Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[DooKieu] Hôn Nhân Hợp Đồng, Tình Yêu Thật Lòng

Chương 1: Lễ Cưới Không Lời Cầu Hôn

Na(tét dẻ)
Na(tét dẻ)
à nhon xê ô
Na(tét dẻ)
Na(tét dẻ)
=))
Na(tét dẻ)
Na(tét dẻ)
nay viết cưới trước yêu sau hehe
Na(tét dẻ)
Na(tét dẻ)
Hong biết ra sao nữa dô nè
______
Phòng họp tầng 18 của công ty truyền thông DOO Creative, buổi trưa, chỉ có hai người
_
Na(tét dẻ)
Na(tét dẻ)
T lấy tên đại đó
_
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Đỗ Hải Đăng(Doo)
//Đỗ Hải Đăng - tổng giám đốc, gương mặt lạnh như tiền, dáng người cao ráo 1m82, mái tóc đen được vuốt gọn gàng ,ngồi vắt chân, đặt trước mặt một tập hồ sơ đỏ sẫm//
Trước mặt anh
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
//Nguyễn Thanh Pháp hay còn gọi là Kiều, mẫu nam tự do, cao 1m80, áo phông trắng quần jeans, dáng ngồi hơi nghiêng về phía trước như đang sẵn sàng… bỏ về//
_
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Thứ Bảy tuần sau, 10 giờ sáng, tiệc cưới ở khách sạn The Glass . //Hải Đăng mở hồ sơ ra, là bản kế hoạch lễ cưới được thiết kế tỉ mỉ đến từng giây phút//
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
À .//Kiều uống một ngụm trà sữa, mắt dán vào điện thoại// .Bên nhà anh lo hết hả?
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Ừ. Em chỉ cần có mặt. Và ký vào đây. //Hải Đăng đẩy sang một tờ giấy//
Pháp liếc sơ dòng đầu: Hợp đồng hôn nhân thời hạn 1 năm.
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
//Cậu không nói gì, chỉ cầm bút lên và ký tên//
Người ngoài nhìn vào, chắc tưởng họ là hai gã điên. Nhưng người trong cuộc hiểu rõ đây là kết quả của một kế hoạch ép cưới tinh vi từ hai bà mẹ thân nhau hơn 30 năm
Mẹ của Hải Đăng và bà ngoại nuôi của Pháp là bạn từ hồi đi học bổ túc. Sau này, cả hai đều nghĩ con mình ế dài hạn , nên muốn gả gọn cho nhau, vừa yên tâm vừa giữ lời hứa kết thông gia năm xưa
Pháp đồng ý vì thấy... cũng không mất gì. Được ở nhà đẹp, ăn cơm nấu sẵn, không phải đối mặt với cảnh mẹ gọi điện hỏi "Khi nào có người yêu?” mỗi tuần..
Hải Đăng đồng ý vì thấy… càng ít rắc rối càng tốt. Cưới nhau xong, giữ đúng giới hạn, sau một năm ly hôn, ai đi đường nấy..
______
Lễ cưới diễn ra tại một sảnh tiệc sang trọng, ánh đèn pha lê treo lấp lánh trên trần cao, tông trắng bạc chủ đạo
Pháp mặc suit trắng, tóc uốn nhẹ, mắt trang điểm nhạt, trông vừa thanh lịch vừa lạnh lùng. Đăng mặc vest đen, cà vạt cùng màu, đi cạnh trông như cặp đôi trái dấu một người sáng, một người tối
