Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

DomicDoo – KieuDoo – AllDoo┊Through The Storm.

vaicaunoicokhiennguoithaydoi?

« hoặc là, do em đã chờ quá lâu để mệt, để khóc. »
« em không rời đi, nhưng cũng không đứng đợi. »
« thế giới này không chậm lại vì ai, anh nhỉ? »
« từng lời ca mình cùng viết nên, giờ hóa dư thừa, liệu vài câu nói có khiến người thay đổi? và rồi em cứ ôm hi vọng, hi vọng một ngày xanh hơn, một ngày không thất vọng, một ngày chẳng còn tiếng mưa rơi. » 〘 by: perchictect. 〙
𝒑𝒍𝒂𝒚𝒍𝒊𝒔𝒕 𝒏𝒂𝒚 𝒌𝒉𝒊𝒆𝒏 𝒂𝒏𝒉 𝒏𝒉𝒐 𝒆𝒎? ❚❚𝄒₀●────────────𝄆
Nguyễn Hoàng Nghiên Dương.
Nguyễn Hoàng Nghiên Dương.
theo anh, tình yêu có ý nghĩa như thế nào?
nữ phóng viên mỉm cười. em dịu dàng, đằm thắm, chẳng gò bó, chẳng giục giã. nghiên dương chỉ nhìn, chỉ đợi.
Đỗ Hải Đăng.
Đỗ Hải Đăng.
tình yêu?
Đỗ Hải Đăng.
Đỗ Hải Đăng.
đối với anh, tình yêu không phải là lời thề hứa hay những giây phút ngọt ngào chóng vánh, mà là một hành trình dài, nơi hai người cùng đi qua nắng gió, cùng trưởng thành và cùng giữ nhau lại trong tim, mỗi ngày một sâu sắc hơn.
Đỗ Hải Đăng.
Đỗ Hải Đăng.
tình yêu, là mỗi sáng thức dậy, nghĩ về người kia và tự hỏi: “hôm nay mình có thể khiến người ấy vui hơn một chút không?”. là sự kiên nhẫn khi người kia mệt, là vòng tay khi người ấy cần, và là sự im lặng an yên khi chẳng cần phải nói gì. là chia sẻ, là tha thứ, là cùng nhau vượt qua những điều nhỏ nhặt – để giữ lấy điều to lớn nhất: chúng ta.
Đỗ Hải Đăng.
Đỗ Hải Đăng.
tình yêu – với anh – là được nhìn thấy người ấy mỗi ngày, không chỉ bằng mắt mà bằng cả trái tim, và biết rằng: trên thế giới này, dù có bao nhiêu người lướt qua, thì người ấy vẫn là người anh muốn nắm tay đến cuối cùng.
hải đăng bật cười, đôi mắt lặng đi, đủ để khiến người ta phải dừng lại lâu hơn, chỉ mong ngắm lại mãi khoảnh khắc này. tựa thể một cuộn phim xưa cũ, có tua lại đến trăm lần vẫn thổn thức, vẫn đau lòng.
Nguyễn Hoàng Nghiên Dương.
Nguyễn Hoàng Nghiên Dương.
vậy anh có muốn chia sẻ về nó không?
lần đầu tiên trong đời nghiên dương đến với người khác bằng tư cách một người thấu hiểu và sẻ chia, bằng tất cả chân thành từ tận đáy lòng. âm thầm, chậm rãi.
Đỗ Hải Đăng.
Đỗ Hải Đăng.
dĩ nhiên là có, bởi vì anh cũng từng yêu mà.
nhẹ, mà đau.
giữa biển đời, giữa ánh hào quang, giữa những máy quay thô cứng chiếu vào, ở đâu đó, có những ánh mắt khựng lại, có những tâm hồn dần vỡ toang.
loang trên những rặng đèn nhấp nhô, nghiên dương khẽ cười, không vui, mà là nghẹn ứ đến không khóc được. em nhẹ nhàng gật đầu. giọng mềm đến tan ra.
Nguyễn Hoàng Nghiên Dương.
Nguyễn Hoàng Nghiên Dương.
anh có thể kể về câu chuyện của mình với em, với khán giả, dưới tư cách là một người bạn, được chứ?
