Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] INLOVE HAY INLOVAR ?

(FANFIC) INLOVE HAY INLOVAR?

Cánh cửa khép lại rất khẽ.
Không có tiếng khóa vang lên, nhưng em biết - chỉ cần nhìn cách anh đứng chắn trước đó, bình thản đến lạnh người.
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Anh tránh ra.
Anh không quay lại ngay. Ánh đèn ngoài phố hắt lên bờ vai anh, kéo cái bóng dài xuống sàn, phủ gần hết lối đi.
"Em định đi đâu?"
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Ra ngoài.
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
-Trả điện thoại cho em.
Anh quay lại. Ánh mắt lướt qua em chậm rãi, như thể đang cân nhắc một điều gì đó không liên quan đến cảm xúc.
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Em cần nó để liên lạc với ai ?.
Em chau mày
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Không liên quan đến anh.
Anh đáp lại ngay sau đó
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nếu em còn ở đây.
Em bật cười, ngắn và khô.
"Anh bắt ép đến vậy à?"
"Quyền của anh là gì?"
Anh không trả lời câu hỏi đó
Anh tiến lên một bước. Khoảng cách giữa hai người bị rút ngắn đến mức em phải lùi lại. Lưng chạm mép bàn. Hết đường.
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Em gặp ai.
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Chỉ là người quen?
Ánh mắt anh tối xuống. Không phải giận. Không phải ghen theo cách người ta vẫn nói. Là thứ gì đó sâu và tĩnh, như mặt nước trước cơn chìm.
Em bật cười một tiếng không rõ vì đau hay vì quá bất lực
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Anh ghen?
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Anh không ghen.
Giọng Anh vang lên một giọng điềm tĩnh đến lạ thường
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Anh chỉ không thích người khác nhìn thứ đang ở trong tầm tay mình.
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Em không thuộc về anh?
Lần này, anh cười. Rất khẽ
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Vậy à?
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nhưng mà em vẫn ở đây.
Anh đưa tay lên. Không giữ chặt. Chỉ đặt lên cổ tay em — vừa đủ để em biết, nếu anh muốn, em sẽ không đi được.
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Buông ra!
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Anh không giữ.
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Anh chỉ không mở cửa.
Hai câu nói khác nhau, nhưng đều không cho em lối thoát.
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
"Anh đang giam em"
"Không."
Anh cúi thấp xuống. Khoảng cách gần đến mức em ngửi được mùi thuốc lá còn vương trên áo anh.
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Anh đang giữ em ở nơi an toàn.
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Bên anh mà an toàn sao?
Câu hỏi khiến anh khựng lại trong một khoảnh khắc rất ngắn.
Anh từ từ nói giọng trầm xuống
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Anh là thứ nguy hiểm nhất mà em có thể ở cạnh.
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nhưng anh cũng là người duy nhất sẽ không để em bị tổn thương.
Em quay mặt đi. Tim đập mạnh đến đau.
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Em mệt rồi...
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Em không muốn thế này
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Anh biết.
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Vậy buông em ra!
Anh im lặng. Rất lâu
Rồi bàn tay anh rời khỏi cổ tay em, đặt lên tường phía sau lưng em — chặn nốt khoảng trống cuối cùng.
Anh nói chậm rãi..
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nếu em đi.
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Em phải chấp nhận một điều
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Điều gì?
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Hoặc là ở lại
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Hoặc là biến mất khỏi thế giới của anh.
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
..Nghe như đe doạ!
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Không.
Anh lắc đầu
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
"Là giới hạn"
Em nhìn thẳng vào anh.
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Anh đáng sợ thật đấy!
Anh không phủ nhận
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Anh biết
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nhưng em vẫn chưa bước đi.
Em nhìn cánh cửa sau lưng anh. Không khóa. Không rào chắn. Chỉ cần một bước.
Nhưng chân em không nhúc nhích.
Một giọt nước rơi xuống mu bàn tay em. Không rõ là của ai.
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Anh có biết em sợ anh không?
Em hỏi.
Anh nhìn em rất lâu. Ánh mắt không tránh né
"Có"
...
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Vậy sao anh vẫn làm thế?
Anh cúi xuống, trán chạm trán em. Giọng thấp đến mức chỉ đủ cho hai người nghe.
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Vì em đã ở trong rồi
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Trong tầm mắt anh.
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Trong giới hạn anh cho phép.
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Và trong thứ mà… anh không có ý định buông ra.
Căn phòng im lặng.
Cánh cửa vẫn ở đó.
Và em chợt hiểu ra - điều đáng sợ nhất không phải là anh giữ em lại.
Mà là em vẫn 𝗰𝗵ư𝗮 𝘁ừ𝗻𝗴 𝗯ướ𝗰 đ𝗶.
Giả Giả
Giả Giả
Hehh
Giả Giả
Giả Giả
Khởi điểm lại từ con số 0
Giả Giả
Giả Giả
(⁠〃゚⁠3゚⁠〃⁠)

