Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap]// Đồng Nguyễn_Duyên Phận?!~

ᴗ⁠-˖⑅ 1 Mùi Lúa Non, Mùi Duyên Đầu

--- 📖 [RhyCap]//Đồng Nguyễn_ Duyên Phận?~ Chương 1 – Mùi Lúa Non, Mùi Duyên Đầu > “Tháng Tám sang, đồng rộ lúa vàng. Gió đùn sương, mùi hương người cũ chưa từng gặp.”
--- Năm ấy trời Bắc gió sớm, đất khô, người cạn. Làng Hoàng Lộc nằm lọt thỏm giữa những vạt ruộng úa, nhà tranh vách đất thưa thớt, tiếng gà gáy buổi chiều nghe mà thấy buốt trong tim.
Miền Bắc lúc ấy còn nghèo. Cái nghèo quấn quanh từng mái tóc trẻ con, từng cọng rơm quét sân. Trưởng làng Hoàng – bất đắc dĩ phải viết thư cầu cứu miền Nam.
Người hồi âm là ông Nguyễn, chủ một đồn điền lớn ở Gia Định. Trong bức thư gửi ra Bắc, ông hứa sẽ chuyển lương thực và thuốc men ra giúp. Và ông cũng gửi theo… đứa con trai một, Nguyễn Quang Anh.
--- Quang Anh là trai miền Nam chính hiệu: da trắng, mắt nâu như mật mía, giọng nói ấm mà mượt như trăng non phủ lúa. Tuổi vừa chớm đôi mươi, cậu cao lớn, dáng dấp thư sinh nhưng lại không thiếu khí chất người từng ngồi sau bàn tính lẫn gánh lúa ngoài đồng.
Cậu đi theo đoàn cứu trợ, lo tiếp tế, phân phát từng bao gạo, từng bọc thuốc. Lòng tốt không khoe, nhưng ánh mắt thì luôn dõi tìm cái đẹp… dù giữa cánh đồng nứt nẻ, cái đẹp nhiều khi chỉ là nụ cười của một đứa bé no bụng lần đầu trong tháng.
Đến ngày thứ ba, khi đã giao xong mẻ lương thực cuối, Quang Anh quay sang ông quản sự.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cho tôi đi dạo đồng một chút nghen. Muốn hít khí trời, coi mạch đất ngoài này nó khác trong kia sao.
Quản sự chỉ dặn dò chớ đi xa, cậu đã xắn quần bước ra khỏi trại, một mình theo lối ruộng.
--- Chiều ấy nắng loang vàng như mật đổ, lúa rạp đầu vẫy gió. Cánh cò bay sà, nước dưới mương lấp lánh như gương vỡ.
Từ xa, Quang Anh đã thấy… một dáng người thấp thoáng bên ruộng. Áo vải cộc tay dính bùn, chân trần lội nước. Kế bên là một cô hầu gái nhỏ người, tay cầm giỏ tre, vừa nhón bước vừa kêu:
Con Thắm
Con Thắm
Cậu Duy ơi! Té nữa là về nhà bị cha rầy nghen! Mần ơn đứng yên cho tui vớt con cá coi!!
Nhưng “cậu Duy” ấy nào có nghe. Cậu cúi rạp người xuống nước, tay ngoáy quanh vũng lầy, miệng cười thích thú:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nó chạy mất tiêu rồi! Thắm, qua bên kia, Cậu thấy nó ló đuôi rồi kìa!
Quang Anh nấp sau luống lúa, đứng hình như bị nguyền chú. Tim đập ba phát chưa xong đã phải thốt ra một câu – mà đời cậu chưa bao giờ nói với ai lạ:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Trời đất… cậu trai chi mà… xinh dữ vậy trời…
Duy lúc này ngẩng lên, tóc dính nước, má hây hây đỏ. Nhưng chưa kịp cười thì... “OÁCH!!!” Cậu trượt chân, ngã nhào xuống vũng nước bùn đặc sệt!
