đi nhớ giữ gìn sức khỏe nha
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
ừm chị biết rồi!
Tí
xe tới rồi đi thôi mợ
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
ừm//lên xe//
Tí
//lái đi//
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
kêu con Phương vào nhà ta cần nói chuyện với Phương!//nhìn sen//
.
Trong nhà hội đồng Bùi
Phan Lê Ái Phương- nàng
Phan Lê Ái Phương- nàng
Dạ ông ba cho gọi con//run rẩy vì sợ//
Bùi Thanh Dương- ông Bùi
Bùi Thanh Dương- ông Bùi
Ta nghe nói mày thương mợ ba sao con!
Phan Lê Ái Phương- nàng
Phan Lê Ái Phương- nàng
d-dạ con nào dám
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
Mày nói láo!
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
Chính mắt tao thấy Mợ Ba ôm mày ngủ!
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
Mày còn chối?
Phan Lê Ái Phương- nàng
Phan Lê Ái Phương- nàng
d-dạ c-con
Phan Lê Ái Phương- nàng
Phan Lê Ái Phương- nàng
C-con th-thương mợ ba thật lòng thưa ông bà....
Bùi Thanh Dương- ông Bùi
Bùi Thanh Dương- ông Bùi
Nghèo hèn như mày thì yêu thương ai thật lòng!
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
Bây đâu nhốt nó ở nhà kho
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
Bỏ đói nó
người ở
người ở
Dạ thưa bà//lôi nàng đi//
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
Từ bây giờ tới khi mợ ba bây về
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
Không đứa nào nói với mợ ba là con Phương bị bỏ đói nghe chưa
Sen
Sen
Dạ
người ở
người ở
Dạ bà
người ở
người ở
Dạ bà
người ở
người ở
Dạ bà
người ở
người ở
Dạ bà
.
3 ngày sau ở nhà kho
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
//đi vô kho//
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
//đạp lên bụng nàng//
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
Tao tưởng mày chết rồi chứ!
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
Sao vẫn còn sống vậy hả!
Phan Lê Ái Phương- nàng
Phan Lê Ái Phương- nàng
bà ơi tha cho con//khóc//
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
tha cho mày để mày đi nói với mợ ba hả
Phan Lê Ái Phương- nàng
Phan Lê Ái Phương- nàng
Dạ con không dám đâu bà
Phan Lê Ái Phương- nàng
Phan Lê Ái Phương- nàng
//khóc//
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
Không //hất tay nàng ra//
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
//rời đi//
Phan Lê Ái Phương- nàng
Phan Lê Ái Phương- nàng
//cắn tay mình khiến nó chảy máu//
Phan Lê Ái Phương- nàng
Phan Lê Ái Phương- nàng
//viết lên tường//
Chỉ 3 chữ nàng viết
Em Yêu Mợ....
Phan Lê Ái Phương- nàng
Phan Lê Ái Phương- nàng
//gục xuống đất mà mất đi vì đói,khát//
.
1 tuần sau
Sen
Sen
bà con Phương chết rồi!
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
Sao
Bùi Thanh Dương- ông Bùi
Bùi Thanh Dương- ông Bùi
Kệ nó đi
Bùi Lan Anh- Mợ hai
Bùi Lan Anh- Mợ hai
đứa nào nói gì tao cắt lưỡi đứa đó
Bùi Anh Khoa- cậu út
Bùi Anh Khoa- cậu út
Cẩn thận mồm miệng vào
người ở
người ở
Vâng cậu
người ở
người ở
Vâng cậu
người ở
người ở
Vâng cậu
người ở
người ở
Vâng cậu
Sen
Sen
Vâng cậu
Kể từ hôm đó mọi người trong nhà điều bình thường trở lại như không có chuyện gì sảy ra
3 tháng sau
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
//đi vô nhà//
Sen
Sen
Mợ về bà oii
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
//chạy ra ôm cô//
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
Còn về rồi
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Mẹ ơi
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Phương đâu!
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Sao lại không ra đón con
Bùi Thanh Dương- ông Bùi
Bùi Thanh Dương- ông Bùi
Phương nó chết rồi!