Đỗ Hải Đăng.
Đỗ Hải Đăng.
được.
đỗ hải đăng xoáy vào tâm nguyễn hoàng nghiên dương.
ánh mắt ấy… buồn đến mức không cần rơi lệ, người đối diện cũng cảm thấy như có một cơn mưa đang chảy ngược vào tim. ánh nhìn sâu lắng, dịu như mặt hồ giữa đêm khuya, nhưng phía dưới là những con sóng âm thầm gào thét. mỗi lần chạm phải, người ta không chỉ thấy nỗi buồn – mà còn thấy cả một quá khứ dài đang lặng lẽ trôi qua trong đôi mắt ấy. có gì đó trong ánh mắt đó khiến người khác muốn ở lại, muốn ôm trọn cả bầu trời mà người ấy đang cất giấu. nó buồn, nhưng không tuyệt vọng. mong mỏi, nhưng không van xin. như thể ai kia đang đợi một bàn tay, một lời nói, một lần được hiểu – dù chỉ một lần – để vết thương trong tim được ai đó nhìn thấy, và dịu đi. và rồi… khi ánh mắt ấy khẽ liếc đi chỗ khác, một phần trong thế giới cũng vỡ ra – vỡ vì đẹp, vỡ vì đau, vỡ vì rất người.
hình bóng của cô phóng viên nhòa đi, lấp nặn vào đó là một khoảng kí ức buồn.
kí ức không ồn ào. nó không gào thét, không giành giật sự chú ý. nó chỉ lặng lẽ nằm đó, trong một góc tim – như chiếc khăn đã cũ, thấm đẫm nước mắt mà người ta đã cố quên. nó có thể là một buổi chiều ngồi một mình nơi bậc thềm, khi những tiếng cười bỗng xa lạ. là ánh hoàng hôn lặng trôi qua khung cửa sổ, đọng lại trên đôi mắt đỏ hoe của ai đó từng đợi chờ. là chiếc bóng mình in dưới đèn đường đêm vắng – kéo dài mãi mà chẳng ai bước cùng. nó không cần rõ ràng. chỉ cần một mùi hương, một bài hát cũ, hay một cái tên tình cờ ai đó nhắc đến… là cả bầu trời trong lòng chợt tối lại. những điều tưởng như đã qua, hoá ra chỉ là tạm lặng. nó vẫn ở đó, dịu dàng mà dai dẳng như một cơn đau đầu mùa. nhưng kỳ lạ thay… chính những ký ức buồn ấy lại khiến con người sâu hơn, biết trân trọng hiện tại hơn, và dịu dàng hơn với nhau.
₀﹏₀
« có một chiều, gió lạc giữa tầm tay, người đi mất, trời như vừa khuyết nắng. tiếng cười cũ vỡ ra từng mảnh lặng, giấc mơ xưa rơi rụng giữa tàn ngày. ánh mắt ai còn neo ở nơi đây, trong góc nhớ phủ đầy màu tro xám. từng kỷ niệm như hàng cây im ắng, mỗi chiếc lá rơi – một lần thở dài. em không khóc, nhưng lòng như đang mưa, mưa của tháng đã qua, mùa không kịp. chạm một khúc ca cũ, lòng tha thiết, hóa ra buồn… là thứ chẳng thể quên. » 〘 by: perchictect. 〙
mọi chuyện tan ra, vì một điếu thuốc.
đăng dương nhìn điếu thuốc chưa thôi lửa trên tay mình, lặng lẽ lau nước mắt.
hải đăng thẳng tay ném bao thuốc lá trên bàn vào thùng rác, cố gắng quay đi để che lại khuôn mặt đã đổ lệ từ bao giờ.
Trần Đăng Dương.
Trần Đăng Dương.
em có thể nghĩ và hiểu cho anh một chút được không?
Đỗ Hải Đăng.
Đỗ Hải Đăng.
kể cả việc anh hôn người khác trước mắt em sao?
Đỗ Hải Đăng.
