Phía Sau Em Là Anh [RhyCap]
#1 Em Bé
Trong một căn hộ chung cư cao tầng, không gian ấm áp của gia đình nhỏ.
Đây là căn hộ của Quang Anh [Rhyder] và Đức Duy [Captain].
Đức Duy [Captain]
Quang Anh ưiii....
Đức Duy [Captain]
//Vừa thức giấc, đang ngồi trên giường//
Quang Anh [Rhyder]
//Mở cửa bước vào phòng//
Quang Anh [Rhyder]
Sao thế bé con? Nhớ Quang Anh à?
Quang Anh [Rhyder]
//Cười vừa thật vừa trêu//
Đức Duy [Captain]
//Dụi dụi mắt//
Đức Duy [Captain]
Nhớ lắm ạ..lúc nào cũng nhớ Quang Anh ấy.
Đức Duy [Captain]
//Cười xinh//
Quang Anh [Rhyder]
//Cốc nhẹ đầu cậu//
Quang Anh [Rhyder]
Anh đã nói bao lần rồi, không được dụi mắt có nhớ không hả?
Đức Duy [Captain]
Hì hì Duy quên ạ...
Quang Anh [Rhyder]
Lần sau phải nhớ đấy nhá.
Quang Anh [Rhyder]
Lại đây anh bế bé đi vệ sinh cá nhân nào.
Đức Duy [Captain]
//Nhích từ trên giường lại gần chỗ anh đang đứng//
Quang Anh [Rhyder]
Chào buổi sáng, bé con của anh.
Quang Anh [Rhyder]
//Hôn nhẹ lên má phải của cậu//
Đức Duy [Captain]
Chào buổi sáng, Quang Anh của em.
/Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa/
Quang Anh cẩn thận bế em bé nhà mình vào nhà vệ sinh.
Xong tất thẩy rồi lại bế em ra phòng khách để chuẩn bị ăn bữa sáng.
Quang Anh [Rhyder]
Em ngồi xem tivi chút nha bé. Anh mang bữa sáng ra cho bé ngay.
Đức Duy [Captain]
Vâng ạ, em cảm ơn nhá.
Đức Duy [Captain]
//Hôn gió//
Quang Anh [Rhyder]
//Cười tươi//
Tính đến nay, Quang Anh và Đức Duy đã bên nhau được hơn hai năm rồi.
Mọi chuyện bắt đầu từ hồi cả hai cùng tham gia kỳ thi RV một khoảng thời gian đầy áp lực nhưng cũng đầy kỷ niệm.
Giữa những buổi tập luyện căng thẳng, những lần tranh luận rồi lại cười toe toét vì cùng quên mất lời nhạc muốn viết, tình cảm dần nảy nở lúc nào không hay.
Và từ đó, họ cùng nhau đi qua một năm với đủ chuyện buồn vui, nhưng quan trọng nhất là… vẫn nắm tay nhau đến tận hôm nay.
Đức Duy [Captain]
Quang Anh ơi, Duy đói quá ạ..
Đức Duy [Captain]
//Mè nheo//
Quang Anh [Rhyder]
Đây...đây...bữa sáng của bé đây.
Quang Anh [Rhyder]
//Bước ra cười vui vẻ//
Quang Anh [Rhyder]
//Đặt xuống bàn//
Đức Duy [Captain]
Bé xin ạ hì hì..
Quang Anh ngồi xuống ghế sofa bên cạnh em bé của mình.
Vẫn như mọi ngày cùng nhau ăn sáng, cùng nhau đi làm.
Quang Anh [Rhyder]
Em coi lại ATSH đó hả ?
Đức Duy [Captain]
Dạ em thấy các bạn khán giả nói chỉ các bạn lụy.
Đức Duy [Captain]
Mà thiệt ra em cũng lụy chương trình quá trời.
Quang Anh [Rhyder]
Mùa hè rực rỡ của hai chúng ta và tất cả cả anh trai mà.