Con Thắm
Con Thắm
Trời đất ơi cậu ơi!!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ớ! Chờ đã! Để tôi!
Không cần suy nghĩ, Quang Anh chạy xộc tới, nước văng lên tới gối. Tay cậu luồn ra sau lưng Duy, đỡ lấy người con trai nhỏ gọn ấy khỏi bùn non như ôm một bó lúa ướt.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Á!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cảm....ơn anh
Hai ánh mắt chạm nhau. Một ánh ngây thơ như nước giếng làng, một ánh trầm như rượu quê ủ sẵn ba mùa.
Cả đồng lúa như im bặt. Gió ngừng thổi. Chỉ còn hơi thở hai người và tiếng tim đập như trống đình.
Thắm nhìn, trợn mắt. Nhưng thay vì la, cô bật cười hí hí:
Con Thắm
Con Thắm
Ui trời ơi... Cậu ơi, chắc mùi bùn này là mùi duyên á!
--- Quang Anh bế Duy suốt đoạn đường về phủ Hoàng. Duy lúc đầu gượng nhẹ, rồi nằm im. Tay cậu bám nhẹ lấy cổ Quang Anh, không phải để giữ… mà để không quên cái cảm giác ấm này.
--- Phủ Hoàng là căn nhà gỗ lợp ngói nằm giữa khu vườn cau xanh mướt. Khi họ vừa bước vô cổng thì có người đàn ông đứng tưới cây cau quay lại.
Râu bạc lấm tấm, ánh mắt uy nghiêm – ấy là Trưởng làng Hoàng, cha của Duy.
Ông Hoàng
Ông Hoàng
Chuyện gì vậy?
Thắm líu lưỡi, Duy đỏ mặt, còn Quang Anh thì đặt Duy xuống chõng tre rồi cúi đầu lễ phép.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Dạ, con là Quang Anh, từ trong Nam ra. Gặp cậu nhà té ruộng, nên tiện tay đỡ về.
Ông Hoàng
Ông Hoàng
Ừm. ở lại dùng chén trà sen. Bắc không có nhiều thứ, nhưng trà là thật.
--- Chiều rơi nhanh. Mùi trà sen bốc hơi lảng vảng, hòa với mùi bùn non, vỏ lúa, và… chút gì đó âm ấm trong lòng Quang Anh. Lúc chia tay, Duy đứng ở bậu cửa. Tay cậu cầm giỏ cá… mà nãy giờ chưa lấy ra con nào.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hôm nay… cảm ơn anh nha.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ… Tui cũng… vui khi gặp cậu.
Hai người lặng. Thắm đứng sau, cười tủm tỉm như sắp dắt nhau đi coi bói luôn tới nơi.
--- > “Cánh lúa đung đưa, gió chiều dắt nhau về phủ. Có người đã té ruộng, có người đã té lòng.”
--- Hết chương 1 – Mùi lúa non, mùi duyên đầu
Flash Biết Bay
Flash Biết Bay
Hi

ᴗ⁠-˖⑅ 2 Lá Thư Từ Người Cha

--- 📖 [RhyCap]//Đồng Nguyễn_ Duyên Phận?~ Chương 2 – Lá Thư Từ Người Cha > “Chén trà thơm, nhưng hương không đậm bằng mối duyên nợ. Lá thư nhẹ, mà sức nặng đủ đổi đời một người con.”
--- Ba ngày sau buổi gặp định mệnh nơi đồng ruộng, trời Bắc vẫn lặng gió.
Làng Hoàng Lộc yên như chưa từng xảy ra điều gì. Nhưng trong lòng Quang Anh, một trận bão vừa lén cựa mình.
Cậu vẫn nhớ đôi mắt Duy – ánh nhìn ngơ ngác nhưng không hề ngốc, long lanh nhưng không giả vờ. Cậu nhớ cả giọng Bắc ngọt như mật ong rừng, nhẹ nhưng chẳng dễ quên. Nhớ cả tay người kia, dù dính bùn non, vẫn níu vai cậu như bám lấy một chốn an toàn.
