Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Văn Hàm/WenHan] Trễ Một Nhịp-Love You All Your Life

#1 Bán người sao..

🎊[ Trễ Một Nhịp_Cả đời yêu anh] 🎀
⚠️Truyện ko gán ghép lên ng thật ⚠️
⚠️Ko toxic ko báo cáo ⚠️
🎊🎊🎊
___________________
Tả Kỳ Hàm__em
Tả Kỳ Hàm__em
Tả Kỳ Hàm 18 tuổi con trai ruột Tả thị, bj ghẻ lạnh vì có 1 vết bớt hình cánh bướm ở đuôi mắt, là sinh viên năm cuối của đại học xxx T/c : hiền lành, hài hước, Nội tâm sâu sắc Ghét : Trà xanh, mẹ kế vì bà mẹ kế là ng đã hãm hại em Thích : tương tư 1 chàng ca sĩ, nghe nhạc của anh
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn 25 tuổi Ceo, ca sĩ, ảnh đế của truyền hình thông Bắc Kinh, có 1 cô em gái đang ở Hàn T/c lạnh lùng, có chút ấm áp nhm vô tâm, sáng nắng chiều mưa Thích???, cá nấu chua, nhảy, đc sách Ghét: ả em gái em, trà xanh, tâm cơ, điếm
Bang Yeon_ Cô
Bang Yeon_ Cô
Bang Yeon 17 tuổi nhị tiểu thư Trương thị, đag ở Hàn T/c :nghịch ngợm Ghét : đụng chạm vào người của mình
Myeong_ nàng
Myeong_ nàng
Myeong 17 tuổi đag ở Hàn, Nhị tiểu thư Dương thị T/c : Lạnh lùng Ghét : ai đụng chạm Thích : Cô (Bang Yeon)
____________________
🎊🎊🎊🎊🎊🎊🎊
Tả Kỳ Hàm bị nhốt trong căn phòng lạnh lẽo suốt hai ngày hai đêm. Không cửa sổ, không ánh sáng, chỉ có một bóng đèn trần yếu ớt và những tiếng bước chân lạnh tanh của người canh gác ngoài cửa. Cậu không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Mọi thứ diễn ra quá nhanh. Một phút trước còn được Mẹ kế ôm trong vòng tay, hôn lên trán dịu dàng như thể cả thế giới chỉ có hai người họ. Một phút sau… cậu bị lừa đưa đến nơi này, bị bán cho một tổ chức buôn người trá hình dưới lớp vỏ “trại cai nghiện tư nhân”.
Tả Kỳ Hàm__em
Tả Kỳ Hàm__em
Điện thoại… không ai nghe. Sim cũng sắp bị thu luôn rồi.
Tả Kỳ Hàm ngồi bệt xuống đất, đôi mắt đẫm lệ nhìn quanh không gian lạnh lẽo của trại nô lệ. Đau đớn, mệt mỏi và bất lực, cậu không thể ngờ mình lại rơi vào tình cảnh này. Những người canh gác thô bạo kéo cậu đứng lên rồi quát tháo: “Đứng dậy! Ngồi như con chó thế à?” Một cái tát bất ngờ vang lên khiến mặt Tả Kỳ Hàm đau nhói, máu từ khóe môi rỉ ra. Cậu cố gắng chịu đựng, không để cho họ thấy mình gục ngã. Nhưng từng cái đánh, từng tiếng la hét khiến tinh thần cậu ngày càng rệu rã. Trong tim Tả Kỳ Hàm, một lời hứa mạnh mẽ bắt đầu nung nấu: dù thế nào cũng phải tìm cách thoát khỏi địa ngục này.
______hết _______
🎊🎊🎊🎊🎊
Mong mn ủng hộ bộ truyện này ạ 🎀

#2 Được sống rồi...