Quang Anh [Rhyder]
Không lụy làm sao được.
Đức Duy [Captain]
Vâng. Muốn quay lại tập 1 quá anh ư~
Quang Anh [Rhyder]
Không được đâu bé nhỏ ơi. Nhưng mà kỉ niệm sẽ không bao giờ mất đi đâu bé.
Đức Duy [Captain]
Sắp tới còn mấy concert nữa. Em hào hứng quá đi.
Đức Duy [Captain]
//Cười thích thú//
Quang Anh [Rhyder]
Vậy phải thật chăm chỉ tập luyện để tỏa sáng đó bé.
Quang Anh [Rhyder]
//Cười chiều vuốt dọc mũi em//
Đức Duy [Captain]
Em biết mà ạ.
Đức Duy [Captain]
//Nhún mũi//
Quang Anh [Rhyder]
Sau hai concert, anh định tổ chức mini show. Em thấy sao?
Đức Duy [Captain]
//La lên nhảy dựng ôm cổ anh//
Đức Duy [Captain]
Aaaa thật không ạ?
Đức Duy [Captain]
//Chớp chớp mắt//
Quang Anh [Rhyder]
//Cười tươi đỡ eo em//
Quang Anh [Rhyder]
Anh nói thật, em phấn khích thế à?
Đức Duy [Captain]
//Gật đầu liên tục//
Đức Duy [Captain]
Em là fan đời đầu của Quang Anh luôn đó. Anh mà mở mini show là không thể thiếu em được đâu.
Quang Anh [Rhyder]
Vậy bạn fan đời đầu này có muốn bạn đời đời của anh không?
Đức Duy [Captain]
//Dụi đầu vào cổ anh//
Quang Anh [Rhyder]
Vậy sau mini show chúng ta công khai em nhé?
Đức Duy [Captain]
Được không anh?
Đức Duy [Captain]
Sợ ảnh hưởng đến anh.
Quang Anh [Rhyder]
Anh và em đều là người của công chúng. Sao em không lo ảnh hưởng đến em mà chỉ nghĩ đến anh?
Đức Duy [Captain]
Quang Anh là nhất mà ạ, em không sao.
Quang Anh [Rhyder]
//Xoa đầu em//
Quang Anh [Rhyder]
Đức Duy của anh đừng hiểu chuyện quá. Em sẽ chịu thiệt thòi đó.
Nghe câu này có vẻ như Quang Anh đang cảm thấy ấm ức thay cho em bé của mình.
Chắc là vì Đức Duy hiểu chuyện đến mức lúc nào cũng nhún nhường.
Chịu đựng, chẳng bao giờ dám đòi hỏi hay ích kỷ một chút cho riêng mình.
"Hiểu chuyện quá mức" đôi khi lại khiến người ta tự làm khó mình, phải không?
Đức Duy [Captain]
Có Quang Anh lo cho em rồi. Em đâu có thiệt thòi gì đâu ạ.
Quang Anh [Rhyder]
Thiệt hết nói nổi em.
Quang Anh [Rhyder]
Với cái tính này của em thì anh sẽ không để cho em ra ngoài khi không có anh.
Đức Duy [Captain]
//Nghệch mặt ra//
Đức Duy [Captain]
Sao ạ? Quang Anh muốn nhốt em trong nhà hả? Không cho em đi diễn riêng luôn hả?
Đức Duy [Captain]
//Mếu máo//
Quang Anh [Rhyder]
Không phải....không phải...không nhốt em, không cấm em đi diễn riêng.
Quang Anh [Rhyder]
Nhưng anh nghĩ chắc anh phải đi theo bên cạnh em 24/24.
Đức Duy [Captain]
Anh cũng đi diễn mà, theo em 24/24 sao được.
Quang Anh [Rhyder]
Để anh suy nghĩ thêm nhé.
Quang Anh [Rhyder]
Suy nghĩ xong rồi sẽ nói với em.
Quang Anh [Rhyder]
Anh bón cho bé ăn nha. Ăn chậm quá rồi.