--- Chiều ấy, trước khi trở về Nam, Quang Anh ghé lại phủ Hoàng. Trưởng làng Hoàng đón cậu ngoài sân, cười trầm:
Ông Hoàng
Ông Hoàng
Ở Bắc không có gì quý, chỉ có tấm lòng. Mong cậu đừng chê nghèo.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Dạ đâu dám. Người miền Nam tụi con trọng nghĩa hơn bạc, trọng tình hơn cơm no.
Ông Hoàng gật đầu, tay rút từ tay áo ra một bức thư giấy dó, dán bằng sáp ong, cẩn thận như thể đó là cả gia tài.
Ông Hoàng
Ông Hoàng
Nhờ cậu đem về cho ông Nguyễn. Thư này... là lời cảm tạ, cũng là một món nợ.
Quang Anh cúi đầu, hai tay nhận lấy. Mắt ông Hoàng nhìn thẳng vào cậu – ánh nhìn không chỉ là một người cha, mà như một chính trị gia vùng quê, đang đánh một ván cờ lớn.
--- Duy đứng bên hiên, mặc áo chẽn vải lam, tóc chải gọn, mặt nghiêm hơn hôm ở ruộng. Vừa thấy Quang Anh, đôi mắt cậu như dao cau được mài lại, bén mà lặng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh... sắp vô lại Nam hả?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ, tôi đi liền trong chiều nay.
Duy gật. Ánh nắng chiếu qua vành tai cậu mỏng như cánh đào non, khiến Quang Anh vô thức đưa mắt nhìn lâu hơn một nhịp. Thắm đứng kế bên, nháy mắt một cái rồi quay lưng giả vờ nhổ cỏ. Ai mà không biết… cô hầu nhỏ này biết hết. Duy đưa ra một hộp gỗ nhỏ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
À..à tôi… có ít bánh đậu xanh má làm. Anh đem về dùng với trà cho đỡ nhớ Bắc.
Quang Anh đón lấy, tay cậu chạm nhẹ lên ngón Duy. Không nói, không rụt. Mọi thứ yên, chỉ có trái tim cậu đập nhanh thêm một nhịp.
--- Trên đường về Nam, khi xe ngựa dằn lên từng khúc đường đất đỏ, Quang Anh mở lá thư. Nét chữ nắn nót, từng dòng như trút thẳng từ đáy lòng người cha:
"Tôi nợ ông một ân tình. Người ta sống trên đời, nặng nhất không phải là lời hứa, mà là cái ơn. Miền Bắc này không có gì ngoài gió rét và lòng biết ơn. Tôi muốn gửi một thứ quý nhất trong nhà – đứa con trai út của tôi – để đền đáp."
"Hai ba tuần nữa, tôi sẽ vô Nam. Mang theo con, để ra mắt nhà ông. Còn duyên hay không, tùy hai đứa. Nhưng với tôi, chỉ cần nó có nơi ấm áp, có người thương thật dạ… là tôi an lòng."
--- Quang Anh siết lá thư trong tay, lòng như có trăm con chim sẻ vừa đập cánh. Người con trai nhỏ bé ở miền Bắc, thích bắt cá tắm ruộng, đôi mắt hiền tới mức khiến người khác thấy tội – sắp tới ở bên cạnh cậu? Ở cùng nhà? Gần đến mức có thể gọi là… “vợ”?
Quang Anh bật cười, một mình trong thinh không.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vợ hả...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bắc mà vô Nam, coi bộ gió cũng phải đổi chiều rồi.
--- Ở phương Bắc, Duy đứng bên giếng, nhìn hoa cau rụng trong làn sương. Thắm đến bên, cười lém:
Con Thắm
Con Thắm
Cậu tiếc cái người vô Nam rồi hả?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi chỉ... thấy nhớ chút xíu. Chút xíu thôi...