Tiếng bước chân vang vọng trong hành lang tối om, hòa lẫn với nhịp tim dồn dập như muốn nổ tung trong lồng ngực. Tả Kỳ Hàm thở dốc, bàn tay run rẩy siết chặt cây gậy sắt nhặt được trong kho, máu vẫn nhỏ giọt từ vết thương trên trán nhưng cậu không có thời gian để đau. Đằng sau, tiếng la hét giận dữ của tên buôn người vang lên như tiếng ác quỷ truy đuổi. "Thằng nhãi! Mày tưởng mày trốn được chắc?" Cậu lao về phía cánh cửa sắt phía cuối hành lang, đập mạnh ổ khóa bằng gậy đến khi tay tê rần, máu hòa lẫn với mồ hôi chảy xuống mắt. Một tiếng "rắc" vang lên – ổ khóa bung ra. Cậu đạp cửa, lao ra ngoài như một con thú hoang bị dồn đến đường cùng. Gió lạnh táp vào mặt, tự do chỉ còn cách vài bước chân. Nhưng cậu biết – chỉ cần chậm lại một giây thôi, tất cả sẽ kết thúc. Và lần này, cậu thề, dù có phải bò đi trong vũng máu, Tả Kỳ Hàm cũng phải sống.
Trong lúc chạy trối chết giữa con đường đất gập ghềnh, đôi chân Kỳ Hàm đã bắt đầu rã rời, hơi thở như bị rút cạn. Cậu quẹo một khúc cua, ngã dúi dụi xuống nền sỏi đau rát. Ngẩng đầu lên trong tuyệt vọng, ánh mắt cậu chợt bắt gặp ánh đèn xe đang rọi tới – một chiếc SUV màu đen đang lướt nhanh qua đoạn đường phía trước. Không nghĩ nhiều, Kỳ Hàm bật dậy, gào lên khản cổ: "Giúp tôi với! Làm ơn!" Chiếc xe dường như chậm lại. Kỳ Hàm liều mạng lao ra giữa đường, dang rộng hai tay, bất chấp tiếng còi xe ré lên chói tai. Lốp xe ma sát mạnh với mặt đường, tạo ra tiếng rít ghê rợn.
Cánh cửa xe bật mở. Từ trong bước ra không ai khác ngoài Dương Bác Văn, ánh mắt kinh ngạc pha lẫn bối rối khi nhìn thấy một Tả Kỳ Hàm đầy máu me, bẩn thỉu, và sợ hãi.
Tả Kỳ Hàm__em
Tả Kỳ Hàm__em
(gõ cửa kính xe, giọng run run) Làm ơn... cho tôi đi nhờ một đoạn... tôi đang bị đuổi giết...
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn_anh
(hạ kính, cau mày nhìn cậu) Cậu là ai?
Tả Kỳ Hàm__em
Tả Kỳ Hàm__em
Tôi... tôi không có thời gian giải thích... chỉ cần đi khỏi đây... xin anh...
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn_anh
(lạnh nhạt) Xin lỗi, tôi không rảnh giúp người lạ. Đi tìm cảnh sát đi.
Tả Kỳ Hàm__em
Tả Kỳ Hàm__em
(mắt đỏ hoe, tay run rẩy ôm chặt vết thương) Làm ơn... tôi thật sự không còn nơi nào để đi...
(Một chiếc xe máy phóng vụt qua, phía sau là ba tên mặt mũi bặm trợn, dáo dác nhìn quanh. Một tên hét lên:) "Thấy thằng nhãi đó chưa?! Nó vừa chạy qua đây!"
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn_anh
(liếc gương chiếu hậu, khựng lại)
(Anh nhớ lại bản tin buổi sáng, hình ảnh cậu con trai Tả gia mất tích bí ẩn, có nét rất giống người trước mặt)
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn_anh
(mở cửa xe, giọng nghiêm lại) Lên xe. Nhanh.
Tả Kỳ Hàm__em
Tả Kỳ Hàm__em
(ngỡ ngàng) Hả?
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn_anh
Tôi bảo cậu lên xe!

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play