(⁠´⁠∩⁠。⁠•⁠ ⁠ᵕ⁠ ⁠•⁠。⁠∩⁠`⁠)Hai Cuộc Sống

Giả Giả
Giả Giả
hí luu
Giả Giả
Giả Giả
(⁠灬⁠º⁠‿⁠º⁠灬⁠)⁠♡
________"________
Ê làm bài chưa
Một giọng nói gần như hỏi han...hoặc đơn giản là muốn nhờ "vẽ hộ" vào vở mình
Nguyễn Thanh Pháp (Pháp Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp (Pháp Kiều)
Mai thi rồi đó
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Chưa
Đặng Thành An (Negav)
Đặng Thành An (Negav)
Shh...ngày nào cũng chưa
Đặng Thành An (Negav)
Đặng Thành An (Negav)
Ông thầy Tin khó tính vậy
Đặng Thành An (Negav)
Đặng Thành An (Negav)
Mà chẳng làm lung lay cái bản tính lười biếng của thằng nhỏ
Đặng Thành An (Negav)
Đặng Thành An (Negav)
/lắc đầu/
Ở đằng sau một tiếng cười được bật ra không nói trước làm em giật mình
Huỳnh Hoàng Hùng (Gemini Hùng Huỳnh)
Huỳnh Hoàng Hùng (Gemini Hùng Huỳnh)
Chắc muốn làm người bí ẩn
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
/lườm/ Im
Giờ ra chơi, cả bọn túm lại như mọi ngày.
Nguyễn Thanh Pháp (Pháp Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp (Pháp Kiều)
Tan học đi ăn không
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Không tao có việc
Em lắc đầu tiếng nói được đáp lại ngay sau đó
Đặng Thành An (Negav)
Đặng Thành An (Negav)
/nhíu/ việc gì mà ngày nào cũng có
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Việc người lớn/đáp bừa/
Gem bật cười khinh khỉnh
Huỳnh Hoàng Hùng (Gemini Hùng Huỳnh)
Huỳnh Hoàng Hùng (Gemini Hùng Huỳnh)
Nghe ghê ghê
Em cũng cười theo. Một kiểu cười để che giấu.
_________________
Tan học, em không về nhà ngay.
Em rẽ sang con đường khác, thay đồng phục trong nhà vệ sinh quán cà phê gần đó, vuốt gọn lại, khoác áo đen.
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Dạ chào quý khách
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Quý khách dùng gì ạ?
....
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Pha 1 cốc trà đào cam sả và một chocobomb ạ
...
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Chị mang về hay ăn ở đây ạ
...
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Anh cần thêm gì ạ
...
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Ở quán đó có thuê thêm người không ạ
...
Trong phòng vệ sinh gần đó
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Haizz buồn ngủ..-
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Không cầm cự nổi
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
... Nhưng
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Mình còn thiếu nhiều lắm..
Phải, gia đình em không được khá giả cho lắm. Chỉ nhờ cả vào em, em thân đi học thân cho sách cho vở, thân cho quán cho việc.
Soạt soạt!
Tiếng em tạt nước vào mặt mình cho tỉnh táo rồi lấy tay vỗ nhẹ vào mặt.
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hà cớ gì phải gục?
Tóc em ướt sũng lớp áo cũng bị dính nước vào em từ từ lấy một bộ quần áo từ trong cặp sách.
Một áo sơ mi đèn kèm chiếc quần jeans dài và rộng. Em nhanh chóng mặc và tuốt tát lại nhan sắc
Ở đâu mà phải khiến em động chạm đến tận bề ngoài lẫn về trong thế này?
_________
Slife work - Nơi ánh đèn sân khấu chiếu rọi. Không phải để biểu diễn khang trang mà là nơi để thoả mãn con người trong tận cùng lớp bọc bên ngoài
Hay còn gọi là nơi triệu tập bọn nhà giàu. Chỉ có tiền và tình được chiếu đãi
Ê nhóc
Linh
Linh
Mới đến hả