Đỗ Hải Đăng.
mình vỡ ra từ khi nào, anh nhỉ...
họ vỡ ra mất rồi, tình yêu ngày ấy tan, loang ra như cách nắng nhạt dần trên là cát của biển vào hoàng hôn ngả gió, lặng lẽ đến nỗi chẳng ai là hay biết.
Đỗ Hải Đăng.
Đỗ Hải Đăng.
tình mình đắng quá... như khói thuốc xám ngắt.
Đỗ Hải Đăng.
Đỗ Hải Đăng.
em ghét thuốc, nhưng cũng đã nhiều lần vì anh mà ở lại.
Đỗ Hải Đăng.
Đỗ Hải Đăng.
em mệt rồi, mình buông nhé?
Đỗ Hải Đăng.
Đỗ Hải Đăng.
thuốc cũng đã tàn rồi, em chẳng cần ở lại để nhắc anh rằng, đừng hút nữa.
Đỗ Hải Đăng.
Đỗ Hải Đăng.
chúng mình đã từng là tất cả, chỉ tiếc là không phải mãi mãi.
Đỗ Hải Đăng.
Đỗ Hải Đăng.
nếu có kiếp sau, mong rằng mình đừng gặp nhau, để tim em không phải đau thêm lần nữa.
hải đăng cười, em buông thõng chiếc nhẫn bạc đã sờn khỏi đôi tay, cũng buông đi những ngày vì ai mà khóc.
em rời đi.
đăng dương không tiếc tình mình, cũng chẳng tiếc người đi mà không ngoảnh lại.
mình buông tay không phải vì hết thương, mà vì giữ nữa… chỉ làm nhau tổn thương thêm.
có những lời chia tay… không phải vì không còn yêu, mà vì không còn cách nào khác.
ngày mai anh có thể hạnh phúc, chỉ xin đừng quên… đã từng có một người đứng phía sau.
₀﹏₀
« chia tay rồi, mình đừng nói gì thêm, lặng im cũng đủ làm tim nhau rạn vỡ. có những điều tưởng là còn dang dở, mà suốt một đời… cũng chẳng kịp gọi tên. anh mang theo những buổi chiều dịu êm, những lần em cười như nắng chưa kịp tắt. gói nhẹ lại trong một ngăn ký ức, để sau này nhớ lại… cũng biết đã từng thương. em cứ đi, như cơn gió cuối đường, mang mùa cũ bay xa về vô tận. còn anh ở lại – nơi mình từng rất thật, nhặt tiếng yêu rơi… chẳng biết để làm gì. nếu một ngày trái tim anh hoài nghi, hãy nhớ: có người từng thương anh đến vậy. chia tay, không có nghĩa là đổi thay… chỉ là… chẳng còn ở cạnh nhau thôi mà. » 〘 by: perchictect. 〙
Nguyễn Hoàng Nghiên Dương.
Nguyễn Hoàng Nghiên Dương.
anh còn thương không?
Đỗ Hải Đăng.
Đỗ Hải Đăng.
anh vẫn ổn, chỉ là đôi khi nhớ một người không còn lý do để nhớ.

nguoitinhcuamua.