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Anh căng thẳng hả? //Pháp hỏi nhỏ khi hai người đang đứng sau cánh gà, chờ lên sân khấu//
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Không. //Hải Đăng trả lời ngắn gọn, mắt vẫn nhìn phía trước//
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
//Pháp cười khẽ// .Tốt, tại tôi cũng chẳng hồi hộp gì. Thật ra… hơi đói
Hải Đăng quay sang nhìn, lần đầu tiên từ lúc gặp nhau hôm nay. Mắt anh dừng lại một chút ở gương mặt đối phương. Thanh Pháp gầy hơn lần trước anh gặp, gầy kiểu người mẫu nhưng nét mặt vẫn rạng rỡ
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Ăn sau. Xong đã. //anh đáp, rồi quay đi//
Tiệc cưới diễn ra như kế hoạch. Khách mời chủ yếu là họ hàng hai bên và vài bạn bè thân thiết
Dưới hàng ghế đầu, cặp đôi Lê Trung Thành và Nguyễn Đức Phúc thì thầm...
Lê Trung Thành
Lê Trung Thành
Nhìn kìa, lạnh lùng thiệt đó. Mà cũng hợp
Nguyễn Đức Phúc
Nguyễn Đức Phúc
Ờ. Nhưng tôi cược là tụi nó yêu nhau trước 6 tháng. Mỗi lần cưới trước yêu sau là vậy đó
_
Ở bàn gần đó, Nguyễn Quang Anh một nhạc sĩ đang cố nhịn cười vì bạn trai mình, Hoàng Đức Duy, thì đang thì thầm chửi thề...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cái thằng Đăng cứng đơ vậy mà cũng lấy được người như Pháp hả? Ông trời đúng là biết đùa
__
Sau tiệc cưới, căn hộ penthouse của Hải Đăng trên tầng 25 một toà nhà lớn trở thành nơi ở chung..
Đăng mở cửa, dẫn Pháp vào, nói ngắn gọn..
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Phòng ngủ bên trái là của em. Bên phải là của tôi. Không xâm phạm không gian riêng của nhau. Mọi sinh hoạt theo giờ chung. Có trợ lý giúp việc đến mỗi sáng. Cấm đưa người lạ về. Không yêu đương. Không ngủ chung giường
Pháp nhìn quanh căn hộ, rộng, sang, sạch sẽ. Nhưng lạnh. Lạnh như chính chủ nhân của nó
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Ok. //cậu tháo áo khoác treo lên, bước vào phòng// .Vậy tôi đi tắm
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
//Trước khi đóng cửa, Pháp quay lại, cười một cái//
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Anh yên tâm, tôi không có ý định yêu người như anh đâu.
Cánh cửa khép lại
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Đỗ Hải Đăng(Doo)
//Hải Đăng đứng lại một lúc, tay vẫn cầm chìa khoá. Anh lặng người vài giây..//
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Đỗ Hải Đăng(Doo)
//Không hiểu sao, trong đầu anh… có chút khó chịu//
________
Na(tét dẻ)
Na(tét dẻ)
Bla bla
Na(tét dẻ)
Na(tét dẻ)
Hong biết kết gì nữa
Na(tét dẻ)
Na(tét dẻ)
Thôi đi viết chap 2 rồi off