Đức Duy [Captain]
Cảm ơn Quang Anh ạ.
Quang Anh [Rhyder]
Muốn cảm ơn phải thế nào?
Đức Duy [Captain]
//Hôn nhẹ lên môi anh rồi mỉm cười ngại//
Quang Anh [Rhyder]
Em bé nhà ai mà ngoan thế?
Quang Anh [Rhyder]
//Cười tươi//
Đức Duy [Captain]
Em bé nhà Nguyễn Quang Anh.
Cả hai im lặng trong một nhịp thở ngắn, rồi cùng bật cười.
Tiếng cười vang lên nhẹ như gió đầu hè, cuốn theo cả những khoảng cách vô hình giữa họ.
Càng ngày càng thích hai anh bạn lớn nhỏ nhà mình hơn.
Và càng thích viết truyện hơn:33
Cốt truyện này khá đại trà nhưng mong các bạn vẫn thích.
Muốn chỉnh chu hơn nên cô ấy đã học edit bìa♡
Cũng một phần là đu bé Cap nên cổ học design♡
Nên hãy hãy hãy yêu bộ truyện này nhá♡♡
#2 Pháo Bắn Bị Thương
Sân khấu Concert 1... Tiết mục "No Far No Star"
Âm nhạc dội lên như sóng biển.
Cả sân khấu rực sáng trong ánh đèn trắng xanh, đội hình ATSH trải đều, hòa cùng vũ đạo đầy năng lượng.
"No Far No Star" – bài hát về những giấc mơ không giới hạn, đang tiến vào đoạn cao trào nhất.
Ngay đúng khoảnh khắc pháo sân khấu được kích hoạt hàng loạt tia pháo giấy bắn vút ra.
Một mảnh pháo nổ mạnh quá đà ngay sát vị trí Captain đang đứng.
Một luồng lực ép thẳng vào bàn tay đang giơ cao của cậu.
Một mảnh pháo nhỏ nhưng sắc cạnh văng trúng ngón tay út bên phải.
Vốn vừa mới bị thương nhẹ sau cú ngã trước khi diễn.
Lần này, cơn đau nhói như điện giật.
Captain thoáng chao đảo, gần như mất nhịp trong một tích tắc.
Đức Duy [Captain]
//Cậu nghiến răng, cánh tay run lên nhè nhẹ//
Máu từ đầu ngón tay lập tức ứa ra, thấm vào găng tay sân khấu màu đen.
Nhưng chỉ sau một nhịp trống, cậu đã siết lại tinh thần.
Gương mặt Captain Boy vẫn nở nụ cười rạng rỡ với khán giả, mắt sáng rực niềm kiêu hãnh.
Không ai dưới khán đài nhận ra giây phút ấy. Giây phút một cậu trai trẻ, dù đau thấu tận xương.
Vẫn không chịu dừng lại, vẫn nhảy, vẫn hát, vẫn giơ cánh tay cao giữa hàng ngàn ánh mắt ngưỡng mộ.
Đức Duy [Captain]
🎤No far no star....
Quang Anh [Rhyder]
🎤No far no star...
Quang Anh [Rhyder]
//Khẽ nhìn em//
Giọng hát của cả nhóm hòa vào nhau, đẩy tiết mục lên đỉnh cao.
Máu thấm ướt găng tay, nhưng lòng Captain Boy thì chỉ có một điều duy nhất.
Đức Duy [Captain]
"Không được gục ngã ngay tại đây"
Tiếng nhạc nền từ sân khấu chính vẫn còn vang vọng, nhưng ở phía sau, mọi thứ chìm vào một thứ im lặng kỳ lạ.
Captain bước xuống sân khấu, cậu nhanh chóng đi về chỗ ekip trang phục.
Đức Duy [Captain]
Anh ơi...em xin lỗi ạ, em làm bẩn trang phục rồi.
Đức Duy [Captain]
//Rưng rưng//
Ekip Trang Phục
Trời ơi em bị khùng hả?