Thắm lắc đầu:
Con Thắm
Con Thắm
Vậy là nhớ thiệt rồi đó cậu ơi…
--- > “Gió bấc chưa ngừng, mà lòng người đã đòi đi về hướng khác. Một bức thư – một đời duyên.”
Flash Biết Bay
Flash Biết Bay
Cốt truyện sẽ thay đổi 1 chút á

ᴗ⁠-˖⑅3 Mùi Trà, Mùi Duyên, Mùi Nghen

--- 📖 [RhyCap]//Đồng Nguyễn_ Duyên Phận?~ Chương 3 – Mùi Trà, Mùi Duyên, Mùi Ghen > “Có những đoạn đường đi qua, chỉ dài bằng vài bước chân. Nhưng nhớ thì dài cả một đời người.”
--- Nắng sớm miền Bắc không chói chang như nắng phương Nam. Nó dìu dịu như màu áo lụa ủ trong hương bồ kết, mang theo làn hơi sương mỏng và cái lạnh tê tê đầu mũi. Quang Anh dậy từ khi trời còn chưa rõ mặt, đứng bên hiên nhà trọ mà nhìn về phía phủ họ Hoàng, tay cầm giỏ trúc nhỏ xíu.
Giỏ ấy, từ chiều qua anh đã ngồi lựa từng món một: gói mứt gừng nhà làm, hai hũ trà sen ướp tay, một cuộn lụa mỏng. Những món đơn sơ, nhưng anh gói ghém như thể đang gói cả lòng mình. Không ai bảo anh làm vậy. Má anh thì vẫn đang ở trong Nam. Đây là chuyện của riêng anh, một cơn giật nhẹ nơi tim không ai nhìn thấy.
Quang Anh đi bộ. Con đường đất vẫn còn ướt hơi sương, hai bên là cỏ may khẽ cụp đầu như đang gật chào. Lá tre quệt vào vai áo, mùi nắng sớm còn xanh non, y như mùi mái tóc ai đó còn vương bên cổ tay áo.
Phủ họ Hoàng khi đến gần trông lặng lẽ hơn mọi hôm. Trước cổng là ông Hoàng đang tưới hoa, một tay chống lưng, tay kia đổ nước từ cái thùng gỗ cũ. Quần xắn gấu, áo xăn tay, râu bạc lún phún — một hình ảnh tưởng như chẳng có gì lạ, vậy mà lòng Quang Anh lại thấy có gì đó ấm ơi là ấm.
Anh bước vào, lễ độ cúi đầu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thưa ông, con ghé chào trước khi trở lại Nam. Có chút quà nhỏ, mong ông nhận cho phải phép.
Ông Hoàng ngẩng lên, ngạc nhiên thấy cậu trai miền Nam trong bộ áo dài vải the, tay ôm giỏ quà mà dáng vẫn thẳng lưng.
Ông Hoàng
Ông Hoàng
Ủa, tưởng đi sớm rồi chớ. Cậu còn ghé lại?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Dạ, không nỡ đi mà chưa tỏ chút lòng. Gặp được ông bà, gặp được… Duy, là cái duyên. Ở đời, con tin nhất là cái duyên.
Nói đến tên Duy, giọng anh thấp hơn một chút. Chút nhẹ nhàng ấy không thoát khỏi ánh mắt già từng trải của ông Hoàng.
Ông Hoàng
Ông Hoàng
Duyên hả? Hồi trẻ, ông cũng tin vào duyên. Nhưng sau này sống lâu, thấy duyên nhiều khi mỏng như tờ giấy bản. Quan trọng là mình có dám viết gì lên tờ giấy đó hay không.
Ông ngồi xuống chiếc ghế gỗ dưới tán trầu, vỗ tay mời Quang Anh ngồi đối diện. Hai người không nói gì thêm trong phút chốc, chỉ nghe tiếng nước nhỏ giọt từ ống tre và tiếng gió xào xạc.