Chương 2: Sống Chung Với Người Dưng

Sáng thứ Hai đầu tiên sau lễ cưới..
Tiếng máy pha cà phê vang lên trong căn bếp mở. Ánh nắng chiếu qua cửa kính sát trần, trải dài lên sàn gỗ bóng loáng. Phòng khách vẫn ngăn nắp như cũ, nhưng không khí thì khác hẳn
Pháp bước ra từ phòng ngủ, tóc còn hơi ướt, mặc áo hoodie rộng và quần short. Cậu liếc thấy Hải Đăng đã ngồi ở bàn ăn, đọc tài liệu, tay cầm ly cà phê. Gương mặt anh không chút biểu cảm, trầm ổn đến mức... nhàm chán.
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Chào buổi sáng. //Pháp cất tiếng//
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Đỗ Hải Đăng(Doo)
//Hải Đăng không ngẩng đầu// Chào!
Cậu kéo ghế ngồi xuống đối diện, mở hộp sữa đậu nành. Mỗi người một góc. Không nói chuyện. Chỉ có tiếng giấy lật, tiếng muỗng khuấy, và tiếng điện thoại báo lịch họp
Một bầu không khí... vô hình nhưng nặng trĩu..
Pháp là người phá tan đầu tiên..
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Anh có định ăn sáng không?
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Không. //vẫn không ngẩng đầu//
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Anh cứ uống cà phê vậy? Bao tử anh bằng sắt à?
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Ừ. //ngắn gọn, lạnh nhạt//
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
//Pháp nhíu mày//. "Tên này đúng kiểu robot sống"
_
Na(tét dẻ)
Na(tét dẻ)
à quên
*suy nghĩ* //hành động// "nói nhỏ"
___
Tối hôm đó, Pháp gọi đồ ăn về. Cậu ngồi ăn trước TV, xem phim hoạt hình. Hải Đăng từ phòng làm việc bước ra, vừa đi vừa lướt điện thoại
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
//Pháp nhai bánh mì kẹp cá, hỏi với giọng châm chọc//
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Anh cũng ăn ánh sáng màn hình à?
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Không đói
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
//Pháp nhìn anh một lát. Cậu rút thêm hộp cơm gà chiên ra từ túi đồ ăn, đặt lên bàn..//
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Phần này tôi gọi dư. Ăn không?
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Đỗ Hải Đăng(Doo)
//Hải Đăng nhìn hộp cơm một giây, rồi quay đi// .Không cần. Cảm ơn
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Không cần lịch sự thế đâu. //Pháp nhún vai, cắn tiếp cái đùi gà//
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
//Sau khi ăn xong, Pháp mang đồ vào bếp, rửa sạch. Khi quay lại thì thấy… hộp cơm gà trên bàn đã bị bóc ra. Vỏ đùi gà trống trơn//
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
//Cậu khẽ nhếch môi//
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Không đói mà ăn sạch vậy cha nội?
__
Hai tuần trôi qua, cuộc sống chung vẫn diễn ra… như giữa hai bạn cùng phòng xa lạ. Lịch trình rõ ràng,sáng đi, tối về. Hầu như không nói chuyện..
Cho đến một tối mưa..
Pháp về nhà, chân ướt hết vì kẹt ở phim trường chụp ngoại cảnh. Vừa vào thang máy thì nhận được tin trợ lý báo… Hải Đăng bị tai nạn nhẹ trên đường từ công ty về..
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
//Cậu lập tức gọi//
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
📱Anh đang ở đâu?
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Đỗ Hải Đăng(Doo)
📱Bệnh viện Nhân Tâm
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
//Pháp bắt taxi, đội mưa lao tới//
__
Khi đến nơi, Đăng đang ngồi ở ghế chờ, một tay bị quấn băng, trán có vết xước nhỏ. Vẫn mặc vest, vẫn bình tĩnh như thường..
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Anh bị sao vậy? //Pháp hỏi, mắt hơi đỏ lên vì gió và mưa//
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Va chạm nhẹ. Xe máy tạt đầu. //anh trả lời, mắt nhìn xuống điện thoại//
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Sao không gọi ai?!
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Tôi ổn. Không cần làm ầm
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
//Pháp siết chặt tay. Cậu lấy khăn trong túi quấn lên cổ tay anh, chửi nhỏ//
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
“Cái đầu lạnh của anh đúng là sắt thép. Lỡ vết thương sâu hơn thì sao?”
Hải Đăng ngẩng lên. Lần đầu tiên, anh thấy rõ sự lo lắng trong mắt cậu không phải xã giao, không phải lịch sự… mà là thật lòng
__
Lúc rời bệnh viện, hai người đứng dưới mái che, chờ taxi
Mưa vẫn rơi tầm tã..
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Đỗ Hải Đăng(Doo)
//Hải Đăng khẽ cất giọng//
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Đỗ Hải Đăng(Doo)
…Cảm ơn vì đã tới
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
//Pháp cười nhẹ, không quay lại// .Không cần khách sáo. Tôi chỉ làm đúng vai trò… vợ trên giấy tờ thôi mà
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
//Dù nói vậy, nhưng bàn tay cậu đưa qua, giữ lấy tay anh nơi bị thương thật dịu dàng...//
__
Tối đó, khi về tới nhà, Pháp mở tủ thuốc, tỉ mỉ thay băng cho Đăng. Không ai nói gì
Nhưng lần đầu tiên, khoảng cách vô hình giữa hai người… bắt đầu tan ra..
______
Na(tét dẻ)
Na(tét dẻ)
:))
Na(tét dẻ)
Na(tét dẻ)
Không biết nói gì=))
Na(tét dẻ)
Na(tét dẻ)
Gút bai