Mới đến - Tiếp khách - VIP

Linh
Linh
Nay lại trốn học đấy à
Linh giọng nửa thật nửa đùa, còn mặt em thì sớm cau mày có khó chịu
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Em không trốn!
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Tan rồi em mới tới
Linh
Linh
Rồi rồi
Linh
Linh
Biết rồi học sinh "ngoan"
Gì mà nói lắm điếc cả tai
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Anh Tuấn
Tuấn
Tuấn
Giờ mới biết đường đến
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Dạ..
Tuấn
Tuấn
Tưởng chết trôi ngoài kia rồi
Linh
Linh
Miệng ăn mắm ăn muối
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Đúng đấy Anh Tuấn tồ
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Chả biết gì cả/cười/
Tuấn
Tuấn
Chúng mày là nhất tao xin thua
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Chả vậy
Tuấn
Tuấn
Này/đưa khay cho em/
Trên khay ghi rõ số phòng đã được viết. Nhưng thứ khiến em hơi lo là con chữ hiện lên in sắc cùng lớp ngà vàng _ VIP
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
"Vip sao.."
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
*Mình sợ... không đủ khả năng để tiếp*
Em cứ đứng suy nghĩ một hồi lâu. Thì Tuấn lại lên tiếng
Tuấn
Tuấn
Thế con cáo trắng cần tao phải vác mày vào à
Thấy mặt Duy lặng sững, thì Linh lo lắng sợ rằng em đang không khoẻ
Linh
Linh
Sao thế Duy?
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Em..
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Đây là thẻ VIP nên em..
Linh
Linh
Em làm sao cơ?
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
"Không đủ kinh nghiệm..."/cấu tay/
Tuấn đứng chống nạnh mặt thì khinh khỉnh rồi thở câu
Tuấn
Tuấn
Mày sợ à?/cười/
Linh
Linh
Biết nó sợ thì mày đi thay đi
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
/ngước nhìn Tuấn/
Tuấn
Tuấn
Chịu
Tuấn
Tuấn
Bố mày không phải làm việc này
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Đi mà anh..
Thấy Tuấn ngơ chỗ khác em vẫn cố chấp xin
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Đi anh
Tuấn
Tuấn
Đừng có đi anh
Tuấn
Tuấn
Đi vào phòng đi em
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
Ơ kìa...
Tuấn
Tuấn
Ơ quả mơ
Tuấn
Tuấn
Mày có đi không thì bảo
Thấy Tuấn quát em liền rụt rè đi vào vừa đi mặt em ngày càng giữ độ lo sợ
Linh
Linh
Khổ nhỏ chưa
Tuấn
Tuấn
Khổ thì thay nó đi
Linh
Linh
Sao lại là tao
Tuấn
Tuấn
Không giúp được gì thì thở ít
Linh liếc Tuấn rồi cả hai mỗi người một công việc mà cằm cụi làm
_______________
Ánh đèn vàng hắt xuống từng mảng tường tối, phản chiếu lên sàn đá bóng loáng những vệt sáng dài như kéo chậm nhịp thời gian.
Tiếng bass từ sàn bar bên ngoài bị chặn lại, chỉ còn vọng vào thành từng nhịp trầm nặng, đều đặn như nhịp tim đang đập trong lồng ngực em.
Mùi rượu mạnh pha lẫn khói thuốc và nước hoa nồng nàn quấn lấy không khí, vừa xa lạ vừa nguy hiểm.
Hoàng Đức Duy (Captain)
Hoàng Đức Duy (Captain)
"Bình tĩnh nào.. vào thôi"
Miệng thì cố giữ bình tĩnh nhưng tay em thì đã sớm run từ lâu
"Đến muộn quá bé yêu?"
Giả Giả
Giả Giả
Híu
Giả Giả
Giả Giả
phờ lóp ☺️🦴🦴

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play