Rồi ông Hoàng đứng dậy, đi vào trong nhà. Một lúc sau quay ra, trong tay cầm theo một bức thư bọc vải nâu, được buộc chỉ đỏ đơn giản.
Ông Hoàng
Ông Hoàng
Cậu về Nam, nhờ chuyển giúp ông lá thư này cho cha cậu
Ông Nguyễn. Không dài dòng. Tôi chỉ viết một câu: “Tôi nợ ông một ân tình.” Thế thôi. Phần còn lại, để người lớn hiểu với nhau.
Quang Anh đứng dậy, đón lấy bức thư bằng cả hai tay. Tay anh siết nhẹ, như đang giữ một mạch máu mỏng manh giữa hai gia đình. Giữa hai người.
Anh không hỏi thư ấy nói gì. Cũng không cần biết. Vì trong tim anh đã đoán được… nửa vầng trăng còn lại, chính là Hoàng Đức Duy. Trước khi rời khỏi, anh quay lại cúi đầu lần nữa.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ông cho con gửi lời thăm bà. Và… con chào ông.
Ông Hoàng chỉ gật đầu, ánh mắt không còn nghiêm như lúc đầu nữa, mà lấp lánh tia nhìn của người cha hiểu rõ lòng người khác hơn cả họ tự biết.
--- Chiều ấy, đoàn xe lăn bánh khỏi miền Bắc. Quang Anh ngồi trong khoang xe phủ bạt, hai tay ôm một bọc lụa chứa hai bức thư — một của ông Hoàng, một là giấy trắng chưa viết, nhưng sẽ thành lời rất sớm thôi.
--- Trở lại phủ Nguyễn, trời miền Nam vẫn nắng như mọi khi. Nhưng lần này, anh thấy nắng không còn nóng nữa. Nó dịu. Như ai đó đã để lại một vạt mây trên áo anh, chưa tan. Cơm chiều, anh ăn ít hơn thường lệ. Mắt cứ nhìn vào mớ rau thơm, tay lại lỡ gắp tới ba lần một miếng cá đã nguội. Bà Nguyễn không hỏi, chỉ múc canh rồi đẩy nhẹ về phía anh. Làm má, bà hiểu. Nhưng bà để con trai mình tự nói ra. Tối đến, Quang Anh ngồi trong thư phòng. Đèn dầu đã thắp, gió ngoài sông thổi lồng lộng, tiếng con cuốc gọi đêm. Trên bàn, thư ông Hoàng nằm ngay ngắn. Bên cạnh là tờ giấy hoa tiên còn trống.
Anh bắt đầu viết.
“Cha, Trong chuyến đi lần này, con không chỉ mang về lời cảm ơn. Con mang về một ánh nhìn, một giọng nói, một người… khiến lòng con không còn như trước. Người ấy tên Duy. Là con trai ông Hoàng. Người không giống ai con từng gặp. Cũng không khiến con e ngại khi ngồi cùng mâm. Con biết, lễ nghĩa nhà mình xưa nay không dễ bẻ cong. Nhưng nếu cha tin con — thì xin cha đọc kỹ lá thư con gửi kèm từ ông Hoàng. Ông ấy nói... nợ một ân tình. Con thì nói... đó là người con muốn nắm tay đến hết một đời.”
Chữ cuối cùng vừa chấm, đèn dầu chao nghiêng theo gió. Quang Anh ngẩng đầu, thấy ánh trăng ngoài sân rọi qua khung cửa. Ánh sáng không gắt, mà mịn như dải lụa Duy từng quấn quanh tay.
Anh gấp thư lại, buộc chung với thư ông Hoàng bằng sợi chỉ đỏ. Hai bức thư nằm sát nhau, như hai tiếng lòng chạm vào nhau mà không cần nói. Ngoài kia, gió thổi dậy mùi trà còn sót trên tay áo.
Flash Biết Bay
Flash Biết Bay
Sorri , 1 tuần ời

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play