« lần đầu tiên gặp em, hắn chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ bắt gặp một nhan sắc đẹp đến nao lòng như vậy. em xuất hiện tựa như một giấc mơ đẹp, khiến hắn không thể rời mắt. khoảnh khắc ấy, trái tim hắn lạc nhịp, như bị một lực hút vô hình kéo chặt lấy, khiến hắn không thể không yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. sự ngây thơ, hồn nhiên và ánh mắt ấm áp của em như một tia nắng sớm, nhẹ nhàng len lỏi vào trái tim hắn, mang đến cho hắn những rung động tinh khôi và thuần khiết nhất. hắn thầm cảm ơn cha mẹ đã sinh ra hắn trong kiếp này, để hắn có cơ hội được nhìn thấy em, được yêu em và dành trọn vẹn cảm xúc của mình cho em. mỗi ngày trôi qua, tình yêu hắn dành cho em lại càng lớn dần, đến mức em cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của nó trong từng nhịp thở, từng suy nghĩ và từng giấc mơ. em có biết không? em không chỉ đẹp về ngoại hình mà còn mang một thứ ánh sáng lấp lánh của tâm hồn, khiến người ta vừa ngưỡng mộ vừa say mê. em giống như một viên ngọc quý giữa nhân gian, một bông hoa kiêu hãnh giữa vườn xuân rực rỡ, nhưng dù bao nhiêu loài hoa khác có đua sắc khoe hương, hắn vẫn chỉ hướng mắt về em. vẻ đẹp của em không chỉ đơn thuần là sự hoàn mỹ về đường nét, mà còn là sự hòa quyện giữa thanh tao và cuốn hút, giữa dịu dàng và rực rỡ. cứ mỗi lần ngắm nhìn em, hắn lại cảm thấy thế giới này trở nên tươi đẹp hơn, những muộn phiền cũng dần tan biến. có lẽ hắn là người may mắn nhất khi có thể nhìn thấy em, cảm nhận được vẻ đẹp ấy và để cho tình yêu này lớn dần lên theo từng ngày. dù chỉ là một người đứng từ xa lặng lẽ chiêm ngưỡng, hắn vẫn cảm thấy hạnh phúc vì được yêu em theo cách của riêng mình. »
« hắn thích mưa, em là mưa, là tiên giáng trần, là miên man, là sốt sắng. là em trong đời hắn. »
« họ gọi em là người tình của cơn mưa, nhưng anh muốn ship cho em một tình yêu màu nắng, nhẹ nhàng – sâu lắng, nhưng vẫn đầy đủ nỗi thương yêu. » 〘 by: perchictect. 〙
𝒑𝒍𝒂𝒚𝒍𝒊𝒔𝒕 𝒏𝒂𝒚 𝒌𝒉𝒊𝒆𝒏 𝒂𝒏𝒉 𝒏𝒉𝒐 𝒆𝒎? ❚❚𝄒₀●────────────𝄆
một bản tình ca cháy âm ỉ giữa lòng mùa cũ.
Trần Minh Hiếu.
Trần Minh Hiếu.
đăng? em đây rồi.
Đỗ Hải Đăng.
Đỗ Hải Đăng.
vâng, chào anh, có chuyện gì không ạ?
Trần Minh Hiếu.
Trần Minh Hiếu.
ff–... phải có chuyện mới được đến tìm em sao?
Đỗ Hải Đăng.
Đỗ Hải Đăng.
a– không phải...
Trần Minh Hiếu.
Trần Minh Hiếu.
đùa em chút thôi. cái kiều nó đang tìm em kìa?
Đỗ Hải Đăng.
Đỗ Hải Đăng.
à– dạ– cảm ơn anh, em đi trước nhé ạ.
hải đăng, gật đầu thật khẽ, giọng nhỏ như khóa vào không trung, rồi em rời đi.
Trần Minh Hiếu.
Trần Minh Hiếu.
đi mất rồi–??
Trần Minh Hiếu.
Trần Minh Hiếu.
đùa...– đỗ hải đăng là cái đồ tồi!
minh hiếu thở dài, lặng lẽ nhìn bóng hình em, mờ lòa giữa những vụn vỡ.
rồi hắn chậm rãi theo sau em, như một chú cún nhỏ vẫy đuôi làm trò.
₀﹏₀
minh hiếu đến cùng một vệt nắng chao nghiêng.
hải đăng lại đến vào một ngày chẳng rõ nắng hay mưa.
minh hiếu là tình đầu của nắng, sống rực rỡ, ấm áp nhưng luôn chói chang ở một khoảng cách không thể chạm.
còn hải đăng là người tình của mưa, dịu dàng, lạnh lẽo, đầy nỗi buồn đẹp mà khó ai giữ lại được lâu.
có những buổi chiều đổ xuống thành phố bằng thứ ánh sáng mỏng tang như sợi chỉ vàng, ai đó có thể gọi đó là nắng. nhưng cũng có khi, cùng ánh sáng ấy, chỉ cần một cơn gió lạnh lướt qua má, người ta lại nghĩ là sắp mưa.
em gặp hắn trong một buổi chiều như thế. nơi quán cà phê nằm nghiêng bên hông phố, chật chội và yên ắng như một đoạn nhạc dở dang.
