Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] "Người Có Từng Yêu Em Không?"

Đau?

tác giả cute
tác giả cute
Hihih đọc xong đừng quánh tui nha
tác giả cute
tác giả cute
Tui mong manh dễ vỡ lắm :3
tác giả cute
tác giả cute
giới thiệu nhân vật nèeee
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
* Hoàng Đức Duy (Thụ): * Tuổi: Khoảng 22 tuổi * Nghề nghiệp: nhân viên làm việc trong công ty của Quang Anh * Ngoại hình: Vẻ ngoài có thể không quá nổi bật nhưng có nét gì đó trong sáng, mong manh, dễ khiến người ta muốn bảo vệ (nhưng Quang Anh thì không). Đôi mắt là điểm nhấn, luôn chứa đựng nỗi buồn và sự hy vọng mong manh. * Tính cách: Hiền lành, lương thiện, tình cảm, kiên trì đến mức cố chấp trong tình yêu dành cho Quang Anh. Dù bị ngược đãi, tổn thương hết lần này đến lần khác nhưng vẫn không thể buông bỏ. Dễ bị tổn thương cả về thể xác lẫn tinh thần. có một bí mật liên quan đến gia đình hoặc quá khứ của Quang Anh mà bản thân em ấy không hề hay biết.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
* Nguyễn Quang Anh (Công): * Tuổi: 26 tuổi * Nghề nghiệp: CEO/Chủ tịch của một tập đoàn lớn, có tiếng nói và quyền lực trong giới kinh doanh. * Ngoại hình: Đẹp trai, lạnh lùng, ánh mắt sắc bén đầy toan tính. Luôn toát ra khí chất của kẻ đứng đầu, nhưng ẩn sâu bên trong là sự phức tạp, khó đoán. * Tính cách: Độc đoán, ít nói, hành xử dứt khoát và tàn nhẫn trong công việc lẫn đời sống cá nhân (đặc biệt là với Duy). Có thể có một quá khứ tổn thương hoặc một bí mật nào đó khiến anh ta trở nên như vậy. Tình cảm với Duy rất mập mờ, lúc lạnh nhạt đến tàn nhẫn, lúc lại có những hành động khiến Duy (và cả người đọc) phải hy vọng hão huyền.
tác giả cute
tác giả cute
Dooooo truyện
---------------------------
Gió mùa đông luồn qua khung cửa sổ kính trong suốt, thổi vào căn phòng áp mái lạnh lẽo, khiến tấm rèm voan mỏng manh khẽ lay động như một linh hồn cô đơn đang khóc thầm. Hoàng Đức Duy cuộn mình trên chiếc sofa cũ kỹ, thân thể gầy gò bị tấm chăn mỏng manh bao phủ. Ánh đèn vàng vọt hắt lên khuôn mặt xanh xao, hằn rõ quầng thâm dưới mắt và đôi môi khô nứt.
Dưới chân là tấm thảm Ba Tư đắt tiền nhưng đã sờn màu ở vài chỗ, dấu vết của những bước chân vô tình dẫm đạp lên, giống như cuộc đời em, từng là thứ được nâng niu, giờ lại bị chà đạp không thương tiếc.
Em ngước nhìn ra ngoài, nơi những ánh đèn rực rỡ của thành phố hoa lệ thắp sáng màn đêm. Ở đâu đó ngoài kia, có một người đang sống trong nhung lụa, trong sự ngưỡng mộ và sợ hãi của bao kẻ khác. Người đó mang tên Nguyễn Quang Anh.
Tên anh như một vết sẹo nóng bỏng khắc sâu vào tim gan Duy, đau rát mỗi khi chạm vào. Đã bao lâu rồi em không được nhìn thấy nụ cười thật lòng của anh? Đã bao lâu rồi em không được nghe một lời dịu dàng từ anh? Đã bao lâu rồi... anh không còn nhìn em như nhìn một con người, mà chỉ là một món đồ, một sự hiện diện không mong muốn trong căn nhà rộng lớn này?
Em nhớ những ngày xưa cũ, khi Quang Anh vẫn còn là chàng thiếu niên với nụ cười ấm áp dưới tán bằng lăng tím. Khi Duy vẫn là cậu bé rụt rè được anh che chở. Tình yêu nảy nở thật khẽ khàng, tinh khôi như sương sớm. Em đã nghĩ, đó là tất cả những gì em cần trong cuộc đời này.