Bùi Lan Anh- Mợ hai
Bùi Lan Anh- Mợ hai
em đi tránh mọi người
Bùi Lan Anh- Mợ hai
Bùi Lan Anh- Mợ hai
tại chị phát hiện nó đang ngủ với người khác ở nhà kho
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
SAO!
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
//chạy ra nhà kho//
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Phương ơi, Mợ ba về rồi nè...…!!!
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
máu máu sao máu không vậy nè
Sen
Sen
Mợ ba con có chuyện muốn nói
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
được rồi bây nói đi
thế là Sen kể lại từ đầu tới cuối cho cô nghe
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
H-hả//khụy xuống//
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Sao lại có thể ác như vậy
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
//chạy vào nhà//
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Cha má
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Sao lại giết em ấy như vậy chứ!
Bùi Thanh Dương- ông Bùi
Bùi Thanh Dương- ông Bùi
Không lẽ một đứa người hầu mà tao cũng không thể giết à
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Nhưng em ấy là người con Thương mà
Bùi Thanh Dương- ông Bùi
Bùi Thanh Dương- ông Bùi
Thương hay không nó cũng phải chết
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Con chán ghét cái nhà này rồi
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Con sợ cái nhà ác độc này rồi...!
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
//chụp lấy cây dao gần bên cạnh//
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
//đâm mạnh vào tim mình//
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
//gục xuống mà ra đi từ từ//
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
Bùi Thanh Huyền- bà Bùi
HƯƠNG
Bùi Thanh Dương- ông Bùi
Bùi Thanh Dương- ông Bùi
Cho nó chết đi
.
3 năm sao ở sau kho nhà cô có 2 bông hoa trắng quay quanh vào nhau như hai người yêu
Dưới đây là một đoạn truyện ngắn hư cấu dựa trên hình ảnh bạn cung cấp và yêu cầu về chuyện tình bi kịch giữa mợ ba Hương và cô người ở tên Phương: --- “Mợ ba Hương và Phương – một mối tình bị nguyền rủa” Ngày ấy, trong phủ của ông Hội đồng, mợ ba Hương là biểu tượng của nhung lụa, quyền quý. Mợ đẹp như một đóa lan nở muộn, kín đáo mà kiêu kỳ. Ai cũng nghĩ mợ là người hạnh phúc – có địa vị, nhan sắc và cả một người chồng giàu có, quyền thế. Nhưng không ai biết, trái tim mợ thuộc về một người khác – cô người ở tên Phương. Phương không xinh nổi bật, chỉ có đôi mắt đen tròn như hồ thu và giọng nói nhỏ nhẹ như gió sớm. Nàng đến làm trong phủ năm mười sáu tuổi, hằng ngày lặng lẽ dọn phòng, nấu trà, chải tóc cho mợ ba. Giữa những lần chạm tay tình cờ, giữa ánh mắt tránh né rồi lại tìm nhau trong gương, một điều gì đó lớn hơn cả thân phận đã trỗi dậy. Ban đầu là những đêm thức trắng ngồi cạnh nhau trong phòng, kể chuyện thời thơ bé, rồi đến những cái ôm vụng trộm trong bóng tối… Nhưng thế gian không dễ tha thứ cho tình yêu ấy. Khi ông Hội đồng phát hiện, cơn giận dữ của ông như bão nổi. Phương bị đuổi đi giữa đêm, mợ ba bị giam lỏng trong phòng lạnh suốt nhiều tháng. Không ai nghe được tiếng khóc mợ ba giữa đêm. Cũng không ai thấy mợ nhét vào tay người đầy tớ già một lá thư ngắn nhờ gửi cho Phương – chỉ vỏn vẹn: “Nếu kiếp sau có gặp lại, xin đừng bước tới gần. Vì em biết, trái tim mình sẽ vẫn yêu chị – và rồi lại đau như bây giờ.” Từ ngày đó, mợ ba Hương sống như cái bóng. Vẫn lộng lẫy, vẫn trang sức vàng ngọc, nhưng ánh mắt thì rỗng không. Mỗi đêm, mợ lại mặc chiếc váy đen có đính đá lấp lánh – váy mà Phương từng nói trông mợ như cả bầu trời sao – ngồi bên khung cửa, chờ một điều gì đó chẳng thể quay lại. Nhiều năm sau, người ta bảo thấy một bà lão tóc bạc đến đứng trước phủ, tay ôm một chiếc khăn cũ. Bà không nói gì, chỉ đứng lặng im rồi quay lưng đi. Có lẽ… đó là Phương. ---
.