Chương 3: Quen Dần Với Sự Hiện Diện Của Nhau

[Ngày thứ 25 sau cưới]
Lịch trình buổi sáng không còn im lặng như trước..
Pháp ngồi ở bàn ăn, tay cầm ly sinh tố tự làm. Cậu vẫn mặc áo hoodie rộng thùng thình, tóc cột lên lười biếng. Hải Đăng bước ra từ phòng, chỉnh cà vạt, nhưng ánh mắt lại dừng lại vài giây nơi cậu
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Cà vạt bị lệch rồi. //Pháp nói//
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Đỗ Hải Đăng(Doo)
//Hải Đăng nhìn xuống một chút rồi tự chỉnh//
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
//Pháp nhướng mày// .Muốn tôi chỉnh không? Mắt anh kém quá
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Đỗ Hải Đăng(Doo)
//Hải Đăng ngập ngừng một giây//
Không hiểu sao, anh đưa cổ lại gần cậu..
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
//Pháp đứng dậy, một tay giữ nút áo sơ mi, tay kia siết nhẹ cà vạt, kéo lại cho cân//
Khoảng cách giữa hai người rất gần. Đến mức Pháp nghe rõ mùi nước hoa của anh, mùi gỗ tuyết tùng và bạc hà nhàn nhạt, sạch sẽ, không phô trương
Hải Đăng nhìn nghiêng gương mặt cậu, mắt hơi cụp xuống, lông mi dài rủ bóng trên gò má..
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Xong. //Pháp lùi lại// .Lần sau tự chỉnh được thì tự chỉnh
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Ừm. //Đăng gật đầu. Nhưng vẫn đứng đó vài giây, không hiểu sao không muốn rời đi ngay..//
_____
Tối hôm đó, cả hai cùng xem một bộ phim Hàn tình cảm trên Netflix do Pháp chọn.
Ban đầu Đăng phản đối Lãng mạn sướt mướt không hợp gu..
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Vậy anh coi gì? Báo cáo tài chính à?
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Đỗ Hải Đăng(Doo)
//Cuối cùng, anh ngồi xuống, dù mắt vẫn dán vào laptop. Nhưng nửa tiếng sau, laptop gập lại từ lúc nào không biết..//
Nhân vật nữ khóc vì hiểu lầm. Nhân vật nam chỉ đứng nhìn, không giải thích. Khán giả là Pháp thì bực mình
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
“Đồ ngu. Không nói ra thì ai biết?"
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Đỗ Hải Đăng(Doo)
//Hải Đăng bật cười khẽ// .Thường mấy chuyện tình cảm không đơn giản vậy
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
//Pháp nghiêng đầu, nhìn anh// .Anh từng yêu à?
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Có. //Đăng trả lời sau vài giây//
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Chia tay vì gì?
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Không hợp. Tôi không biết cách làm người khác cảm thấy được yêu
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
//Pháp không nói nữa..//
Nhưng trong lòng, bất giác dịu xuống một chút..
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
*Thì ra, người này cũng từng tổn thương*
___
Một hôm, Pháp bị đau bụng lúc nửa đêm. Cậu ôm bụng, rên nhẹ trong phòng, mồ hôi túa ra vì đau quặn
Cửa phòng bật mở. Hải Đăng đứng đó, tay cầm điện thoại..
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Em ổn không? //Anh bước tới, cúi xuống//
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Chắc tôi ăn gì linh tinh. Đau quá… //Pháp nghiến răng//
Hải Đăng lập tức bế cậu lên ,động tác dứt khoát, chắc chắn. Cậu không kịp phản ứng, chỉ cảm nhận hơi ấm từ vòng tay anh..
Đăng đưa Pháp đến phòng y tế 24/7 của khu căn hộ. Sau khi truyền dịch và kiểm tra, bác sĩ bảo chỉ là rối loạn tiêu hóa nhẹ
____
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
//Khi về đến nhà, Pháp ngồi thở phào trên sofa..//
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Mai không đi làm đâu. //Hải Đăng nói, mở chăn phủ lên người cậu//
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
//Pháp mở mắt nhìn anh// .Anh lo à?
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Đỗ Hải Đăng(Doo)
//Đăng lặng im, rồi khẽ đáp..//
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Đỗ Hải Đăng(Doo)
Ừ. Lần đầu thấy em yếu thế này. Không quen lắm
_
Sáng hôm sau, Pháp tỉnh dậy trong phòng khách, chăn đắp kỹ lưỡng, đầu còn có thêm cái gối nhỏ đặt dưới gáy. Trên bàn là ly sữa ấm kèm ghi chú nắn nót..
>Uống trước khi thuốc. Trưa tôi về
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
//Pháp cầm tờ giấy, tim đập nhè nhẹ..//
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Cái người tưởng như chỉ biết ký hợp đồng này… hóa ra cũng biết để ý từng chi tiết
_______
Na(tét dẻ)
Na(tét dẻ)
để t bắn TA ha
Na(tét dẻ)
Na(tét dẻ)
Ai lóp du pli lai mì
Na(tét dẻ)
Na(tét dẻ)
🤣🤣
Na(tét dẻ)
Na(tét dẻ)
Like đi kìa

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play