Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[TF Gia Tộc] Oneshort

Hàm Văn: Kẹo Ngọt Trong Văn Phòng

...
Văn phòng chủ tịch tầng 68, nơi chỉ những người cấp cao mới dám bước chân vào, hôm nay vang lên tiếng loạt xoạt của túi kẹo. Trong không khí tĩnh lặng và nghiêm túc đến mức một cây kim rơi cũng nghe được, hình ảnh một cậu trai trẻ đang cố mở túi kẹo với vẻ mặt nhăn nhó quả thực... phá hỏng bầu không khí thần thánh ấy.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Ưm...mở...không ra...
Tả Kỳ Hàm đặt cây bút máy bạc xuống, ngẩng đầu từ tập hồ sơ. Ánh mắt sắc bén của anh chạm phải hình ảnh khiến môi khẽ nhếch lên — cậu bé nhỏ mặc áo hoodie vàng nhạt, mái tóc hơi rối, đang nhe răng cắn túi kẹo.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Phù Vân, đây là văn phòng chủ tịch, không phải phòng chơi mẫu giáo.
Giọng anh trầm thấp, nhưng mang theo ý cười dịu dàng.
Dương Bác Văn giật bắn, vội vàng giấu túi kẹo ra sau lưng như một đứa trẻ phạm lỗi. Cậu chạy tới, đôi mắt tròn xoe long lanh nhìn anh.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Em chỉ...em thấy anh làm việc căng thẳng quá...nên là mang kẹo đến cho anh nè! Kẹo dâu! Ngọt lắm á!
Tả Kỳ Hàm thở dài, nhưng tay đã đưa ra, nhẹ nhàng lấy túi kẹo từ tay cậu. Anh mở nó chỉ với một động tác đơn giản, rồi rút một viên kẹo đưa đến bên môi cậu.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Vậy em ăn trước.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Ể? Không phải mang cho anh sao?
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Anh không ăn kẹo, nhưng lại thích nhìn em ăn.
Khuôn mặt Dương Bác Văn đỏ như quả cà chua. Cậu há miệng, cắn viên kẹo anh đưa, vị dâu ngọt lịm lan trong miệng, nhưng tim cậu lại ngọt hơn cả đường.
Tả Kỳ Hàm kéo cậu ngồi lên đùi mình, ôm cậu từ phía sau, cằm nhẹ đặt lên vai cậu.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Phù Vân.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
/nói khẽ/
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Làm trợ lý cho anh có mệt không?
Cậu lắc đầu liên tục.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Không mệt! Ở bên anh là vui nhất!
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Ừ, vậy thì ở bên anh mãi nhé. Đừng để người khác dụ mất.
Dương Bác Văn quay đầu, đôi môi vẫn còn ánh kẹo dâu, lí nhí.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Chỉ cần anh không chê em ngốc...
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
/bật cười/
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Ngốc thì đã sao? Anh nuôi được. Mỗi ngày cho ăn một viên kẹo, đổi lấy một nụ cười của em, anh thấy lời quá rồi.
Căn phòng yên tĩnh giờ chỉ còn tiếng cười khẽ và vị ngọt lịm của kẹo dâu, hoà quyện cùng hương vị dịu dàng của tình yêu.
...
Hạ Chi
Hạ Chi
Đọc vui vẻ he mọi người!

Nguyên Văn: Cánh Hoa Không Kịp Nở

...
Trời mùa đông, Đế Đô lạnh buốt như lòng người. Tuyết trắng rơi đều, phủ kín mặt đường, còn cậu—Dương Bác Văn—đứng lặng trước cổng ký túc xá, tay nắm chặt bó hoa ly trắng đã bắt đầu tàn.
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
Cậu lại đợi anh ấy à?
Trương Hàm Thụy đi ngang qua, ánh mắt lướt qua cậu rồi chợt dừng lại. Dương Bác Văn không trả lời, chỉ khẽ gật đầu.
Mấy năm rồi nhỉ? Từ ngày vào trường đại học, ánh mắt cậu luôn lặng lẽ dõi theo một người—Trương Quế Nguyên. Là anh của Trương Hàm Thụy, là đội trưởng bóng rổ nổi tiếng, là ánh mặt trời của bao người... và là mối tình đơn phương không có hồi kết của Dương Bác Văn.
Bao lần muốn từ bỏ, bao lần tự nhủ: “Chỉ cần được nhìn thấy anh ấy cười, vậy là đủ rồi.” Nhưng trái tim, dù có cứng rắn đến mấy, cũng chẳng thắng nổi mong manh của tình cảm không lời đáp.
Hôm nay là lần cuối cùng cậu định tỏ tình. Dù có bị từ chối, cũng không hối hận.
...
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Bác Văn, cậu gọi tôi ra chỉ để nói chuyện này?
Trương Quế Nguyên nhíu mày. Ánh mắt anh không giận dữ, chỉ lạnh lùng và thẳng thắn.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Tôi xin lỗi...nhưng tôi không thể đáp lại cậu.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Từ đầu đến cuối...tôi luôn xem cậu là bạn.
Từng chữ như đinh đóng trong tim. Dương Bác Văn cười, nước mắt lặng lẽ chảy.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Ừ...tôi hiểu mà. Tôi chỉ...muốn nói ra một lần thôi.
Cậu quay lưng đi, chân run rẩy trên nền tuyết. Đôi vai nhỏ khẽ rung lên như chiếc lá mùa đông sắp lìa cành. Phía sau, Trương Quế Nguyên đứng lặng, không gọi theo
Một tiếng động lớn vang lên. Tiếng phanh xe. Tiếng người hét thất thanh.
Khi Trương Quế Nguyên chạy đến nơi, cậu đã nằm đó, máu loang đỏ cả tuyết trắng. Bó hoa ly rơi bên cạnh, cánh hoa vấy máu, giống như tình cảm của cậu—trắng trong, nhưng cuối cùng lại kết thúc trong bi thương.
Dương Bác Văn mở mắt, ánh nhìn mờ đục nhưng vẫn dịu dàng.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh...có thể...nói dối em một lần không?
Trương Quế Nguyên nghẹn họng. Bàn tay dính đầy máu của cậu nắm lấy vạt áo anh, rồi buông lơi.
Không có lời đồng ý. Không có một cái gật đầu. Chỉ còn tuyết trắng rơi rơi… và một trái tim đã ngừng đập.
...
Dưới ánh đèn mờ ảo ở nghĩa trang mùa đông, có một bó hoa ly luôn được đặt cạnh tấm bia đá khắc tên Dương Bác Văn. Người đặt hoa, không ai khác, là Trương Quế Nguyên.
Muộn màng, nhưng cả đời này, anh vẫn không thể quên một người đã từng yêu mình đến mức dám chết với nụ cười trên môi.
...
Hạ Chi
Hạ Chi
Không thể nói gì hơn với cái kết suy!