Nhưng rồi, biến cố ập đến. Một tai nạn? Một âm mưu? Một sự thật kinh hoàng được phơi bày? Duy không rõ nữa. Chỉ biết rằng, sau đêm định mệnh ấy, Quang Anh thay đổi. Anh biến thành một con người khác hoàn toàn, lạnh lùng, tàn nhẫn và đầy hận thù. Ánh mắt anh nhìn em không còn là yêu thương hay dịu dàng, mà chỉ còn là sự ghét bỏ, khinh miệt, và đôi khi là... sự chiếm hữu đáng sợ.
Tiếng cửa mở cắt ngang dòng suy nghĩ của Duy. Em giật mình, biết ai vừa bước vào mà tim lại đập thình thịch vì sợ hãi và cả... một chút hy vọng hão huyền.
Nguyễn Quang Anh đứng đó, bóng anh đổ dài trên sàn nhà. Chiếc áo vest đắt tiền hơi xộc xệch, cà vạt nới lỏng, gương mặt điển trai nhưng đầy vẻ mệt mỏi và lạnh lẽo. Anh không nhìn Duy ngay, chỉ tùy tiện ném chiếc cặp xuống sofa rồi cởi áo khoác.
Căn phòng lại chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng Duy hít thở khẽ khàng và tiếng gió rít bên ngoài. Sự im lặng này ngột ngạt đến khó thở. Nó chứa đựng quá nhiều điều không nói thành lời: nỗi đau của em, sự lạnh nhạt của anh, và câu hỏi nghẹn lại nơi cổ họng mà em không dám hỏi:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"Người có bao giờ yêu em không?" ( nội tâm )
Cuối cùng, Quang Anh cũng liếc nhìn về phía Duy. Ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt em, không có chút cảm xúc nào, chỉ là sự trống rỗng và một thoáng khó chịu dường như vì sự hiện diện của em.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
"Sao còn chưa ngủ?" //Giọng anh trầm thấp, khô khốc như sỏi đá, không chút hơi ấm.//
Duy siết chặt tấm chăn, cổ họng nghẹn lại. Em muốn nói "Em đợi anh", muốn nói "Em nhớ anh", nhưng tất cả chỉ gói gọn lại thành một lời nói dối vô hại:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"Em... em không ngủ được."
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
"Không ngủ được? Hay là đang chờ đợi điều gì?" //Quang Anh nhếch mép cười, một nụ cười đầy mỉa mai và tàn nhẫn.//
Anh tiến lại gần, mỗi bước chân như dẫm nát trái tim Duy. Anh cúi xuống, ánh mắt sắc như dao cạo dán chặt vào em.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
"Đừng nuôi hy vọng hão huyền nữa, Hoàng Đức Duy. Ở đây chỉ có sự trừng phạt của cậu."
Bàn tay anh vươn ra, không phải để nâng niu hay vuốt ve, mà lạnh lùng bóp lấy cằm Duy. Lực tay đủ mạnh để em cảm thấy đau, nhưng em không dám phản kháng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
"Nhớ lấy vị trí của cậu" //Quang Anh gằn giọng, ánh mắt anh tóe ra sự lạnh lẽo khiến Duy rùng mình.//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
"Cậu không có quyền đòi hỏi bất cứ điều gì từ tao. Kể cả tình yêu."
Nói rồi, anh buông tay, xoay lưng bước vào phòng ngủ chính, bỏ lại Duy một mình trong căn phòng lạnh lẽo với trái tim tan nát.
Nước mắt cuối cùng cũng không kìm được mà rơi xuống, thấm đẫm vào tấm chăn mỏng. Duy ôm chặt lấy mình, khóc không thành tiếng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"Người có bao giờ yêu em không?" //Câu hỏi vang vọng trong tâm trí, không lời đáp.//
Chỉ còn lại sự thật tàn khốc: đối với Nguyễn Quang Anh lúc này, Hoàng Đức Duy chỉ là một vết nhơ cần phải chịu đựng, một món nợ cần phải đòi, và là đối tượng cho sự trừng phạt tàn nhẫn.
Câu hỏi vang vọng trong tâm trí, không lời đáp. Chỉ còn lại sự thật tàn khốc: đối với em mới chỉ là bắt đầu... của địa ngục trần gian mang tên tình yêu không được đáp lại của Hoàng Đức Duy.
tác giả cute
tác giả cute
hết rùi
tác giả cute
tác giả cute
Hihi hay hong mấy bà
tác giả cute
tác giả cute
Bái bai tác giả đi ngủ đây

Cơm hôm nay sao lại khó nuốt quá?