Ekip Trang Phục
Bẩn trang phục cái gì. Tay bị thương rồi kia kìa, đi băng bó đi cậu ơi.
Ekip Trang Phục
//Lo lắng//
Ekip Trang Phục
//Anh trang phục lắc đầu bất lực//
Làm sao mà lại có một cậu bé không lo thân mình như vậy.
Hiểu chuyện như vậy, đến lúc bị thương rồi còn lo lắng những thứ khác.
Đức Duy [Captain]
Vâng...em xin lỗi anh nhiều lắm ạ.
Đức Duy [Captain]
//Cuối đầu//
Đức Duy bước đi chậm rãi, nép mình lặng lẽ về một góc khuất.
Bàn tay phải, ngón út tím bầm, máu vẫn còn rịn ra trong găng tay.
Cơn đau âm ỉ chạy dọc cánh tay, khiến cậu chỉ muốn ngồi thụp xuống ngay tại chỗ.
Nhưng Đức Duy không khóc, cũng không rên một lời nào.
Chỉ cúi gằm mặt, lặng lẽ tháo găng tay ra, nhìn vết thương rướm máu, đôi môi cắn chặt đến trắng bệch.
Đức Duy [Captain]
"Duy mạnh mẽ mà, không khóc nhá."
Đức Duy [Captain]
//Thầm tự nghĩ//
Đức Duy [Captain]
"Mình muốn tìm anh cơ.."
Đức Duy [Captain]
//Rưng rưng//
Đúng lúc Captain đang ngồi đó, một mình, lặng lẽ. Rapper Negav đi tới hỏi thăm cậu em nhỏ.
Đức Duy [Captain]
Vâng, sao ạ..
Đức Duy [Captain]
//Ngước lên//
Thành An
//Thấy mắt em rưng rưng//
Đức Duy [Captain]
//Lắc đầu//
Đức Duy [Captain]
Em không sao ạ. Bị thương một tẹo thôi.
Thành An
Đâu đưa anh xem nào.
Đức Duy [Captain]
//Giơ ngón tay bị thương lên//
Thành An
Ngốc hả cưng? Máu thế này mà bảo bị thương một tẹo hả.
Thành An
Rhyder mà biết sẽ mắng em một trận.
Đức Duy [Captain]
Em không sao mà ạ..
Đức Duy [Captain]
Anh ấy đang chuẩn bị bị cho tiết mục khác rồi.
Thành An
Về nhà nhóc cũng sẽ bị mắng liền thôi.
Đức Duy [Captain]
Anh ấy không nỡ đâu ạ.
Đức Duy [Captain]
Anh Gíp mau đi chuẩn bị đi, sắp tới anh diễn rồi kìa.
Thành An
Vậy anh đi trước, anh gọi Rhyder lại với nhóc.
Đức Duy [Captain]
//Mím môi vừa muốn vừa không//
Đức Duy [Captain]
Phiền lắm ạ.
Thành An
//Staff gọi nên phải đi ngay//
...Lại thêm 2,3 tiết mục trôi qua...
Lúc này Rhyder vừa mới bước xuống khỏi sân khấu. Lập tức đi tìm bóng hình người thương.
Quang Anh tìm thấy Đức Duy đang ngồi co ro ở một góc, bàn tay phải quấn tạm bởi một mảnh khăn thấm máu, thân người khẽ run dưới ánh đèn lờ mờ.
Không nói một lời, Quang Anh quỳ xuống, nhẹ nhàng kéo Duy vào lòng.
Cảm giác ấy, mùi quen thuộc ấy, khiến lớp phòng bị cuối cùng của Đức Duy tan vỡ.
Đức Duy [Captain]
//Cậu dụi mặt vào ngực Quang Anh, nức nở//
Đức Duy [Captain]
Anh ơi... đau quá…
Tiếng nức nở nghẹn trong cổ, nhỏ như tiếng mèo kêu, khiến tim Quang Anh như bị ai bóp chặt.
