Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[DuongKieu] Hoa Dạ Hương Trong Căn Phòng Khóa Kín

1

Cánh cửa sắt khép lại với những tiếng thở nặng nề
Khép lại tất cả hy vọng cuối cùng của cô xuống đáy vực thẳm
Bóng tối bủa vây chỉ có chút ánh sáng lập lờ của chiếc đèn chùm cũ nát trên Trần nhà
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
/ngồi bệt xuống sàn tay ôm đầu/
Em cố nhớ lại những kí ức vui vẻ trước khi chúng hoàn toàn tan biến
Mùi ẩm mốc kèm mùi sắt rỉ trong căn phòng khiến cô nghẹn ngào nhưng không thể khóc được
Tiếng bước chân vàng lên khiến cô như nín thở
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
/đúng ngoài cửa/
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Em không cần phải sợ
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Chỉ cần em ở đây với anh…mãi mãi
Cô yên lặng mà không trả lời bởi vì cô biết đó không phải lời hứa mà…là một lời nguyền
Tiếng cửa sắt khẽ vang lên
Một bóng hình to lớn bước vào
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
/ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt hắn/
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Anh đến rồi
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
/giọng mỏng như sương/
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Em sẽ không bao giờ chờ anh đâu
Cô vừa nói xong hắn liền lao đến đôi mắt đỏ ngầu mà xiết chặt lấy cổ tay cô
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Em không thể hiểu được đâu
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Anh không thể nào sống nếu thiếu em
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tại sao
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tại sao chứ
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tại sao em lại không thể yêu anh lấy một lần
Càng nói hắn càng xiết chặt tay em
Khiến em không khổ khẽ kêu lên một tiếng
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
A
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nhận ra
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Xin lỗi
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Đã làm em đau rồi
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Em nghỉ ngơi đi
Nói rồi hắn bước ra khỏi căn phòng
Tiếng cửa sắt đầy ám ảnh lại một lần nữa kêu lên
Thấy bóng dáng hắn đã khuất hẳn
Cô không thể nhìn. Được nữa bắt đầu thở hổn hển
Trong bóng tối chật hẹp em ép mình phải thở đều
Cố níu lấy mảnh ánh sáng cuối cùng trước khi nó hoàn toàn tan biến vào bóng tối hư vô
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Mình…
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Không thể gục ngã
Cô tự nhủ từng nhịp tim đang đập như lời thề bất khuất
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Dù anh có làm gì
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Có giam cầm tôi
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Hay Có đánh cắp tự do đi chăng nữa
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Mình cũng phải sống cho chính mình

nơi khởi nguồn mọi chuyện

Em như muốn hỏi rõ về ngọn ngành mà không chần chờ gọi tên hắn
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Này
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Dương à
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Có chuyện gì sao
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Tại sao
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Tại sao lại là em
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Mà không phải là ai khác chứ
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
/cười nhẹ/
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Em biết không
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Anh đã có tình cảm với em từ lần đó rồ
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Lần đó
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
/khó hiểu/
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Là lần nào chứ
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Em không nhớ sao
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Vậy để anh nhắc lại cho em nhớ
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Khởi nguồn của mọi chuyện
________\\
Đó là một cơn mưa đêm xối xả
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
/ngồi bên góc tường/
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Này
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Anh không sao chứ
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tôi không sao
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Chỉ là hơi đói chút
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Tôi vừa mới mua tô cháo này định ăn
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Mà thôi anh ăn đi cho ấm bụng
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
/đưa tô cháo cho anh/
Em với nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời đã kéo anh ra khỏi những buồn đau trong quá khứ mà quyết tâm xây dựng lại cuộc đời
Nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời ấy
Cũng đã gián tiếp kéo em vào vực sâu không lối thoát
Nơi bóng tối giam cầm
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Anh muốn em là của anh mãi mãi
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Không ai được lấy em đi khỏi anh cả
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
/siết chặt tay/
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nhưng em chưa bao giờ yêu anh
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Chưa bao giờ cho anh nụ cười như lần đầu anh gặp em cả
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Em yên tâm đi
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Anh sẽ khiến cho em phải thay đổi câu trả lời
Dù là nói chuyện với nhau qua cánh cửa sắt
Nhưng em cũng không khỏi cảm thấy hoảng sợ
Cơ thể khẽ run Lên mà lùi về phía góc tường
Mỗi ngày anh đều đến thăm em đều đặn cả
Và em cũng chẳng có chút tình cảm gì dành cho anh
Những cảm xúc ấy dồn nén khiến em chẳng còn muốn làm gì nữa
Em không khóc
Không phải vì em không đau mà vì em đã cạn nước mắt từ lâu rồi
Những ngày đầu ở đây
Em nghe thấy tiếng thở của mình như từng tiếng cầu cứu trong vô vọng
Nhưng không một ai nghe thấy cả
Chỉ có anh
Với đôi mắt sâu hun hút
Giọng nói không cảm xúc mà hỏi em
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Em nghĩ…mình có thể thoát khỏi đây được không
Em không trả lời
Bởi vì em biết không chìa khóa nào có thể giúp em thiệt khỏi chiếc lồng sắt này

điều em không hay biết

Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
À mà…
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Em biết không
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Thực ra
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Anh đã yêu em từ trước cả khi em biết anh
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
/nhíu mày/
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Ý anh là gì chứ
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
/cười nhẹ/
Tiếng cửa sắt lại một lần nữa vang lên
Anh bước vào trên tay là một mảnh giấy cũ kĩ và nhàu nát
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
/đưa mảnh giấy cho em/
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Em còn nhớ thứ này không
Em cầm lấy
Đôi tay có chút run rẩy khi nhìn vào bức thư tay ngắn ngủi với nét chứ nghiêng của chính mình
“Nếu có ai đó ngoài kia đang cảm thấy lạc lõng như tôi…hãy tìm tôi chúng ta có thể không chữa lành được nhau nhưng ít nhất cũng không cô đơn “
Tìm em như chợt thắt lại
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Cái này…
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Là tôi viết trên diễn đàn năm lớp 11
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
/khẽ gật đầu/
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Và anh đã tìm em ngây từ ngày hôm ấy
Em cứng người
Từng tế bào trong cơ thể như đang đông cứng lại
Anh tiếp tục nói
Giọng trầm như thể ru ngủ
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Anh tìm được tên trường
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Lớp và cả bạn bè của em
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Anh đã chuyển trường vì em
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Anh ở gần
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Lặng lẽ
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Chỉ cần được nhìn thấy em
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Pháp Kiều)
/lùi lại và vào tường/
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Em nghĩ là tình cờ sao
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Việc chúng ta quen nhau rồi kết bạn
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Không
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tất cả đều là anh sắp đặt
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Anh chờ em nhìn thấy anh
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nhưng em chưa từng
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Và rồi em bắt đầu yêu kẻ khác
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Anh chờ đợi đến khi không thể chờ được nữa
Em cứng người
Vậy…
Những thứ em chỉ nghĩ là “trùng hợp”
Lần em bị tai nạn
Anh vô tình xuất hiện và đưa em đi viện
Đến cả nhóm bạn em từng chơi thân cũng là do anh âm thầm cài vào
Em không hề biết
Trong ngần ấy năm
Em đã sống trên một bàn cờ mà chính mình là con tốt
Bầu không khí chợt đặc quánh
Em nhìn hắn
Lòng vừa sôi sục
Không phải vì sợ nữa mà là căm phẫn

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play