tác giả cute
tác giả cute
Heeluuuu tui là một tác giả năng xuất heheheh
tác giả cute
tác giả cute
Hỏng xàm nữa dô truyện
----------------------
Tiếng bước chân của Nguyễn Quang Anh xa dần, rồi cánh cửa phòng ngủ chính đóng lại một cách dứt khoát, như nhốt chặt mọi hy vọng cuối cùng của Duy ở bên ngoài. Căn phòng áp mái lại chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng nấc nghẹn ngào đứt quãng của em. Duy không biết mình đã khóc bao lâu, chỉ biết gối đầu lên tấm chăn sờn cũ mà nước mắt cứ tuôn rơi không ngừng, làm ướt đẫm một mảng vải.
Cơ thể em đau nhức, không chỉ vì tư thế co quắp lâu trong cái lạnh, mà còn là sự đau đớn âm ỉ từ những vết thương không tên trong lòng. Vết thương do ánh mắt lạnh lùng, do lời nói tàn nhẫn, do sự tồn tại bị chối bỏ.
"Ở đây chỉ có sự trừng phạt của mày thôi."
Lời nói ấy cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí Duy, như một bản án không bao giờ kết thúc.
Em gượng ngồi dậy, tấm lưng dựa vào thành ghế sofa lạnh buốt. Căn phòng này... nó giống như một cái lồng mạ vàng. Nhìn từ ngoài vào có vẻ tươm tất, đầy đủ tiện nghi cơ bản mà nhiều người mơ ước.
Nhưng chỉ có người ở trong mới biết, nó giam giữ cả thể xác lẫn linh hồn. Duy không được phép tùy tiện ra khỏi tầng áp mái này, trừ khi có sự cho phép của Quang Anh hoặc người giúp việc được lệnh đưa em xuống. Thế giới của Duy thu hẹp lại chỉ bằng vài chục mét vuông này.
Bụng em réo lên những tiếng than vãn yếu ớt. Duy nhận ra mình chưa ăn gì từ sáng. Đôi khi, Quang Anh sẽ "ban phát" cho em những bữa ăn thừa từ dưới nhà, do người giúp việc mang lên. Đôi khi, em sẽ bị bỏ đói. Đó cũng là một cách "trừng phạt".
Khoảng nửa tiếng sau, có tiếng gõ cửa khẽ. Người giúp việc trung niên tên dì Mai mang lên một khay đồ ăn. Dì Mai là người duy nhất trong căn nhà này đối xử với Duy bằng chút nhân từ còn sót lại, dù chỉ là lén lút.
Dì Mai
Dì Mai
" Duy, dậy ăn chút gì đi con. Cậu chủ dặn dì phải mang lên cho con."
Dì Mai đặt khay đồ ăn xuống bàn nhỏ trước mặt Duy, giọng nói chứa đựng sự thương cảm giấu kín
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// khẽ gật đầu, muốn nói lời cảm ơn nhưng cổ họng khô khốc chỉ phát ra tiếng khào khẽ.//
Dì Mai
Dì Mai
//nhìn Duy với ánh mắt xót xa, muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi,bà thở dài một tiếng rồi lặng lẽ rời đi, đóng cửa lại.//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// cầm đũa lên, cố gắng ăn vài miếng. Mỗi hạt cơm trôi xuống đều như nghẹn lại, đắng chát.//
Em không đói đến mức không chịu được, nhưng em biết mình cần phải ăn để có sức... để tiếp tục tồn tại trong cái địa ngục này.
Khi Duy đang cố nuốt xuống những miếng cơm khó khăn, cánh cửa phòng bất ngờ bật mở. Lần này không có tiếng gõ cửa. Quang Anh đứng đó, vẫn bộ dạng mệt mỏi nhưng ánh mắt sắc lạnh hơn lúc nãy. Anh hẳn là chưa ngủ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// giật mình làm rơi đôi đũa xuống sàn.//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//bước vào, nhìn khay đồ ăn trên bàn, rồi nhìn Duy. Ánh mắt lướt qua khuôn mặt gầy gò của em, dừng lại ở đôi mắt còn hoe đỏ vì khóc.//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
"Ăn có vẻ ngon miệng nhỉ?" //Giọng anh đầy sự chế giễu.//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//lắc đầu lia lịa, cố gắng giải thích// "Không... không ạ..."