Quang Anh [Rhyder]
//Anh siết lấy Duy, vỗ nhẹ lên lưng//
Quang Anh [Rhyder]
Ngoan, ngoan nào… Anh ở đây rồi.
Đức Duy run rẩy, bàn tay đau cố níu lấy áo Quang Anh, như tìm kiếm chút an toàn giữa cơn đau và mệt mỏi đang bủa vây.
Quang Anh nâng bàn tay bị thương của Duy lên, ánh mắt dịu dàng như thể chỉ cần thở mạnh cũng sợ làm cậu đau thêm.
Anh cẩn thận tháo băng, lấy khăn mới lau sạch máu, rồi cúi đầu, khẽ hôn lên vết thương.
Quang Anh [Rhyder]
//Thổi nhẹ lên vết thương của em nhỏ//
Quang Anh [Rhyder]
Anh thổi một lát là hết đau ngay.
Đức Duy [Captain]
Hì hì...vâng ạ.
Quang Anh [Rhyder]
Anh xin lỗi… đáng ra phải để ý em hơn…
Quang Anh [Rhyder]
//Giọng anh trầm xuống, khàn khàn//
Đức Duy [Captain]
//Duy lắc đầu, nước mắt còn đọng nơi khóe mi//
Đức Duy [Captain]
Không phải lỗi của anh đâu… Em chỉ… em chỉ sợ làm anh lo…
Quang Anh [Rhyder]
//Quang Anh bật cười khẽ, áp trán mình lên trán Duy//
Quang Anh [Rhyder]
Lo cũng được, miễn là em còn ở đây với anh.
Khoảnh khắc ấy, cả thế giới ngoài kia như lùi lại.
Chỉ còn hai người họ, giữa những tiếng nhạc xa xa, giữa những ánh đèn nhấp nhoáng.
Giữa tình yêu lặng lẽ nhưng sâu đậm đến mức chỉ cần một ánh mắt cũng đủ thấu hiểu.
Truyện không phải đời thật!
Viết bộ này chắc phải thêm hashtag này vào quá..
Tớ viết mà tớ xót bạn nhỏ cực kì..
#3 Chăm Sóc Nâng Niu
Khi ánh đèn sân khấu cuối cùng cũng tắt, và những tiếng hò reo đã chìm vào đêm, Quang Anh nắm tay Đức Duy lặng lẽ rời khỏi sân vận động.
Cả hai đều khoác áo hoodie rộng thùng thình, che kín mặt dưới mũ để tránh sự chú ý.
Không ai trong họ nói nhiều. Họ chỉ nắm chặt tay nhau, im lặng bước đi, như thể chỉ cần có đối phương ở bên, mọi mệt mỏi cũng tan biến.
Chiếc xe đưa họ về căn hộ chung cư quen thuộc.
Vừa vào tới cửa, Đức Duy lập tức cởi bỏ giày chạy đến ngồi bệt luôn ở thảm phòng khách, trông không khác gì một chú mèo nhỏ mệt mỏi.
Quang Anh [Rhyder]
//Cười khẽ, bước vào bếp lấy nước//
Quang Anh [Rhyder]
Mệt lắm hả em nhỏ?
Đức Duy [Captain]
//Ngẩng đầu, đôi mắt vẫn còn ánh lên chút buồn ngủ//
Đức Duy [Captain]
Không hẳn… Em chỉ muốn được anh ôm thôi.
Chỉ một câu đơn giản, nhưng như một mũi tên xuyên thẳng vào tim Quang Anh.
Anh đặt ly nước xuống, tiến lại gần, ngồi xuống đối diện cậu.
Không một chút ngần ngại, Quang Anh mở rộng vòng tay, ôm Đức Duy thật chặt vào lòng
Đức Duy dụi mặt vào vai anh, tham lam hít lấy hương thơm quen thuộc.
Hương mồ hôi, nước hoa, và cái mùi nắng gió đặc trưng chỉ riêng Quang Anh mới có.