Kiệt Văn: Biết Thì Đã Muộn

...
Tiếng chuông nhà thờ vang lên, len lỏi qua những tán cây ngọc lan nở rộ, rơi vào lòng Vương Lỗ Kiệt như một nhát dao lạnh buốt. Anh đứng nơi hàng ghế cuối cùng, lặng lẽ nhìn người đàn ông trong bộ vest trắng đang nắm tay cô dâu bước lên lễ đường. Không ai chú ý đến anh – cũng như suốt mười năm qua, không ai biết rằng anh từng yêu chú rể đến mức tưởng chừng chỉ cần một ánh mắt cũng có thể khiến tim anh run rẩy.
Dương Bác Văn.
Cái tên ấy từng là cả thanh xuân của anh.
...
Hai người từng là bạn thân – kiểu bạn thân đến mức mọi người xung quanh đều nghĩ họ đang yêu nhau. Nhưng chỉ có hai người trong cuộc là không dám nghĩ đến điều đó. Hay đúng hơn là... không dám nói ra.
Vương Lỗ Kiệt
Vương Lỗ Kiệt
Ông có bao giờ nghĩ đến việc thích một người bạn thân không?
Vương Lỗ Kiệt từng hỏi, ánh mắt giấu kín nỗi băn khoăn.
Dương Bác Văn cười nhạt, mắt dán vào màn hình điện thoại.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Thích rồi thì còn làm bạn được nữa không?
Vương Lỗ Kiệt không nói gì. Cũng từ đó, anh chưa từng hỏi lại câu đó một lần nào nữa.
Thời gian trôi qua, cả hai trưởng thành, bận rộn, dần xa nhau. Không có cãi vã, không có hiểu lầm, chỉ là... không ai giữ ai lại.
Cho đến hôm nay – ngày cưới của Dương Bác Văn – anh mới nhận ra, hóa ra điều khiến anh đau đớn nhất không phải là thấy người kia kết hôn, mà là biết rằng mình chưa từng cố gắng giữ người đó lại dù chỉ một lần.
...
Tiệc cưới rộn ràng, tiếng cười nói ngập tràn, Vương Lỗ Kiệt đứng nơi góc khuất, ánh mắt luôn hướng về phía người kia. Khi Dương Bác Văn bước tới, anh thoáng giật mình.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Không ngờ ông đến.
Dương Bác Văn mỉm cười, rót cho anh một ly rượu vang.
Vương Lỗ Kiệt
Vương Lỗ Kiệt
Chúc mừng ông...À không, chúc mừng hai người.
Vương Lỗ Kiệt đưa ly rượu lên, nhưng tay khẽ run.
Dương Bác Văn không nói gì, chỉ nhìn anh chăm chú một lúc rồi chợt hỏi.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Nếu...năm đó tôi nói tôi cũng thích ông thì sao?
Vương Lỗ Kiệt chết lặng.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Nói đùa thôi.
Dương Bác Văn nhấp môi cười, nhưng trong mắt ánh lên chút cay đắng.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Chúng ta đều không dám nói, đúng không?
Vương Lỗ Kiệt
Vương Lỗ Kiệt
...
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Nhưng nếu ông hỏi tôi có từng thích ông không?
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
/khẽ thở ra/
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Có. Rất thích.
Vương Lỗ Kiệt bật cười, mà lòng lại đau như bị bóp nghẹt.
Vương Lỗ Kiệt
Vương Lỗ Kiệt
Biết thì đã muộn.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Ừ. Muộn rồi.
...
Đêm hôm đó, Vương Lỗ Kiệt rời đi trong mưa. Anh ngửa mặt lên trời, để nước mưa hòa lẫn với nước mắt. Có những điều, một khi đã bỏ lỡ, cả đời cũng không thể quay lại.
Như tình cảm của anh và Dương Bác Văn.
...
Hạ Chi
Hạ Chi
Nên viết cp nào tiếp đây?

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play