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
"Không?" //Bước lại gần hơn, đứng ngay trước mặt Duy. Bóng lớn bao trùm lấy em, khiến Duy càng thêm nhỏ bé và run rẩy.//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Cúi xuống, ánh mắt quét qua từng chi tiết trên khuôn mặt Duy, như đang tìm kiếm một dấu hiệu tội lỗi.// "Hay là cơm không ngon, cần thêm gì sao? Nói đi, Hoàng Đức Duy. Cậu muốn gì?"
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Duy siết chặt vạt áo, không dám ngước lên nhìn anh.// ( Muốn gì sao? Em chỉ muốn anh đừng nhìn em bằng ánh mắt đó nữa. Em chỉ muốn quay lại những ngày xưa. Em chỉ muốn... biết anh có từng yêu em không.) ( nội tâm )
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"Em... em không cần gì cả," //Duy khẽ thì thầm, giọng lạc đi vì sợ hãi.//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Bật cười.Tiếng cười không mang chút vui vẻ nào, chỉ lạnh lẽo và đầy mỉa mai.//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
"Không cần gì? Tốt lắm. Nhận thức rõ vị trí của mình là điều cần thiết."
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//đưa tay lên, ngón tay lạnh lẽo khẽ chạm vào má Duy, lướt qua vết nước mắt còn đọng lại. Cú chạm nhẹ tênh nhưng khiến Duy rùng mình, như thể bị bỏng.//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
"Cậu khóc?"
Quang Anh hỏi, giọng anh đột ngột dịu đi một chút, nhưng sự dịu dàng đó còn đáng sợ hơn cả sự tàn nhẫn. Nó giống như sự giả tạo, một màn kịch trêu ngươi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
"Vì bữa cơm không hợp khẩu vị sao, Hoàng Đức Duy?"
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//ngước mắt lên nhìn anh, trong đôi mắt ngấn nước là sự tủi thân và đau đớn không thể che giấu.//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"Không phải... em..."
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
"Hay là...cậu lại đang nhớ nhung ai đó?"
Ánh mắt Quang Anh vụt lên tia nguy hiểm. Anh dùng ngón tay nâng nhẹ cằm Duy lên, buộc em phải nhìn thẳng vào mắt anh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
"Cậu quên mình là ai rồi sao? Quên ai là người cho cậu chỗ trú thân này sao?"
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"Em không quên..." //Vội vàng đáp, nước mắt lại chực trào ra.//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
"Tốt."
Quang Anh thu tay về, nụ cười mỉa mai lại xuất hiện trên môi. Anh quay lưng lại, bước đi, nhưng trước khi ra khỏi phòng, anh dừng lại.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
"Ăn hết đi," //giọng lạnh như băng.//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
"Đừng để tao phải nhìn thấy thứ gì còn sót lại trên khay khi tao quay lại."
Nói rồi, anh thực sự bước đi, để lại Duy một mình trong căn phòng lạnh lẽo, bên khay cơm nguội ngắt và trái tim đau đớn đến nghẹt thở. Ăn hết? Em làm sao nuốt trôi được khi lồng ngực như bị bóp nghẹt, khi mỗi hơi thở đều mang theo vị mặn chát của nước mắt và sự tủi nhục?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"Người có bao giờ yêu em không?" ( nội tâm )
Câu hỏi ấy lại hiện lên, giờ đây không còn là một lời thì thầm trong tâm trí, mà như một tiếng gào thét vô vọng trong trái tim tan nát
tác giả cute
tác giả cute
Hihihi dui ghê xong ròi đi ngủ đâyyyy
tác giả cute
tác giả cute
Baiiiiiiii

"Sao Anh Tàn Nhẫn Với Em Quá Vậy....?"

tác giả cute
tác giả cute
Tác giả năng suất đâyyyy
tác giả cute
tác giả cute
Chỉ tiêu 1 ngày 5 chương
tác giả cute
tác giả cute
Gét gô
tác giả cute
tác giả cute
Mà quy ước xíu nha
tác giả cute
tác giả cute
"...." sẽ là nội tâm,lời nhớ lại //....hành động....// ( trong ngoặc là lời tác giả hehe )
tác giả cute
tác giả cute
Dooooo truyện
----------------------
Hoàng Đức Duy nhìn khay cơm nguội ngắt, rồi nhìn về phía cánh cửa phòng ngủ chính đã đóng im lìm. Lời đe dọa của Quang Anh vẫn văng vẳng bên tai.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
"Đừng để tôi phải nhìn thấy thứ gì còn sót lại trên khay khi tôi quay lại."