Đức Duy [Captain]
Hôm nay anh giỏi lắm…
Đức Duy [Captain]
//Thì thầm, giọng nhỏ xíu//
Đức Duy [Captain]
Em tự hào về anh.
Quang Anh [Rhyder]
//Bật cười khẽ, ôm siết cậu thêm một chút//
Quang Anh [Rhyder]
Anh cũng tự hào về em. Em mạnh mẽ hơn anh tưởng nhiều.
Đức Duy [Captain]
//Cậu lắc đầu, bàn tay bị thương níu lấy áo anh//
Đức Duy [Captain]
Không… Em mạnh mẽ, vì em có anh.
Câu nói ấy, dịu dàng mà chân thật đến mức khiến Quang Anh không kìm được mà cúi xuống hôn lên trán Đức Duy.
Quang Anh [Rhyder]
Ngốc ạ… Anh cũng vậy.
Khoảnh khắc ấy, căn hộ nhỏ chỉ còn lại tiếng thở đều đều, tiếng tim đập của hai người đang hòa vào nhau trong sự yên bình tuyệt đối.
Không cần hoa lệ, không cần những lời hứa cao xa.
Chỉ cần có nhau, là đã đủ rồi.
Sau khi đã ôm nhau một lúc lâu trên thảm, Quang Anh nhận ra vết thương trên tay Đức Duy vẫn chưa được chăm sóc tử tế.
Anh buông cậu ra nhẹ nhàng, nâng bàn tay nhỏ nhắn lên nhìn kỹ.
Vết thương ở ngón út, dù đã được sơ cứu tạm ở hậu trường, nhưng vẫn sưng đỏ, lớp băng cũ đã thấm đẫm mồ hôi và có phần lỏng lẻo.
Quang Anh [Rhyder]
//Cau mày, giọng nghiêm khắc nhưng nhẹ nhàng//
Quang Anh [Rhyder]
Không được để như vậy. Anh rửa lại cho em nhé?
Đức Duy ngoan ngoãn gật đầu, ánh mắt tin tưởng tuyệt đối nhìn anh.
Quang Anh đứng dậy, đi lấy hộp y tế trong tủ.
Anh ngồi xuống bên cạnh Duy, rất kiên nhẫn tháo lớp băng cũ ra, từng chút từng chút một, sợ làm đau cậu.
Quang Anh [Rhyder]
Đau không?
Quang Anh [Rhyder]
//Anh hỏi, giọng thì thầm//
Đức Duy [Captain]
Không… có anh làm, em không sợ…
Đức Duy [Captain]
//Mỉm cười, dù gương mặt hơi nhăn lại vì đau//
Quang Anh khử trùng tay mình, rồi dùng bông mềm thấm nước muối sinh lý nhẹ nhàng lau sạch vết thương.
Động tác của anh cực kỳ dịu dàng, từng đường từng nét đều cẩn trọng, như đang nâng niu một bảo bối quý giá nhất đời.
Mỗi lần bông chạm vào da, Đức Duy lại khẽ co người, nhưng vẫn cắn răng chịu đựng, bàn tay còn lại vô thức nắm lấy vạt áo Quang Anh.
Rửa xong, anh lấy băng gạc mới, cẩn thận quấn quanh ngón út của em.
Quang Anh [Rhyder]
//Anh vừa làm, vừa thổi nhẹ lên vết thương, như thể thổi bay cả cơn đau//
Quang Anh [Rhyder]
Xong rồi. Nhẹ tay thôi, đừng nghịch lung tung đấy.
Quang Anh [Rhyder]
//Quang Anh nói, giọng pha chút giả vờ nghiêm nghị//
Đức Duy [Captain]
Biết rồi… Anh như ông cụ non ấy.
Đức Duy [Captain]
//Duy bĩu môi, lí nhí//
Quang Anh cười, cúi xuống hôn một cái thật nhẹ lên ngón tay đã băng gọn gàng.