Bye

Mình Ơi!

Mình Ơi Mình ơi, nếu có kiếp sau, mình có còn đi ngang đời nhau như lần đầu? Ái Phương là nắng – dịu dàng, đằm thắm. Lan Hương là trăng – mê hoặc và bí ẩn. Họ đến bên nhau như định mệnh gõ cửa trái tim vào một chiều đông lặng gió. Không ai nói gì trước, nhưng ánh mắt đã kịp làm những điều mà lời nói không đủ can đảm. Tình yêu giữa họ là những chiều chở nhau qua phố cũ, là ly cà phê chỉ cần một ống hút, là những buổi biểu diễn mà ánh mắt Phương luôn tìm thấy Hương dưới hàng ghế khán giả. Nhưng cũng là những đêm thức trắng vì sợ. Sợ ánh nhìn thiên hạ, sợ gia đình quay lưng, sợ cả chính mình yếu đuối. Họ từng gọi nhau là “Mình Ơi” – không phải vì cổ kính, mà vì thân thương. Một cách gọi để thay cho ngàn lời thương nhớ. Mình ơi, hôm nay em diễn mệt không? Mình ơi, ăn chưa? Mình ơi, đừng buồn nữa. Mình ơi, nếu một ngày phải chọn, mình sẽ chọn ai? Câu hỏi ấy cuối cùng cũng đến – như mũi dao giữa ngực. Hương chọn rời đi. Vì danh tiếng, vì sự nghiệp, vì một tương lai đã được vẽ sẵn. Phương không giữ, chỉ đứng trong bóng tối, nhìn người mình thương bước về phía ánh sáng không còn mình. Tết năm ấy, người ta thấy Ái Phương hát một bản ballad da diết trên sân khấu, giọng run như chưa từng. Còn Bùi Lan Hương ngồi ở hàng ghế khán giả, rơi nước mắt mà không ai biết là vì bài hát... hay vì người đang hát. “Mình ơi, nếu em quay lại... chị có còn chờ không?” “Chị luôn chờ, nhưng người chị chờ... không phải em của ngày hôm nay.” Tình yêu đó không chết. Nó chỉ lặng đi như một bản tình ca buồn – chỉ dành cho hai người từng gọi nhau là “Mình Ơi”
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Mình ơi, nếu em quay lại... chị có chờ em không!?
Phan Lê Ái Phương- nàng
Phan Lê Ái Phương- nàng
Chị luôn chờ, nhưng người chị chờ...không phải em của ngày hôm nay.....!!!??
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Sao lại không phải em của hôm nay...?
Phan Lê Ái Phương- nàng
Phan Lê Ái Phương- nàng
vì em không phải của trước kìa
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bây giờ em có tất cả rồi
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Em có thể bên cạnh chị mọi lúc mọi nơi mà
Phan Lê Ái Phương- nàng
Phan Lê Ái Phương- nàng
Nhưng chị không cần điều đó
Phan Lê Ái Phương- nàng
Phan Lê Ái Phương- nàng
Chị cần Hương của trước kìa
Bùi Lan Hương- Mợ ba
Bùi Lan Hương- Mợ ba
không thể được rồi chị....
Phan Lê Ái Phương- nàng
Phan Lê Ái Phương- nàng
Chị xin lỗi
Cô và nàng đang nói chuyện bỗng nhiên
ĐÙNG
ông trời mưa lớn đến nỗi mới mưa được 5' thì nước đã dâng lên tới gần đầu gối của cô
vậy mà hai người con gái chỉ đứng đó mà nhìn nhau
......
.
Bye

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play