Bụng em đau quặn lại, không phải vì đói, mà vì một cảm giác ghê tởm dâng lên tận cổ họng. Nuốt trôi được những thứ này sao? Nuốt trôi được cả nỗi tủi nhục, sự sợ hãi và tình yêu không được đáp lại này sao?
Nhưng em biết, em không có sự lựa chọn. Phản kháng chỉ đổi lấy sự trừng phạt còn kinh khủng hơn. Duy run rẩy cầm lại đôi đũa đã rơi xuống sàn. Em gắp từng miếng cơm, từng cọng rau mềm oặt, đưa lên miệng một cách khó khăn.
Nước mắt vẫn chảy dài, hòa lẫn vào thức ăn, khiến nó càng thêm mặn chát. Mỗi lần nuốt xuống, lồng ngực em lại như bị siết chặt. Cơ thể em run lên bần bật vì lạnh và vì sợ.
EM CẢM THẤY MÌNH THẬT VÔ DỤNG, THẬT THẢM HẠI.
Đang cố gắng nuốt trôi miếng cuối cùng, cánh cửa lại đột ngột mở ra. Lần này, Quang Anh không vào ngay, mà tay anh cầm theo một thứ gì đó. Duy ngước lên nhìn, ánh mắt em lập tức co rút lại vì kinh hoàng.
Trong tay Quang Anh là một khung ảnh. Khung ảnh cũ kỹ, hơi tróc sơn ở viền, nhưng bên trong là bức ảnh mà Duy trân quý hơn cả sinh mạng mình.
Bức ảnh chụp em và Quang Anh dưới gốc bằng lăng ngày xưa, khi cả hai còn là những thiếu niên vô tư, cười thật tươi, dựa sát vào nhau. Đó là kỷ vật duy nhất còn sót lại từ cái quá khứ tươi đẹp đã vỡ nát.
Tim Duy đập loạn xạ, một linh cảm cực kỳ xấu ập đến.
Quang Anh bước vào phòng, bước chân thong thả như kẻ đi dạo, nhưng ánh mắt anh lại lạnh lẽo và tàn nhẫn đến đáng sợ. Anh đi thẳng đến trước mặt Duy, giơ cao khung ảnh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Còn giữ thứ rác rưởi này sao? //Giọng anh đều đều, không một chút cảm xúc.//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
"Tôi đã bảo cậu vứt hết những thứ liên quan đến quá khứ bẩn thỉu đó đi rồi mà?"
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không... không phải rác rưởi... //Duy bật thốt, giọng lạc đi vì hoảng sợ.Cố gắng vươn tay ra định giật lấy.//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Xin anh... đừng...
Quang Anh dễ dàng tránh được bàn tay run rẩy của em.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Nhìn biểu cảm kinh hoàng trên mặt Duy, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn độc.//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ồ? Thứ này quan trọng với cậu đến vậy à? //Anh nghiêng đầu, giả vờ ngạc nhiên.//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy thì...
[ Rầm, Loảng xoảng tiếng thủy tinh nứt vỡ vang vọng trong không gian yên tĩnh ]
Quang Anh đột ngột ném mạnh khung ảnh xuống sàn nhà ngay trước mặt Duy. Tiếng kính vỡ choang vang lên chói tai, mảnh vỡ bắn tung tóe trên tấm thảm. Bức ảnh hai người ngày xưa giờ bị cắt nát bởi những mảnh kính sắc nhọn.
Duy như chết lặng. Mọi âm thanh trong thế giới của em dường như biến mất.
Em chỉ nhìn chằm chằm vào mớ hỗn độn trên sàn, trái tim tan vỡ thành trăm mảnh. Đó không chỉ là một bức ảnh, đó là ký ức, là minh chứng cho một tình yêu đã từng tồn tại, là sợi dây mỏng manh cuối cùng kết nối em với con người Quang Anh mà em từng biết.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Nước mắt lại trào ra như suối. Duy không kìm được nữa, em oà khóc nức nở.//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tại sao... tại sao anh lại làm thế...? //Duy nghẹn ngào, giọng đứt quãng vì tiếng khóc.//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đó là kỷ niệm của chúng ta mà... tại sao anh lại tàn nhẫn như vậy...?