hắn đến, mang theo tiếng bước chân rất nhẹ, nhưng đủ khiến chuông gió treo trước cửa kêu một tiếng kêu mỏng như hơi thở đầu đông.
em không ngẩng lên ngay. chỉ khi giọng hắn vang lên – vừa trầm vừa trong – hỏi xin một tách americano không đường, em mới thấy lòng mình khẽ gợn như một mặt nước đã ngủ yên từ lâu.
lúc đó em nghĩ, chắc đây là kiểu người ấm. kiểu người mà ai đi ngang cũng cảm thấy dễ chịu, dễ mến, dễ gần. giống như nắng.
nhưng là nắng đầu ngày – không gắt, không chói, chỉ đủ để khiến người ta muốn mở cửa sổ ra và thở một hơi thật sâu.
hắn ngồi đó, ở bàn cạnh cửa sổ. ánh nắng buổi chiều xiên qua lớp kính, rơi lên bờ vai hắn một vệt dài. em đứng sau quầy, nhìn lén mà chẳng hiểu sao lòng lại thấy lặng.
hắn không cười nhiều. nhưng mỗi lần nói “cảm ơn”, ánh mắt hắn lại cong cong như trời đang nắng, rồi bất chợt có một đám mây đi ngang.
em không biết vì sao lại có cảm giác như vậy.
chỉ là… một phần nào đó trong em bắt đầu tan chảy. vì hắn giống, hắn thân quen vô cùng.
hôm đó là ngày thứ ba hắn ghé quán. em vẫn nhớ vì hôm ấy em để quên đồng hồ, và phải nhìn đồng hồ tường treo trên một vách gỗ đã tróc sơn.
hắn đến sớm hơn thường lệ. không mang laptop, không cầm theo sách. chỉ có đôi mắt nhìn thẳng vào em khi em đang lau bàn.
Trần Minh Hiếu.
Trần Minh Hiếu.
hôm nay quán mở sớm ha?
em ngẩng lên, hơi lúng túng.
Đỗ Hải Đăng.
Đỗ Hải Đăng.
dạ… cũng như mọi ngày thôi ạ.
Trần Minh Hiếu.
Trần Minh Hiếu.
vậy chắc hôm nay tôi dậy sớm.
hắn cười. nụ cười đầu tiên em thấy.
nó không quá sáng. nhưng đủ khiến tim em có một chỗ nhòe ra, như vết màu nước thấm vào giấy trắng.
em rót cho hắn một ly americano. lần này hắn để đường. em không hỏi vì sao. chỉ nghĩ chắc sáng nay hắn mệt.
trời ngoài kia đổ mưa. mưa không lớn, nhưng dai dẳng. em đứng ở quầy, tay chống cằm, nhìn người đàn ông ngồi cạnh ô cửa sổ. ánh sáng lờ mờ khiến vai hắn trở nên mờ nhòe, như thể lúc mưa tới, nắng trong hắn cũng rút về một góc nhỏ.
và em tự hỏi – nếu một ngày nào đó, tình đầu của nắng biết yêu người tình của mưa… liệu nắng có chịu ướt không?
₀﹏₀
Trần Minh Hiếu.
Trần Minh Hiếu.
ba năm rồi nhỉ? em vẫn còn thương thằng nhóc đấy sao?
Đỗ Hải Đăng.
Đỗ Hải Đăng.
em không, chỉ là em chưa sẵn sàng mở lòng với ai. đặc biệt, là anh.
Trần Minh Hiếu.
Trần Minh Hiếu.
tại sao?
Đỗ Hải Đăng.
Đỗ Hải Đăng.
anh là một người tốt. đừng nên trở thành một kẻ thay thế tạm thời.
Đỗ Hải Đăng.
Đỗ Hải Đăng.
em cũng chẳng muốn ai đau vì em.
Trần Minh Hiếu.
Trần Minh Hiếu.
kể cả đó là anh, cũng không mở lòng?
Đỗ Hải Đăng.
Đỗ Hải Đăng.
ừm.
nắng nguyện ướt vì mưa, mưa thì lại chẳng rơi thêm lần nữa.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play