Quang Anh [Rhyder]
Vậy cụ non thương nhóc con này lắm. Đừng đau nữa nhé.
Đức Duy ngẩn người nhìn anh, rồi bất giác đỏ cả mặt.
Đức Duy [Captain]
//Cậu dúi đầu vào ngực Quang Anh, thì thầm//
Đức Duy [Captain]
Anh cưng chiều em thế này… sau này đừng trách em bám anh cả đời đó.
Quang Anh [Rhyder]
Anh không trách. Anh còn muốn em bám anh cả đời kia.
Quang Anh [Rhyder]
//Anh bật cười, ôm trọn em vào lòng//
Đức Duy [Captain]
Anh này…
Đức Duy [Captain]
//Cậu nhỏ giọng//
Quang Anh [Rhyder]
Hửm? Anh nghe?
Quang Anh [Rhyder]
//Siết nhẹ vòng tay quanh eo cậu//
Đức Duy [Captain]
Hôm nay… lúc anh diễn, em đứng ở cánh gà nhìn anh, em tự hỏi…
Đức Duy [Captain]
Nếu một ngày em không còn bên anh nữa, anh sẽ thế nào?
Quang Anh sững lại một nhịp, rồi khẽ siết chặt cậu hơn, như thể sợ cậu vụt biến mất.
Quang Anh [Rhyder]
Sao lại nghĩ linh tinh vậy?
Đức Duy [Captain]
//Duy lắc đầu, dụi mặt vào ngực anh//
Đức Duy [Captain]
Tại em thấy… anh tỏa sáng lắm. Anh thuộc về sân khấu, thuộc về những nơi đông người.
Đức Duy [Captain]
Còn em thì… mờ nhạt, chỉ biết đứng trong bóng tối, nhìn anh từ xa.
Giọng cậu run run, không giấu nổi nỗi lo lắng sâu kín.
Quang Anh cúi đầu, hôn lên đỉnh đầu Đức Duy một cái thật lâu.
Quang Anh [Rhyder]
Ngốc. Dù anh đứng ở đâu, ánh sáng hay bóng tối, thì trái tim anh vẫn ở đây, luôn bên em.
Quang Anh [Rhyder]
Dù có hàng ngàn người hò reo ngoài kia, dù ánh đèn có rực rỡ đến mức nào, anh cũng chỉ tìm kiếm em thôi.
Đức Duy nắm chặt lấy tay anh, ngón út băng bó cọ nhẹ vào da, ấm áp đến lạ.
Đức Duy [Captain]
Anh hứa rồi đó nhé…
Quang Anh [Rhyder]
Anh hứa.
Quang Anh dịu dàng đáp, giọng nói trầm thấp như một lời thề vĩnh viễn.
Một lúc sau, Duy lại ngẩng đầu lên, đôi mắt lấp lánh ánh nước.
Đức Duy [Captain]
Em cũng sẽ không rời anh đâu. Cho dù sau này có chuyện gì xảy ra, em cũng sẽ nắm tay anh thật chặt.
Quang Anh [Rhyder]
Mình cùng hứa nhé. Không buông tay, dù là bất cứ điều gì.
Đức Duy gật đầu thật mạnh, rúc sâu vào ngực anh, như một chú mèo nhỏ đã tìm thấy tổ ấm của đời mình.
Quang Anh [Rhyder]
//Xoa nhẹ lưng em//
Quang Anh [Rhyder]
//Suy nghĩ//
Quang Anh [Rhyder]
"Bé ngốc, sau này anh sẽ nhìn em thật tỏa sáng trên sân khấu. Chứ không phải là em nhìn anh tỏa sáng nữa nhé. Anh yêu em."
Bộ này viết nháp từ lâu rồi..
Mấy cái hành động muốn viết // lắm nhưng vẫn chưa có thời gian để sửa..
Vài hôm nữa tớ sửa lại sau nha♡
Download MangaToon APP on App Store and Google Play