Quang Anh đứng đó, nhìn em khóc lóc đau khổ, không một chút động lòng. Ánh mắt anh vẫn lạnh như băng, thậm chí còn có một chút hài lòng tàn nhẫn khi thấy em vật vã trong đau khổ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Kỷ niệm? //Anh lặp lại, giọng đầy khinh bỉ.//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đối với tôi, đó chỉ là một sai lầm. Một vết nhơ mà tôi muốn xóa sạch.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Bước một bước lại gần, giẫm thẳng lên mảnh kính vỡ và bức ảnh bị cắt nát dưới chân.//
Tiếng kính lạo xạo vang lên, như dẫm nát cả trái tim và linh hồn Duy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu? //Quang Anh cúi xuống, giọng anh nhỏ lại nhưng đầy sự đe dọa.//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu cũng là một vết nhơ. Sự tồn tại của cậu khiến tôi thấy ghê tởm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Tim Duy như ngừng đập.//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"Ghê tởm? Anh nói ghê tởm em sao? Người mà em yêu hơn cả bản thân mình, người mà em cam chịu tất cả sự ngược đãi chỉ để được ở gần, lại nói ghê tởm em?" ( nội tâm, suy nghĩ của em )
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nguyễn... Nguyễn Quang Anh... //Duy yếu ớt gọi tên anh, giọng run rẩy. Em cố gắng gượng dậy, muốn nắm lấy tay anh, muốn hỏi anh, van xin anh...//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh... anh có bao giờ... có bao giờ yêu em không...?
Câu hỏi đau đớn ấy cuối cùng cũng bật ra khỏi môi Duy, trong tiếng nấc nghẹn ngào và hơi thở đứt quãng. Nó mang theo tất cả nỗi tuyệt vọng, tất cả tình yêu bị chà đạp, tất cả sự hy vọng mong manh cuối cùng.
Quang Anh đứng thẳng dậy, nhìn Duy bằng ánh mắt lạnh lẽo chưa từng thấy. Khuôn mặt anh không chút biểu cảm, như thể em đang hỏi một câu hỏi vô nghĩa về một người xa lạ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Yêu cậu? //Lặp lại, giọng đầy mỉa mai.//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy, cậu nghĩ quá nhiều rồi đấy. Tôi chỉ thấy phát tởm.
Anh xoay lưng lại, không thèm nhìn Duy thêm một lần nào nữa. Bước chân anh dẫm lên mảnh kính vỡ, rời khỏi căn phòng áp mái, bỏ lại Duy một mình giữa đống đổ nát của kỷ niệm và trái tim tan nát
Duy gục xuống sàn, giữa những mảnh kính vỡ và bức ảnh bị xé nát. Em không còn khóc thành tiếng nữa, chỉ còn những tiếng nấc nghẹn đứt quãng và hơi thở yếu ớt.
Cơ thể em run lên bần bật, không phải vì lạnh, mà vì nỗi đau tột cùng. Lời nói của Quang Anh như ngàn mũi dao đâm vào tim em
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
"Tôi chỉ thấy phát tởm." ( Lời nói của anh vọng lại trong tâm em )
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"Vậy ra, tất cả những gì còn lại sau bao nhiêu năm, sau bao nhiêu đau khổ em chịu đựng, chỉ là sự ghê tởm từ anh?" ( suy nghĩ của em )
Em vươn tay run rẩy chạm vào một mảnh kính vỡ sắc nhọn, vô tình cứa vào đầu ngón tay. Máu đỏ tươi chảy ra, nhỏ xuống tấm thảm. Nỗi đau thể xác chẳng là gì so với nỗi đau trong tim.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"Tại sao em vẫn còn sống? Sống để làm gì khi trái tim đã chết, khi hy vọng đã vụn vỡ, khi người mình yêu nhất lại coi mình là thứ đáng ghê tởm?" ( nội tâm suy nghĩ của ẻm )
++++++++++++++++++++++++
tác giả cute
tác giả cute
Heheheheh hết rùi chúc mọi người buổi sáng vui vẻ
tác giả cute
tác giả cute
Bái bai tác giả biến đi đâyy

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play